Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…
Chương 480
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 480: Cắt đứt quan hệHoắc Nhã Lam thần sắc lạnh lẻo: “Ông nội mày đã về hưu, nhưng mà tao nhắc nhở mày, làm việc chớ tuyệt tình, nếu không đừng trách tao đối với mày không khách kh픓Mẹ phải đối với ta không khách khí như thế nào, tôi không cần biết, nhưng mà… “Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên cầm lấy hộp điều khiển từ xa mở thêm lượng trên cái màn ảnh lớn trên vách tường, bên trong xuất hiện rõ ràng mặt mấy vị đại cổ đông Hoắc thị: “Mẹ, xin lỗi nha, tôi mới vừa cùng với mấy vị ở đại hội cổ đông họp, lời của mẹ bọn họ đều nghe được .Trong đó chủ tịch Chu tuổi tác lớn nhất nói: “Phó giám đốc Hoắc, hai nghìn tỷ nhất định phải đòi lại, lời của chúng tôi có thể là không có trọng lượng, dĩ nhiên, chúng tôi biết cô có tiền nên không quan tâm, cô có thể không muốn nhưng chúng tôi muốn”Mộ Dung, một thành viên của ban giám đốc cũng âm dương quái khí nói: “Nhà họ Sở là nhà chồng của cô, chúng ta làm ăn, để cho cô trông coi Hoắc thị thì bọn người chúng tôi cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng mà chúng tôi cho tới bây giờ mới biết nhà họ Sở đã chiếm hai nghìn tỷ của Hoäắc thị, cái này cũng quá đáng lắm rồi”Chủ tịch Chớ hừ một tiếng: “Con trai tôi cẩn trọng công tác mấy năm liền ở nhiều hạng mục, dù là bình thường chỉ chiếm chút lợi ích, cùng lắm chỉ kiếm được vài trăm triệu, cô ngược lại tốt rồi, bỗng dưng vô cớ cho nhà họ Sở hai nghìn tỷ, suốt ngày hướng người ngoài.”Chủ tịch Chu: “Con trai cô Hoắc Phong Lang lúc trước lại cùng nhà họ Sở ký một hạng mục, để cho năm lợi ích, thật may Cậu cả chấm dứt hợp tác, nếu không đoán không chừng nhà họ Sở cũng có kiểm hơn mấy ngàn tỷ nữa”Chủ tịch Chớ: “Chúng ta không cân một phó giám đốc luôn là hướng về nhà họ Sở.”Hoắc Nhã Lam sắc mặt càng ngày càng trắng, thân thể cũng đang run rẩy .Cô trông coi Hoắc thị mấy chục năm, đây là lần đầu tiên bị những người trong đại hội cổ đông này chỉ trích: “Các vị, tôi thừa nhận lúc trước có giúp Sở thị, nhưng không thể nào tới hai nghìn tỷ nhiều như vậy, đây đều là Hoắc Anh Tuấn bịa đặt hoàn toàn”Chủ tịch Chu cười một tiếng: “Sợ không phải bịa đặt hoàn toàn đâu, chỉ sợ là Sở thị là một con sói mang dã tâm, ngay cả cô cũng bị lừa gạt”“Không thể nào.” Hoắc Nhã Lam căn bản không tin .Hoắc Anh Tuấn ngẩng đầu đối với màn ảnh nói: “Được rồi, các vị thành viên ban đại hội cổ đông, tôi sẽ cùng mẹ tôi nói chuyện thật tốt”“Cậu cả, làm phiền cậu.”Video kết thúc .Sở Minh Khôi cau mày nói: “Hoắc Anh Tuấn, cậu làm sao có thể đối xử như vậy với mẹ cậu, cái này là làm cho cô ấy mất hết mặt mũi .”Hoắc Anh Tuấn cười một tiếng: “Chú, nếu tôi là chú, sẽ thoải mái nói: Vợ, vì không để cho em bị làm khó, hai nhìn tỷ sẽ trả lại liền cho Hoắc thị”Lần này, Sở Minh Khôi säc mặt khó coi trở nên đen xì .Hai nghìn tỷ cũng không phải là hai ba trăm triệu, nói có liền có được .