“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…
Chương 100: Người Bạn Rất Quan Trọng Rất Quan Trọng
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Cô làm rất rõ ràng, diệt sạch hết thảy mập mờ manh nha.Hoắc Viễn Thiên chỉ có cười khổ: "Tôi bây giờ còn chưa có bạn gái đầu, chiếc xe này cũng không có nữ chủ nhân.""Sớm muộn sẽ có" Thời Ngọc Minh nói: "Tổng Giám đốc Hoắc, tôi nghĩ qua rồi, lần này Dương trở lại, sau này tôi nghĩ không nên làm phiền đến anh nữa"Hoắc Viễn Thiện có chút bất ngờ: "Em là định tự mình nuôi nhóc Dương à? Cơ thể em chịu đựng được sao?"Thời Ngọc Minh nói: "...!Giai đoạn hiện tại dù sao cũng không thấy tế bào ung thư di căn đi, tôi cũng cảm giác gần đây khôi phục rất nhiều.Từ nhỏ, tôi không bầu bạn với Dương khi bé lớn, luôn cảm thấy thiếu nợ bé rất nhiều, muốn bù đắp cho bé nhiều hơn."Hoắc Viễn Thiên gật đầu một cái: "Tôi có thể hiểu được lòng của người làm mẹ như em.Nhưng mà một lúc nuôi hai đứa bé, khẳng định vẫn là rất cực.""...!Tôi sẽ cố gắng"Hoắc Viễn Thiên cười khổ: "Tôi thu hồi lời mới vừa rồi, chẳng qua em là lột xác bề ngoài thôi.Thật ra thì bản chất vẫn là cô bé quật cường không chịu thua đó""...!Thế à?"."Ừ" Hoắc Viễn Thiên khẳng định, nói: "Ngọc Minh, em thật không cần gượng ép mình như vậy.Em là cô gái tàn nhẫn với mình nhất mà tôi từng thấy đấy"Lời này nghe có chút quen tai, giống như cô đã nghe qua ở nơi nào.Thời Ngọc Minh nhớ lại một chút, đúng rồi, là bác sĩ tiêm thuốc kích rụng trứng cho cô kia.Bác sĩ đó cũng đã nói lời giống y như đúc thế này.Một căn bệnh ung thư, phá hủy mọi khát khao mà cô có.Ông trời giống như một đứa trẻ ham chơi, cứ muốn đùa bỡn với người khác đến kiệt sức.Để cho cô mắc bệnh ung thư, nhưng cũng không để cho cô lập tức chết đi, bây giờ cắt bỏ chỗ bị bệnh, thân thể mỗi ngày đều chuyển biến tốt, thật hệt như thể trong thời gian ngắn không chết được.Thời Ngọc Minh cười khổ một cái."Cười gì vậy?"Thời Ngọc Minh nói: "Cười số mạng vô thường, cười đời người nực cười""Em nói chuyện thật có thi ý, nghệ thuật gia các người đều xuất khẩu thành thơ như vậy sao?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Cái này không có liên hệ gì đến việc là nghệ thuật gia""Vậy có liên quan cùng cái gì? Học Văn giỏi hả?""Có liên quan với những việc từng trải qua” Cô nói: "Khi anh trải qua cửa tử, có khi còn có thi ý hơn cả tôi."Hoắc Viễn Thiên cùng Dương ở tại khách sạn Hilton ở phía tây thành phố.Mà khách sạn Dung Thành ở phía đông, giống như thể đi xuyên qua thành phố Hòa Văn luôn vậy.Nửa giờ sau, xe dừng lại ở cửa khách sạn Hilton, Hoắc Viễn Thiện hết sức lịch thiệp xuống xe, giúp cô mở cửa xe, tay còn che ở nóc xe, sợ cô bị đụng đầu."Cảm ơn""Không khách khí, quý ông thì hẳn phải chiếu cổ thục nữ, đây là bổn phận"Hoắc Viễn Thiên đưa chìa khóa cho nhân viên đậu xe đứng kế bên, để anh ta giúp mình đậu xe.Nhưng hôm nay nhân viên đậu