Cái ngày hôm ấy,cái ngày định mệnh ấy,cô vì mải mê đùa giỡn nên lạc vào một cái hang,một cái hang tưởng chừng như chỉ có cát bụi,nhưng lại là ranh giới giữa thế giới thần linh và thế giới ma quỷ.Cô vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hoa hồng đế vương,loại hoa mà cô thích nhất và anh cũng thích nhất.Loại hoa kiêu sa chỉ thích đứng đơn độc,mình với mình,nếu trồng loại hoa khác gần nó,dù là hoa hồng thì nó cũng sẽ tự động khô héo...Tò mò,cô bước vào sâu,sâu thêm.Rồi cô phát hiện một cửa hang khác,cô bước vào.Ôi trời,cả một vườn hoa hồng đế vương!Đẹp quá đi mất!Ánh nắng chói chang xen vào những khe hở của cái hang,à không,khu vườn làm cho nó trông chẳng khác gì vườn hoa ở thiên giới.Đẹp hơn nhiều nữa là đằng khác.Nhưng mà hoa hồng đế vương có mọc dại bao giờ đâu!Ai mà lại có thể trồng được cả một vường hồng tuyệt vời thế này nhỉ? Hôm ấy,ôi không khí thật trong lành,nắng thật ấm áp.Anh bước ra định nghỉ ngơi dưới tán o-liu trong vườn hồng của mình thì bắt gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ chiến…
Chương 14: Tears_Nước mắt
Một Truyền Thuyết Về Ánh Sáng Và Bóng TốiTác giả: Dark PrincessTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhCái ngày hôm ấy,cái ngày định mệnh ấy,cô vì mải mê đùa giỡn nên lạc vào một cái hang,một cái hang tưởng chừng như chỉ có cát bụi,nhưng lại là ranh giới giữa thế giới thần linh và thế giới ma quỷ.Cô vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hoa hồng đế vương,loại hoa mà cô thích nhất và anh cũng thích nhất.Loại hoa kiêu sa chỉ thích đứng đơn độc,mình với mình,nếu trồng loại hoa khác gần nó,dù là hoa hồng thì nó cũng sẽ tự động khô héo...Tò mò,cô bước vào sâu,sâu thêm.Rồi cô phát hiện một cửa hang khác,cô bước vào.Ôi trời,cả một vườn hoa hồng đế vương!Đẹp quá đi mất!Ánh nắng chói chang xen vào những khe hở của cái hang,à không,khu vườn làm cho nó trông chẳng khác gì vườn hoa ở thiên giới.Đẹp hơn nhiều nữa là đằng khác.Nhưng mà hoa hồng đế vương có mọc dại bao giờ đâu!Ai mà lại có thể trồng được cả một vường hồng tuyệt vời thế này nhỉ? Hôm ấy,ôi không khí thật trong lành,nắng thật ấm áp.Anh bước ra định nghỉ ngơi dưới tán o-liu trong vườn hồng của mình thì bắt gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ chiến… _Nữ vương,ngài đã cứu mạng tôi.Gajira này nguyện trung thành với người cho đến chết._Này,ta chưa muốn cậu chết đâu.Đừng nói thế chứ.-Cô nhoẻn cười._Nữ vương..._Thôi cậu đi nghỉ đi.Trận chiến vừa rồi làm chúng ta hao tổn quá nhiều sức lực._Vâng.Mệt...Mệt quá...Ta làm sao thế này?...Mọi thứ quay cuồng...Kiệt sức...Phịch!Cô ngất đi._Nữ vương!Người làm sao thế?Nữ vương...Mọi thứ nhòe đi.Tối đen.Giọng nói của Gajira văng vẳng...Tối quá.Ta đang ở đâu?Nơi này là nơi nào?Im lặng quá.Những lần thế này đều có Oscan bên cạnh.Ôi,Oscan...Đôi mắt xinh đẹp hé mở._Nữ vương,người không sao chứ?Bên cạnh cô là Gajira,hắc kỳ lân và tất cả linh thú.Tất cả trông đều rất lo lắng.Gajira mồ hôi nhễ nhại,lo lắng hỏi:_Nữ vương,ngươi có sao không?Chúng thần lo quá._Ta không sao.Mọi người đừng quá bận tâm.-Cô yếu ớt trả lời_Vậy chúng thần không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa.-Hắc kỳ lân nói.Tất cả lui ra hết.Trong phòng chỉ còn lại một mình Reven.