“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…
Chương 98: Ngủ Ngon Nhớ Mơ Về Anh
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Ngày hôm Minh Nguyệt xảy ra chuyện?Phong Đình Quân đột nhiên nhớ ra được cái gì, anh chợt đứng lên, kéo Vincent tiến vào thang máy.Vincent bị kéo thiếu chút nữa ngã xuống, vào thang máy mới miễn cưỡng chống đỡ ổn định: "Tổng Giám đốc Phong, có chuyện gì gấp sao?""Tôi hỏi anh, “họ” mà anh nói, trừ Cổ Quân Nhi còn có ai?""Còn có mẹ cô ta nữa.Tổng Giám đốc Phong, mẹ cô ta thật sự, thật sự là hại, riêng mắng tôi cũng mắng gần nửa giờ, một câu giống nhau cũng không có."Đinh...!Thang máy đi tới tầng cao nhất, phòng làm việc Tổng Giám đốc.Bàn làm việc của Vincent ngay tại bên ngoài phòng làm việc Tổng Giám đốc, thuận lợi tùy thời nhận chỉ thị.Phong Đình Quân nói: “Anh thuật lại hết một lần cho tôi hôm đó hai mẹ con họ vào bằng cách nào? Tách nhau ra đi đâu? Đường đi nước bước là thế nào?"Vincent có chút không hiểu gì, có điều vẫn là dựa theo trí nhớ, nói toàn bộ tất cả tình huống xảy ra cùng ngày hôm đó hết một lượt.Phong Đình Quận nghe xong, vẫn cau màynhư cũ: "Đi phòng vệ sinh?""Dạ, cô cố nói muốn đi phòng vệ sinh, tôi cũng không tiện đi theo cô ta mà? Hơn nữa mẹ của côCố vẫn còn kéo tôi nói chuyện, mắng tôi đến tối tăm mặt mày, lúc ấy huyết áp cũng lên cao.""Cô ta đi bao lâu?""...!Cũng chỉ khoảng hơn ba mươi phút."Phong Đình Quân dựa theo đường đi nước bước của hai mẹ con kia mà khi nãy Vincent nói đi lại một lần, quả nhiên phát hiện một cái khe hở, có thể cho một người đi qua, vừa vặn có thể vòng qua bàn làm việc của Vincent.Hơn nữa Vincent cũng nói, Cố Quân Nhi cũng trở về từ hướng này.Phong Đình Quân đứng ở trước bàn máy vi tínhcủa Vincent, ánh mắt thâm thúy."Tổng Giám đốc Phong, chẳng lẽ ngày đó cô Cố tới...!Còn có mục đích khác?"Phong Đình Quân nói: "Ngày hôm đó cậu mở máy vi tính, đúng không?""Đúng vậy, tôi đang giúp anh lọc email"Phong Đình Quân nhắm mắt lại, nặng nề thở dài một hơi.Quả nhiên.Minh Nguyệt đột nhiên trúng độc cồn rượu, nhất định là có người đến nhà cũ.Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói cho Cố Quân Nhi nghe vị trí nhà cũ nhưng lại vẫn để cho hai mẹ con đó tìm được.Trong lòng anh cũng luôn nghi ngờ, chỗ nhà cũ hiếm có người, dường như chẳng ai lui đến.Tới giờ cũng chỉ có anh và Ngọc Minh biết.Không phải Ngọc Minh, vậy còn có thể là ai?Anh cũng hết sức nghi ngờ Cố Quân Nhi, nhưng vẫn là cảm thấy Cố Quân Nhi căn bản không biết đường, cũng có thể loại khỏi vòng nghi vấn.Nhưng lại không nghĩ tới hai mẹ con họ cùng ngày lại đã tới công ty, còn nhìn lén máy vi tínhcủa Vincent.Vincent mua đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt, địa chỉ chuyển phát đều là về nhà cũ....!Thật sự là cô ta."Tổng Giám đốc Phong?" Thấy Phong Đình Quân hồi lâu không nói gì, Vincent kêu một tiếng.Phong Đình Quân từ từ mở mắt, dặn dò nói: "Nói cho bảo vệ, nếu như hai mẹ con cô ta