Tác giả:

“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…

Chương 106: Chuyện Anh Có Thể Làm Vì Em Không Phải Chỉ Những Cái Này

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Thời Ngọc Minh bị tiếng chuông cửa đánh thức.Dương dụi mắt đi tới, đứng ở dưới giường non nớt nói: "Mẹ, hình như có người gõ cửa.Chúng ta hôm qua mới dọn vào ở, là ai được nhỉ?"Thời Ngọc Minh cũng có cái nghi vấn này.Biết cô ở tới đây chỉ có hai người, tối hôm qua Như Ý đi đến concert của Hoắc Tuân, khẳng định chơi đến rất khuya.Bây giờ mới hơn bảy giờ, ắt hẳn sẽ không thể là cô ấy.Tiên sinh...!Ban ngày chắc sẽ không tới.Vậy có thể là ai?Cô nói: "Dương, con về phòng trước đi, khóa kỹ cửa, mẹ đi xem một chút." "Dạ, được"Nhìn Dương trở về phòng trẻ, cửa bị khóa lại từ bên trong, Thời Ngọc Minh mới yên lòng.Cô mặc quần áo tử tế, nhìn từ mắt mèo trong ra ngoài một chút, phát hiện đứng ở phía ngoài cửa là một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi.Bà ấy lại ấn lên chuông cửa.Thời Ngọc Minh cất giọng hỏi: "Ai đó?""Cô Thời? Là cô Thời sao? Tôi là bảo mẫu mới tới, phụ trách chăm sóc ba mẹ con các cô.Cô mở cửa ra đi."Giúp việc?Cô không tìm giúp việc mà?Nhưng mà người giúp việc này lại biết cô họ Thời."Có phải là một cô gái trẻ tuổi, đại khái dáng vẻ khoảng hai ba chục tuổi, là cô ấy nói cho bà tới sao?"Người phụ nữ trung niên phủ nhận, bà ta nói: "Không phải, hừm, là một thanh niên trẻ tuổi, nhìn khoảng ba mươi.Anh ta nói tôi đến làm giúp việc, còn nói cô vào bữa sáng có thói quen ăn hoành thánh.Sáng sớm tôi đã mua sang tới rồi đây!Còn biết cô thích ăn hoành thánh....!Là tiên sinh,Thời Ngọc Minh mở cửa, mời bà ta đi vào.Người phụ nữ trung niên vóc người hơi mập, nhìn rất hiền lành, trong tay còn xách túi đựng hộp hoành thánh, cười ha hả cùng chào hỏi cô: "Cô Thời, tôi họ Phúc, Phúc trong phúc khí.Cô có thể gọi tôi là má Phúc.Trẻ con qua tay tôi cũng nhiều rồi! Đứa nào cũng bụ bẫm, sức khỏe tốt.Cô yên tâm, tôi rất có kinh nghiệm nuôi trẻ."Thời Ngọc Minh một lần nữa sững sốt.Má Phúc...!Hoành thánh...!Tiên sinh anh ta thật sự cái gì cũng biết."Cô Thời, cô làm sao thế?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Không có, cảm ơn bác...!Má Phúc.""Cảm ơn cái gì, cô Thời thật khách khí, vị kia trả cho tôi tiền lương gấp mười lần lận, hắn là tôi cảm ơn các người mới đúng"Má Phúc đi xuống phòng bếp, tìm được chén đũa, đem trong tay xách bữa ăn sáng đều phân loại của cất xong.“Hoành thành này không bỏ rau thơm, đây là của cô Thời.Sữa đậu nành cùng bánh quẩy này, còn trống kho xì dầu, một phần rau salad, một phần thịt ức gà, cái này là của bé." Má Phúc làm việc rất nhanh nhẹn, một bên vừa làm việc còn vừa nói: "Năm tuổi là thời điểm phát triển của trẻ nhỏ, cân bằng dinh dưỡng rất quan trọng.Bữa sáng nhất định phải ăn đủ.""...!Làm má Phúc phải phí tấm rồi.""