“Được rồi, nó đây là muốn làm khó ông, tôi hiểu” Hoắc Nhã Lam kéo Sở Minh Khôi: “Chúng ta đi.”Khi đi tới cửa, Hoắc Nhã Lam quay đầu, giọng lạnh như băng: “Hoắc Anh Tuấn, hôm nay mày ra tay với tao, tao nhớ rõ ràng, từ nay về sau, tao không muốn mày kêu tao một tiếng mẹ nữa, chúng ta từ nay cắt đứt mối quan hệ mẹ con”Nửa phút sau .Ngôn Minh Hạo đóng cửa lại, lắc đầu than thở: “Phu nhân thật là bị Sở Minh Khôi tẩy não”“Không quan trọng, ngày tàn của ông ta cũng không còn bao lâu”Ánh mắt Hoắc Anh Tuấn nhàn nhạt .Trong bãi đậu xe .Sở Minh Khôi khổ não ôm đầu không nói một câu .Hoắc Nhã Lam căn cản môi, do dự một hồi, từ trong bóp móc ra một tấm thẻ đưa cho ông: “Ở bên trong có một nghìn tỷ, ông trước hết cầm đến cho Sở thị xoay sở đi”“Vợ..” Sở Minh Khôi áy náy lại thống khổ nhìn cô chăm chú: “Tôi không thể lấy được.”
Chương 480: Cắt đứt quan hệ
Hoắc Nhã Lam thần sắc lạnh lẻo: “Ông nội mày đã về hưu, nhưng mà tao nhắc nhở mày, làm việc chớ tuyệt tình, nếu không đừng trách tao đối với mày không khách khí”
“Mẹ phải đối với ta không khách khí như thế nào, tôi không cần biết, nhưng mà… “
Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên cầm lấy hộp điều khiển từ xa mở thêm lượng trên cái màn ảnh lớn trên vách tường, bên trong xuất hiện rõ ràng mặt mấy vị đại cổ đông Hoắc thị: “Mẹ, xin lỗi nha, tôi mới vừa cùng với mấy vị ở đại hội cổ đông họp, lời của mẹ bọn họ đều nghe được .
Trong đó chủ tịch Chu tuổi tác lớn nhất nói: “Phó giám đốc Hoắc, hai nghìn tỷ nhất định phải đòi lại, lời của chúng tôi có thể là không có trọng lượng, dĩ nhiên, chúng tôi biết cô có tiền nên không quan tâm, cô có thể không muốn nhưng chúng tôi muốn”
Mộ Dung, một thành viên của ban giám đốc cũng âm dương quái khí nói: “Nhà họ Sở là nhà chồng của cô, chúng ta làm ăn, để cho cô trông coi Hoắc thị thì bọn người chúng tôi cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng mà chúng tôi cho tới bây giờ mới biết nhà họ Sở đã chiếm hai nghìn tỷ của Hoäắc thị, cái này cũng quá đáng lắm rồi”
Chủ tịch Chớ hừ một tiếng: “Con trai tôi cẩn trọng công tác mấy năm liền ở nhiều hạng mục, dù là bình thường chỉ chiếm chút lợi ích, cùng lắm chỉ kiếm được vài trăm triệu, cô ngược lại tốt rồi, bỗng dưng vô cớ cho nhà họ Sở hai nghìn tỷ, suốt ngày hướng người ngoài.”
Chủ tịch Chu: “Con trai cô Hoắc Phong Lang lúc trước lại cùng nhà họ Sở ký một hạng mục, để cho năm lợi ích, thật may Cậu cả chấm dứt hợp tác, nếu không đoán không chừng nhà họ Sở cũng có kiểm hơn mấy ngàn tỷ nữa”
Chủ tịch Chớ: “Chúng ta không cân một phó giám đốc luôn là hướng về nhà họ Sở.”
Hoắc Nhã Lam sắc mặt càng ngày càng trắng, thân thể cũng đang run rẩy .
