Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 315: Chân Tướng Vụ Tai Nạn
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… "Được rồi, không cần nói nữa, cô ta sống hay chết không liên quan gì tới tôi." Hoắc Anh Tuấn khởi động xe, lái nhanh ra ngoài.Chiếc xe lao băng băng trên đường như một quả hỏa tiễn, Ngôn Minh Hạo sợ hãi đến mức nắm lấy cán tay cầm trên đỉnh đầu.Sau khi đến công ty, Hoắc Anh Tuấn đi thẳng lên lầu.Ngôn Minh Hạo rót cho anh một ly cà phê, khi anh ta xoay người chuẩn bị rời đi, Hoắc Anh Tuấn đột nhiên gọi anh: "Đợi đã, cậu tra được cái gì?"Người đàn ông này, có cần thay đổi chóng mặt vậy không.Ngôn Minh Hạo quay lại, nghiêm túc báo cáo: "Xe là bị người ta giở trò ở nhà họ Diệp, do người làm vườn làm, anh ta nhận được một số tiền của lão đại Giang Bá ở khu Thịnh Thành, theo như tôi biết, GiangBá và Vệ Phương Nghi tuy thân thiết, nhưng chuyện này cho dù tra thế nào, Vệ Phương Nghi cũng không | hề dính dáng."“Bình thường, mấy chuyện thiếu đạo đức Vệ Phương Nghi làm không ít, ở phương diện này bà ta rất có kinh nghiệm” Hoắc Anh Tuấn cầm cà phê lên thổi: “Chuyện này Diệp Gia Thành điều tra thế nào rồi?”| "Ông ta điều tra vụ chiếc xe, nhưng mà chiếc xe đã bị thiêu rồi, hiện trường không có camera, tôi thấy ông ta chắc là cũng không tra ra được gì” Ngôn Minh Hạo nói "Ông ta đại khái cũng không ngờ đến được người nhà họ Vệ lại thâm độc như thế.“Diệp Gia Thanh là người chính trực, đáng tiếc loại người này rất dễ bị lừa” Hoắc Anh Tuấn chế nhạo."Cậu chủ, có cần tôi đưa kết quả điều tra nói cho Khương..."“Cậu nói cho cô ta làm gì.” Hoắc Anh Tuấn ném mạnh ly cà phê xuống bàn "Cô ta không phải là người phát lương cho cậu, loại phụ nữ ngu ngốc đó chết là đáng đời”Ngôn Minh Hạo: ".."."Cút ra ngoài” Hoắc Anh Tuấn mất bình tĩnh.Ngôn Minh Hạo biết được tật xấu của anh, còn cho người tiếp tục nghe ngóng chuyện này, quả nhiên đến tối đã tra được thông tin mới."Cậu chủ, nhà họ Diệp tung tin đồn đã tra ra được người giở trò với chiếc xe rồi, bây giờ nhà họ Diệp đã bị phong tỏa, thậm chí mạng cũng cắt"Hoắc Anh Tuấn nhướng mày: “Không phải cậu nói Diệp Gia Thanh không tra ra được sao" “Ừ” Ngôn Minh Hạo cũng có chút khó hiểu.Hoắc Anh Tuấn trầm tư một lát, sau đó đột nhiên hiểu ra.“Cậu hai Hoắc, sao anh lại đến đây?” Khương Tuyết Nhu sửng sốt, cô và cậu hai nhà họ Hoắc này đã từng gặp nhau một lần, ngay cả một câu cũng chưa từng nói, nhưng mà sự thật là người ta cũng đã cứu cô ngày hôm đó.“Dù sao cũng là tôi cứu cô, đến thăm một chút thôi” Hoắc Phong Lang nhìn Lương Duy Phong nói.Lương Duy Phong đứng dậy và tự giới thiệu: "Chào cậu, tôi là chồng chưa cưới của Khương Tuyết Nhu, rất cảm ơn cậu hai đêm đó đã cứu cô ấy."Anh ta là người vẫn nhã lịch lãm, dáng vẻ khiêm tốn đúng mực.- ----------------------
"Được rồi, không cần nói nữa, cô ta sống hay chết không liên quan gì tới tôi." Hoắc Anh Tuấn khởi động xe, lái nhanh ra ngoài.