lại tới, không cho phép họ bước vào công ty một bước""Da.""Còn nữa" Phong Đình Quận nói: "Sau này đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt tôi sẽ tự mình mua, xóa toàn bộ ghi chép mua hàng trong máy tính của anh đi.""Dạ, Tổng Giám đốc Phong" Vincent hỏi: "Tổng Giám đốc Phong, tối hôm qua anh uống rượu sao?"Phong Đình Quân cau mày: "Làm sao anh biết?""Tôi ngửi được trên người anh có mùi rượu" Vincent nói: "Tổng Giám đốc Phong, dạ dày anh không tốt, vợ anh trước luôn một mực dặn dò đi dặn dò lại, rằng đừng để cho anh uống rượu.Sau này nếu là có tiệc rượu thì tôi cản giúp anh"Phong Đình Quân ngửi tay áomìnhmột cái: "Mùi vị rất nồng sao?""Không coi là quá nồng, nhưng mà cách gần là có thể ngửi được tương đối rõ ràng.""...!Ừ, biết rồi."Reng reng reng...!Điện thoại reo.Cố Quân Nhi đi ratừ trong phòng ngủ, trực tiếp đến thẳng phòng bếp, rót cho anh một ly nước nóng: "Uống chút nước nóng đi, dạ dày anh không tốt, ngày hôm qua lại uống rượu, trước làm ấm dạ dày đi đã.""...!Tôi không muốn uống nước, lúc nãy qua điện thoại cô nói vụ tai nạn xe cộ của bố mẹ tôi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?".Cố Quân Nhi cưỡng ép nhétly nước vào trong tay anh, giả bộ tức giận: "Bây giờ cả nước em cho anh không muốn uống sao? Anh sợ em hạ độc cho anhsao? Em dù không yêu anh nữa thì cũng vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương anh.""...!Quân Nhi, tôi bây giờ không muốn nói những chuyện này.""Anh cứ uống nước đi đã, uống rồi em nói sau, không uống thì em sẽ không nói"Phong Đình Quân không có cách nào, thở dài, cầm ly nước lênuống một hơi cạn sạch: "Bây giờ được chưa? Nói mau đi."Cố Quân Nhị rốt cuộc lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng dán lên, ôm lấy eocủa anh: "Đình Quân, anh hôn em lần cuối đi, goodbyekiss, được không?".Phong Đình Quận theo bản năng muốn cô ta ra, nhưng không biết tại sao, đầu có chút choáng váng, tinh thần cũng biến thành một mớ hỗn độn...!- --------------------.
Ngày hôm Minh Nguyệt xảy ra chuyện?
Phong Đình Quân đột nhiên nhớ ra được cái gì, anh chợt đứng lên, kéo Vincent tiến vào thang máy.
Vincent bị kéo thiếu chút nữa ngã xuống, vào thang máy mới miễn cưỡng chống đỡ ổn định: "Tổng Giám đốc Phong, có chuyện gì gấp sao?"
"Tôi hỏi anh, “họ” mà anh nói, trừ Cổ Quân Nhi còn có ai?"
"Còn có mẹ cô ta nữa.
Tổng Giám đốc Phong, mẹ cô ta thật sự, thật sự là hại, riêng mắng tôi cũng mắng gần nửa giờ, một câu giống nhau cũng không có."
Đinh...!
Thang máy đi tới tầng cao nhất, phòng làm việc Tổng Giám đốc.
Bàn làm việc của Vincent ngay tại bên ngoài phòng làm việc Tổng Giám đốc, thuận lợi tùy thời nhận chỉ thị.
Phong Đình Quân nói: “Anh thuật lại hết một lần cho tôi hôm đó hai mẹ con họ vào bằng cách nào? Tách nhau ra đi đâu? Đường đi nước bước là thế nào?"
Vincent có chút không hiểu gì, có điều vẫn là dựa theo trí nhớ, nói toàn bộ tất cả tình huống xảy ra cùng ngày hôm đó hết một lượt.
