Tác giả:

“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…

Chương 88: Cam Tâm Sao

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Lục Hào!Cả người Thời Ngọc Minh cũng ngây dại.Không biết có phải là thanh âm từ trong điện thoại truyền tới có chút không thật hay là cô sinh ra ảo giác, cái thanh âm này...!Thật có mười phần tương tự với người nọ...Là anh ta sao?Tối hôm qua mới hỏi qua anh ta cái vấn đề này, hôm nay Lục Hào lại đích thân gọi điện thoại tới?Mấy giây ngắn ngủi khiến Thời Ngọc Minh cảm giác trong lòng đã có hàng vạn ý tưởng bay qua.“...!Cô Thời?”“A, tôi đây, xin chào Tổng Giám đốc Lục” Thời Ngọc Minh đè ngực, tim nhảy lên bình bịch, hộ hấp của cô cũng có chút gấp rút: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi muốn hỏi một chút, anh...!Tại sao anh lại có thể có số điện thoại của tôi?”Lục Hào khẽ cười một cái, nói: “Tôi tự có cách của mình”“Cô Thời hôm nay có thấy sức khỏe khá hơn chút nào không?”Giọng của Lục Hào rất lịch sự, cũng rất ôn nhu, khiến Thời Ngọc Minh nghe mà lòng như đang đánh trống.Cô há miệng một cái, miễn cưỡng tìm được giọng của mình: “Tôi...!Tốt hơn nhiều.Như Ý ở đây với tôi, cái đó.Anh có muốn nói chuyện với Như Ý không?”“Thẩm Như Ý?”“Đúng” Thời Ngọc Minhy nói: “Cô ấy đang ở trước mặt tôi, nếu như anh cần, tôi có thể đưa điện thoại cho cô ấy.”“Không, cô Thời, có thể cô đang hiểu lầm rồi.Tôi gọi cho cô không phải để tìm Thẩm Như Ý, tôi muốn tìm cô.”Thời Ngọc Minh nhất thời ngẩn ra.Cô nhìn Thẩm Như Ý đang chơi với Minh Nguyệt ở một bên, khẽ cau mày.“Tổng Giám đốc Lục”“Thật ra thì cô không phải nhân viên công ty tôi, không cần gọi tôi là Tổng Giám đốc Lục đầu.Quan hệ của chúng ta bình đẳng, cô có thể gọi tôi là...!Anh Lục”Tim Thời Ngọc Minh nhảy lên đánh thót: “Anh...!Lục?”“Đúng, gọi anh là được.” Lục Hào nói: “Tôi đến tìm cô là có việc muốn nhờ”Thời Ngọc Minh nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Anh nói đi”Lục Hào nhẹ giọng nói: “Gần đây thành phố Hòa Văn đều đang đồn đại, trang sức Duy Nhất mới có một nhà thiết kế thiên tài đến làm.Tôi cũng muốn đặt làm một món trang sức để tặng cho người rất quan trọng, cho nên muốn nhờ có hỗ trợ”Thiết kế trang sức?Thời Ngọc Minh lại cau mày: “Cái này.”“Cô yên tâm, tiền hoa hồng tôi sẽ gửi đến mức khiến cô hài lòng.Hơn nữa tôi cũng không phải là loại khách hàng khó giao tiếp, sẽ không dây dưa làm khó làm dễ đầu cô yên tâm”“Tổng Giám đốc Lục...!Anh Lục, tôi thật ra muốn hỏi một chút, người rất quan trọng mà anh nói đó là...!Là người phụ nữ anh thích sao?”“Coi là vậy đi”“Vậy cô ấy...!Có thích loại đá quý nào? Hoặc là kiểu dáng, màu sắc những thứ tương tự vậy thì sao?”Lục Hào nghe xong, không trả lời ngay mà ngẫm nghĩ một chút, sau đó hỏi ngược lại: “Vậy cô Thời thì sao? Có thích loại đá quý hay kiểu dáng nào không?”“Tôi...!thích đá ngọc lục bảo và hoa tường vi”Lục Hào cười: “Vậy dùng ngọc lục bảo và tường vi đi, tôi cũng cảm thấy chúng rất được”Thời Ngọc Minh: "..”“Cô Thời, vậy coi như chúng ta quyết định thể nhé?”“Được.”“Vậy cứ như thế, hẹn gặp lại”“Hẹn gặp lại...!Chờ một chút!” Thời Ngọc Minh đột nhiên gọi anh ta lại: “Anh Lục, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”Lục Hào nói: “Dĩ nhiên”“Anh có dùng nước hoa Mancera không?”“Xin lỗi, là tôi nhiều chuyện, đây cũng là việc riêng của anh nhỉ? Coi như tôi chưa có hỏi qua gì đi”“Dùng”“...Cái gì?”“Tôi thích mùi nước hoa Mancera, mùi cam quýt cùng mùi cồn rượu khiến tâm tình tốt hơn.”“Cô Thời còn có vấn đề gì khác không?”“Không có, xin lỗi anh Lục, tôi cúp máy trước.”Thời Ngọc Minh nhanh chóng nhặt điện thoại từ dưới đất lên, tim đập bình bịch nhảy loạn không ngừng, giống như là muốn nhảy ra khỏi cổ họng vậy.“Như Ý, chúng ta đi thôi, mình...!Không muốn biết nữa rồi.”Trương Khải Hưng nói: “Tôi đã tìm được chiếc xe này, bảng số xe đang xem rồi, sẽ nhanh có kết quả thôi.”Thời Ngọc Minh kéo Thẩm Như Ý, quay đầu bỏ chạy ra ngoài, không nghe câu kế tiếp mà Trương Khải Hưng nói nữa.Trên đường trở về, Thẩm Như Ý hỏi cô: “Ngọc Minh, chúng ta chỉ còn cách chân tướng một khoảng cách xíu xiu nữa thôi, cứ bỏ qua như vậy, cậu không hối hận sao? Nếu như anh ta vĩnh viễn không nói cho cậu biết thân phận của anh ta thì thế nào đây? Cậu cam tâm sao?”Thời Ngọc Minh ôm con, tựa đầu vào trên cửa xe, lắc đầu một cái: “Anh ta nói đúng, cứ giữ như bây giờ, có lẽ...!Thật sự là kết quả tốt nhất”“Cậu chắc chứ?”“Vậy được, mình cũng không miễn cưỡng.Cậu." Thẩm Như Ý đột nhiên hít một hơi lạnh: “Trời mẹ, Ngọc Minh cậu nhìn kia, người trước mặt đang đi vào bệnh viện kia...!Có phải ả đê tiện Bạch Liên Hoa kia của Phong cặn bã không?”- --------------------.

