Tác giả:

Ban đêm thanh tịnh, trên trời đầy sao lóe ra hào quang như vô số ngân châu chi chít vây quanh màn đêm, hiện tại tâm tình cũng TRình Mộ Thanh cũng vậy, kích động, sáng ngời, lại kích động.. Trên người mặc bộ váy dài màu da cam, trang điểm nhẹ nhàng, một đôi mắt to long lanh, xuất hiện trước khách sạn Kiều Lợi Tư Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày mai thì sẽ sang Milan để du học, cho nên Kiều Sâm nói giúp cô làm một cái party sinh nhật cũng như là tiệc chia tay Kiều Tang nói đến phòng 318, tuy rằng là khách sạn nhưng cô và Kiều Tang cũng đã qua lại được một thời gian, dự tính sau khi du học về sẽ kết hôn cùng hắn, cho nên hôm nay mới ngoại lệ mà đến đây Đứng trước cửa phòng 318, Trình Mộ Thanh hít sâu một hơi, sau đó sửa sang lại quần áo một chút rồi ấn chuông cửa.. Sau hai tiếng chuông, cửa mở ra nhưng chính lại là một người đàn ông xa lạ mở cửa, Trình Mộ Thanh sửng sốt, ninh khởi đôi mi thanh tú, thật có lỗi nở nụ cười ” Xin lỗi có thể tôi đã tìm nhầm phòng” “Ai, cô là Trình Mộ Thanh…

