Tác giả:

Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại họcsinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háohức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áođồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì...... - JAE...... Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở mộtquán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn đượcchuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn mộtphần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ mốn có một cuộc sốngbình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm…

Chương 42: ‘Socola’…..

Một Cho Tất CảTác giả: Thằng Nhóc HưTruyện Ngôn TìnhNgày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại họcsinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háohức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áođồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì...... - JAE...... Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở mộtquán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn đượcchuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn mộtphần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ mốn có một cuộc sốngbình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm… Min Jae trở về nhà thay đồ, làm vài món ăn rồi mang vào bệnh viện cho TaeSun…Mấy hôm nay cô bé cứ đi học xong rồi lại tới bệnh viện…một ngày chỉtạt qua nhà được một lúc để thay quần áo và làm cơm cho Tae Sun….Còn vềphía Tae Sun..nhờ sự chăn sóc nhiệt tình của Min Jae, không nhưng vếtthường bình phục nhanh chóng mà cả cậu cúng đã mập ra rất nhiều…Trướckia cậu luôn tự hào về thân hình của mình..nhưng giờ đây hai má đã phúng phính hơn nhiều…công thêm sau lớp áo bệnh viện này sẽ là thịt và thịt….- Cơm đến rồi đây….- Này…ngày nào cũng ăn thế này…tôi sắp thành con sâu bướm tới nơi rồi đó….- Chẳng sao cả….đang bệnh phải ăn nhiều mới tốt….- Nhìn má tôi nè…nó sắp bùng nhùng như bánh bao rồi…Min Jae tiến lại gần mặt Tae Sun rồi bất chợp nhéo má cậu….- Á….đau thế….- Không cần biết…đây toàn là món tôi tự làm…cậu mà không ăn hết..là mai tôi sẽ mạc xác cậu…cho cậu chết đói ở đây luôn….Giật mình vì câu đe dọa của Min Jae…Tae Sun lập tức càm lấy đũa và ănngoan như một đứa trẻ….Con về phần Min Jae…cô bé cúng ngồi bên cạnh vừaăn vừa gắp thức ăn cho Tae Sun………………….……………..Một ngày bận rộn vì thầy giáo không đến lớp….không biết từ khi nào MinJae lại được cả lớp tín nhiêm đến vậy…giờ đây ngoài Min Jae ra không aicó thể thay thầy giáo giảng bài cho lớp được cả….Tất nhiên phải trừ JooWon ra….Tiết học kết thúc sớm..Min Jae vội vã chạy về nhà….Bác sĩ nói vết thương của Tae Sun đang trong giai đoạn hồi phục nên cần phải giữ gìn cẩnthận…Ngày Valentin cúng sắp đến gần….ngoài cơm hộp phải mang cho Tae Sun ra còn cả đống socola của mấy tiểu thư trong trường nữa….Min Jae thởdài ngao ngán….Bước chân vào phòng bệnh….tiếng tíu tít phát ra từ trong phòng…..khiếnMin Jae tò mò….Một đám nhóc tì chạy ra từ phòng Tae Sun..đưa nào đứa nấy mừng rỡ trên tay đều cầm một hộp socola…..- Chuyện gì vậy????- À…ăn không hết nên cho bọn nhóc…..chúng có vẻ rất thích…- Tất nhiên rồi…socola mà tặng cho đại thiếu gia Han Tae Sun thì đâu phải loại thường….đây…lại socola đây…ngày nào cúng một đống…mệt chết điđược….Tae Sun với lấy túi socola…cậu lục tìm trong đống ấy một hòi lâu rồi phụng phịu nói với Min Jae…- Vẫn không có…..sao lại vậy???- Không có cái gì…đó là tất cả rồi đấy….tôi không thèm động vào của cậu đâu….- Không phải….- Vậy thì là gì….hả….- Là không có socola của Min Jae…..- Gì….- Tại sao tôi lại phải tặng cho cậu Socola….Tae Sun nhìn Min Jae…ánh mắt cậu hơi buồn…Min Jae mở hộp cơm ra và đưa lên miệng Tae Sun một miếng thịt sốt….- Đây…..- Đây cái gì???/-Tae Sun nhìn Min Jae….- Socola của tôi….Tôi không có tiền nhiều nên chỉ có socola thịt này thôi….Tae Sun tươi tỉnh liền ăn miếng thịt ngay lập tức…..cậu bé thích thúngồi im và đợi những miếng ‘socola’ từ Min Jae…..ánh hồn của chiều tàbao phủ toàn bộ cảnh vật, nó khiến mọi vật trở nên ảm đạm hơn nhưng đâuđó lại là khởi nguồn của một sự sống…một tình yêu mới…một tình yêu mắtđầu bằng ánh hồng của buổi chiều êm dịu….

