Trên môi nở một nụ cười, Diễm phóng xe đến trường đại học Hồng Hà. Diễm muốn thử một vai trò mới, một trò đùa mới, cuộc sống của Diễm tẻ nhạt quá nên Diễm luôn muốn thay đổi. Chị họ Diễm là giảng viên của trường đại học, chị bị ốm một tuần nên không thể đi dạy được, Diễm vì muốn đùa nghịch nên đã xin chú của Diễm cho Diễm được thay chị Thúy dạy thay chị ấy đến khi nào chị ấy khỏe hẳn thì thôi. Lần đầu tiên đi dạy, lần đầu tiên làm cô giáo mà lại giảng viên đại học nên Diễm không tránh khỏi lo sợ, run rẩy, nhưng một con bé lì lợm, bày đủ thứ trò như Diễm thì không có gì là quá đáng cả. Diễm đã lấy lại được tự chủ và tinh thần rất nhanh. Dắt xe vào cổng trường, Diễm thấy sinh viên đã đi học rất đông, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường, Diễm nhìn mấy cây phượng, mấy cây cảnh mà Diễm không biết tên, màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của những chiếc lá khô rụng trên sân gạch, nắng hạ vàng làm lòng Diễm lâng lâng một cảm giác khó tả. Đẩy cặp kính lên cao, tay…
Chương 82
Mướn ChồngTác giả: MysweetlovlydayTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên môi nở một nụ cười, Diễm phóng xe đến trường đại học Hồng Hà. Diễm muốn thử một vai trò mới, một trò đùa mới, cuộc sống của Diễm tẻ nhạt quá nên Diễm luôn muốn thay đổi. Chị họ Diễm là giảng viên của trường đại học, chị bị ốm một tuần nên không thể đi dạy được, Diễm vì muốn đùa nghịch nên đã xin chú của Diễm cho Diễm được thay chị Thúy dạy thay chị ấy đến khi nào chị ấy khỏe hẳn thì thôi. Lần đầu tiên đi dạy, lần đầu tiên làm cô giáo mà lại giảng viên đại học nên Diễm không tránh khỏi lo sợ, run rẩy, nhưng một con bé lì lợm, bày đủ thứ trò như Diễm thì không có gì là quá đáng cả. Diễm đã lấy lại được tự chủ và tinh thần rất nhanh. Dắt xe vào cổng trường, Diễm thấy sinh viên đã đi học rất đông, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường, Diễm nhìn mấy cây phượng, mấy cây cảnh mà Diễm không biết tên, màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của những chiếc lá khô rụng trên sân gạch, nắng hạ vàng làm lòng Diễm lâng lâng một cảm giác khó tả. Đẩy cặp kính lên cao, tay… Hai bên bắt tay nhau, trước khi ra về ông Carson nói._Hôm nay nhà tôi tổ chức tiệc, các bạn có thể đến dự chứ…??Diễm giật thót, Diễm tưởng sau khi kí kết xong, Quân sẽ cho Diễm về nhà, nếu còn dự tiệc thì đến bao giờ Diễm mới có thể về được nhà.Quân nói ngay._Vâng, tôi sẽ tới…!!Ông Carson bảo Diễm._Cô bé nhớ đến nhé, tôi sẽ cho cho cô xem mấy bức hình của con trai và của vợ tôi…!!Diễm kêu khổ._Nhưng mà…!!Nắm chặt lấy tay Diễm, Quân đỡ lời._Chúng tôi sẽ đến…!!_Chiều tối, tôi sẽ cho người đến đón các bạn. Bây giờ tôi phải về…!!_Vâng, chào ông…!!Sau khi ông Carson và mấy nhân viên trong công ty đi khỏi, Diễm hét._Anh đã hứa là sau khi kí kết xong hợp đồng anh sẽ cho em về sao bây giờ anh lại nuốt lời…??Quân không nói gì, lôi Diễm đi ra cửa, Quân bảo Kiên._Mau chuẩn bị xe…!!_Vâng, thưa anh…!!Diễm bị Quân lôi đi, Kiên và Loan đi theo sau. Loan buồn rầu không yên. Trên đường về nhà, Diễm không ngừng than thở, hết chịu nổi, Quân quát._Em có thôi đi không, em làm lỗ tai của anh lùng bùng hết rồi …!!Diễm rủa._Cho anh chết, ai bảo anh lừa em, anh là đồ nói dối, nếu biết trước em đã không đi cùng anh…!!Quân nhếch mép._Thật đáng tiếc bây giờ cô hối hận cũng đã muộn rồi, tôi sẽ không để cô về nhà gặp mặt hắn đâu, cô nên an phận ở đây đi thì hơn…!!_Anh thật quá đáng, sao lúc nào anh cũng nghĩ em về nhà để tìm gặp anh ấy…??Quá tức, Diễm nói lẫy._Mà em quan tâm đến anh ấy thì có liên quan gì đến anh…!!Đây là một câu nói sai lầm nhất của Diễm, lẽ ra Diễm không nên trọc tức Quân. Quân đã cố nín nhịn, cố chịu đựng nhưng hình như Diễm không hiểu điều đó.
Hai bên bắt tay nhau, trước khi ra về ông Carson nói.
_Hôm nay nhà tôi tổ chức tiệc, các bạn có thể đến dự chứ…??
Diễm giật thót, Diễm tưởng sau khi kí kết xong, Quân sẽ cho Diễm về nhà, nếu còn dự tiệc thì đến bao giờ Diễm mới có thể về được nhà.
Quân nói ngay.
_Vâng, tôi sẽ tới…!!
Ông Carson bảo Diễm.
_Cô bé nhớ đến nhé, tôi sẽ cho cho cô xem mấy bức hình của con trai và của vợ tôi…!!
