Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 586

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 586: Khương Tuyết Nhu đã chếtAnh run rẩy vén lên một tấm vải trắng trong đó, Khương Tuyết Nhu yên lặng nằm ở nơi đó, nếu như không phải là trên cổ nàng có lưu lại vết bầm thâm sâu lại xanh, cô thật giống như đang ngủ vậy.Anh run rẩy lấy tay dò xét dò hơi thở của cô.Một mảnh lạnh như băng.Cô thật đã chết rồi?Anh chợt dùng sức vỗ vào đầu mình.Anh bây giờ là đang nằm mơ, tất cả đều là giả.Lần trước lúc thấy cô, cô còn có thể mắng chửi người, cắn người.Làm sao chớp mắt một cái liền chết chứ.“Hoắc Anh Tuấn, anh cút ngay cho tôi.”Sau lưng một bàn tay dùng lực chợt đem anh đẩy ra.Lâm Minh Kiều vọt tới mép bên giường, sau khi thấy thân thể Khương Tuyết Nhu, cô vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Anh Tuấn: “Khốn kiếp, đều là tại anh, là anh một tay bức chết Tuyết Nhu, anh là hung thủ giết người.”“Tôi không có bức chết cô ấy, cô ấy… Cô ấy là có bệnh. Một đôi mắt đỏ ngầu của Hoắc Anh Tuấn căn bản không nhìn Lâm Minh Kiều, chẳng qua là nhìn Khương Tuyết Nhu không nhúc nhích.Anh cho tới bây giờ cũng không dám tiếp nhận sự thật này.Anh không hiểu, anh rõ ràng một chút cũng không yêu người phụ nữ Khương Tuyết Nhu này.Tại sao anh lại có một loại cảm giác linh hồn như bị rút cạn đi vậy, tựa như mình đã mất đi một người rất quan trọng, cực kì quan trọng trong cuộc đời mình vậy.Thậm chí ngay cả nước mắt trong hốc mắt cũng mơ hồ không cách nào khống chế.“Anh mới có bệnh, cả nhà anh mới có bệnh.”Lâm Minh Kiều kêu khóc lên án mạnh mẽ: “Tuyết Nhu rất khỏe mạnh, là anh một mực anh ép cậu ấy. Là anh nhất cậu ấy. Là anh tự tay đẩy chết đứa bé trong bụng của cậu ấy, còn đem cậu ấy nhốt vào trong phòng bệnh tâm thần, để cho cậu ấy mất đi tự do, một người sống sờ sờ đều bị các người hành hạ điên rồi. Anh không thương cậu ấy cũng không có quan trọng, cùng cậu ấy ly dị không được hay sao, tại sao phải buộc cậu ấy sinh con cho anh và Nhạc Hạ Thu, tại sao không buông tha cho cậu ấy”“Được rồi, cậu ấy bây giờ rốt cuộc đã chết, cậu ấy đã được giải thoát, cậu ấy không cần lại bị các người trói buộc, tôi phải dẫn cậu ấy đi, tôi sẽ không để cho thi thể của cậu ấy cũng bị đôi cẩu nam nữ các người trói buộc”Lâm Minh Kiều hít sâu một hơi, kêu người tới trợ giúp đưa Khương Tuyết Nhu đi.“Cô làm gì?” Hoắc Anh Tuấn theo bản năng bắt lấy cánh tay cô: “Cô ấy là vợ tôi, an táng như nào cũng là tôi làm, không tới phiên cô ““Anh còn biết cậu ấy là vợ anh sao, đồ cặn bã giống như anh vậy làm gì có tư cách nhặt xác cô ấyLâm Minh Kiều một móc ra một khối vải dính máu nhét vào trong ngực anh: “Anh xem thật kỹ một chút, đây là Tuyết Nhu dùng chính máu mình để viết đi thư, cậu ấy chết cũng không muốn để cho anh giúp cậu ấy thu xác, không muốn an tăng vào nhà họ Hoắc các người, cậu ấy chỉ muốn cách xa anh ra một chút.”Hoặc Anh Tuấn nhìn những dòng chữ kia máu đỏ, cả người cứng đờ.Cô đã hận anh như vậy sao?Có lẽ anh hồn nên để cho cô đi.Nhưng mà lúc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia của cô ấy, anh lại căn bản không làm được. Anh liên muốn nhìn cô thêm chút nữa.Anh không có biện pháp làm được, không muốn đời này cũng không thể thấy cô được nữa.“Không được, cô ấy… cô không thể mang đi. Hoặc Anh Tuấn kiến trì ngăn cản Lâm Minh Kiều “Anh Tuấn, để cho cô bé ấy mang đi đi.”Cửa bằng nhiên truyền tới giọng nói của bà cụ Hoắc. Anh chợt quay đầu, phát hiện bà cụ Hoặc cùng với ông cụ Hoắc, Hoắc Phong Lang không biết lúc nào cũng đã đứng ở đó.Hoặc Phong Lang nhìn Khương Tuyết Nhu một cái, cũng không nhịn được nữa một quyền hung hăng đánh lên trên mặt anh: “Khốn kiếp, anh còn có mặt mũi nhặt xác cho cô ấy sao, lúc cô ấy còn sống, anh không xem cô ấy như một con người, cô ấy chết rồi, anh tại sao cũng còn không buông tha cho cô ấyKhóe miệng của Hoắc Anh Tuấn bị anh đánh chảy máu, anh ngẩng đầu, hai tròng mắt đỏ tươi toát ra vẻ hoảng sợ: “Hôm nay thi thể của cô ấy, cũng không ai được phép đem đi.”“Đủ rồi.” Ông cụ Hoặc gõ trượng xuống đất một cái: “Hoắc Anh Tuấn, để cho người đem con bé mang đi đi.”“Ông ngoại, chuyện của con không cần ông để ý.Hoắc Anh Tuấn gầm thét nói.

