Tác giả:

“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…

Chương 8: Tôi Chỉ Muốn Bảy Ngày

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Thời Ngọc Minh gắt gao bóp lấy cổ của Cố Quân Nhi, áp cô ta lên trên tường, ánh mắt giống như là muốn nhìn rõ lỗ thủng trên mặt cô ta.Cổ Quân Nhi không ngờ rằng cô cũng dám trực tiếp ra tay, bị cô ép không thể động đậy, lớn tiếng quát: “Thời Ngọc Minh, cô dám động vào tôi? Đình Quận sẽ không bỏ qua cho cô!”.Cô cười nhạt: “Không sao cả, mặc kệ Phong Đình Quân có buông tha tôi không, tôi đều là người phải chết, trước khi chết mang.theo cô cùng đi, chúng tôi trên đường đến hoàng tuyền cũng có người bạn”“Cô dừng tay! Cô điên rồi?”“Người sắp chết, điện một lần cũng không có gì.Cố Quân Nhi, cho dù hôm nay tôi b*p ch*t cô, cùng lắm cũng là bị tử hình, dù sao cũng đều phải chết, tử hình chết còn có thể bớt đau đớn hơn, tôi còn muốn cảm ơn cô, cho tôi cơ hội này”Trong mắt Cố Quân Nhi hiện ra vẻ hoảng sợ, cô ta liều mạng vùng vẫy: “Cô không muốn con trai cô à? Cô dám động vào một cọng tóc gáy của tôi, con trai cô cũng phải chết!”“Vậy cô phải đi chôn cùng nó thôi!”“Thời Ngọc Minh, cô đang làm cái gì!”Đúng lúc này, một sức mạnh lớn đột nhiên kéo tới, cố sức giằng tay cô ra, nặng nề vứt cô xuống mặt đất lạnh như băng.Là Phong Đình Quân, anh tới.Anh dịu dàng ôm Cố Quân Nhi vào trong ngực, vô cùng căng thẳng, lúc quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt như là ngâm trong độc: “Cô muốn chết?”Muốn chết?Thời Ngọc Minh lảo đảo từ dưới đất bò dậy, cả người đều là bùn đất, toàn bộ cánh tay bị trầy da, máu đỏ sẫm từ kẽ ngón tay nhỏ giọt xuống.Cái chết ngay cách đó không xa chờ cô, cô còn phải tìm sao?“Phong Đình Quân, ánh mắt anh không tốt” Vậy mà lại yêu một người như Cố Quân Nhi.Phong Đình Quân ôm Cổ Quân Nhi vào trong ngực, cả người xơ xác tiêu điều: “Phải, là tôi có mắt không tròn mà từng thích cô, mới có thể làm hại mình cửa nát nhà tan, còn kém chút nữa hại Quân Nhi”Mà lúc này Cổ Quân Nhi nhu thuận mà dựa vào ngực anh, làm một cái thủ thế thắng lợi với cô.Cho nên, là trước đó đã tính toán tốt đi.Canh đúng thời gian, để Phong Đình Quân tới đúng lúc, đúng dịp thấy các cô phát sinh xung đột, thấy cô bị làm tức giận đến cuồng loạn.Đau đớn đến chết tâm, có lẽ chính là cảm giác như vậy đi?Không còn có bất kỳ hy vọng nào, tâm như tro tàn.Phong Đình Quân nói: "Thời Ngọc Minh, hiện tại ly hôn với tôi đi, tôi không muốn chờ thêm một giây nào nữa”“Không thể” Cô từ chối: “Tôi nói bảy ngày chính là bảy ngày, thiếu một giây đều không được” "Cô có bệnh!”“Đúng đấy, tôi có bệnh, trước đó tôi đã nói với anh, tôi bị bệnh, anh không tin” Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, ánh mắt từ từ băng lãnh: “Phong Đình Quân, hiện tại tôi ra lệnh cho anh, trong bảy ngày, buổi tối mỗi ngày đều phải theo tôi ngắm sao, nếu không cẩn thận tâm can bảo bối Cố Quân Nhi của anh”Phong Đình Quân lắc đầu: “Nếu như tôi không làm thì sao?”.truyện đam mỹ“Chuyện gì tôi cũng đều làm được, anh bảo vệ cô ta cả đời à? Cuối cùng tôi còn có thể tìm cơ hội tiễn cô ta lên thiên đường cơ.Năm năm trước tôi có thể dự mưu giết bố mẹ anh, năm năm sau tôi có thể giết Cố Quân Nhi như vậy!”“Thời Ngọc Minh!!!”“Chẳng qua bảy ngày mà thôi, bảy ngày sau là hôn lễ của các người đúng không? Qua bảy ngày, tôi với anh ly hôn, tôi hoàn toàn biến mất, tôi chỉ muốn bảy ngàyPhong Đình Quân nhíu mày, gắt gao nhìn chằm chằm cô.Thời Ngọc Minh cười xùy một tiếng, tiếp tục nói: “Anh yên tâm, tôi không muốn anh ngủ với tôi, chỉ cần theo tôi ngắm sao là được”- --------------------.