Diễm kêu khổ.
_Nhưng mà…!!
Nắm chặt lấy tay Diễm, Quân đỡ lời.
_Chúng tôi sẽ đến…!!
_Chiều tối, tôi sẽ cho người đến đón các bạn. Bây giờ tôi phải về…!!
_Vâng, chào ông…!!
Sau khi ông Carson và mấy nhân viên trong công ty đi khỏi, Diễm hét.
_Anh đã hứa là sau khi kí kết xong hợp đồng anh sẽ cho em về sao bây giờ anh lại nuốt lời…??
Quân không nói gì, lôi Diễm đi ra cửa, Quân bảo Kiên.
_Mau chuẩn bị xe…!!
_Vâng, thưa anh…!!
Diễm bị Quân lôi đi, Kiên và Loan đi theo sau. Loan buồn rầu không yên. Trên đường về nhà, Diễm không ngừng than thở, hết chịu nổi, Quân quát.
_Em có thôi đi không, em làm lỗ tai của anh lùng bùng hết rồi …!!
Diễm rủa.
_Cho anh chết, ai bảo anh lừa em, anh là đồ nói dối, nếu biết trước em đã không đi cùng anh…!!
Quân nhếch mép.
_Thật đáng tiếc bây giờ cô hối hận cũng đã muộn rồi, tôi sẽ không để cô về nhà gặp mặt hắn đâu, cô nên an phận ở đây đi thì hơn…!!
_Anh thật quá đáng, sao lúc nào anh cũng nghĩ em về nhà để tìm gặp anh ấy…??
Quá tức, Diễm nói lẫy.
_Mà em quan tâm đến anh ấy thì có liên quan gì đến anh…!!
Đây là một câu nói sai lầm nhất của Diễm, lẽ ra Diễm không nên trọc tức Quân. Quân đã cố nín nhịn, cố chịu đựng nhưng hình như Diễm không hiểu điều đó.
Mướn ChồngTác giả: MysweetlovlydayTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên môi nở một nụ cười, Diễm phóng xe đến trường đại học Hồng Hà. Diễm muốn thử một vai trò mới, một trò đùa mới, cuộc sống của Diễm tẻ nhạt quá nên Diễm luôn muốn thay đổi. Chị họ Diễm là giảng viên của trường đại học, chị bị ốm một tuần nên không thể đi dạy được, Diễm vì muốn đùa nghịch nên đã xin chú của Diễm cho Diễm được thay chị Thúy dạy thay chị ấy đến khi nào chị ấy khỏe hẳn thì thôi. Lần đầu tiên đi dạy, lần đầu tiên làm cô giáo mà lại giảng viên đại học nên Diễm không tránh khỏi lo sợ, run rẩy, nhưng một con bé lì lợm, bày đủ thứ trò như Diễm thì không có gì là quá đáng cả. Diễm đã lấy lại được tự chủ và tinh thần rất nhanh. Dắt xe vào cổng trường, Diễm thấy sinh viên đã đi học rất đông, tiếng cười nói, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường, Diễm nhìn mấy cây phượng, mấy cây cảnh mà Diễm không biết tên, màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của những chiếc lá khô rụng trên sân gạch, nắng hạ vàng làm lòng Diễm lâng lâng một cảm giác khó tả. Đẩy cặp kính lên cao, tay… Hai bên bắt tay nhau, trước khi ra về ông Carson nói._Hôm nay nhà tôi tổ chức tiệc, các bạn có thể đến dự chứ…??Diễm giật thót, Diễm tưởng sau khi kí kết xong, Quân sẽ cho Diễm về nhà, nếu còn dự tiệc thì đến bao giờ Diễm mới có thể về được nhà.Quân nói ngay._Vâng, tôi sẽ tới…!!Ông Carson bảo Diễm._Cô bé nhớ đến nhé, tôi sẽ cho cho cô xem mấy bức hình của con trai và của vợ tôi…!!Diễm kêu khổ._Nhưng mà…!!Nắm chặt lấy tay Diễm, Quân đỡ lời._Chúng tôi sẽ đến…!!_Chiều tối, tôi sẽ cho người đến đón các bạn. Bây giờ tôi phải về…!!_Vâng, chào ông…!!Sau khi ông Carson và mấy nhân viên trong công ty đi khỏi, Diễm hét._Anh đã hứa là sau khi kí kết xong hợp đồng anh sẽ cho em về sao bây giờ anh lại nuốt lời…??Quân không nói gì, lôi Diễm đi ra cửa, Quân bảo Kiên._Mau chuẩn bị xe…!!_Vâng, thưa anh…!!Diễm bị Quân lôi đi, Kiên và Loan đi theo sau. Loan buồn rầu không yên. Trên đường về nhà, Diễm không ngừng than thở, hết chịu nổi, Quân quát._Em có thôi đi không, em làm lỗ tai của anh lùng bùng hết rồi …!!Diễm rủa._Cho anh chết, ai bảo anh lừa em, anh là đồ nói dối, nếu biết trước em đã không đi cùng anh…!!Quân nhếch mép._Thật đáng tiếc bây giờ cô hối hận cũng đã muộn rồi, tôi sẽ không để cô về nhà gặp mặt hắn đâu, cô nên an phận ở đây đi thì hơn…!!_Anh thật quá đáng, sao lúc nào anh cũng nghĩ em về nhà để tìm gặp anh ấy…??Quá tức, Diễm nói lẫy._Mà em quan tâm đến anh ấy thì có liên quan gì đến anh…!!Đây là một câu nói sai lầm nhất của Diễm, lẽ ra Diễm không nên trọc tức Quân. Quân đã cố nín nhịn, cố chịu đựng nhưng hình như Diễm không hiểu điều đó.