Chương 586: Khương Tuyết Nhu đã chết

Anh run rẩy vén lên một tấm vải trắng trong đó, Khương Tuyết Nhu yên lặng nằm ở nơi đó, nếu như không phải là trên cổ nàng có lưu lại vết bầm thâm sâu lại xanh, cô thật giống như đang ngủ vậy.

Anh run rẩy lấy tay dò xét dò hơi thở của cô.

Một mảnh lạnh như băng.

Cô thật đã chết rồi?

Anh chợt dùng sức vỗ vào đầu mình.

Anh bây giờ là đang nằm mơ, tất cả đều là giả.

Lần trước lúc thấy cô, cô còn có thể mắng chửi người, cắn người.

Làm sao chớp mắt một cái liền chết chứ.

“Hoắc Anh Tuấn, anh cút ngay cho tôi.”

Sau lưng một bàn tay dùng lực chợt đem anh đẩy ra.

Lâm Minh Kiều vọt tới mép bên giường, sau khi thấy thân thể Khương Tuyết Nhu, cô vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Anh Tuấn: “Khốn kiếp, đều là tại anh, là anh một tay bức chết Tuyết Nhu, anh là hung thủ giết người.”

“Tôi không có bức chết cô ấy, cô ấy… Cô ấy là có bệnh. Một đôi mắt đỏ ngầu của Hoắc Anh Tuấn căn bản không nhìn Lâm Minh Kiều, chẳng qua là nhìn Khương Tuyết Nhu không nhúc nhích.

Anh cho tới bây giờ cũng không dám tiếp nhận sự thật này.

Anh không hiểu, anh rõ ràng một chút cũng không yêu người phụ nữ Khương Tuyết Nhu này.

Tại sao anh lại có một loại cảm giác linh hồn như bị rút cạn đi vậy, tựa như mình đã mất đi một người rất quan trọng, cực kì quan trọng trong cuộc đời mình vậy.

Thậm chí ngay cả nước mắt trong hốc mắt cũng mơ hồ không cách nào khống chế.

“Anh mới có bệnh, cả nhà anh mới có bệnh.”

Lâm Minh Kiều kêu khóc lên án mạnh mẽ: “Tuyết Nhu rất khỏe mạnh, là anh một mực anh ép cậu ấy. Là anh nhất cậu ấy. Là anh tự tay đẩy chết đứa bé trong bụng của cậu ấy, còn đem cậu ấy nhốt vào trong phòng bệnh tâm thần, để cho cậu ấy mất đi tự do, một người sống sờ sờ đều bị các người hành hạ điên rồi. Anh không thương cậu ấy cũng không có quan trọng, cùng cậu ấy ly dị không được hay sao, tại sao phải buộc cậu ấy sinh con cho anh và Nhạc Hạ Thu, tại sao không buông tha cho cậu ấy”

“Được rồi, cậu ấy bây giờ rốt cuộc đã chết, cậu ấy đã được giải thoát, cậu ấy không cần lại bị các người trói buộc, tôi phải dẫn cậu ấy đi, tôi sẽ không để cho thi thể của cậu ấy cũng bị đôi cẩu nam nữ các người trói buộc”

Lâm Minh Kiều hít sâu một hơi, kêu người tới trợ giúp đưa Khương Tuyết Nhu đi.