xe có vẻ là người mới tới, lúc cho xe chạy sơ ý một chút, đạp cần ga, lao thẳng về phía Thời Ngọc Minh."Cẩn thận!".Người qua đường ở cửa và nhân viên bảo vệ đều bị dọa sợ, lớn tiếng la lên.Thời Ngọc Minh còn chưa kịp phản ứng, liền được Hoắc Viễn Thiên kéo ôm lại ngã về một bên.Cô theo bản năng che cho con gái ở trong ngực, đã chuẩn bị bị té đau trên nền đất lạnh như bằng, những cơn đau trong tưởng tượng cũng không có tới.Hoắc Viễn Thiện dùng thân thể mình làm đệm ở phía dưới mẹ con hai người, đau đến sắc mặt trắng bệch."Tổng Giám đốc Hoắc..."Những người bên cạnh lúc này cũng chạy tới, đỡ bọn họ dậy.Mới vừa nãy ở bên ngoài khách sạn cô thiếu chút nữa bị xe đụng vào, với năng lực của tiên.sinh, liệu anh ta có biết không? Có gửi tin nhắn cho cô hay không?Nhưng lúc nãy cô nhìn, lại không có phát hiện chiếc Maybach màu đen kia...!Ting ting ting...!“Ngọc Minh, có sao không?”Qủa nhiên, anh ta gửi tin nhắn tới.Không biết tại sao, thấy tin nhắn của anh ta, trái tim còn căng thẳng khi nãy liền lập tức an ổn lại.“Em không sao?“Ừ.Tối nay chờ anh, giờ cũ”- --------------------.
Cô làm rất rõ ràng, diệt sạch hết thảy mập mờ manh nha.
Hoắc Viễn Thiên chỉ có cười khổ: "Tôi bây giờ còn chưa có bạn gái đầu, chiếc xe này cũng không có nữ chủ nhân."
"Sớm muộn sẽ có" Thời Ngọc Minh nói: "Tổng Giám đốc Hoắc, tôi nghĩ qua rồi, lần này Dương trở lại, sau này tôi nghĩ không nên làm phiền đến anh nữa"
Hoắc Viễn Thiện có chút bất ngờ: "Em là định tự mình nuôi nhóc Dương à? Cơ thể em chịu đựng được sao?"
Thời Ngọc Minh nói: "...!Giai đoạn hiện tại dù sao cũng không thấy tế bào ung thư di căn đi, tôi cũng cảm giác gần đây khôi phục rất nhiều.
Từ nhỏ, tôi không bầu bạn với Dương khi bé lớn, luôn cảm thấy thiếu nợ bé rất nhiều, muốn bù đắp cho bé nhiều hơn."
Hoắc Viễn Thiên gật đầu một cái: "Tôi có thể hiểu được lòng của người làm mẹ như em.
Nhưng mà một lúc nuôi hai đứa bé, khẳng định vẫn là rất cực."
"...!Tôi sẽ cố gắng"
Hoắc Viễn Thiên cười khổ: "Tôi thu hồi lời mới vừa rồi, chẳng qua em là lột xác bề ngoài thôi.
Thật ra thì bản chất vẫn là cô bé quật cường không chịu thua đó"
"...!Thế à?".
"Ừ" Hoắc Viễn Thiên khẳng định, nói: "Ngọc Minh, em thật không cần gượng ép mình như vậy.
Em là cô gái tàn nhẫn với mình nhất mà tôi từng thấy đấy"
Lời này nghe có chút quen tai, giống như cô đã nghe qua ở nơi nào.
Thời Ngọc Minh nhớ lại một chút, đúng rồi, là bác sĩ tiêm thuốc kích rụng trứng cho cô kia.
Bác sĩ đó cũng đã nói lời giống y như đúc thế này.
Một căn bệnh ung thư, phá hủy mọi khát khao mà cô có.
Ông trời giống như một đứa trẻ ham chơi, cứ muốn đùa bỡn với người khác đến kiệt sức.
Để cho cô mắc bệnh ung thư, nhưng cũng không để cho cô lập tức chết đi, bây giờ cắt bỏ chỗ bị bệnh, thân thể mỗi ngày đều chuyển biến tốt, thật hệt như thể trong thời gian ngắn không chết được.
Thời Ngọc Minh cười khổ một cái.
"Cười gì vậy?"