Cô trông coi Hoắc thị mấy chục năm, đây là lần đầu tiên bị những người trong đại hội cổ đông này chỉ trích: “Các vị, tôi thừa nhận lúc trước có giúp Sở thị, nhưng không thể nào tới hai nghìn tỷ nhiều như vậy, đây đều là Hoắc Anh Tuấn bịa đặt hoàn toàn”
Chủ tịch Chu cười một tiếng: “Sợ không phải bịa đặt hoàn toàn đâu, chỉ sợ là Sở thị là một con sói mang dã tâm, ngay cả cô cũng bị lừa gạt”
“Không thể nào.” Hoắc Nhã Lam căn bản không tin .
Hoắc Anh Tuấn ngẩng đầu đối với màn ảnh nói: “Được rồi, các vị thành viên ban đại hội cổ đông, tôi sẽ cùng mẹ tôi nói chuyện thật tốt”
“Cậu cả, làm phiền cậu.”
Video kết thúc .
Sở Minh Khôi cau mày nói: “Hoắc Anh Tuấn, cậu làm sao có thể đối xử như vậy với mẹ cậu, cái này là làm cho cô ấy mất hết mặt mũi .”
Hoắc Anh Tuấn cười một tiếng: “Chú, nếu tôi là chú, sẽ thoải mái nói: Vợ, vì không để cho em bị làm khó, hai nhìn tỷ sẽ trả lại liền cho Hoắc thị”
Lần này, Sở Minh Khôi säc mặt khó coi trở nên đen xì .
Hai nghìn tỷ cũng không phải là hai ba trăm triệu, nói có liền có được .
“Được rồi, nó đây là muốn làm khó ông, tôi hiểu” Hoắc Nhã Lam kéo Sở Minh Khôi: “Chúng ta đi.”
Khi đi tới cửa, Hoắc Nhã Lam quay đầu, giọng lạnh như băng: “Hoắc Anh Tuấn, hôm nay mày ra tay với tao, tao nhớ rõ ràng, từ nay về sau, tao không muốn mày kêu tao một tiếng mẹ nữa, chúng ta từ nay cắt đứt mối quan hệ mẹ con”
Nửa phút sau .
Ngôn Minh Hạo đóng cửa lại, lắc đầu than thở: “Phu nhân thật là bị Sở Minh Khôi tẩy não”
“Không quan trọng, ngày tàn của ông ta cũng không còn bao lâu”
Ánh mắt Hoắc Anh Tuấn nhàn nhạt .
Trong bãi đậu xe .
Sở Minh Khôi khổ não ôm đầu không nói một câu .
Hoắc Nhã Lam căn cản môi, do dự một hồi, từ trong bóp móc ra một tấm thẻ đưa cho ông: “Ở bên trong có một nghìn tỷ, ông trước hết cầm đến cho Sở thị xoay sở đi”
“Vợ..” Sở Minh Khôi áy náy lại thống khổ nhìn cô chăm chú: “Tôi không thể lấy được.”
Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 480: Cắt đứt quan hệHoắc Nhã Lam thần sắc lạnh lẻo: “Ông nội mày đã về hưu, nhưng mà tao nhắc nhở mày, làm việc chớ tuyệt tình, nếu không đừng trách tao đối với mày không khách kh픓Mẹ phải đối với ta không khách khí như thế nào, tôi không cần biết, nhưng mà… “Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên cầm lấy hộp điều khiển từ xa mở thêm lượng trên cái màn ảnh lớn trên vách tường, bên trong xuất hiện rõ ràng mặt mấy vị đại cổ đông Hoắc thị: “Mẹ, xin lỗi nha, tôi mới vừa cùng với mấy vị ở đại hội cổ đông họp, lời của mẹ bọn họ đều nghe được .Trong đó chủ tịch Chu tuổi tác lớn nhất nói: “Phó giám đốc Hoắc, hai nghìn tỷ nhất định phải đòi lại, lời của chúng tôi có thể là không có trọng lượng, dĩ nhiên, chúng tôi biết cô có tiền nên không quan tâm, cô có thể không muốn nhưng chúng tôi muốn”Mộ Dung, một thành viên của ban giám đốc cũng