Thời Ngọc Minh gắt gao bóp lấy cổ của Cố Quân Nhi, áp cô ta lên trên tường, ánh mắt giống như là muốn nhìn rõ lỗ thủng trên mặt cô ta.

Cổ Quân Nhi không ngờ rằng cô cũng dám trực tiếp ra tay, bị cô ép không thể động đậy, lớn tiếng quát: “Thời Ngọc Minh, cô dám động vào tôi? Đình Quận sẽ không bỏ qua cho cô!”.

Cô cười nhạt: “Không sao cả, mặc kệ Phong Đình Quân có buông tha tôi không, tôi đều là người phải chết, trước khi chết mang.

theo cô cùng đi, chúng tôi trên đường đến hoàng tuyền cũng có người bạn”

“Cô dừng tay! Cô điên rồi?”

“Người sắp chết, điện một lần cũng không có gì.

Cố Quân Nhi, cho dù hôm nay tôi b*p ch*t cô, cùng lắm cũng là bị tử hình, dù sao cũng đều phải chết, tử hình chết còn có thể bớt đau đớn hơn, tôi còn muốn cảm ơn cô, cho tôi cơ hội này”

Trong mắt Cố Quân Nhi hiện ra vẻ hoảng sợ, cô ta liều mạng vùng vẫy: “Cô không muốn con trai cô à? Cô dám động vào một cọng tóc gáy của tôi, con trai cô cũng phải chết!”

“Vậy cô phải đi chôn cùng nó thôi!”

“Thời Ngọc Minh, cô đang làm cái gì!”

Đúng lúc này, một sức mạnh lớn đột nhiên kéo tới, cố sức giằng tay cô ra, nặng nề vứt cô xuống mặt đất lạnh như băng.

Là Phong Đình Quân, anh tới.

Anh dịu dàng ôm Cố Quân Nhi vào trong ngực, vô cùng căng thẳng, lúc quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt như là ngâm trong độc: “Cô muốn chết?”

Muốn chết?

Thời Ngọc Minh lảo đảo từ dưới đất bò dậy, cả người đều là bùn đất, toàn bộ cánh tay bị trầy da, máu đỏ sẫm từ kẽ ngón tay nhỏ giọt xuống.

Cái chết ngay cách đó không xa chờ cô, cô còn phải tìm sao?

“Phong Đình Quân, ánh mắt anh không tốt” Vậy mà lại yêu một người như Cố Quân Nhi.

Phong Đình Quân ôm Cổ Quân Nhi vào trong ngực, cả người xơ xác tiêu điều: “Phải, là tôi có mắt không tròn mà từng thích cô, mới có thể làm hại mình cửa nát nhà tan, còn kém chút nữa hại Quân Nhi”

Mà lúc này Cổ Quân Nhi nhu thuận mà dựa vào ngực anh, làm một cái thủ thế thắng lợi với cô.

Cho nên, là trước đó đã tính toán tốt đi.

Canh đúng thời gian, để Phong Đình Quân tới đúng lúc, đúng dịp thấy các cô phát sinh xung đột, thấy cô bị làm tức giận đến cuồng loạn.

Đau đớn đến chết tâm, có lẽ chính là cảm giác như vậy đi?

Không còn có bất kỳ hy vọng nào, tâm như tro tàn.

Phong Đình Quân nói: "Thời Ngọc Minh, hiện tại ly hôn với tôi đi, tôi không muốn chờ thêm một giây nào nữa”

“Không thể” Cô từ chối: “Tôi nói bảy ngày chính là bảy ngày, thiếu một giây đều không được” "Cô có bệnh!”

“Đúng đấy, tôi có bệnh, trước đó tôi đã nói với anh, tôi bị bệnh, anh không tin” Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, ánh mắt từ từ băng lãnh: “Phong Đình Quân, hiện tại tôi ra lệnh cho anh, trong bảy ngày, buổi tối mỗi ngày đều phải theo tôi ngắm sao, nếu không cẩn thận tâm can bảo bối Cố Quân Nhi của anh”

Phong Đình Quân lắc đầu: “Nếu như tôi không làm thì sao?”.

truyện đam mỹ

“Chuyện gì tôi cũng đều làm được, anh bảo vệ cô ta cả đời à? Cuối cùng tôi còn có thể tìm cơ hội tiễn cô ta lên thiên đường cơ.

Năm năm trước tôi có thể dự mưu giết bố mẹ anh, năm năm sau tôi có thể giết Cố Quân Nhi như vậy!”

“Thời Ngọc Minh!!!”

“Chẳng qua bảy ngày mà thôi, bảy ngày sau là hôn lễ của các người đúng không? Qua bảy ngày, tôi với anh ly hôn, tôi hoàn toàn biến mất, tôi chỉ muốn bảy ngày

Phong Đình Quân nhíu mày, gắt gao nhìn chằm chằm cô.

Thời Ngọc Minh cười xùy một tiếng, tiếp tục nói: “Anh yên tâm, tôi không muốn anh ngủ với tôi, chỉ cần theo tôi ngắm sao là được”

- --------------------.