“Cô làm gì?” Hoắc Anh Tuấn theo bản năng bắt lấy cánh tay cô: “Cô ấy là vợ tôi, an táng như nào cũng là tôi làm, không tới phiên cô “

“Anh còn biết cậu ấy là vợ anh sao, đồ cặn bã giống như anh vậy làm gì có tư cách nhặt xác cô ấy

Lâm Minh Kiều một móc ra một khối vải dính máu nhét vào trong ngực anh: “Anh xem thật kỹ một chút, đây là Tuyết Nhu dùng chính máu mình để viết đi thư, cậu ấy chết cũng không muốn để cho anh giúp cậu ấy thu xác, không muốn an tăng vào nhà họ Hoắc các người, cậu ấy chỉ muốn cách xa anh ra một chút.”

Hoặc Anh Tuấn nhìn những dòng chữ kia máu đỏ, cả người cứng đờ.

Cô đã hận anh như vậy sao?

Có lẽ anh hồn nên để cho cô đi.

Nhưng mà lúc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia của cô ấy, anh lại căn bản không làm được. Anh liên muốn nhìn cô thêm chút nữa.

Anh không có biện pháp làm được, không muốn đời này cũng không thể thấy cô được nữa.

“Không được, cô ấy… cô không thể mang đi. Hoặc Anh Tuấn kiến trì ngăn cản Lâm Minh Kiều “Anh Tuấn, để cho cô bé ấy mang đi đi.”

Cửa bằng nhiên truyền tới giọng nói của bà cụ Hoắc. Anh chợt quay đầu, phát hiện bà cụ Hoặc cùng với ông cụ Hoắc, Hoắc Phong Lang không biết lúc nào cũng đã đứng ở đó.

Hoặc Phong Lang nhìn Khương Tuyết Nhu một cái, cũng không nhịn được nữa một quyền hung hăng đánh lên trên mặt anh: “Khốn kiếp, anh còn có mặt mũi nhặt xác cho cô ấy sao, lúc cô ấy còn sống, anh không xem cô ấy như một con người, cô ấy chết rồi, anh tại sao cũng còn không buông tha cho cô ấy

Khóe miệng của Hoắc Anh Tuấn bị anh đánh chảy máu, anh ngẩng đầu, hai tròng mắt đỏ tươi toát ra vẻ hoảng sợ: “Hôm nay thi thể của cô ấy, cũng không ai được phép đem đi.”

“Đủ rồi.” Ông cụ Hoặc gõ trượng xuống đất một cái: “Hoắc Anh Tuấn, để cho người đem con bé mang đi đi.”

“Ông ngoại, chuyện của con không cần ông để ý.

Hoắc Anh Tuấn gầm thét nói.

