“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…
Chương 90: Không Nên Suy Nghĩ Bậy Bạ Anh Sẽ Đau Lòng
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Trong xe yên tĩnh có chút ngột ngạt.Thời Ngọc Minh đột nhiên có chút hối hận, cứ để giả tạo hòa bình không việc gì không phải tốt rồi hay sao?Sao cứ nhất định phải thẳng thắn vạch trần anh ta như vậy?Đều do cô quá kích động, không cân nhắc đến hậu quả.Nếu như người nọ không muốn để cho cô biết thân phận của mình thì cô làm như không biết là được rồi, sao còn cứ năm lần bảy lượt không vâng theo lời anh ta thế?Thời Ngọc Minh nhắm mắt một cái.“Cô Thời” Lục Hào vẫn ôn nhu như cũ: “Có mấy câu nói dối là thiện ý.Có chút lừa dối, cũng là thiện ý, hy vọng cô có thể hiểu”Thời Ngọc Minh gật đầu một cái: “Xì lỗi, tôi...”“Cô không cần phải vội vàng nói xin lỗi đâu.Bất kể tôi có phải người mà trong lòng cô đang đoán kia hay không nhưng tôi có thể đảm bảo tôi không có ác ý gì với cô.”“Được.”“Như Ý chắc cũng sắp trở lại rồi.Vậy tôi đi trước đây, cô...!mau sớm trở về bệnh viện đi, được không?”“..Được”Lục Hào sắp rời đi, nhìn cô một cái thật lâu, cuối cùng thở dài, rồi mới đẩy cửa ra, xuống xe..Đam Mỹ H VănÁnh mắt Thời Ngọc Minh dõi theo bóng lưng của anh ta, mãi cho đến khi nhìn tận mắt anh ta ngồi vào chiếc Maybach màu đen bên cạnh, sau đó lái xe rời đi.Cô nặng nề thở ra một hơi, suy nghĩ lung tung.“Ngọc Minh!” Thẩm Như Ý hấp ta hấp tấp trở lại, mở cửa xe ngồi vào: “Mắt nhìn người của mình quả thật lợi hại, đúng là ả ta!”Thời Ngọc Minh dùng tay ấn ấn huyệt Thái dương, có chút mệt mỏi.Bây giờ cô đã chẳng còn lòng dạ nào mà đi quan tâm đến Cố Quân Nhi nữa.Nói chuyện của người nọ và Lục Hào thôi cũng đủ khiến cô sứt đầu mẻ trán rồi.Nhưng mà Thẩm Như Ý rõ ràng đang hưng phấn, mặt mày hớn hở nói: “Mình có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho cậu, cậu muốn nghe cái nào trước?”.Thời Ngọc Minh trầm tư một chút, trấn tĩnh mình lại, cô nghĩ một hồi, nói: “Nghe tin xấu trước đi.”“Ừa, tin xấu chính là cái con ả Bạch Liên Hoa đó có khi muốn mang thai rồi.”Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, không mấy hứng thú: “Ừ”“? Ừ cái gì mà ư? Ngọc Minh, hạng người như con ả mà cũng có thể đăng đường bước vào nhà họ Phong làm mợ Phong, đây quả thực là làm nhục cậu mà! Haiz, cậu nói thử xem, Phong cặn bã nếu có mắt chỉ dùng để trang trí thì đem quyên tặng có được không nhỉ? Chả hiểu cái ánh mắt kiểu gì luôn! Nếu như anh ta chọn một đại gia khuê tú hoặc là tiểu gia bích ngọc thì còn coi như gu thường thức của anh ta bình thường.