Chương 81

Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho TôiTác giả: Tiểu TinhTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBan đêm thanh tịnh, trên trời đầy sao lóe ra hào quang như vô số ngân châu chi chít vây quanh màn đêm, hiện tại tâm tình cũng TRình Mộ Thanh cũng vậy, kích động, sáng ngời, lại kích động.. Trên người mặc bộ váy dài màu da cam, trang điểm nhẹ nhàng, một đôi mắt to long lanh, xuất hiện trước khách sạn Kiều Lợi Tư Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày mai thì sẽ sang Milan để du học, cho nên Kiều Sâm nói giúp cô làm một cái party sinh nhật cũng như là tiệc chia tay Kiều Tang nói đến phòng 318, tuy rằng là khách sạn nhưng cô và Kiều Tang cũng đã qua lại được một thời gian, dự tính sau khi du học về sẽ kết hôn cùng hắn, cho nên hôm nay mới ngoại lệ mà đến đây Đứng trước cửa phòng 318, Trình Mộ Thanh hít sâu một hơi, sau đó sửa sang lại quần áo một chút rồi ấn chuông cửa.. Sau hai tiếng chuông, cửa mở ra nhưng chính lại là một người đàn ông xa lạ mở cửa, Trình Mộ Thanh sửng sốt, ninh khởi đôi mi thanh tú, thật có lỗi nở nụ cười ” Xin lỗi có thể tôi đã tìm nhầm phòng” “Ai, cô là Trình Mộ Thanh… “Không, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cô lại đây” Ngôn Dục nói từng chữ, một đôi con ngươi căm tức nhìn Hách Liên HùngUất Sâm Dạ vươg súng, nhắm ngay Hách Liên Hùng, con ngươi nheo lại, âm thanh tràn ngập khí phách ” Nếu ông dám bắn cô ấy, ông cũng không còn cơ hội để sống”“Được, vậy thử xem” Nói xong, Hách Liên Hùng dùng chút lực nhấn hạ còi, mà cả người hắn kéo cô về phía sau“Không cần” Ngôn Dục hô, chết tiệt, Hách Liên Hùng lấy cô làm bia ngắmTRình Mộ Thanh trong tay đổ mồ hôi, nói không sợ chỉ là giả thôi“Hách Liên Hùng, có bản lĩnh thì liền nổ súng đi, đừng tưởng tôi sợ ông, chỉ cần tôi ngã xuống rồi, người kế tiếp chính là ông” TRình Mộ Thanh hô to“Câm miệng, câm miệng lại cho tôi” Chỉ cần Trình Mộ Thanh mở miệng, Hách Liên Hùng có cảm giác thật căng thẳng“Tôi chính là không câm miệng, muốn hay khôg tôi với ông đếm từ một đến ba, ông nổ súng” Trình Mộ Thanh bức bách nóiHách Liên Hùng nhìn cô, súng để trên cổ, tay không khỏi bắt đầu run rẩy, mỗi người đều đang đối diện với thần chết, nên trở nên cực kỳ kích động, nhất là Hách Liên Hùng lấy một tay che trời có dã tâm“Trình Mộ Thanh, cô điên rồi” Ngôn Dục quát to, trừng to đôi mắtChính là Trình Mộ Thanh giống như không để ý, lần này tới cứu Tiểu Trạch cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đôi mắt hướng về người mặt áo trắn, ánh mắt của cô như đang nói với người đó rằng ” Tôi tin tưởng ngươi”Lúc Hách Liên Hùng muốn nổ súng, một giọng nói từ tính khàn khàn truyền đến, giọng nói không lớn lắm nhưng uy lực mười phần ” Nếu ông dám nổ súng, trong nháy mắt nơi này sẽ nổ tan nát”Nghe giọng nói đó, Ngôn Dục mặt nhăn lại, quay đầu nhìn lại thấy một người đeo mặt nạ đen đi tớiQuần áo màu đen, tóc đen, mặt nạ đeo cũng là đen, cả người như là ma vương trong đêm tối đang đi đếnHách Liên Hùng nhìn hắn, tổng cảm có điểm quen thuộc nhưng cũng xa lạ ” Ngươi là ai?”“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là … nơi này đã được cài đặt sẵn boom, chỉ cần tiếng súng của ông vang lên, bom cũng sẽ tuỳ theo mà nổ đến lúc đó đừng hòng có một người nào mong muốn rời khỏi đây” Người đeo mặc nạ đen nói từng chữ“Ngươi cho là ta sẽ tin sao?” Hách Liên Hùng lạnh lùng hỏi, không nghĩ tới vì một người phụ nữ này mà lại biết bao nhiêu người đàn ông xuất hiện tại đây, này làm hắn càng thêm phẫn nộ“Ông có thể đánh cuộc, nổ súng thử xem” Người đeo mặc nạ đen nóiNgôn ngữ cùng Uất Sâm Dạ đứng đó nhìn hắn, thực rõ ràng, Hách Liên Hùng lo lắng, nhìn thấy ánh mắt của TRình Mộ Thanh không giống nhau, xem ra bên cạnh cô có thật nhiều người giúp đỡ!Nghĩ nghĩ ” A Cường, chúng ta đi” Nói xong, A Cường bước lên, cầm lấy Trình Mộ Thanh chậm rãi bước ra cửaNgôn Dục chạy nhanh đem cởi dây thần cho Tiểu Trạch, đem thằng bé ôm vào lòng ngực ” Tiểu Trạch, cháu thế nào?”Tiểu trạch không nói gì, mặt tái nhợt, môi cũng trắng bệch, chính là ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trình Mộ THanh, nhìn chằm chằm vào người muốn đả thương côNgười đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ nhìn Hách Liên Hùng cũng di chuyển rời điĐi đến cửa, Hách Liên Hùng khoé miệng gợi lên, đột nhiên cầm súng hướng đến Trình Mộ Thanh ” Các ngươi hãy đi chết đi”Ngay trong nháy mắt, người đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ đi tớiUất Sâm Dạ ôm lấy Trình Mộ Thanh, còn người đeo mặt nạ đen thay cô đỡ một vết thương!Tiểu Trạch nắm chặt tay, viên đạn đánh oai, vừa vặn sát bờ vai của hắnHách Liên Hùng không thể tin nhìn cây súng trong tay, trở nên gấp khúc, chính là hiện tại bất chấp tất cả bỏ lại súng xoay người rời điNày hết thẩy đều lọt vào tầm mắt của Ngôn Dục, sau đó cúi đầu nhìn Tiểu Trạch, thằng bé đã muốn ngất đi“Còn có ba phút bom sẽ nổ! Dẫn bọn họ rời đi” Người đeo mặt nạ băng bó cánh tay hướng đến Uất Sâm Dạ hô toNgôn Dục cùng Uất SÂm Dạ cả kinh, nguyên bản chỉ nghĩ hắn muốn hù doạ Hách Liên Hùng, chứ khôg nghĩ tới đó là thật, trong nháy mắt Ngôn Dục mang Tiểu Trạch chạy ra ngoàiUất Sâm Dạ cũng nâng Trình Mộ Thanh chạy ra, đi ngang qua người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh còn bắt lấy tay hắn nói ” Cùng nhau đi”Mọi người đều đang mong đợi người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh nhìn ánh mắt của hắn, trogn lòng cả kinh, còn không kịp phản ứng liền lôi kéo cô chạy ra ngoài“Oanh” Một tiếng, bom vang lên, ngọn lửa bùng phát dữ dộiNgôn Dục ôm Tiểu Trạch trong ngực, hướng đến một nơi để núpUất Sâm Dạ cũng ôm Trình Mộ Thanh vào một nơi, gắt gao ôm cô vào trong lòng ngực sợ cô bị thương … Âm Thanh đã yên lặng trở lại, Trình Mộ Thanh ngồi dậy, trong tay nắm chặt Uất Sâm Dạ, quay đầu tìm kím người đeo mặt nạ màu đen nhưng lại không thấy tung tích của hắn đâu********–Bệnh viện–Tiểu Trạch không bị gì chỉ là thân thể có chút suy yếu, còn Ngôn Dục và Trình Mộ Thanh ngoại trừ vết thương sau lưng thì cánh tay cũng có chút trầy trụa, bác sĩ băng bó một chút thì cũng không có gì đáng ngạiĐứng ở hành lang, Trình Mộ Thanh có chút hoảng hốt, người kia là ai? Vì cái gì lại đeo mặt nạ? Cô rõ ràng nhớ lúc lôi kéo tay cô chạy ra, vì sao ra ngoài thì không thấy tung tích đâu nữaLúc sau, Ngôn Dục đi tới, nhìn cảnh bên ngoài ” Yên tâm, tạm thời Hách Liên Hùng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa”Trình Mộ Thanh không có quay đầu lại, nhíu mày ” Tôi không có suy nghĩ về chuyện đó”“Vậy cô đang nghĩ về cái người đeo mặt nạ màu đen sao?” Ngôn Dục nghiêng đầu nhìn cô, hỏi trúng tim đen..Trình Mộ Thanh quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn một cái, cũng không trả lời nhưng biểu tình đã giải thích tất cả..“Hắn sẽ không sao đâu”“Anh như thế nào biết?” Trình Mộ Thanh hỏi“Trực giác”“Vậy anh biết hắn ta là ai không?”“Hắn là người đã cứu cô, cô còn không biết thì tôi làm sao biết?”Đọc tiếp Tổng Tài, đưa cục cưng cho tôi – Chương 84