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 586: Khương Tuyết Nhu đã chếtAnh run rẩy vén lên một tấm vải trắng trong đó, Khương Tuyết Nhu yên lặng nằm ở nơi đó, nếu như không phải là trên cổ nàng có lưu lại vết bầm thâm sâu lại xanh, cô thật giống như đang ngủ vậy.Anh run rẩy lấy tay dò xét dò hơi thở của cô.Một mảnh lạnh như băng.Cô thật đã chết rồi?Anh chợt dùng sức vỗ vào đầu mình.Anh bây giờ là đang nằm mơ, tất cả đều là giả.Lần trước lúc thấy cô, cô còn có thể mắng chửi người, cắn người.Làm sao chớp mắt một cái liền chết chứ.“Hoắc Anh Tuấn, anh cút ngay cho tôi.”Sau lưng một bàn tay dùng lực chợt đem anh đẩy ra.Lâm Minh Kiều vọt tới mép bên giường, sau khi thấy thân thể Khương Tuyết Nhu, cô vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Anh Tuấn: “Khốn kiếp, đều là tại anh, là anh một tay bức chết Tuyết Nhu, anh là hung thủ giết người.”“Tôi không có bức chết cô ấy, cô ấy… Cô ấy là có bệnh. Một đôi mắt đỏ ngầu của Hoắc Anh Tuấn căn bản không nhìn Lâm Minh Kiều, chẳng qua là nhìn Khương Tuyết Nhu không nhúc nhích.Anh cho tới bây giờ cũng không dám tiếp nhận sự thật này.Anh không hiểu, anh rõ ràng một chút cũng không yêu người phụ nữ Khương Tuyết Nhu này.Tại sao anh lại có một loại cảm giác linh hồn như bị rút cạn đi vậy, tựa như mình đã mất đi một người rất quan trọng, cực kì quan trọng trong cuộc đời mình vậy.Thậm chí ngay cả nước mắt trong hốc mắt cũng mơ hồ không cách nào khống chế.“Anh mới có bệnh, cả nhà anh mới có bệnh.”Lâm Minh Kiều kêu khóc lên án mạnh mẽ: “Tuyết Nhu rất khỏe mạnh, là anh một mực anh ép cậu ấy. Là anh nhất cậu ấy. Là anh tự tay đẩy chết đứa bé trong bụng của cậu ấy, còn đem cậu ấy nhốt vào trong phòng bệnh tâm thần, để cho cậu ấy mất đi tự do, một người sống sờ sờ đều bị các người hành hạ điên rồi. Anh không thương cậu ấy cũng không có quan trọng, cùng cậu ấy ly dị không được hay sao, tại sao phải buộc cậu ấy sinh con cho anh và Nhạc Hạ Thu, tại sao không buông tha cho cậu ấy”“Được rồi, cậu ấy bây giờ rốt cuộc đã chết, cậu ấy đã được giải thoát, cậu ấy không cần lại bị các người trói buộc, tôi phải dẫn cậu ấy đi, tôi sẽ không để cho thi thể của cậu ấy cũng bị đôi cẩu nam nữ các người trói buộc”Lâm Minh Kiều hít sâu một hơi, kêu người tới trợ giúp đưa Khương Tuyết Nhu đi.“Cô làm gì?” Hoắc Anh Tuấn theo bản năng bắt lấy cánh tay cô: “Cô ấy là vợ tôi, an táng như nào cũng là tôi làm, không tới phiên cô ““Anh còn biết cậu ấy là vợ anh sao, đồ cặn bã giống như anh vậy làm gì có tư cách nhặt xác cô ấyLâm Minh Kiều một móc ra một khối vải dính máu nhét vào trong ngực anh: “Anh xem thật kỹ một chút, đây là Tuyết Nhu dùng chính máu mình để viết đi thư, cậu ấy chết cũng không muốn để cho anh giúp cậu ấy thu xác, không muốn an tăng vào nhà họ Hoắc các người, cậu ấy chỉ muốn cách xa anh ra một chút.”Hoặc Anh Tuấn nhìn những dòng chữ kia máu đỏ, cả người cứng đờ.Cô đã hận anh như vậy sao?Có lẽ anh hồn nên để cho cô đi.Nhưng mà lúc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia của cô ấy, anh lại căn bản không làm được. Anh liên muốn nhìn cô thêm chút nữa.Anh không có biện pháp làm được, không muốn đời này cũng không thể thấy cô được nữa.“Không được, cô ấy… cô không thể mang đi. Hoặc Anh Tuấn kiến trì ngăn cản Lâm Minh Kiều “Anh Tuấn, để cho cô bé ấy mang đi đi.”Cửa bằng nhiên truyền tới giọng nói của bà cụ Hoắc. Anh chợt quay đầu, phát hiện bà cụ Hoặc cùng với ông cụ Hoắc, Hoắc Phong Lang không biết lúc nào cũng đã đứng ở đó.Hoặc Phong Lang nhìn Khương Tuyết Nhu một cái, cũng không nhịn được nữa một quyền hung hăng đánh lên trên mặt anh: “Khốn kiếp, anh còn có mặt mũi nhặt xác cho cô ấy sao, lúc cô ấy còn sống, anh không xem cô ấy như một con người, cô ấy chết rồi, anh tại sao cũng còn không buông tha cho cô ấyKhóe miệng của Hoắc Anh Tuấn bị anh đánh chảy máu, anh ngẩng đầu, hai tròng mắt đỏ tươi toát ra vẻ hoảng sợ: “Hôm nay thi thể của cô ấy, cũng không ai được phép đem đi.”“Đủ rồi.” Ông cụ Hoặc gõ trượng xuống đất một cái: “Hoắc Anh Tuấn, để cho người đem con bé mang đi đi.”“Ông ngoại, chuyện của con không cần ông để ý.Hoắc Anh Tuấn gầm thét nói.

Chương 586