Min Jae trở về nhà thay đồ, làm vài món ăn rồi mang vào bệnh viện cho TaeSun…Mấy hôm nay cô bé cứ đi học xong rồi lại tới bệnh viện…một ngày chỉtạt qua nhà được một lúc để thay quần áo và làm cơm cho Tae Sun….Còn vềphía Tae Sun..nhờ sự chăn sóc nhiệt tình của Min Jae, không nhưng vếtthường bình phục nhanh chóng mà cả cậu cúng đã mập ra rất nhiều…Trướckia cậu luôn tự hào về thân hình của mình..nhưng giờ đây hai má đã phúng phính hơn nhiều…công thêm sau lớp áo bệnh viện này sẽ là thịt và thịt….

- Cơm đến rồi đây….

- Này…ngày nào cũng ăn thế này…tôi sắp thành con sâu bướm tới nơi rồi đó….

- Chẳng sao cả….đang bệnh phải ăn nhiều mới tốt….

- Nhìn má tôi nè…nó sắp bùng nhùng như bánh bao rồi…

Min Jae tiến lại gần mặt Tae Sun rồi bất chợp nhéo má cậu….

- Á….đau thế….

- Không cần biết…đây toàn là món tôi tự làm…cậu mà không ăn hết..là mai tôi sẽ mạc xác cậu…cho cậu chết đói ở đây luôn….

Giật mình vì câu đe dọa của Min Jae…Tae Sun lập tức càm lấy đũa và ănngoan như một đứa trẻ….Con về phần Min Jae…cô bé cúng ngồi bên cạnh vừaăn vừa gắp thức ăn cho Tae Sun……

…………….

……………..

Một ngày bận rộn vì thầy giáo không đến lớp….không biết từ khi nào MinJae lại được cả lớp tín nhiêm đến vậy…giờ đây ngoài Min Jae ra không aicó thể thay thầy giáo giảng bài cho lớp được cả….Tất nhiên phải trừ JooWon ra….

Tiết học kết thúc sớm..Min Jae vội vã chạy về nhà….Bác sĩ nói vết thương của Tae Sun đang trong giai đoạn hồi phục nên cần phải giữ gìn cẩnthận…Ngày Valentin cúng sắp đến gần….ngoài cơm hộp phải mang cho Tae Sun ra còn cả đống socola của mấy tiểu thư trong trường nữa….Min Jae thởdài ngao ngán….

Bước chân vào phòng bệnh….tiếng tíu tít phát ra từ trong phòng…..khiếnMin Jae tò mò….Một đám nhóc tì chạy ra từ phòng Tae Sun..đưa nào đứa nấy mừng rỡ trên tay đều cầm một hộp socola…..

- Chuyện gì vậy????

- À…ăn không hết nên cho bọn nhóc…..chúng có vẻ rất thích…

- Tất nhiên rồi…socola mà tặng cho đại thiếu gia Han Tae Sun thì đâu phải loại thường….đây…lại socola đây…ngày nào cúng một đống…mệt chết điđược….

Tae Sun với lấy túi socola…cậu lục tìm trong đống ấy một hòi lâu rồi phụng phịu nói với Min Jae…

- Vẫn không có…..sao lại vậy???

- Không có cái gì…đó là tất cả rồi đấy….tôi không thèm động vào của cậu đâu….

- Không phải….

- Vậy thì là gì….hả….

- Là không có socola của Min Jae…..

- Gì….

- Tại sao tôi lại phải tặng cho cậu Socola….

Tae Sun nhìn Min Jae…ánh mắt cậu hơi buồn…

Min Jae mở hộp cơm ra và đưa lên miệng Tae Sun một miếng thịt sốt….

- Đây…..

- Đây cái gì???/-Tae Sun nhìn Min Jae….

- Socola của tôi….Tôi không có tiền nhiều nên chỉ có socola thịt này thôi….

Tae Sun tươi tỉnh liền ăn miếng thịt ngay lập tức…..cậu bé thích thúngồi im và đợi những miếng ‘socola’ từ Min Jae…..ánh hồn của chiều tàbao phủ toàn bộ cảnh vật, nó khiến mọi vật trở nên ảm đạm hơn nhưng đâuđó lại là khởi nguồn của một sự sống…một tình yêu mới…một tình yêu mắtđầu bằng ánh hồng của buổi chiều êm dịu….