“Không, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cô lại đây” Ngôn Dục nói từng chữ, một đôi con ngươi căm tức nhìn Hách Liên Hùng

Uất Sâm Dạ vươg súng, nhắm ngay Hách Liên Hùng, con ngươi nheo lại, âm thanh tràn ngập khí phách ” Nếu ông dám bắn cô ấy, ông cũng không còn cơ hội để sống”

“Được, vậy thử xem” Nói xong, Hách Liên Hùng dùng chút lực nhấn hạ còi, mà cả người hắn kéo cô về phía sau

“Không cần” Ngôn Dục hô, chết tiệt, Hách Liên Hùng lấy cô làm bia ngắm

TRình Mộ Thanh trong tay đổ mồ hôi, nói không sợ chỉ là giả thôi

“Hách Liên Hùng, có bản lĩnh thì liền nổ súng đi, đừng tưởng tôi sợ ông, chỉ cần tôi ngã xuống rồi, người kế tiếp chính là ông” TRình Mộ Thanh hô to

“Câm miệng, câm miệng lại cho tôi” Chỉ cần Trình Mộ Thanh mở miệng, Hách Liên Hùng có cảm giác thật căng thẳng

“Tôi chính là không câm miệng, muốn hay khôg tôi với ông đếm từ một đến ba, ông nổ súng” Trình Mộ Thanh bức bách nói