Thời Ngọc Minh nói: "Cười số mạng vô thường, cười đời người nực cười"
"Em nói chuyện thật có thi ý, nghệ thuật gia các người đều xuất khẩu thành thơ như vậy sao?"
Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Cái này không có liên hệ gì đến việc là nghệ thuật gia"
"Vậy có liên quan cùng cái gì? Học Văn giỏi hả?"
"Có liên quan với những việc từng trải qua” Cô nói: "Khi anh trải qua cửa tử, có khi còn có thi ý hơn cả tôi."
Hoắc Viễn Thiên cùng Dương ở tại khách sạn Hilton ở phía tây thành phố.
Mà khách sạn Dung Thành ở phía đông, giống như thể đi xuyên qua thành phố Hòa Văn luôn vậy.
Nửa giờ sau, xe dừng lại ở cửa khách sạn Hilton, Hoắc Viễn Thiện hết sức lịch thiệp xuống xe, giúp cô mở cửa xe, tay còn che ở nóc xe, sợ cô bị đụng đầu.
"Cảm ơn"
"Không khách khí, quý ông thì hẳn phải chiếu cổ thục nữ, đây là bổn phận"
Hoắc Viễn Thiên đưa chìa khóa cho nhân viên đậu xe đứng kế bên, để anh ta giúp mình đậu xe.
Nhưng hôm nay nhân viên đậu xe có vẻ là người mới tới, lúc cho xe chạy sơ ý một chút, đạp cần ga, lao thẳng về phía Thời Ngọc Minh.
"Cẩn thận!".
Người qua đường ở cửa và nhân viên bảo vệ đều bị dọa sợ, lớn tiếng la lên.
Thời Ngọc Minh còn chưa kịp phản ứng, liền được Hoắc Viễn Thiên kéo ôm lại ngã về một bên.
Cô theo bản năng che cho con gái ở trong ngực, đã chuẩn bị bị té đau trên nền đất lạnh như bằng, những cơn đau trong tưởng tượng cũng không có tới.
Hoắc Viễn Thiện dùng thân thể mình làm đệm ở phía dưới mẹ con hai người, đau đến sắc mặt trắng bệch.
"Tổng Giám đốc Hoắc..."
Những người bên cạnh lúc này cũng chạy tới, đỡ bọn họ dậy.
Mới vừa nãy ở bên ngoài khách sạn cô thiếu chút nữa bị xe đụng vào, với năng lực của tiên.
sinh, liệu anh ta có biết không? Có gửi tin nhắn cho cô hay không?
Nhưng lúc nãy cô nhìn, lại không có phát hiện chiếc Maybach màu đen kia...!
Ting ting ting...!
“Ngọc Minh, có sao không?”
Qủa nhiên, anh ta gửi tin nhắn tới.
Không biết tại sao, thấy tin nhắn của anh ta, trái tim còn căng thẳng khi nãy liền lập tức an ổn lại.
“Em không sao?
“Ừ.
Tối nay chờ anh, giờ cũ”
- --------------------.
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Cô làm rất rõ ràng, diệt sạch hết thảy mập mờ manh nha.Hoắc Viễn Thiên chỉ có cười khổ: "Tôi bây giờ còn chưa có bạn gái đầu, chiếc xe này cũng không có nữ chủ nhân.""Sớm muộn sẽ có" Thời Ngọc Minh nói: "Tổng Giám đốc Hoắc, tôi nghĩ qua rồi, lần này Dương trở lại, sau này tôi nghĩ không nên làm phiền đến anh nữa"Hoắc Viễn Thiện có chút bất ngờ: "Em là định tự mình nuôi nhóc Dương à? Cơ thể em chịu đựng được sao?"Thời Ngọc Minh nói: "...!Giai đoạn hiện tại dù sao cũng không thấy tế bào ung thư di căn đi, tôi cũng cảm giác gần đây khôi phục rất nhiều.Từ nhỏ, tôi không bầu bạn với Dương khi bé lớn, luôn cảm thấy thiếu nợ bé rất nhiều, muốn bù đắp cho bé nhiều hơn."Hoắc Viễn Thiên gật đầu một cái: "Tôi có thể hiểu được lòng của người làm mẹ như em.Nhưng mà một lúc nuôi hai đứa bé, khẳng định vẫn là rất cực.""