Chiếc xe lao băng băng trên đường như một quả hỏa tiễn, Ngôn Minh Hạo sợ hãi đến mức nắm lấy cán tay cầm trên đỉnh đầu.
Sau khi đến công ty, Hoắc Anh Tuấn đi thẳng lên lầu.
Ngôn Minh Hạo rót cho anh một ly cà phê, khi anh ta xoay người chuẩn bị rời đi, Hoắc Anh Tuấn đột nhiên gọi anh: "Đợi đã, cậu tra được cái gì?"
Người đàn ông này, có cần thay đổi chóng mặt vậy không.
Ngôn Minh Hạo quay lại, nghiêm túc báo cáo: "Xe là bị người ta giở trò ở nhà họ Diệp, do người làm vườn làm, anh ta nhận được một số tiền của lão đại Giang Bá ở khu Thịnh Thành, theo như tôi biết, Giang
Bá và Vệ Phương Nghi tuy thân thiết, nhưng chuyện này cho dù tra thế nào, Vệ Phương Nghi cũng không | hề dính dáng."
“Bình thường, mấy chuyện thiếu đạo đức Vệ Phương Nghi làm không ít, ở phương diện này bà ta rất có kinh nghiệm” Hoắc Anh Tuấn cầm cà phê lên thổi: “Chuyện này Diệp Gia Thành điều tra thế nào rồi?”
| "Ông ta điều tra vụ chiếc xe, nhưng mà chiếc xe đã bị thiêu rồi, hiện trường không có camera, tôi thấy ông ta chắc là cũng không tra ra được gì” Ngôn Minh Hạo nói "Ông ta đại khái cũng không ngờ đến được người nhà họ Vệ lại thâm độc như thế.
“Diệp Gia Thanh là người chính trực, đáng tiếc loại người này rất dễ bị lừa” Hoắc Anh Tuấn chế nhạo.
"Cậu chủ, có cần tôi đưa kết quả điều tra nói cho Khương..."
“Cậu nói cho cô ta làm gì.” Hoắc Anh Tuấn ném mạnh ly cà phê xuống bàn "Cô ta không phải là người phát lương cho cậu, loại phụ nữ ngu ngốc đó chết là đáng đời”
Ngôn Minh Hạo: "..".
"Cút ra ngoài” Hoắc Anh Tuấn mất bình tĩnh.
Ngôn Minh Hạo biết được tật xấu của anh, còn cho người tiếp tục nghe ngóng chuyện này, quả nhiên đến tối đã tra được thông tin mới.
"Cậu chủ, nhà họ Diệp tung tin đồn đã tra ra được người giở trò với chiếc xe rồi, bây giờ nhà họ Diệp đã bị phong tỏa, thậm chí mạng cũng cắt"
Hoắc Anh Tuấn nhướng mày: “Không phải cậu nói Diệp Gia Thanh không tra ra được sao" “Ừ” Ngôn Minh Hạo cũng có chút khó hiểu.
Hoắc Anh Tuấn trầm tư một lát, sau đó đột nhiên hiểu ra.
“Cậu hai Hoắc, sao anh lại đến đây?” Khương Tuyết Nhu sửng sốt, cô và cậu hai nhà họ Hoắc này đã từng gặp nhau một lần, ngay cả một câu cũng chưa từng nói, nhưng mà sự thật là người ta cũng đã cứu cô ngày hôm đó.
“Dù sao cũng là tôi cứu cô, đến thăm một chút thôi” Hoắc Phong Lang nhìn Lương Duy Phong nói.
Lương Duy Phong đứng dậy và tự giới thiệu: "Chào cậu, tôi là chồng chưa cưới của Khương Tuyết Nhu, rất cảm ơn cậu hai đêm đó đã cứu cô ấy."
Anh ta là người vẫn nhã lịch lãm, dáng vẻ khiêm tốn đúng mực.