Lục Hào!

Cả người Thời Ngọc Minh cũng ngây dại.

Không biết có phải là thanh âm từ trong điện thoại truyền tới có chút không thật hay là cô sinh ra ảo giác, cái thanh âm này...!Thật có mười phần tương tự với người nọ...

Là anh ta sao?

Tối hôm qua mới hỏi qua anh ta cái vấn đề này, hôm nay Lục Hào lại đích thân gọi điện thoại tới?

Mấy giây ngắn ngủi khiến Thời Ngọc Minh cảm giác trong lòng đã có hàng vạn ý tưởng bay qua.

“...!Cô Thời?”

“A, tôi đây, xin chào Tổng Giám đốc Lục” Thời Ngọc Minh đè ngực, tim nhảy lên bình bịch, hộ hấp của cô cũng có chút gấp rút: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi muốn hỏi một chút, anh...!Tại sao anh lại có thể có số điện thoại của tôi?”

Lục Hào khẽ cười một cái, nói: “Tôi tự có cách của mình”

“Cô Thời hôm nay có thấy sức khỏe khá hơn chút nào không?”

Giọng của Lục Hào rất lịch sự, cũng rất ôn nhu, khiến Thời Ngọc Minh nghe mà lòng như đang đánh trống.

Cô há miệng một cái, miễn cưỡng tìm được giọng của mình: “Tôi...!Tốt hơn nhiều.