Ấy vậy mà lại chọn con ả Bạch Liên Hoa kia? Kiểu gì mình cũng không thể hiểu được”Thời Ngọc Minh khẽ cười: “Đèn ai nấy tỏ, Phong Đình Quân thích là được, cũng không cần chúng ta phải hiểu”“Nói cũng phải” Thẩm Như Ý gật đầu một cái, nhưng vẫn cảm thấy giận: “Cậu thật không so đo nữa sao? Nếu là mình, mình cũng không có chịu yên như cậu đâu.Mình nhất định sẽ tự tay xé nát cái khuôn mặt giả tạo ghê tởm đáng hận kia của cô ta ra, để xe cô ta còn dụ dỗ Phong cặn bã kiểu gì”.Thời Ngọc Minh chỉ cười không nói.Thật ra thì...!Chuyện cho tới bây giờ, chuyện cũ từ sáu năm trước cô cũng có thể đại khái gom ra được một cái chân tướng hoàn chỉnh rồi.Trương Huệ cùng Cố Quân Nhi mẹ con hai người này vì muốn sống cuộc sống xã hội thượng lưu, nên đặt mục tiêu lên trên người Tôn Bảo.Sau đó, tại nạn xe cộ phát sinh, nhà họ Thời và nhà họ Phong đều bị Tôn Bảo thu làm của riêng, mà Phong Đình Quân rõ ràng còn là một người có tiềm lực, làm gì mà dễ dàng bỏ qua cho được? Vì vậy cho nên mới có cảnh Cổ Quân Nhi vô tình gặp Phong Đình Quận ở tiệm 4S.Vừa vặn bầu bạn với anh ta trong khoảng thời gian anh ta khó khăn nhất, trở thành anh Mặt trời trong lòng anh ta.Cô không thể không nói, cái kịch bản này quả thật là một màn kịch tuyệt vời.Nếu quả thật như kịch bản thì nguyện vọng của hai mẹ con kia sẽ đạt thành viên mãn.Nhưng mà hai người kia nằm mơ cũng không ngờ tới cô liều chết sinh ra Minh Nguyệt.Minh Nguyệt chào đời, trở thành biến số lớn nhất trong cái kịch bản đó.Phải nói Cố Quân Nhi dụ dỗ Phong Đình Quân thật ra nghiêm chỉnh mà nói cũng chẳng là cái gì.Dẫu sao khi đó Phong Đình Quân tự cho rằng mình bị cả thế giới phản bội, thời cơ cô ta xuất hiện lại hoàn mỹ như vậy, Phong Đình Quân cũng chỉ là người bình thường, làm sao có thể không động tâm cho được?Công bằng mà nói, con người lúc ở dưới đáy vực sâu, cái người đó cần chỉ là một sợi dây thừng kéo mình lên.Cố Quân Nhi đối với anh ta chính là sợi dây thừng như vậy.Mà người nọ với cô, cũng giống như vậy.Nói tới nói lui, đều là số mệnh.“Kệ bọn họ đi” Thời Ngọc Minh đã rất rộng rãi rồi: “Đến ngày hôm qua đã dừng rồi.Mình cũng không còn là mợ Phong.Sau này nam cưới nữ gả, chẳng còn liên hệ gì đến nhau.Mình cũng không muốn vì người không đáng giá mà hao phí tinh thần”“Ngọc Minh, mình xin lỗi, mình không phải có ý đó đâu.”“Mình biết” Thời Ngọc Minh sao mà không hiểu cô ấy cho được: “Thật ra thì cậu nói cũng không sai.Dương cùng Minh Nguyệt chính là con của một mình mình.Mình sẽ an bài xong hết cho hai đứa.Sau đó.”Sau đó, tìm một chỗ không người, an tĩnh chết đi.Không có bị thương, không có khổ sở, chẳng qua là yên tĩnh cùng an tường.Cô không muốn nghe tiếng khóc lóc sướt mướt trong tang lễ, càng không muốn con trai cùng con gái có vết sẹo trong lòng.Minh Nguyệt còn nhỏ, nhưng Dương đã lớn, đã biết cái chết rốt cuộc có ý là gì.Thời Ngọc Minh nghĩ, nếu quả thật có ngày đó, cô sẽ đến bờ biển, ngồi ở trên rặng đá ngầm, mặc chiếc váy mà cô thích nhất, nhìn bầu trời đầy sao, lẳng lặng chờ khoảnh khắc kia đến.“Ngọc Minh, đừng suy nghĩ bậy bạ.Anh sẽ đau lòng...!- Tiên sinh”Theo bản năng, cô quay đầu nhìn, ánh mắt rời vào cách đó không xa...!Dưới bóng cây trong góc, rất bí mật.Chiếc Maybach hẳn đã rời đi kia lại trở lại.Mới khi nãy cô có để ý bảng số xe của Lục Hào trước đó, cùng so với bảng số của chiếc xe cách đó không xa kia, giống nhau như đúc.- --------------------.