Hách Liên Hùng nhìn cô, súng để trên cổ, tay không khỏi bắt đầu run rẩy, mỗi người đều đang đối diện với thần chết, nên trở nên cực kỳ kích động, nhất là Hách Liên Hùng lấy một tay che trời có dã tâm

“Trình Mộ Thanh, cô điên rồi” Ngôn Dục quát to, trừng to đôi mắt

Chính là Trình Mộ Thanh giống như không để ý, lần này tới cứu Tiểu Trạch cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đôi mắt hướng về người mặt áo trắn, ánh mắt của cô như đang nói với người đó rằng ” Tôi tin tưởng ngươi”

Lúc Hách Liên Hùng muốn nổ súng, một giọng nói từ tính khàn khàn truyền đến, giọng nói không lớn lắm nhưng uy lực mười phần ” Nếu ông dám nổ súng, trong nháy mắt nơi này sẽ nổ tan nát”

Nghe giọng nói đó, Ngôn Dục mặt nhăn lại, quay đầu nhìn lại thấy một người đeo mặt nạ đen đi tới

Quần áo màu đen, tóc đen, mặt nạ đeo cũng là đen, cả người như là ma vương trong đêm tối đang đi đến

Hách Liên Hùng nhìn hắn, tổng cảm có điểm quen thuộc nhưng cũng xa lạ ” Ngươi là ai?”

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là … nơi này đã được cài đặt sẵn boom, chỉ cần tiếng súng của ông vang lên, bom cũng sẽ tuỳ theo mà nổ đến lúc đó đừng hòng có một người nào mong muốn rời khỏi đây” Người đeo mặc nạ đen nói từng chữ

“Ngươi cho là ta sẽ tin sao?” Hách Liên Hùng lạnh lùng hỏi, không nghĩ tới vì một người phụ nữ này mà lại biết bao nhiêu người đàn ông xuất hiện tại đây, này làm hắn càng thêm phẫn nộ

“Ông có thể đánh cuộc, nổ súng thử xem” Người đeo mặc nạ đen nói

Ngôn ngữ cùng Uất Sâm Dạ đứng đó nhìn hắn, thực rõ ràng, Hách Liên Hùng lo lắng, nhìn thấy ánh mắt của TRình Mộ Thanh không giống nhau, xem ra bên cạnh cô có thật nhiều người giúp đỡ!

Nghĩ nghĩ ” A Cường, chúng ta đi” Nói xong, A Cường bước lên, cầm lấy Trình Mộ Thanh chậm rãi bước ra cửa

Ngôn Dục chạy nhanh đem cởi dây thần cho Tiểu Trạch, đem thằng bé ôm vào lòng ngực ” Tiểu Trạch, cháu thế nào?”

Tiểu trạch không nói gì, mặt tái nhợt, môi cũng trắng bệch, chính là ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trình Mộ THanh, nhìn chằm chằm vào người muốn đả thương cô

Người đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ nhìn Hách Liên Hùng cũng di chuyển rời đi

Đi đến cửa, Hách Liên Hùng khoé miệng gợi lên, đột nhiên cầm súng hướng đến Trình Mộ Thanh ” Các ngươi hãy đi chết đi”

Ngay trong nháy mắt, người đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ đi tới

Uất Sâm Dạ ôm lấy Trình Mộ Thanh, còn người đeo mặt nạ đen thay cô đỡ một vết thương!

Tiểu Trạch nắm chặt tay, viên đạn đánh oai, vừa vặn sát bờ vai của hắn

Hách Liên Hùng không thể tin nhìn cây súng trong tay, trở nên gấp khúc, chính là hiện tại bất chấp tất cả bỏ lại súng xoay người rời đi

Này hết thẩy đều lọt vào tầm mắt của Ngôn Dục, sau đó cúi đầu nhìn Tiểu Trạch, thằng bé đã muốn ngất đi

“Còn có ba phút bom sẽ nổ! Dẫn bọn họ rời đi” Người đeo mặt nạ băng bó cánh tay hướng đến Uất Sâm Dạ hô to