Như Ý ở đây với tôi, cái đó.

Anh có muốn nói chuyện với Như Ý không?”

“Thẩm Như Ý?”

“Đúng” Thời Ngọc Minhy nói: “Cô ấy đang ở trước mặt tôi, nếu như anh cần, tôi có thể đưa điện thoại cho cô ấy.”

“Không, cô Thời, có thể cô đang hiểu lầm rồi.

Tôi gọi cho cô không phải để tìm Thẩm Như Ý, tôi muốn tìm cô.”

Thời Ngọc Minh nhất thời ngẩn ra.

Cô nhìn Thẩm Như Ý đang chơi với Minh Nguyệt ở một bên, khẽ cau mày.

“Tổng Giám đốc Lục”

“Thật ra thì cô không phải nhân viên công ty tôi, không cần gọi tôi là Tổng Giám đốc Lục đầu.

Quan hệ của chúng ta bình đẳng, cô có thể gọi tôi là...!Anh Lục”

Tim Thời Ngọc Minh nhảy lên đánh thót: “Anh...!Lục?”

“Đúng, gọi anh là được.” Lục Hào nói: “Tôi đến tìm cô là có việc muốn nhờ”

Thời Ngọc Minh nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Anh nói đi”

Lục Hào nhẹ giọng nói: “Gần đây thành phố Hòa Văn đều đang đồn đại, trang sức Duy Nhất mới có một nhà thiết kế thiên tài đến làm.

Tôi cũng muốn đặt làm một món trang sức để tặng cho người rất quan trọng, cho nên muốn nhờ có hỗ trợ”

Thiết kế trang sức?

Thời Ngọc Minh lại cau mày: “Cái này.”

“Cô yên tâm, tiền hoa hồng tôi sẽ gửi đến mức khiến cô hài lòng.

Hơn nữa tôi cũng không phải là loại khách hàng khó giao tiếp, sẽ không dây dưa làm khó làm dễ đầu cô yên tâm”

“Tổng Giám đốc Lục...!Anh Lục, tôi thật ra muốn hỏi một chút, người rất quan trọng mà anh nói đó là...!Là người phụ nữ anh thích sao?”

“Coi là vậy đi”

“Vậy cô ấy...!Có thích loại đá quý nào? Hoặc là kiểu dáng, màu sắc những thứ tương tự vậy thì sao?”

Lục Hào nghe xong, không trả lời ngay mà ngẫm nghĩ một chút, sau đó hỏi ngược lại: “Vậy cô Thời thì sao? Có thích loại đá quý hay kiểu dáng nào không?”

“Tôi...!thích đá ngọc lục bảo và hoa tường vi”

Lục Hào cười: “Vậy dùng ngọc lục bảo và tường vi đi, tôi cũng cảm thấy chúng rất được”

Thời Ngọc Minh: "..”

“Cô Thời, vậy coi như chúng ta quyết định thể nhé?”

“Được.”

“Vậy cứ như thế, hẹn gặp lại”

“Hẹn gặp lại...!Chờ một chút!” Thời Ngọc Minh đột nhiên gọi anh ta lại: “Anh Lục, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”

Lục Hào nói: “Dĩ nhiên”

“Anh có dùng nước hoa Mancera không?”

“Xin lỗi, là tôi nhiều chuyện, đây cũng là việc riêng của anh nhỉ? Coi như tôi chưa có hỏi qua gì đi”

“Dùng”

“...Cái gì?”

“Tôi thích mùi nước hoa Mancera, mùi cam quýt cùng mùi cồn rượu khiến tâm tình tốt hơn.”

“Cô Thời còn có vấn đề gì khác không?”

“Không có, xin lỗi anh Lục, tôi cúp máy trước.”

Thời Ngọc Minh nhanh chóng nhặt điện thoại từ dưới đất lên, tim đập bình bịch nhảy loạn không ngừng, giống như là muốn nhảy ra khỏi cổ họng vậy.

“Như Ý, chúng ta đi thôi, mình...!Không muốn biết nữa rồi.”