...!Tôi sẽ cố gắng"Hoắc Viễn Thiên cười khổ: "Tôi thu hồi lời mới vừa rồi, chẳng qua em là lột xác bề ngoài thôi.Thật ra thì bản chất vẫn là cô bé quật cường không chịu thua đó""...!Thế à?"."Ừ" Hoắc Viễn Thiên khẳng định, nói: "Ngọc Minh, em thật không cần gượng ép mình như vậy.Em là cô gái tàn nhẫn với mình nhất mà tôi từng thấy đấy"Lời này nghe có chút quen tai, giống như cô đã nghe qua ở nơi nào.Thời Ngọc Minh nhớ lại một chút, đúng rồi, là bác sĩ tiêm thuốc kích rụng trứng cho cô kia.Bác sĩ đó cũng đã nói lời giống y như đúc thế này.Một căn bệnh ung thư, phá hủy mọi khát khao mà cô có.Ông trời giống như một đứa trẻ ham chơi, cứ muốn đùa bỡn với người khác đến kiệt sức.Để cho cô mắc bệnh ung thư, nhưng cũng không để cho cô lập tức chết đi, bây giờ cắt bỏ chỗ bị bệnh, thân thể mỗi ngày đều chuyển biến tốt, thật hệt như thể trong thời gian ngắn không chết được.Thời Ngọc Minh cười khổ một cái."Cười gì vậy?"Thời Ngọc Minh nói: "Cười số mạng vô thường, cười đời người nực cười""Em nói chuyện thật có thi ý, nghệ thuật gia các người đều xuất khẩu thành thơ như vậy sao?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Cái này không có liên hệ gì đến việc là nghệ thuật gia""Vậy có liên quan cùng cái gì? Học Văn giỏi hả?""Có liên quan với những việc từng trải qua” Cô nói: "Khi anh trải qua cửa tử, có khi còn có thi ý hơn cả tôi."Hoắc Viễn Thiên cùng Dương ở tại khách sạn Hilton ở phía tây thành phố.Mà khách sạn Dung Thành ở phía đông, giống như thể đi xuyên qua thành phố Hòa Văn luôn vậy.Nửa giờ sau, xe dừng lại ở cửa khách sạn Hilton, Hoắc Viễn Thiện hết sức lịch thiệp xuống xe, giúp cô mở cửa xe, tay còn che ở nóc xe, sợ cô bị đụng đầu."Cảm ơn""Không khách khí, quý ông thì hẳn phải chiếu cổ thục nữ, đây là bổn phận"Hoắc Viễn Thiên đưa chìa khóa cho nhân viên đậu xe đứng kế bên, để anh ta giúp mình đậu xe.Nhưng hôm nay nhân viên đậu xe có vẻ là người mới tới, lúc cho xe chạy sơ ý một chút, đạp cần ga, lao thẳng về phía Thời Ngọc Minh."Cẩn thận!".Người qua đường ở cửa và nhân viên bảo vệ đều bị dọa sợ, lớn tiếng la lên.Thời Ngọc Minh còn chưa kịp phản ứng, liền được Hoắc Viễn Thiên kéo ôm lại ngã về một bên.Cô theo bản năng che cho con gái ở trong ngực, đã chuẩn bị bị té đau trên nền đất lạnh như bằng, những cơn đau trong tưởng tượng cũng không có tới.Hoắc Viễn Thiện dùng thân thể mình làm đệm ở phía dưới mẹ con hai người, đau đến sắc mặt trắng bệch."Tổng Giám đốc Hoắc..."Những người bên cạnh lúc này cũng chạy tới, đỡ bọn họ dậy.Mới vừa nãy ở bên ngoài khách sạn cô thiếu chút nữa bị xe đụng vào, với năng lực của tiên.sinh, liệu anh ta có biết không? Có gửi tin nhắn cho cô hay không?Nhưng lúc nãy cô nhìn, lại không có phát hiện chiếc Maybach màu đen kia...!Ting ting ting...!“Ngọc Minh, có sao không?”Qủa nhiên, anh ta gửi tin nhắn tới.Không biết tại sao, thấy tin nhắn của anh ta, trái tim còn căng thẳng khi nãy liền lập tức an ổn lại.“Em không sao?“Ừ.Tối nay chờ anh, giờ cũ”- --------------------.