Đi hết rồi.Một mình.Cô độc.Buồn.Tại sao lại buồn chứ?Ta đã có cả thế giới.Ta đã có tất cả những gì ta muốn có,sao ta lại buồn?Ta rất vui.Rất vui...Tong.Nước mắt nhỏ xuống.Sao lại khóc?Từ nhỏ mẹ đã dạy ta không được khóc.Không khóc.Ta không khóc...Tong.Một giọt nước mắt nữa nhỏ xuống.Không khóc...Tong.Lại một giọt.Nhớ.Nhớ người ấy.Nhớ lắm.Người ấy đâu?Sao không tới gặp ta?Đau.Nước mắt tuôn trào._Ôi...Oscan..Anh ở đâu?Anh có biết em nhớ anh lắm không?Tại sao anh không ra trận?Nếu anh mà giết em khi ấy,có lẽ còn dễ chịu hơn,anh biết không?!?Thốt lên.Ích gì?Người ấy đang ở xa lắm.Xa lắm...Một đôi mắt buồn bã đang nhìn cô.Cô không hề biết có một người đứng đằng sau cánh cửa,nhìn cô.Người ấy buồn.Cô buồn,người ấy cũng buồn.Người ấy muốn nhảy xổ ra ôm chầm lấy cô,thét lên rằng người ấy yêu cô lắm.Người ấy không thể.Người ấy chỉ biết đứng nhìn,đứng nhìn cô đau khổ.Đau.Như dao cứa trong lòng.Yêu thầm lặng.Trái tim cô đã thuộc về người khác rồi.Chỉ có thể là cái bóng...Cái bóng luôn bảo vệ cô...Khóc.Nước mắt rơi.Ích gì?Không khóc...Nước mắt lại rơi.Không được khóc...Nước mắt tuôn rơi.Thầm lặng...Yêu thầm lặng..(to be continued)_
_Nữ vương,ngài đã cứu mạng tôi.Gajira này nguyện trung thành với người cho đến chết.
_Này,ta chưa muốn cậu chết đâu.Đừng nói thế chứ.-Cô nhoẻn cười.
_Nữ vương...
_Thôi cậu đi nghỉ đi.Trận chiến vừa rồi làm chúng ta hao tổn quá nhiều sức lực.
_Vâng.
Mệt...Mệt quá...Ta làm sao thế này?...Mọi thứ quay cuồng...Kiệt sức...
Phịch!Cô ngất đi.
_Nữ vương!Người làm sao thế?Nữ vương...
Mọi thứ nhòe đi.Tối đen.Giọng nói của Gajira văng vẳng...
Tối quá.Ta đang ở đâu?Nơi này là nơi nào?Im lặng quá.Những lần thế này đều có Oscan bên cạnh.Ôi,Oscan...Đôi mắt xinh đẹp hé mở.
_Nữ vương,người không sao chứ?
Bên cạnh cô là Gajira,hắc kỳ lân và tất cả linh thú.Tất cả trông đều rất lo lắng.Gajira mồ hôi nhễ nhại,lo lắng hỏi:
_Nữ vương,ngươi có sao không?Chúng thần lo quá.
_Ta không sao.Mọi người đừng quá bận tâm.-Cô yếu ớt trả lời
_Vậy chúng thần không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa.-Hắc kỳ lân nói.
Tất cả lui ra hết.Trong phòng chỉ còn lại một mình Reven.
Đi hết rồi.
Một mình.
Cô độc.
Buồn.
Tại sao lại buồn chứ?Ta đã có cả thế giới.Ta đã có tất cả những gì ta muốn có,sao ta lại buồn?Ta rất vui.Rất vui...
Tong.
Nước mắt nhỏ xuống.
Sao lại khóc?Từ nhỏ mẹ đã dạy ta không được khóc.Không khóc.Ta không khóc...
Tong.
Một giọt nước mắt nữa nhỏ xuống.
Không khóc...
Tong.
Lại một giọt.
Nhớ.
Nhớ người ấy.
Nhớ lắm.
Người ấy đâu?
Sao không tới gặp ta?
Đau.
Nước mắt tuôn trào.
_Ôi...Oscan..Anh ở đâu?Anh có biết em nhớ anh lắm không?Tại sao anh không ra trận?Nếu anh mà giết em khi ấy,có lẽ còn dễ chịu hơn,anh biết không?!?
Thốt lên.
Ích gì?
Người ấy đang ở xa lắm.
Xa lắm...
Một đôi mắt buồn bã đang nhìn cô.Cô không hề biết có một người đứng đằng sau cánh cửa,nhìn cô.Người ấy buồn.Cô buồn,người ấy cũng buồn.Người ấy muốn nhảy xổ ra ôm chầm lấy cô,thét lên rằng người ấy yêu cô lắm.Người ấy không thể.Người ấy chỉ biết đứng nhìn,đứng nhìn cô đau khổ.
Đau.
Như dao cứa trong lòng.
Yêu thầm lặng.
Trái tim cô đã thuộc về người khác rồi.
Chỉ có thể là cái bóng...
Cái bóng luôn bảo vệ cô...
Khóc.
Nước mắt rơi.
Ích gì?
Không khóc...
Nước mắt lại rơi.
Không được khóc...
Nước mắt tuôn rơi.
Thầm lặng...
Yêu thầm lặng..