Trương Khải Hưng nói: “Tôi đã tìm được chiếc xe này, bảng số xe đang xem rồi, sẽ nhanh có kết quả thôi.”

Thời Ngọc Minh kéo Thẩm Như Ý, quay đầu bỏ chạy ra ngoài, không nghe câu kế tiếp mà Trương Khải Hưng nói nữa.

Trên đường trở về, Thẩm Như Ý hỏi cô: “Ngọc Minh, chúng ta chỉ còn cách chân tướng một khoảng cách xíu xiu nữa thôi, cứ bỏ qua như vậy, cậu không hối hận sao? Nếu như anh ta vĩnh viễn không nói cho cậu biết thân phận của anh ta thì thế nào đây? Cậu cam tâm sao?”

Thời Ngọc Minh ôm con, tựa đầu vào trên cửa xe, lắc đầu một cái: “Anh ta nói đúng, cứ giữ như bây giờ, có lẽ...!Thật sự là kết quả tốt nhất”

“Cậu chắc chứ?”

“Vậy được, mình cũng không miễn cưỡng.

Cậu." Thẩm Như Ý đột nhiên hít một hơi lạnh: “Trời mẹ, Ngọc Minh cậu nhìn kia, người trước mặt đang đi vào bệnh viện kia...!Có phải ả đê tiện Bạch Liên Hoa kia của Phong cặn bã không?”

- --------------------.