Một Cho Tất CảTác giả: Thằng Nhóc HưTruyện Ngôn TìnhNgày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại họcsinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háohức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áođồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì...... - JAE...... Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở mộtquán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn đượcchuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn mộtphần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ mốn có một cuộc sốngbình thường, học tại một trường bình thường, thi vào một trường đại học bình thường, làm… Min Jae trở về nhà thay đồ, làm vài món ăn rồi mang vào bệnh viện cho TaeSun…Mấy hôm nay cô bé cứ đi học xong rồi lại tới bệnh viện…một ngày chỉtạt qua nhà được một lúc để thay quần áo và làm cơm cho Tae Sun….Còn vềphía Tae Sun..nhờ sự chăn sóc nhiệt tình của Min Jae, không nhưng vếtthường bình phục nhanh chóng mà cả cậu cúng đã mập ra rất nhiều…Trướckia cậu luôn tự hào về thân hình của mình..nhưng giờ đây hai má đã phúng phính hơn nhiều…công thêm sau lớp áo bệnh viện này sẽ là thịt và thịt….- Cơm đến rồi đây….- Này…ngày nào cũng ăn thế này…tôi sắp thành con sâu bướm tới nơi rồi đó….- Chẳng sao cả….đang bệnh phải ăn nhiều mới tốt….- Nhìn má tôi nè…nó sắp bùng nhùng như bánh bao rồi…Min Jae tiến lại gần mặt Tae Sun rồi bất chợp nhéo má cậu….- Á….đau thế….- Không cần biết…đây toàn là món tôi tự làm…cậu mà không ăn hết..là mai tôi sẽ mạc xác cậu…cho cậu chết đói ở đây luôn….Giật mình vì câu đe dọa của Min Jae…Tae Sun lập tức càm lấy đũa và ănngoan như một đứa trẻ….Con về phần Min Jae…cô bé cúng ngồi bên cạnh vừaăn vừa gắp thức ăn cho Tae Sun………………….……………..Một ngày bận rộn vì thầy giáo không đến lớp….không biết từ khi nào MinJae lại được cả lớp tín nhiêm đến vậy…giờ đây ngoài Min Jae ra không aicó thể thay thầy giáo giảng bài cho lớp được cả….Tất nhiên phải trừ JooWon ra….Tiết học kết thúc sớm..Min Jae vội vã chạy về nhà….Bác sĩ nói vết thương của Tae Sun đang trong giai đoạn hồi phục nên cần phải giữ gìn cẩnthận…Ngày Valentin cúng sắp đến gần….ngoài cơm hộp phải mang cho Tae Sun ra còn cả đống socola của mấy tiểu thư trong trường nữa….Min Jae thởdài ngao ngán….Bước chân vào phòng bệnh….tiếng tíu tít phát ra từ trong phòng…..khiếnMin Jae tò mò….Một đám nhóc tì chạy ra từ phòng Tae Sun..đưa nào đứa nấy mừng rỡ trên tay đều cầm một hộp socola…..- Chuyện gì vậy????- À…ăn không hết nên cho bọn nhóc…..chúng có vẻ rất thích…- Tất nhiên rồi…socola mà tặng cho đại thiếu gia Han Tae Sun thì đâu phải loại thường….đây…lại socola đây…ngày nào cúng một đống…mệt chết điđược….Tae Sun với lấy túi socola…cậu lục tìm trong đống ấy một hòi lâu rồi phụng phịu nói với Min Jae…- Vẫn không có…..sao lại vậy???- Không có cái gì…đó là tất cả rồi đấy….tôi không thèm động vào của cậu đâu….- Không phải….- Vậy thì là gì….hả….- Là không có socola của Min Jae…..- Gì….- Tại sao tôi lại phải tặng cho cậu Socola….Tae Sun nhìn Min Jae…ánh mắt cậu hơi buồn…Min Jae mở hộp cơm ra và đưa lên miệng Tae Sun một miếng thịt sốt….- Đây…..- Đây cái gì???/-Tae Sun nhìn Min Jae….- Socola của tôi….Tôi không có tiền nhiều nên chỉ có socola thịt này thôi….Tae Sun tươi tỉnh liền ăn miếng thịt ngay lập tức…..cậu bé thích thúngồi im và đợi những miếng ‘socola’ từ Min Jae…..ánh hồn của chiều tàbao phủ toàn bộ cảnh vật, nó khiến mọi vật trở nên ảm đạm hơn nhưng đâuđó lại là khởi nguồn của một sự sống…một tình yêu mới…một tình yêu mắtđầu bằng ánh hồng của buổi chiều êm dịu….

Chương 42: ‘Socola’…..