Phong Đình Quận nghe xong, vẫn cau màynhư cũ: "Đi phòng vệ sinh?"
"Dạ, cô cố nói muốn đi phòng vệ sinh, tôi cũng không tiện đi theo cô ta mà? Hơn nữa mẹ của côCố vẫn còn kéo tôi nói chuyện, mắng tôi đến tối tăm mặt mày, lúc ấy huyết áp cũng lên cao."
"Cô ta đi bao lâu?"
"...!Cũng chỉ khoảng hơn ba mươi phút."
Phong Đình Quân dựa theo đường đi nước bước của hai mẹ con kia mà khi nãy Vincent nói đi lại một lần, quả nhiên phát hiện một cái khe hở, có thể cho một người đi qua, vừa vặn có thể vòng qua bàn làm việc của Vincent.
Hơn nữa Vincent cũng nói, Cố Quân Nhi cũng trở về từ hướng này.
Phong Đình Quân đứng ở trước bàn máy vi tínhcủa Vincent, ánh mắt thâm thúy.
"Tổng Giám đốc Phong, chẳng lẽ ngày đó cô Cố tới...!Còn có mục đích khác?"
Phong Đình Quân nói: "Ngày hôm đó cậu mở máy vi tính, đúng không?"
"Đúng vậy, tôi đang giúp anh lọc email"
Phong Đình Quân nhắm mắt lại, nặng nề thở dài một hơi.
Quả nhiên.
Minh Nguyệt đột nhiên trúng độc cồn rượu, nhất định là có người đến nhà cũ.
Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói cho Cố Quân Nhi nghe vị trí nhà cũ nhưng lại vẫn để cho hai mẹ con đó tìm được.
Trong lòng anh cũng luôn nghi ngờ, chỗ nhà cũ hiếm có người, dường như chẳng ai lui đến.
Tới giờ cũng chỉ có anh và Ngọc Minh biết.
Không phải Ngọc Minh, vậy còn có thể là ai?
Anh cũng hết sức nghi ngờ Cố Quân Nhi, nhưng vẫn là cảm thấy Cố Quân Nhi căn bản không biết đường, cũng có thể loại khỏi vòng nghi vấn.
Nhưng lại không nghĩ tới hai mẹ con họ cùng ngày lại đã tới công ty, còn nhìn lén máy vi tínhcủa Vincent.
Vincent mua đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt, địa chỉ chuyển phát đều là về nhà cũ.
...!Thật sự là cô ta.
"Tổng Giám đốc Phong?" Thấy Phong Đình Quân hồi lâu không nói gì, Vincent kêu một tiếng.
Phong Đình Quân từ từ mở mắt, dặn dò nói: "Nói cho bảo vệ, nếu như hai mẹ con cô ta lại tới, không cho phép họ bước vào công ty một bước"
"Da."
"Còn nữa" Phong Đình Quận nói: "Sau này đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt tôi sẽ tự mình mua, xóa toàn bộ ghi chép mua hàng trong máy tính của anh đi."
"Dạ, Tổng Giám đốc Phong" Vincent hỏi: "Tổng Giám đốc Phong, tối hôm qua anh uống rượu sao?"
Phong Đình Quân cau mày: "Làm sao anh biết?"
"Tôi ngửi được trên người anh có mùi rượu" Vincent nói: "Tổng Giám đốc Phong, dạ dày anh không tốt, vợ anh trước luôn một mực dặn dò đi dặn dò lại, rằng đừng để cho anh uống rượu.
Sau này nếu là có tiệc rượu thì tôi cản giúp anh"
Phong Đình Quân ngửi tay áomìnhmột cái: "Mùi vị rất nồng sao?"
"Không coi là quá nồng, nhưng mà cách gần là có thể ngửi được tương đối rõ ràng."
"...!Ừ, biết rồi."
Reng reng reng...!
Điện thoại reo.