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Lục Hào!Cả người Thời Ngọc Minh cũng ngây dại.Không biết có phải là thanh âm từ trong điện thoại truyền tới có chút không thật hay là cô sinh ra ảo giác, cái thanh âm này...!Thật có mười phần tương tự với người nọ...Là anh ta sao?Tối hôm qua mới hỏi qua anh ta cái vấn đề này, hôm nay Lục Hào lại đích thân gọi điện thoại tới?Mấy giây ngắn ngủi khiến Thời Ngọc Minh cảm giác trong lòng đã có hàng vạn ý tưởng bay qua.“...!Cô Thời?”“A, tôi đây, xin chào Tổng Giám đốc Lục” Thời Ngọc Minh đè ngực, tim nhảy lên bình bịch, hộ hấp của cô cũng có chút gấp rút: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi muốn hỏi một chút, anh...!Tại sao anh lại có thể có số điện thoại của tôi?”Lục Hào khẽ cười một cái, nói: “Tôi tự có cách của mình”“Cô Thời hôm nay có thấy sức khỏe khá hơn chút nào không?”Giọng của Lục Hào rất lịch sự, cũng rất ôn nhu, khiến Thời Ngọc Minh nghe mà lòng như đang đánh trống.Cô há miệng một cái, miễn cưỡng tìm được giọng của mình: “Tôi...!Tốt hơn nhiều.Như Ý ở đây với tôi, cái đó.Anh có muốn nói chuyện với Như Ý không?”“Thẩm Như Ý?”“Đúng” Thời Ngọc Minhy nói: “Cô ấy đang ở trước mặt tôi, nếu như anh cần, tôi có thể đưa điện thoại cho cô ấy.”“Không, cô Thời, có thể cô đang hiểu lầm rồi.Tôi gọi cho cô không phải để tìm Thẩm Như Ý, tôi muốn tìm cô.”Thời Ngọc Minh nhất thời ngẩn ra.Cô nhìn Thẩm Như Ý đang chơi với Minh Nguyệt ở một bên, khẽ cau mày.“Tổng Giám đốc Lục”“Thật ra thì cô không phải nhân viên công ty tôi, không cần gọi tôi là Tổng Giám đốc Lục đầu.Quan hệ của chúng ta bình đẳng, cô có thể gọi tôi là...!Anh Lục”Tim Thời Ngọc Minh nhảy lên đánh thót: “Anh...!Lục?”“Đúng, gọi anh là được.” Lục Hào nói: “Tôi đến tìm cô là có việc muốn nhờ”Thời Ngọc Minh nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Anh nói đi”Lục Hào nhẹ giọng nói: “Gần đây thành phố Hòa Văn đều đang đồn đại, trang sức Duy Nhất mới có một nhà thiết kế thiên tài đến làm.Tôi cũng muốn đặt làm một món trang sức để tặng cho người rất quan trọng, cho nên muốn nhờ có hỗ trợ”Thiết kế trang sức?Thời Ngọc Minh lại cau mày: “Cái này.”“Cô yên tâm, tiền hoa hồng tôi sẽ gửi đến mức khiến cô hài lòng.Hơn nữa tôi cũng không phải là loại khách hàng khó giao tiếp, sẽ không dây dưa làm khó làm dễ đầu cô yên tâm”“Tổng Giám đốc Lục...!Anh Lục, tôi thật ra muốn hỏi một chút, người rất quan trọng mà anh nói đó là...!Là người phụ nữ anh thích sao?”“Coi là vậy đi”“Vậy cô ấy...!Có thích loại đá quý nào? Hoặc là kiểu dáng, màu sắc những thứ tương tự vậy thì sao?”Lục Hào nghe xong, không trả lời ngay mà ngẫm nghĩ một chút, sau đó hỏi ngược lại: “Vậy cô Thời thì sao? Có thích loại đá quý hay kiểu dáng nào không?”“Tôi...!thích đá ngọc lục bảo và hoa tường vi”Lục Hào cười: “Vậy dùng ngọc lục bảo và tường vi đi, tôi cũng cảm thấy chúng rất được”Thời Ngọc Minh: "..”“Cô Thời, vậy coi như chúng ta quyết định thể nhé?”“Được.”“Vậy cứ như thế, hẹn gặp lại”“Hẹn gặp lại...!Chờ một chút!” Thời Ngọc Minh đột nhiên gọi anh ta lại: “Anh Lục, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?”Lục Hào nói: “Dĩ nhiên”“Anh có dùng nước hoa Mancera không?”“Xin lỗi, là tôi nhiều chuyện, đây cũng là việc riêng của anh nhỉ? Coi như tôi chưa có hỏi qua gì đi”“Dùng”“...Cái gì?”“Tôi thích mùi nước hoa Mancera, mùi cam quýt cùng mùi cồn rượu khiến tâm tình tốt hơn.”“Cô Thời còn có vấn đề gì khác không?”“Không có, xin lỗi anh Lục, tôi cúp máy trước.”Thời Ngọc Minh nhanh chóng nhặt điện thoại từ dưới đất lên, tim đập bình bịch nhảy loạn không ngừng, giống như là muốn nhảy ra khỏi cổ họng vậy.“Như Ý, chúng ta đi thôi, mình...!Không muốn biết nữa rồi.”Trương Khải Hưng nói: “Tôi đã tìm được chiếc xe này, bảng số xe đang xem rồi, sẽ nhanh có kết quả thôi.”Thời Ngọc Minh kéo Thẩm Như Ý, quay đầu bỏ chạy ra ngoài, không nghe câu kế tiếp mà Trương Khải Hưng nói nữa.Trên đường trở về, Thẩm Như Ý hỏi cô: “Ngọc Minh, chúng ta chỉ còn cách chân tướng một khoảng cách xíu xiu nữa thôi, cứ bỏ qua như vậy, cậu không hối hận sao? Nếu như anh ta vĩnh viễn không nói cho cậu biết thân phận của anh ta thì thế nào đây? Cậu cam tâm sao?”Thời Ngọc Minh ôm con, tựa đầu vào trên cửa xe, lắc đầu một cái: “Anh ta nói đúng, cứ giữ như bây giờ, có lẽ...!Thật sự là kết quả tốt nhất”“Cậu chắc chứ?”“Vậy được, mình cũng không miễn cưỡng.Cậu." Thẩm Như Ý đột nhiên hít một hơi lạnh: “Trời mẹ, Ngọc Minh cậu nhìn kia, người trước mặt đang đi vào bệnh viện kia...!Có phải ả đê tiện Bạch Liên Hoa kia của Phong cặn bã không?”- --------------------.

Chương 88: Cam Tâm Sao