(to be continued)
_
Một Truyền Thuyết Về Ánh Sáng Và Bóng TốiTác giả: Dark PrincessTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhCái ngày hôm ấy,cái ngày định mệnh ấy,cô vì mải mê đùa giỡn nên lạc vào một cái hang,một cái hang tưởng chừng như chỉ có cát bụi,nhưng lại là ranh giới giữa thế giới thần linh và thế giới ma quỷ.Cô vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hoa hồng đế vương,loại hoa mà cô thích nhất và anh cũng thích nhất.Loại hoa kiêu sa chỉ thích đứng đơn độc,mình với mình,nếu trồng loại hoa khác gần nó,dù là hoa hồng thì nó cũng sẽ tự động khô héo...Tò mò,cô bước vào sâu,sâu thêm.Rồi cô phát hiện một cửa hang khác,cô bước vào.Ôi trời,cả một vườn hoa hồng đế vương!Đẹp quá đi mất!Ánh nắng chói chang xen vào những khe hở của cái hang,à không,khu vườn làm cho nó trông chẳng khác gì vườn hoa ở thiên giới.Đẹp hơn nhiều nữa là đằng khác.Nhưng mà hoa hồng đế vương có mọc dại bao giờ đâu!Ai mà lại có thể trồng được cả một vường hồng tuyệt vời thế này nhỉ? Hôm ấy,ôi không khí thật trong lành,nắng thật ấm áp.Anh bước ra định nghỉ ngơi dưới tán o-liu trong vườn hồng của mình thì bắt gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ chiến… _Nữ vương,ngài đã cứu mạng tôi.Gajira này nguyện trung thành với người cho đến chết._Này,ta chưa muốn cậu chết đâu.Đừng nói thế chứ.-Cô nhoẻn cười._Nữ vương..._Thôi cậu đi nghỉ đi.Trận chiến vừa rồi làm chúng ta hao tổn quá nhiều sức lực._Vâng.Mệt...Mệt quá...Ta làm sao thế này?...Mọi thứ quay cuồng...Kiệt sức...Phịch!Cô ngất đi._Nữ vương!Người làm sao thế?Nữ vương...Mọi thứ nhòe đi.Tối đen.Giọng nói của Gajira văng vẳng...Tối quá.Ta đang ở đâu?Nơi này là nơi nào?Im lặng quá.Những lần thế này đều có Oscan bên cạnh.Ôi,Oscan...Đôi mắt xinh đẹp hé mở._Nữ vương,người không sao chứ?Bên cạnh cô là Gajira,hắc kỳ lân và tất cả linh thú.Tất cả trông đều rất lo lắng.Gajira mồ hôi nhễ nhại,lo lắng hỏi:_Nữ vương,ngươi có sao không?Chúng thần lo quá._Ta không sao.Mọi người đừng quá bận tâm.-Cô yếu ớt trả lời_Vậy chúng thần không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa.-Hắc kỳ lân nói.Tất cả lui ra hết.Trong phòng chỉ còn lại một mình Reven.Đi hết rồi.Một mình.Cô độc.Buồn.Tại sao lại buồn chứ?Ta đã có cả thế giới.Ta đã có tất cả những gì ta muốn có,sao ta lại buồn?Ta rất vui.Rất vui...Tong.Nước mắt nhỏ xuống.Sao lại khóc?Từ nhỏ mẹ đã dạy ta không được khóc.Không khóc.Ta không khóc...Tong.Một giọt nước mắt nữa nhỏ xuống.Không khóc...Tong.Lại một giọt.Nhớ.Nhớ người ấy.Nhớ lắm.Người ấy đâu?Sao không tới gặp ta?Đau.Nước mắt tuôn trào._Ôi...Oscan..Anh ở đâu?Anh có biết em nhớ anh lắm không?Tại sao anh không ra trận?Nếu anh mà giết em khi ấy,có lẽ còn dễ chịu hơn,anh biết không?!?Thốt lên.Ích gì?Người ấy đang ở xa lắm.Xa lắm...Một đôi mắt buồn bã đang nhìn cô.Cô không hề biết có một người đứng đằng sau cánh cửa,nhìn cô.Người ấy buồn.Cô buồn,người ấy cũng buồn.Người ấy muốn nhảy xổ ra ôm chầm lấy cô,thét lên rằng người ấy yêu cô lắm.Người ấy không thể.Người ấy chỉ biết đứng nhìn,đứng nhìn cô đau khổ.Đau.Như dao cứa trong lòng.Yêu thầm lặng.Trái tim cô đã thuộc về người khác rồi.Chỉ có thể là cái bóng...Cái bóng luôn bảo vệ cô...Khóc.Nước mắt rơi.Ích gì?Không khóc...Nước mắt lại rơi.Không được khóc...Nước mắt tuôn rơi.Thầm lặng...Yêu thầm lặng..(to be continued)_