Cố Quân Nhi đi ratừ trong phòng ngủ, trực tiếp đến thẳng phòng bếp, rót cho anh một ly nước nóng: "Uống chút nước nóng đi, dạ dày anh không tốt, ngày hôm qua lại uống rượu, trước làm ấm dạ dày đi đã."
"...!Tôi không muốn uống nước, lúc nãy qua điện thoại cô nói vụ tai nạn xe cộ của bố mẹ tôi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?".
Cố Quân Nhi cưỡng ép nhétly nước vào trong tay anh, giả bộ tức giận: "Bây giờ cả nước em cho anh không muốn uống sao? Anh sợ em hạ độc cho anhsao? Em dù không yêu anh nữa thì cũng vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương anh."
"...!Quân Nhi, tôi bây giờ không muốn nói những chuyện này."
"Anh cứ uống nước đi đã, uống rồi em nói sau, không uống thì em sẽ không nói"
Phong Đình Quân không có cách nào, thở dài, cầm ly nước lênuống một hơi cạn sạch: "Bây giờ được chưa? Nói mau đi."
Cố Quân Nhị rốt cuộc lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng dán lên, ôm lấy eocủa anh: "Đình Quân, anh hôn em lần cuối đi, goodbyekiss, được không?".
Phong Đình Quận theo bản năng muốn cô ta ra, nhưng không biết tại sao, đầu có chút choáng váng, tinh thần cũng biến thành một mớ hỗn độn...!
- --------------------.
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Ngày hôm Minh Nguyệt xảy ra chuyện?Phong Đình Quân đột nhiên nhớ ra được cái gì, anh chợt đứng lên, kéo Vincent tiến vào thang máy.Vincent bị kéo thiếu chút nữa ngã xuống, vào thang máy mới miễn cưỡng chống đỡ ổn định: "Tổng Giám đốc Phong, có chuyện gì gấp sao?""Tôi hỏi anh, “họ” mà anh nói, trừ Cổ Quân Nhi còn có ai?""Còn có mẹ cô ta nữa.Tổng Giám đốc Phong, mẹ cô ta thật sự, thật sự là hại, riêng mắng tôi cũng mắng gần nửa giờ, một câu giống nhau cũng không có."Đinh...!Thang máy đi tới tầng cao nhất, phòng làm việc Tổng Giám đốc.Bàn làm việc của Vincent ngay tại bên ngoài phòng làm việc Tổng Giám đốc, thuận lợi tùy thời nhận chỉ thị.Phong Đình Quân nói: “Anh thuật lại hết một lần cho tôi hôm đó hai mẹ con họ vào bằng cách nào? Tách nhau ra đi đâu? Đường đi nước bước là thế nào?"Vincent có chút không hiểu gì, có điều vẫn là dựa theo trí nhớ, nói toàn bộ tất cả tình huống xảy ra cùng ngày hôm đó hết một lượt.Phong Đình Quận nghe xong, vẫn cau màynhư cũ: "Đi phòng vệ sinh?""Dạ, cô cố nói muốn đi phòng vệ sinh, tôi cũng không tiện đi theo cô ta mà? Hơn nữa mẹ của côCố vẫn còn kéo tôi nói chuyện, mắng tôi đến tối tăm mặt mày, lúc ấy huyết áp cũng lên cao.""Cô ta đi bao lâu?""...!Cũng chỉ khoảng hơn ba mươi phút."Phong Đình Quân dựa theo đường đi nước bước của hai mẹ con kia mà khi nãy Vincent nói đi lại một lần, quả nhiên phát hiện một cái khe hở, có thể cho một người đi qua, vừa vặn có thể vòng qua bàn làm việc của Vincent.Hơn nữa Vincent cũng nói, Cố Quân Nhi cũng trở về từ hướng này.Phong Đình Quân đứng ở trước bàn máy vi tínhcủa Vincent, ánh mắt thâm thúy."Tổng Giám đốc Phong, chẳng lẽ ngày đó cô Cố tới...!Còn có mục đích khác?"Phong Đình Quân nói: "Ngày hôm đó cậu mở máy vi tính, đúng không?""