- ----------------------
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… "Được rồi, không cần nói nữa, cô ta sống hay chết không liên quan gì tới tôi." Hoắc Anh Tuấn khởi động xe, lái nhanh ra ngoài.Chiếc xe lao băng băng trên đường như một quả hỏa tiễn, Ngôn Minh Hạo sợ hãi đến mức nắm lấy cán tay cầm trên đỉnh đầu.Sau khi đến công ty, Hoắc Anh Tuấn đi thẳng lên lầu.Ngôn Minh Hạo rót cho anh một ly cà phê, khi anh ta xoay người chuẩn bị rời đi, Hoắc Anh Tuấn đột nhiên gọi anh: "Đợi đã, cậu tra được cái gì?"Người đàn ông này, có cần thay đổi chóng mặt vậy không.Ngôn Minh Hạo quay lại, nghiêm túc báo cáo: "Xe là bị người ta giở trò ở nhà họ Diệp, do người làm vườn làm, anh ta nhận được một số tiền của lão đại Giang Bá ở khu Thịnh Thành, theo như tôi biết, GiangBá và Vệ Phương Nghi tuy thân thiết, nhưng chuyện này cho dù tra thế nào, Vệ Phương Nghi cũng không | hề dính dáng."“Bình thường, mấy chuyện thiếu đạo đức Vệ Phương Nghi làm không ít, ở phương diện này bà ta rất có kinh nghiệm” Hoắc Anh Tuấn cầm cà phê lên thổi: “Chuyện này Diệp Gia Thành điều tra thế nào rồi?”| "Ông ta điều tra vụ chiếc xe, nhưng mà chiếc xe đã bị thiêu rồi, hiện trường không có camera, tôi thấy ông ta chắc là cũng không tra ra được gì” Ngôn Minh Hạo nói "Ông ta đại khái cũng không ngờ đến được người nhà họ Vệ lại thâm độc như thế.“Diệp Gia Thanh là người chính trực, đáng tiếc loại người này rất dễ bị lừa” Hoắc Anh Tuấn chế nhạo."Cậu chủ, có cần tôi đưa kết quả điều tra nói cho Khương..."“Cậu nói cho cô ta làm gì.” Hoắc Anh Tuấn ném mạnh ly cà phê xuống bàn "Cô ta không phải là người phát lương cho cậu, loại phụ nữ ngu ngốc đó chết là đáng đời”Ngôn Minh Hạo: ".."."Cút ra ngoài” Hoắc Anh Tuấn mất bình tĩnh.Ngôn Minh Hạo biết được tật xấu của anh, còn cho người tiếp tục nghe ngóng chuyện này, quả nhiên đến tối đã tra được thông tin mới."Cậu chủ, nhà họ Diệp tung tin đồn đã tra ra được người giở trò với chiếc xe rồi, bây giờ nhà họ Diệp đã bị phong tỏa, thậm chí mạng cũng cắt"Hoắc Anh Tuấn nhướng mày: “Không phải cậu nói Diệp Gia Thanh không tra ra được sao" “Ừ” Ngôn Minh Hạo cũng có chút khó hiểu.Hoắc Anh Tuấn trầm tư một lát, sau đó đột nhiên hiểu ra.“Cậu hai Hoắc, sao anh lại đến đây?” Khương Tuyết Nhu sửng sốt, cô và cậu hai nhà họ Hoắc này đã từng gặp nhau một lần, ngay cả một câu cũng chưa từng nói, nhưng mà sự thật là người ta cũng đã cứu cô ngày hôm đó.“Dù sao cũng là tôi cứu cô, đến thăm một chút thôi” Hoắc Phong Lang nhìn Lương Duy Phong nói.Lương Duy Phong đứng dậy và tự giới thiệu: "Chào cậu, tôi là chồng chưa cưới của Khương Tuyết Nhu, rất cảm ơn cậu hai đêm đó đã cứu cô ấy."Anh ta là người vẫn nhã lịch lãm, dáng vẻ khiêm tốn đúng mực.- ----------------------