Ngôn Dục cùng Uất SÂm Dạ cả kinh, nguyên bản chỉ nghĩ hắn muốn hù doạ Hách Liên Hùng, chứ khôg nghĩ tới đó là thật, trong nháy mắt Ngôn Dục mang Tiểu Trạch chạy ra ngoài

Uất Sâm Dạ cũng nâng Trình Mộ Thanh chạy ra, đi ngang qua người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh còn bắt lấy tay hắn nói ” Cùng nhau đi”

Mọi người đều đang mong đợi người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh nhìn ánh mắt của hắn, trogn lòng cả kinh, còn không kịp phản ứng liền lôi kéo cô chạy ra ngoài

“Oanh” Một tiếng, bom vang lên, ngọn lửa bùng phát dữ dội

Ngôn Dục ôm Tiểu Trạch trong ngực, hướng đến một nơi để núp

Uất Sâm Dạ cũng ôm Trình Mộ Thanh vào một nơi, gắt gao ôm cô vào trong lòng ngực sợ cô bị thương … Âm Thanh đã yên lặng trở lại, Trình Mộ Thanh ngồi dậy, trong tay nắm chặt Uất Sâm Dạ, quay đầu tìm kím người đeo mặt nạ màu đen nhưng lại không thấy tung tích của hắn đâu

********

–Bệnh viện–

Tiểu Trạch không bị gì chỉ là thân thể có chút suy yếu, còn Ngôn Dục và Trình Mộ Thanh ngoại trừ vết thương sau lưng thì cánh tay cũng có chút trầy trụa, bác sĩ băng bó một chút thì cũng không có gì đáng ngại

Đứng ở hành lang, Trình Mộ Thanh có chút hoảng hốt, người kia là ai? Vì cái gì lại đeo mặt nạ? Cô rõ ràng nhớ lúc lôi kéo tay cô chạy ra, vì sao ra ngoài thì không thấy tung tích đâu nữa

Lúc sau, Ngôn Dục đi tới, nhìn cảnh bên ngoài ” Yên tâm, tạm thời Hách Liên Hùng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa”

Trình Mộ Thanh không có quay đầu lại, nhíu mày ” Tôi không có suy nghĩ về chuyện đó”

“Vậy cô đang nghĩ về cái người đeo mặt nạ màu đen sao?” Ngôn Dục nghiêng đầu nhìn cô, hỏi trúng tim đen..

Trình Mộ Thanh quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn một cái, cũng không trả lời nhưng biểu tình đã giải thích tất cả..

“Hắn sẽ không sao đâu”

“Anh như thế nào biết?” Trình Mộ Thanh hỏi

“Trực giác”

“Vậy anh biết hắn ta là ai không?”

“Hắn là người đã cứu cô, cô còn không biết thì tôi làm sao biết?”

Đọc tiếp Tổng Tài, đưa cục cưng cho tôi – Chương 84

Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho TôiTác giả: Tiểu TinhTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBan đêm thanh tịnh, trên trời đầy sao lóe ra hào quang như vô số ngân châu chi chít vây quanh màn đêm, hiện tại tâm tình cũng TRình Mộ Thanh cũng vậy, kích động, sáng ngời, lại kích động.. Trên người mặc bộ váy dài màu da cam, trang điểm nhẹ nhàng, một đôi mắt to long lanh, xuất hiện trước khách sạn Kiều Lợi Tư Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày mai thì sẽ sang Milan để du học, cho nên Kiều Sâm nói giúp cô làm một cái party sinh nhật cũng như là tiệc chia tay Kiều Tang nói đến phòng 318, tuy rằng là khách sạn nhưng cô và Kiều Tang cũng đã qua lại được một thời gian, dự tính sau khi du học về sẽ kết hôn cùng hắn, cho nên hôm nay mới ngoại lệ mà đến đây Đứng trước cửa phòng 318, Trình Mộ Thanh hít sâu một hơi, sau đó sửa sang lại quần áo một chút rồi ấn chuông cửa.. Sau hai tiếng chuông, cửa mở ra nhưng chính lại là một người đàn ông xa lạ mở cửa, Trình Mộ Thanh sửng sốt, ninh khởi đôi mi thanh tú, thật có lỗi nở nụ cười ” Xin lỗi có thể tôi đã tìm nhầm phòng” “Ai, cô là Trình Mộ Thanh… “Không, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cô lại đây” Ngôn Dục nói từng chữ, một đôi con ngươi căm tức nhìn Hách Liên HùngUất Sâm Dạ vươg súng, nhắm ngay Hách Liên Hùng, con ngươi nheo lại, âm thanh tràn ngập khí phách ” Nếu ông dám bắn cô ấy, ông cũng không còn cơ hội để sống”“Được, vậy thử xem” Nói xong, Hách Liên Hùng dùng chút lực nhấn hạ còi, mà cả người hắn kéo cô về phía sau“Không cần” Ngôn Dục hô, chết tiệt, Hách Liên Hùng lấy cô làm bia ngắmTRình Mộ Thanh trong tay đổ mồ hôi, nói không sợ chỉ là giả thôi“Hách Liên Hùng, có bản lĩnh thì liền nổ súng đi, đừng tưởng tôi sợ ông, chỉ cần tôi ngã xuống rồi, người kế tiếp chính là ông” TRình Mộ Thanh hô to“Câm miệng, câm miệng lại cho tôi” Chỉ cần Trình Mộ Thanh mở miệng, Hách Liên Hùng có cảm giác thật căng thẳng“Tôi chính là không câm miệng, muốn hay khôg tôi với ông đếm từ một đến ba, ông nổ súng” Trình Mộ Thanh bức bách nóiHách Liên Hùng nhìn cô, súng để trên cổ, tay không khỏi bắt đầu run rẩy, mỗi người đều đang đối diện với thần chết, nên trở nên cực kỳ kích động, nhất là Hách Liên Hùng lấy một tay che trời có dã tâm“Trình Mộ Thanh, cô điên rồi” Ngôn Dục quát to, trừng to đôi mắtChính là Trình Mộ Thanh giống như không để ý, lần này tới cứu Tiểu Trạch cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đôi mắt hướng về người mặt áo trắn, ánh mắt của cô như đang nói với người đó rằng ” Tôi tin tưởng ngươi”Lúc Hách Liên Hùng muốn nổ súng, một giọng nói từ tính khàn khàn truyền đến, giọng nói không lớn lắm nhưng uy lực mười phần ” Nếu ông dám nổ súng, trong nháy mắt nơi này sẽ nổ tan nát”Nghe giọng nói đó, Ngôn Dục mặt nhăn lại, quay đầu nhìn lại thấy một người đeo mặt nạ đen đi tớiQuần áo màu đen, tóc đen, mặt nạ đeo cũng là đen, cả người như là ma vương trong đêm tối đang đi đếnHách Liên Hùng nhìn hắn, tổng cảm có điểm quen thuộc nhưng cũng xa lạ ” Ngươi là ai?”