Tác giả:

Ads Cúc c* cúc c* cúc c*…  Tiếng chuông báo thức vang lên đánh thức Vy. Cô ngồi dậy, việc đầu tiên theo thói quen là chạy ra cửa sổ, mở rèm cửa để ngắm cảnh đông đúc nhộn nhịp và chào đón một ngày mới.  - Trời ơi! Quên mất! Phải đi phỏng vấn! Aishh sao cái việc hệ trọng thế này lại quên mất cơ chứ?  Cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Sau khi làm VSCN xong, cô khóa cửa cẩn thận rồi chạy một mạch đến bến xe buýt. May thay, khi vừa ra đến nơi thì có 1 cái xe buýt đang đi tới.  - Phù! May quá! Cứ tưởng muộn rồi chứ!  Xuống đến nơi, cô chạy thật nhanh vào bên trong 1 tòa nhà lớn, đó chính là tập đoàn Fashion King hùng mạnh. Vào được đây để làm việc không hề đơn giản. Cô biết điều đó nhưng vẫn đến đây để phỏng vấn, gọi là thử vận may ý mà.  - Mời cô Ngô Tiểu Vy ạ!- Tiếng của một cô gái vang lên, trên tay cô ta cầm 1 tờ giấy.  - Vâng, tôi tới ngay!- Vy đáp.  Sau cuộc phỏng vấn, cô mệt mỏi bước ra. Quả thật để được làm việc ở đây thì phải thật giỏi, có đầu óc sáng tạo. Cũng may là cô có thể đáp ứng…

Chương 29

Mèo Xù Ngốc NghếchTác giả: Minh KềnTruyện Đô ThịAds Cúc c* cúc c* cúc c*…  Tiếng chuông báo thức vang lên đánh thức Vy. Cô ngồi dậy, việc đầu tiên theo thói quen là chạy ra cửa sổ, mở rèm cửa để ngắm cảnh đông đúc nhộn nhịp và chào đón một ngày mới.  - Trời ơi! Quên mất! Phải đi phỏng vấn! Aishh sao cái việc hệ trọng thế này lại quên mất cơ chứ?  Cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Sau khi làm VSCN xong, cô khóa cửa cẩn thận rồi chạy một mạch đến bến xe buýt. May thay, khi vừa ra đến nơi thì có 1 cái xe buýt đang đi tới.  - Phù! May quá! Cứ tưởng muộn rồi chứ!  Xuống đến nơi, cô chạy thật nhanh vào bên trong 1 tòa nhà lớn, đó chính là tập đoàn Fashion King hùng mạnh. Vào được đây để làm việc không hề đơn giản. Cô biết điều đó nhưng vẫn đến đây để phỏng vấn, gọi là thử vận may ý mà.  - Mời cô Ngô Tiểu Vy ạ!- Tiếng của một cô gái vang lên, trên tay cô ta cầm 1 tờ giấy.  - Vâng, tôi tới ngay!- Vy đáp.  Sau cuộc phỏng vấn, cô mệt mỏi bước ra. Quả thật để được làm việc ở đây thì phải thật giỏi, có đầu óc sáng tạo. Cũng may là cô có thể đáp ứng… Huyền Anh tỉnh dậy, cô nhìn xung quanh, toàn là màu trắng, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cô cảm thấy buồn nôn. Cô ghét màu trắng, vì màu trắng là màu của tang thương, chết chóc. Chỉ nhìn thấy thôi cũng đủ làm cô khó chịu rồi. - Cậu tỉnh rồi à?- Trang bước vào, trên tay cầm 2 hộp đựng cơm. - Ơ! Trang! Đây là đâu? - Đây là phòng y tế trường mình! - Phòng y tế ư?- Huyền Anh hoảng hốt. - Sao vậy? - Mấy giờ rồi? - Bây giờ là 6 giờ tối rồi! Cậu ngất từ lúc trưa đến bây giờ đấy! - Sao? Từ trưa á? Chết rồi! Thôi mình phải về nhà đây!- Huyền Anh tung chăn nhảy xuống giường. - Cậu phải ăn rồi uống thuốc đã! Cậu không thấy đau à? - Có! Nhưng mình phải về bây giờ! Mình sợ chị Vy sẽ lo lắng! - Cậu đừng lo! Nếu chị ấy có gọi điện thì mình sẽ xin phép chị ấy! Bây giờ cậu cần phải ở lại đây, không đi lại nhiều được đâu! - Nhưng mà… - Yên tâm đi! Có mình ở đây rồi! Mình sẽ chăm sóc cho cậu! - Cảm ơn cậu! - Chúng mình là bạn của nhau mà! Có gì phải cảm ơn chứ! Mình mới là người phải cảm ơn cậu đó! Thôi ăn cơm kẻo nguội mất! - Ừ!