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Thời Ngọc Minh gắt gao bóp lấy cổ của Cố Quân Nhi, áp cô ta lên trên tường, ánh mắt giống như là muốn nhìn rõ lỗ thủng trên mặt cô ta.Cổ Quân Nhi không ngờ rằng cô cũng dám trực tiếp ra tay, bị cô ép không thể động đậy, lớn tiếng quát: “Thời Ngọc Minh, cô dám động vào tôi? Đình Quận sẽ không bỏ qua cho cô!”.Cô cười nhạt: “Không sao cả, mặc kệ Phong Đình Quân có buông tha tôi không, tôi đều là người phải chết, trước khi chết mang.theo cô cùng đi, chúng tôi trên đường đến hoàng tuyền cũng có người bạn”“Cô dừng tay! Cô điên rồi?”“Người sắp chết, điện một lần cũng không có gì.Cố Quân Nhi, cho dù hôm nay tôi b*p ch*t cô, cùng lắm cũng là bị tử hình, dù sao cũng đều phải chết, tử hình chết còn có thể bớt đau đớn hơn, tôi còn muốn cảm ơn cô, cho tôi cơ hội này”Trong mắt Cố Quân Nhi hiện ra vẻ hoảng sợ, cô ta liều mạng vùng vẫy: “Cô không muốn con trai cô à? Cô dám động vào một cọng tóc gáy của tôi, con trai cô cũng phải chết!”“Vậy cô phải đi chôn cùng nó thôi!”“Thời Ngọc Minh, cô đang làm cái gì!”Đúng lúc này, một sức mạnh lớn đột nhiên kéo tới, cố sức giằng tay cô ra, nặng nề vứt cô xuống mặt đất lạnh như băng.Là Phong Đình Quân, anh tới.Anh dịu dàng ôm Cố Quân Nhi vào trong ngực, vô cùng căng thẳng, lúc quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt như là ngâm trong độc: “Cô muốn chết?”Muốn chết?Thời Ngọc Minh lảo đảo từ dưới đất bò dậy, cả người đều là bùn đất, toàn bộ cánh tay bị trầy da, máu đỏ sẫm từ kẽ ngón tay nhỏ giọt xuống.Cái chết ngay cách đó không xa chờ cô, cô còn phải tìm sao?“Phong Đình Quân, ánh mắt anh không tốt” Vậy mà lại yêu một người như Cố Quân Nhi.Phong Đình Quân ôm Cổ Quân Nhi vào trong ngực, cả người xơ xác tiêu điều: “Phải, là tôi có mắt không tròn mà từng thích cô, mới có thể làm hại mình cửa nát nhà tan, còn kém chút nữa hại Quân Nhi”Mà lúc này Cổ Quân Nhi nhu thuận mà dựa vào ngực anh, làm một cái thủ thế thắng lợi với cô.Cho nên, là trước đó đã tính toán tốt đi.Canh đúng thời gian, để Phong Đình Quân tới đúng lúc, đúng dịp thấy các cô phát sinh xung đột, thấy cô bị làm tức giận đến cuồng loạn.Đau đớn đến chết tâm, có lẽ chính là cảm giác như vậy đi?Không còn có bất kỳ hy vọng nào, tâm như tro tàn.Phong Đình Quân nói: "Thời Ngọc Minh, hiện tại ly hôn với tôi đi, tôi không muốn chờ thêm một giây nào nữa”“Không thể” Cô từ chối: “Tôi nói bảy ngày chính là bảy ngày, thiếu một giây đều không được” "Cô có bệnh!”“Đúng đấy, tôi có bệnh, trước đó tôi đã nói với anh, tôi bị bệnh, anh không tin” Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, ánh mắt từ từ băng lãnh: “Phong Đình Quân, hiện tại tôi ra lệnh cho anh, trong bảy ngày, buổi tối mỗi ngày đều phải theo tôi ngắm sao, nếu không cẩn thận tâm can bảo bối Cố Quân Nhi của anh”Phong Đình Quân lắc đầu: “Nếu như tôi không làm thì sao?”.truyện đam mỹ“Chuyện gì tôi cũng đều làm được, anh bảo vệ cô ta cả đời à? Cuối cùng tôi còn có thể tìm cơ hội tiễn cô ta lên thiên đường cơ.Năm năm trước tôi có thể dự mưu giết bố mẹ anh, năm năm sau tôi có thể giết Cố Quân Nhi như vậy!”“Thời Ngọc Minh!!!”“Chẳng qua bảy ngày mà thôi, bảy ngày sau là hôn lễ của các người đúng không? Qua bảy ngày, tôi với anh ly hôn, tôi hoàn toàn biến mất, tôi chỉ muốn bảy ngàyPhong Đình Quân nhíu mày, gắt gao nhìn chằm chằm cô.Thời Ngọc Minh cười xùy một tiếng, tiếp tục nói: “Anh yên tâm, tôi không muốn anh ngủ với tôi, chỉ cần theo tôi ngắm sao là được”- --------------------.

Chương 8: Tôi Chỉ Muốn Bảy Ngày