Trong xe yên tĩnh có chút ngột ngạt.
Thời Ngọc Minh đột nhiên có chút hối hận, cứ để giả tạo hòa bình không việc gì không phải tốt rồi hay sao?
Sao cứ nhất định phải thẳng thắn vạch trần anh ta như vậy?
Đều do cô quá kích động, không cân nhắc đến hậu quả.
Nếu như người nọ không muốn để cho cô biết thân phận của mình thì cô làm như không biết là được rồi, sao còn cứ năm lần bảy lượt không vâng theo lời anh ta thế?
Thời Ngọc Minh nhắm mắt một cái.
“Cô Thời” Lục Hào vẫn ôn nhu như cũ: “Có mấy câu nói dối là thiện ý.
Có chút lừa dối, cũng là thiện ý, hy vọng cô có thể hiểu”
Thời Ngọc Minh gật đầu một cái: “Xì lỗi, tôi...”
“Cô không cần phải vội vàng nói xin lỗi đâu.
Bất kể tôi có phải người mà trong lòng cô đang đoán kia hay không nhưng tôi có thể đảm bảo tôi không có ác ý gì với cô.”
“Được.”
“Như Ý chắc cũng sắp trở lại rồi.
Vậy tôi đi trước đây, cô...!mau sớm trở về bệnh viện đi, được không?”
“..Được”
Lục Hào sắp rời đi, nhìn cô một cái thật lâu, cuối cùng thở dài, rồi mới đẩy cửa ra, xuống xe.
.
Đam Mỹ H Văn
Ánh mắt Thời Ngọc Minh dõi theo bóng lưng của anh ta, mãi cho đến khi nhìn tận mắt anh ta ngồi vào chiếc Maybach màu đen bên cạnh, sau đó lái xe rời đi.
Cô nặng nề thở ra một hơi, suy nghĩ lung tung.
“Ngọc Minh!” Thẩm Như Ý hấp ta hấp tấp trở lại, mở cửa xe ngồi vào: “Mắt nhìn người của mình quả thật lợi hại, đúng là ả ta!”
Thời Ngọc Minh dùng tay ấn ấn huyệt Thái dương, có chút mệt mỏi.
Bây giờ cô đã chẳng còn lòng dạ nào mà đi quan tâm đến Cố Quân Nhi nữa.
Nói chuyện của người nọ và Lục Hào thôi cũng đủ khiến cô sứt đầu mẻ trán rồi.
Nhưng mà Thẩm Như Ý rõ ràng đang hưng phấn, mặt mày hớn hở nói: “Mình có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho cậu, cậu muốn nghe cái nào trước?”.
Thời Ngọc Minh trầm tư một chút, trấn tĩnh mình lại, cô nghĩ một hồi, nói: “Nghe tin xấu trước đi.”
“Ừa, tin xấu chính là cái con ả Bạch Liên Hoa đó có khi muốn mang thai rồi.”
Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, không mấy hứng thú: “Ừ”
“? Ừ cái gì mà ư? Ngọc Minh, hạng người như con ả mà cũng có thể đăng đường bước vào nhà họ Phong làm mợ Phong, đây quả thực là làm nhục cậu mà! Haiz, cậu nói thử xem, Phong cặn bã nếu có mắt chỉ dùng để trang trí thì đem quyên tặng có được không nhỉ? Chả hiểu cái ánh mắt kiểu gì luôn! Nếu như anh ta chọn một đại gia khuê tú hoặc là tiểu gia bích ngọc thì còn coi như gu thường thức của anh ta bình thường.
Ấy vậy mà lại chọn con ả Bạch Liên Hoa kia? Kiểu gì mình cũng không thể hiểu được”
Thời Ngọc Minh khẽ cười: “Đèn ai nấy tỏ, Phong Đình Quân thích là được, cũng không cần chúng ta phải hiểu”
“Nói cũng phải” Thẩm Như Ý gật đầu một cái, nhưng vẫn cảm thấy giận: “Cậu thật không so đo nữa sao? Nếu là mình, mình cũng không có chịu yên như cậu đâu.
Mình nhất định sẽ tự tay xé nát cái khuôn mặt giả tạo ghê tởm đáng hận kia của cô ta ra, để xe cô ta còn dụ dỗ Phong cặn bã kiểu gì”.