âm dương quái khí nói: “Nhà họ Sở là nhà chồng của cô, chúng ta làm ăn, để cho cô trông coi Hoắc thị thì bọn người chúng tôi cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng mà chúng tôi cho tới bây giờ mới biết nhà họ Sở đã chiếm hai nghìn tỷ của Hoäắc thị, cái này cũng quá đáng lắm rồi”Chủ tịch Chớ hừ một tiếng: “Con trai tôi cẩn trọng công tác mấy năm liền ở nhiều hạng mục, dù là bình thường chỉ chiếm chút lợi ích, cùng lắm chỉ kiếm được vài trăm triệu, cô ngược lại tốt rồi, bỗng dưng vô cớ cho nhà họ Sở hai nghìn tỷ, suốt ngày hướng người ngoài.”Chủ tịch Chu: “Con trai cô Hoắc Phong Lang lúc trước lại cùng nhà họ Sở ký một hạng mục, để cho năm lợi ích, thật may Cậu cả chấm dứt hợp tác, nếu không đoán không chừng nhà họ Sở cũng có kiểm hơn mấy ngàn tỷ nữa”Chủ tịch Chớ: “Chúng ta không cân một phó giám đốc luôn là hướng về nhà họ Sở.”Hoắc Nhã Lam sắc mặt càng ngày càng trắng, thân thể cũng đang run rẩy .Cô trông coi Hoắc thị mấy chục năm, đây là lần đầu tiên bị những người trong đại hội cổ đông này chỉ trích: “Các vị, tôi thừa nhận lúc trước có giúp Sở thị, nhưng không thể nào tới hai nghìn tỷ nhiều như vậy, đây đều là Hoắc Anh Tuấn bịa đặt hoàn toàn”Chủ tịch Chu cười một tiếng: “Sợ không phải bịa đặt hoàn toàn đâu, chỉ sợ là Sở thị là một con sói mang dã tâm, ngay cả cô cũng bị lừa gạt”“Không thể nào.” Hoắc Nhã Lam căn bản không tin .Hoắc Anh Tuấn ngẩng đầu đối với màn ảnh nói: “Được rồi, các vị thành viên ban đại hội cổ đông, tôi sẽ cùng mẹ tôi nói chuyện thật tốt”“Cậu cả, làm phiền cậu.”Video kết thúc .Sở Minh Khôi cau mày nói: “Hoắc Anh Tuấn, cậu làm sao có thể đối xử như vậy với mẹ cậu, cái này là làm cho cô ấy mất hết mặt mũi .”Hoắc Anh Tuấn cười một tiếng: “Chú, nếu tôi là chú, sẽ thoải mái nói: Vợ, vì không để cho em bị làm khó, hai nhìn tỷ sẽ trả lại liền cho Hoắc thị”Lần này, Sở Minh Khôi säc mặt khó coi trở nên đen xì .Hai nghìn tỷ cũng không phải là hai ba trăm triệu, nói có liền có được .“Được rồi, nó đây là muốn làm khó ông, tôi hiểu” Hoắc Nhã Lam kéo Sở Minh Khôi: “Chúng ta đi.”Khi đi tới cửa, Hoắc Nhã Lam quay đầu, giọng lạnh như băng: “Hoắc Anh Tuấn, hôm nay mày ra tay với tao, tao nhớ rõ ràng, từ nay về sau, tao không muốn mày kêu tao một tiếng mẹ nữa, chúng ta từ nay cắt đứt mối quan hệ mẹ con”Nửa phút sau .Ngôn Minh Hạo đóng cửa lại, lắc đầu than thở: “Phu nhân thật là bị Sở Minh Khôi tẩy não”“Không quan trọng, ngày tàn của ông ta cũng không còn bao lâu”Ánh mắt Hoắc Anh Tuấn nhàn nhạt .Trong bãi đậu xe .Sở Minh Khôi khổ não ôm đầu không nói một câu .Hoắc Nhã Lam căn cản môi, do dự một hồi, từ trong bóp móc ra một tấm thẻ đưa cho ông: “Ở bên trong có một nghìn tỷ, ông trước hết cầm đến cho Sở thị xoay sở đi”“Vợ..” Sở Minh Khôi áy náy lại thống khổ nhìn cô chăm chú: “Tôi không thể lấy được.”