Đúng vậy, tôi đang giúp anh lọc email"Phong Đình Quân nhắm mắt lại, nặng nề thở dài một hơi.Quả nhiên.Minh Nguyệt đột nhiên trúng độc cồn rượu, nhất định là có người đến nhà cũ.Cho tới bây giờ anh vẫn chưa nói cho Cố Quân Nhi nghe vị trí nhà cũ nhưng lại vẫn để cho hai mẹ con đó tìm được.Trong lòng anh cũng luôn nghi ngờ, chỗ nhà cũ hiếm có người, dường như chẳng ai lui đến.Tới giờ cũng chỉ có anh và Ngọc Minh biết.Không phải Ngọc Minh, vậy còn có thể là ai?Anh cũng hết sức nghi ngờ Cố Quân Nhi, nhưng vẫn là cảm thấy Cố Quân Nhi căn bản không biết đường, cũng có thể loại khỏi vòng nghi vấn.Nhưng lại không nghĩ tới hai mẹ con họ cùng ngày lại đã tới công ty, còn nhìn lén máy vi tínhcủa Vincent.Vincent mua đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt, địa chỉ chuyển phát đều là về nhà cũ....!Thật sự là cô ta."Tổng Giám đốc Phong?" Thấy Phong Đình Quân hồi lâu không nói gì, Vincent kêu một tiếng.Phong Đình Quân từ từ mở mắt, dặn dò nói: "Nói cho bảo vệ, nếu như hai mẹ con cô ta lại tới, không cho phép họ bước vào công ty một bước""Da.""Còn nữa" Phong Đình Quận nói: "Sau này đồ dùng trẻ sơ sinh cho Minh Nguyệt tôi sẽ tự mình mua, xóa toàn bộ ghi chép mua hàng trong máy tính của anh đi.""Dạ, Tổng Giám đốc Phong" Vincent hỏi: "Tổng Giám đốc Phong, tối hôm qua anh uống rượu sao?"Phong Đình Quân cau mày: "Làm sao anh biết?""Tôi ngửi được trên người anh có mùi rượu" Vincent nói: "Tổng Giám đốc Phong, dạ dày anh không tốt, vợ anh trước luôn một mực dặn dò đi dặn dò lại, rằng đừng để cho anh uống rượu.Sau này nếu là có tiệc rượu thì tôi cản giúp anh"Phong Đình Quân ngửi tay áomìnhmột cái: "Mùi vị rất nồng sao?""Không coi là quá nồng, nhưng mà cách gần là có thể ngửi được tương đối rõ ràng.""...!Ừ, biết rồi."Reng reng reng...!Điện thoại reo.Cố Quân Nhi đi ratừ trong phòng ngủ, trực tiếp đến thẳng phòng bếp, rót cho anh một ly nước nóng: "Uống chút nước nóng đi, dạ dày anh không tốt, ngày hôm qua lại uống rượu, trước làm ấm dạ dày đi đã.""...!Tôi không muốn uống nước, lúc nãy qua điện thoại cô nói vụ tai nạn xe cộ của bố mẹ tôi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?".Cố Quân Nhi cưỡng ép nhétly nước vào trong tay anh, giả bộ tức giận: "Bây giờ cả nước em cho anh không muốn uống sao? Anh sợ em hạ độc cho anhsao? Em dù không yêu anh nữa thì cũng vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương anh.""...!Quân Nhi, tôi bây giờ không muốn nói những chuyện này.""Anh cứ uống nước đi đã, uống rồi em nói sau, không uống thì em sẽ không nói"Phong Đình Quân không có cách nào, thở dài, cầm ly nước lênuống một hơi cạn sạch: "Bây giờ được chưa? Nói mau đi."Cố Quân Nhị rốt cuộc lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng dán lên, ôm lấy eocủa anh: "Đình Quân, anh hôn em lần cuối đi, goodbyekiss, được không?".Phong Đình Quận theo bản năng muốn cô ta ra, nhưng không biết tại sao, đầu có chút choáng váng, tinh thần cũng biến thành một mớ hỗn độn...!- --------------------.