Thời Ngọc Minh chỉ cười không nói.
Thật ra thì...!Chuyện cho tới bây giờ, chuyện cũ từ sáu năm trước cô cũng có thể đại khái gom ra được một cái chân tướng hoàn chỉnh rồi.
Trương Huệ cùng Cố Quân Nhi mẹ con hai người này vì muốn sống cuộc sống xã hội thượng lưu, nên đặt mục tiêu lên trên người Tôn Bảo.
Sau đó, tại nạn xe cộ phát sinh, nhà họ Thời và nhà họ Phong đều bị Tôn Bảo thu làm của riêng, mà Phong Đình Quân rõ ràng còn là một người có tiềm lực, làm gì mà dễ dàng bỏ qua cho được? Vì vậy cho nên mới có cảnh Cổ Quân Nhi vô tình gặp Phong Đình Quận ở tiệm 4S.
Vừa vặn bầu bạn với anh ta trong khoảng thời gian anh ta khó khăn nhất, trở thành anh Mặt trời trong lòng anh ta.
Cô không thể không nói, cái kịch bản này quả thật là một màn kịch tuyệt vời.
Nếu quả thật như kịch bản thì nguyện vọng của hai mẹ con kia sẽ đạt thành viên mãn.
Nhưng mà hai người kia nằm mơ cũng không ngờ tới cô liều chết sinh ra Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt chào đời, trở thành biến số lớn nhất trong cái kịch bản đó.
Phải nói Cố Quân Nhi dụ dỗ Phong Đình Quân thật ra nghiêm chỉnh mà nói cũng chẳng là cái gì.
Dẫu sao khi đó Phong Đình Quân tự cho rằng mình bị cả thế giới phản bội, thời cơ cô ta xuất hiện lại hoàn mỹ như vậy, Phong Đình Quân cũng chỉ là người bình thường, làm sao có thể không động tâm cho được?
Công bằng mà nói, con người lúc ở dưới đáy vực sâu, cái người đó cần chỉ là một sợi dây thừng kéo mình lên.
Cố Quân Nhi đối với anh ta chính là sợi dây thừng như vậy.
Mà người nọ với cô, cũng giống như vậy.
Nói tới nói lui, đều là số mệnh.
“Kệ bọn họ đi” Thời Ngọc Minh đã rất rộng rãi rồi: “Đến ngày hôm qua đã dừng rồi.
Mình cũng không còn là mợ Phong.
Sau này nam cưới nữ gả, chẳng còn liên hệ gì đến nhau.
Mình cũng không muốn vì người không đáng giá mà hao phí tinh thần”
“Ngọc Minh, mình xin lỗi, mình không phải có ý đó đâu.”
“Mình biết” Thời Ngọc Minh sao mà không hiểu cô ấy cho được: “Thật ra thì cậu nói cũng không sai.
Dương cùng Minh Nguyệt chính là con của một mình mình.
Mình sẽ an bài xong hết cho hai đứa.
Sau đó.”
Sau đó, tìm một chỗ không người, an tĩnh chết đi.
Không có bị thương, không có khổ sở, chẳng qua là yên tĩnh cùng an tường.
Cô không muốn nghe tiếng khóc lóc sướt mướt trong tang lễ, càng không muốn con trai cùng con gái có vết sẹo trong lòng.
Minh Nguyệt còn nhỏ, nhưng Dương đã lớn, đã biết cái chết rốt cuộc có ý là gì.
Thời Ngọc Minh nghĩ, nếu quả thật có ngày đó, cô sẽ đến bờ biển, ngồi ở trên rặng đá ngầm, mặc chiếc váy mà cô thích nhất, nhìn bầu trời đầy sao, lẳng lặng chờ khoảnh khắc kia đến.
“Ngọc Minh, đừng suy nghĩ bậy bạ.
Anh sẽ đau lòng...!- Tiên sinh”
Theo bản năng, cô quay đầu nhìn, ánh mắt rời vào cách đó không xa...!
Dưới bóng cây trong góc, rất bí mật.
Chiếc Maybach hẳn đã rời đi kia lại trở lại.
Mới khi nãy cô có để ý bảng số xe của Lục Hào trước đó, cùng so với bảng số của chiếc xe cách đó không xa kia, giống nhau như đúc.