Huyền Anh tỉnh dậy, cô nhìn xung quanh, toàn là màu trắng, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cô cảm thấy buồn nôn. Cô ghét màu trắng, vì màu trắng là màu của tang thương, chết chóc. Chỉ nhìn thấy thôi cũng đủ làm cô khó chịu rồi. 

- Cậu tỉnh rồi à?- Trang bước vào, trên tay cầm 2 hộp đựng cơm. 

- Ơ! Trang! Đây là đâu? 

- Đây là phòng y tế trường mình! 

- Phòng y tế ư?- Huyền Anh hoảng hốt. 

- Sao vậy? 

- Mấy giờ rồi? 

- Bây giờ là 6 giờ tối rồi! Cậu ngất từ lúc trưa đến bây giờ đấy! 

- Sao? Từ trưa á? Chết rồi! Thôi mình phải về nhà đây!- Huyền Anh tung chăn nhảy xuống giường. 

- Cậu phải ăn rồi uống thuốc đã! Cậu không thấy đau à? 

- Có! Nhưng mình phải về bây giờ! Mình sợ chị Vy sẽ lo lắng! 

- Cậu đừng lo! Nếu chị ấy có gọi điện thì mình sẽ xin phép chị ấy! Bây giờ cậu cần phải ở lại đây, không đi lại nhiều được đâu! 

- Nhưng mà… 

- Yên tâm đi! Có mình ở đây rồi! Mình sẽ chăm sóc cho cậu! 

- Cảm ơn cậu! 

- Chúng mình là bạn của nhau mà! Có gì phải cảm ơn chứ! Mình mới là người phải cảm ơn cậu đó! Thôi ăn cơm kẻo nguội mất! 

- Ừ!

Mèo Xù Ngốc NghếchTác giả: Minh KềnTruyện Đô ThịAds Cúc c* cúc c* cúc c*…  Tiếng chuông báo thức vang lên đánh thức Vy. Cô ngồi dậy, việc đầu tiên theo thói quen là chạy ra cửa sổ, mở rèm cửa để ngắm cảnh đông đúc nhộn nhịp và chào đón một ngày mới.  - Trời ơi! Quên mất! Phải đi phỏng vấn! Aishh sao cái việc hệ trọng thế này lại quên mất cơ chứ?  Cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Sau khi làm VSCN xong, cô khóa cửa cẩn thận rồi chạy một mạch đến bến xe buýt. May thay, khi vừa ra đến nơi thì có 1 cái xe buýt đang đi tới.  - Phù! May quá! Cứ tưởng muộn rồi chứ!  Xuống đến nơi, cô chạy thật nhanh vào bên trong 1 tòa nhà lớn, đó chính là tập đoàn Fashion King hùng mạnh. Vào được đây để làm việc không hề đơn giản. Cô biết điều đó nhưng vẫn đến đây để phỏng vấn, gọi là thử vận may ý mà.  - Mời cô Ngô Tiểu Vy ạ!- Tiếng của một cô gái vang lên, trên tay cô ta cầm 1 tờ giấy.  - Vâng, tôi tới ngay!- Vy đáp.  Sau cuộc phỏng vấn, cô mệt mỏi bước ra. Quả thật để được làm việc ở đây thì phải thật giỏi, có đầu óc sáng tạo. Cũng may là cô có thể đáp ứng… Huyền Anh tỉnh dậy, cô nhìn xung quanh, toàn là màu trắng, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cô cảm thấy buồn nôn. Cô ghét màu trắng, vì màu trắng là màu của tang thương, chết chóc. Chỉ nhìn thấy thôi cũng đủ làm cô khó chịu rồi. - Cậu tỉnh rồi à?- Trang bước vào, trên tay cầm 2 hộp đựng cơm. - Ơ! Trang! Đây là đâu? - Đây là phòng y tế trường mình! - Phòng y tế ư?- Huyền Anh hoảng hốt. - Sao vậy? - Mấy giờ rồi? - Bây giờ là 6 giờ tối rồi! Cậu ngất từ lúc trưa đến bây giờ đấy! - Sao? Từ trưa á? Chết rồi! Thôi mình phải về nhà đây!- Huyền Anh tung chăn nhảy xuống giường. - Cậu phải ăn rồi uống thuốc đã! Cậu không thấy đau à? - Có! Nhưng mình phải về bây giờ! Mình sợ chị Vy sẽ lo lắng! - Cậu đừng lo! Nếu chị ấy có gọi điện thì mình sẽ xin phép chị ấy! Bây giờ cậu cần phải ở lại đây, không đi lại nhiều được đâu! - Nhưng mà… - Yên tâm đi! Có mình ở đây rồi! Mình sẽ chăm sóc cho cậu! - Cảm ơn cậu! - Chúng mình là bạn của nhau mà! Có gì phải cảm ơn chứ! Mình mới là người phải cảm ơn cậu đó! Thôi ăn cơm kẻo nguội mất! - Ừ!

Chương 29