“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là … nơi này đã được cài đặt sẵn boom, chỉ cần tiếng súng của ông vang lên, bom cũng sẽ tuỳ theo mà nổ đến lúc đó đừng hòng có một người nào mong muốn rời khỏi đây” Người đeo mặc nạ đen nói từng chữ“Ngươi cho là ta sẽ tin sao?” Hách Liên Hùng lạnh lùng hỏi, không nghĩ tới vì một người phụ nữ này mà lại biết bao nhiêu người đàn ông xuất hiện tại đây, này làm hắn càng thêm phẫn nộ“Ông có thể đánh cuộc, nổ súng thử xem” Người đeo mặc nạ đen nóiNgôn ngữ cùng Uất Sâm Dạ đứng đó nhìn hắn, thực rõ ràng, Hách Liên Hùng lo lắng, nhìn thấy ánh mắt của TRình Mộ Thanh không giống nhau, xem ra bên cạnh cô có thật nhiều người giúp đỡ!Nghĩ nghĩ ” A Cường, chúng ta đi” Nói xong, A Cường bước lên, cầm lấy Trình Mộ Thanh chậm rãi bước ra cửaNgôn Dục chạy nhanh đem cởi dây thần cho Tiểu Trạch, đem thằng bé ôm vào lòng ngực ” Tiểu Trạch, cháu thế nào?”Tiểu trạch không nói gì, mặt tái nhợt, môi cũng trắng bệch, chính là ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trình Mộ THanh, nhìn chằm chằm vào người muốn đả thương côNgười đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ nhìn Hách Liên Hùng cũng di chuyển rời điĐi đến cửa, Hách Liên Hùng khoé miệng gợi lên, đột nhiên cầm súng hướng đến Trình Mộ Thanh ” Các ngươi hãy đi chết đi”Ngay trong nháy mắt, người đeo mặt nạ đen cùng Uất Sâm Dạ đi tớiUất Sâm Dạ ôm lấy Trình Mộ Thanh, còn người đeo mặt nạ đen thay cô đỡ một vết thương!Tiểu Trạch nắm chặt tay, viên đạn đánh oai, vừa vặn sát bờ vai của hắnHách Liên Hùng không thể tin nhìn cây súng trong tay, trở nên gấp khúc, chính là hiện tại bất chấp tất cả bỏ lại súng xoay người rời điNày hết thẩy đều lọt vào tầm mắt của Ngôn Dục, sau đó cúi đầu nhìn Tiểu Trạch, thằng bé đã muốn ngất đi“Còn có ba phút bom sẽ nổ! Dẫn bọn họ rời đi” Người đeo mặt nạ băng bó cánh tay hướng đến Uất Sâm Dạ hô toNgôn Dục cùng Uất SÂm Dạ cả kinh, nguyên bản chỉ nghĩ hắn muốn hù doạ Hách Liên Hùng, chứ khôg nghĩ tới đó là thật, trong nháy mắt Ngôn Dục mang Tiểu Trạch chạy ra ngoàiUất Sâm Dạ cũng nâng Trình Mộ Thanh chạy ra, đi ngang qua người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh còn bắt lấy tay hắn nói ” Cùng nhau đi”Mọi người đều đang mong đợi người đeo mặt nạ màu đen, Trình Mộ Thanh nhìn ánh mắt của hắn, trogn lòng cả kinh, còn không kịp phản ứng liền lôi kéo cô chạy ra ngoài“Oanh” Một tiếng, bom vang lên, ngọn lửa bùng phát dữ dộiNgôn Dục ôm Tiểu Trạch trong ngực, hướng đến một nơi để núpUất Sâm Dạ cũng ôm Trình Mộ Thanh vào một nơi, gắt gao ôm cô vào trong lòng ngực sợ cô bị thương … Âm Thanh đã yên lặng trở lại, Trình Mộ Thanh ngồi dậy, trong tay nắm chặt Uất Sâm Dạ, quay đầu tìm kím người đeo mặt nạ màu đen nhưng lại không thấy tung tích của hắn đâu********–Bệnh viện–Tiểu Trạch không bị gì chỉ là thân thể có chút suy yếu, còn Ngôn Dục và Trình Mộ Thanh ngoại trừ vết thương sau lưng thì cánh tay cũng có chút trầy trụa, bác sĩ băng bó một chút thì cũng không có gì đáng ngạiĐứng ở hành lang, Trình Mộ Thanh có chút hoảng hốt, người kia là ai? Vì cái gì lại đeo mặt nạ? Cô rõ ràng nhớ lúc lôi kéo tay cô chạy ra, vì sao ra ngoài thì không thấy tung tích đâu nữaLúc sau, Ngôn Dục đi tới, nhìn cảnh bên ngoài ” Yên tâm, tạm thời Hách Liên Hùng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa”Trình Mộ Thanh không có quay đầu lại, nhíu mày ” Tôi không có suy nghĩ về chuyện đó”“Vậy cô đang nghĩ về cái người đeo mặt nạ màu đen sao?” Ngôn Dục nghiêng đầu nhìn cô, hỏi trúng tim đen..Trình Mộ Thanh quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn một cái, cũng không trả lời nhưng biểu tình đã giải thích tất cả..“Hắn sẽ không sao đâu”“Anh như thế nào biết?” Trình Mộ Thanh hỏi“Trực giác”“Vậy anh biết hắn ta là ai không?”“Hắn là người đã cứu cô, cô còn không biết thì tôi làm sao biết?”Đọc tiếp Tổng Tài, đưa cục cưng cho tôi – Chương 84

Chương 81