- --------------------.
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Trong xe yên tĩnh có chút ngột ngạt.Thời Ngọc Minh đột nhiên có chút hối hận, cứ để giả tạo hòa bình không việc gì không phải tốt rồi hay sao?Sao cứ nhất định phải thẳng thắn vạch trần anh ta như vậy?Đều do cô quá kích động, không cân nhắc đến hậu quả.Nếu như người nọ không muốn để cho cô biết thân phận của mình thì cô làm như không biết là được rồi, sao còn cứ năm lần bảy lượt không vâng theo lời anh ta thế?Thời Ngọc Minh nhắm mắt một cái.“Cô Thời” Lục Hào vẫn ôn nhu như cũ: “Có mấy câu nói dối là thiện ý.Có chút lừa dối, cũng là thiện ý, hy vọng cô có thể hiểu”Thời Ngọc Minh gật đầu một cái: “Xì lỗi, tôi...”“Cô không cần phải vội vàng nói xin lỗi đâu.Bất kể tôi có phải người mà trong lòng cô đang đoán kia hay không nhưng tôi có thể đảm bảo tôi không có ác ý gì với cô.”“Được.”“Như Ý chắc cũng sắp trở lại rồi.Vậy tôi đi trước đây, cô...!mau sớm trở về bệnh viện đi, được không?”“..Được”Lục Hào sắp rời đi, nhìn cô một cái thật lâu, cuối cùng thở dài, rồi mới đẩy cửa ra, xuống xe..Đam Mỹ H VănÁnh mắt Thời Ngọc Minh dõi theo bóng lưng của anh ta, mãi cho đến khi nhìn tận mắt anh ta ngồi vào chiếc Maybach màu đen bên cạnh, sau đó lái xe rời đi.Cô nặng nề thở ra một hơi, suy nghĩ lung tung.“Ngọc Minh!” Thẩm Như Ý hấp ta hấp tấp trở lại, mở cửa xe ngồi vào: “Mắt nhìn người của mình quả thật lợi hại, đúng là ả ta!”Thời Ngọc Minh dùng tay ấn ấn huyệt Thái dương, có chút mệt mỏi.Bây giờ cô đã chẳng còn lòng dạ nào mà đi quan tâm đến Cố Quân Nhi nữa.Nói chuyện của người nọ và Lục Hào thôi cũng đủ khiến cô sứt đầu mẻ trán rồi.Nhưng mà Thẩm Như Ý rõ ràng đang hưng phấn, mặt mày hớn hở nói: “Mình có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho cậu, cậu muốn nghe cái nào trước?”.Thời Ngọc Minh trầm tư một chút, trấn tĩnh mình lại, cô nghĩ một hồi, nói: “Nghe tin xấu trước đi.”“Ừa, tin xấu chính là cái con ả Bạch Liên Hoa đó có khi muốn mang thai rồi.”Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, không mấy hứng thú: “Ừ”“? Ừ cái gì mà ư? Ngọc Minh, hạng người như con ả mà cũng có thể đăng đường bước vào nhà họ Phong làm mợ Phong, đây quả thực là làm nhục cậu mà! Haiz, cậu nói thử xem, Phong cặn bã nếu có mắt chỉ dùng để trang trí thì đem quyên tặng có được không nhỉ? Chả hiểu cái ánh mắt kiểu gì luôn! Nếu như anh ta chọn một đại gia khuê tú hoặc là tiểu gia bích ngọc thì còn coi như gu thường thức của anh ta bình thường.Ấy vậy mà lại chọn con ả Bạch Liên Hoa kia? Kiểu gì mình cũng không thể hiểu được”Thời Ngọc Minh khẽ cười: “Đèn ai nấy tỏ, Phong Đình Quân thích là được, cũng không cần chúng ta phải hiểu”“Nói cũng phải” Thẩm Như Ý gật đầu một cái, nhưng vẫn cảm thấy giận: “Cậu thật không so đo nữa sao? Nếu là mình, mình cũng không có chịu yên như cậu đâu.Mình nhất định sẽ tự tay xé nát cái khuôn mặt giả tạo ghê tởm đáng hận kia của cô ta ra, để xe cô ta còn dụ dỗ Phong cặn bã kiểu gì”.Thời Ngọc Minh chỉ cười không nói.Thật ra thì...!Chuyện cho tới bây giờ, chuyện cũ từ sáu năm trước cô cũng có thể đại khái gom ra được một cái chân tướng hoàn chỉnh rồi.Trương Huệ cùng Cố Quân Nhi mẹ con hai người này vì muốn sống cuộc sống xã hội thượng lưu, nên đặt mục tiêu lên trên người Tôn Bảo.Sau đó, tại nạn xe cộ phát sinh, nhà họ Thời và nhà họ Phong đều bị Tôn Bảo thu làm của riêng, mà Phong Đình Quân rõ ràng còn là một người có tiềm lực, làm gì mà dễ dàng bỏ qua cho được? Vì vậy cho nên mới có cảnh Cổ Quân Nhi vô tình gặp Phong Đình Quận ở tiệm 4S.Vừa vặn bầu bạn với anh ta trong khoảng thời gian anh ta khó khăn nhất, trở thành anh Mặt trời trong lòng anh ta.Cô không thể không nói, cái kịch bản này quả thật là một màn kịch tuyệt vời.Nếu quả thật như kịch bản thì nguyện vọng của hai mẹ con kia sẽ đạt thành viên mãn.Nhưng mà hai người kia nằm mơ cũng không ngờ tới cô liều chết sinh ra Minh Nguyệt.Minh Nguyệt chào đời, trở thành biến số lớn nhất trong cái kịch bản đó.Phải nói Cố Quân Nhi dụ dỗ Phong Đình Quân thật ra nghiêm chỉnh mà nói cũng chẳng là cái gì.Dẫu sao khi đó Phong Đình Quân tự cho rằng mình bị cả thế giới phản bội, thời cơ cô ta xuất hiện lại hoàn mỹ như vậy, Phong Đình Quân cũng chỉ là người bình thường, làm sao có thể không động tâm cho được?Công bằng mà nói, con người lúc ở dưới đáy vực sâu, cái người đó cần chỉ là một sợi dây thừng kéo mình lên.Cố Quân Nhi đối với anh ta chính là sợi dây thừng như vậy.Mà người nọ với cô, cũng giống như vậy.Nói tới nói lui, đều là số mệnh.“Kệ bọn họ đi” Thời Ngọc Minh đã rất rộng rãi rồi: “Đến ngày hôm qua đã dừng rồi.Mình cũng không còn là mợ Phong.Sau này nam cưới nữ gả, chẳng còn liên hệ gì đến nhau.Mình cũng không muốn vì người không đáng giá mà hao phí tinh thần”“Ngọc Minh, mình xin lỗi, mình không phải có ý đó đâu.”“Mình biết” Thời Ngọc Minh sao mà không hiểu cô ấy cho được: “Thật ra thì cậu nói cũng không sai.Dương cùng Minh Nguyệt chính là con của một mình mình.Mình sẽ an bài xong hết cho hai đứa.Sau đó.”Sau đó, tìm một chỗ không người, an tĩnh chết đi.Không có bị thương, không có khổ sở, chẳng qua là yên tĩnh cùng an tường.Cô không muốn nghe tiếng khóc lóc sướt mướt trong tang lễ, càng không muốn con trai cùng con gái có vết sẹo trong lòng.Minh Nguyệt còn nhỏ, nhưng Dương đã lớn, đã biết cái chết rốt cuộc có ý là gì.Thời Ngọc Minh nghĩ, nếu quả thật có ngày đó, cô sẽ đến bờ biển, ngồi ở trên rặng đá ngầm, mặc chiếc váy mà cô thích nhất, nhìn bầu trời đầy sao, lẳng lặng chờ khoảnh khắc kia đến.“Ngọc Minh, đừng suy nghĩ bậy bạ.Anh sẽ đau lòng...!- Tiên sinh”Theo bản năng, cô quay đầu nhìn, ánh mắt rời vào cách đó không xa...!Dưới bóng cây trong góc, rất bí mật.Chiếc Maybach hẳn đã rời đi kia lại trở lại.Mới khi nãy cô có để ý bảng số xe của Lục Hào trước đó, cùng so với bảng số của chiếc xe cách đó không xa kia, giống nhau như đúc.- --------------------.