Ôi trời, cô Thời cổ hiền thật đấy, với giúp việc như tôi mà cũng khách khí như vậy.Không giống người thuế trước của tôi, người đó thật khó hầu hạ, kiểu như mình cao cao tại thượng vậy, họ tới quát lui với tôi.Cô Thời, vợ chồng hai người các cô cũng là người rất tốt.Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc bọn nhỏ thật tốt, để cho các người có thể an tâm làm việc."Thời Ngọc Minh có chút lúng túng, giải thích: "Người đàn ông đó...!Anh ấy không phải chồng cháu.""A? Không phải sao?" Má Phúc có chút nghi ngờ: "Nhưng mà anh ta nói với tôi, là chăm sóc vợ con anh ta kia mà?"Thời Ngọc Minh ngẩn người: "Anh ấy nói như vậy sao?""Đúng vậy! Má Phúc rất khẳng định gật đầu một cái: "Hơn nữa anh ta còn nói, bao nhiêu người giúp việc như vậy mà lại chọn tôi là bởi vì tôi cũng gọi là má Phúc.Giống người giúp việc trước đó của cô.Cô gọi cũng tương đối thuận miệng.Trời, cô Thời mau ăn đi, hoành thánh một hồi nguội đi thì ăn không ngon đâu.Người nọ đã dặn dò qua rồi, tôi nhất định phải chính mắt nhìn thấy cô ăn mới được.Cô bệnh nặng mới khỏi, nhất định phải ăn nhiều""À, được...!Đúng rồi má Phúc, anh ấy tìm được bà lúc nào?"Má Phúc than thở một câu từ trong thâm tâm: "Thật đúng là không dễ dàng gì.Đàn ông có thể chăm sóc con nít tỉ mỉ thế này, tôi làm giúp việc nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy.Cô Thời, tính cách của con trai cô hắn là giống như tiên sinh nhà cô nhỉ, đều là người rất ôn nhu dịu dàng"Chuyện này...!Nói rất dài dòng.Cô cũng không muốn ngay trước mặt Dương đi giải thích cho bà ấy quan hệ cùng bất hòa giữa ba người cô, Phong Đình Quân và tiên sinh."Má Phúc, bà ăn sáng chưa?" Dương hỏi: "Bà tới ăn chung với mẹ con cháu đi".Má Phúc từ chối lia lịa: "Không cần, không cần, bà ăn ở bên ngoài rồi mới qua đây, các người ăn nhanh đi."Ting ting ting...!“Hoành thánh nhà này khẩu vị rất giống mà Phúc làm.Anh tìm rất lâu mới tìm được, em nếm thử chút xem”"Mẹ, là ai vậy?" "Ừm...!Chú""Là chủ tối ngày hôm qua cho em gái uống sữa đó sao?""Đúng"Cô nếm thử một miếng hoành thánh nhỏ, cắn vào miệng vị thanh thanh, mùi thơm tỏa ra, vị nước dùng cũng giống như của má Phúc nấu.Ít nhất có bảy tám phần giống rồi."Ăn ngon lắm.Em rất thích”"Em thích là được.Ngọc Minh, sau này em thích gì, nhớ nhất định phải nói cho anh.Chuyện anh có thể làm vì em, cũng không phải chỉ là những cái này.”- --------------------.

Thời Ngọc Minh bị tiếng chuông cửa đánh thức.

Dương dụi mắt đi tới, đứng ở dưới giường non nớt nói: "Mẹ, hình như có người gõ cửa.

Chúng ta hôm qua mới dọn vào ở, là ai được nhỉ?"

Thời Ngọc Minh cũng có cái nghi vấn này.

Biết cô ở tới đây chỉ có hai người, tối hôm qua Như Ý đi đến concert của Hoắc Tuân, khẳng định chơi đến rất khuya.

Bây giờ mới hơn bảy giờ, ắt hẳn sẽ không thể là cô ấy.

Tiên sinh...!Ban ngày chắc sẽ không tới.

Vậy có thể là ai?

Cô nói: "Dương, con về phòng trước đi, khóa kỹ cửa, mẹ đi xem một chút." "Dạ, được"

Nhìn Dương trở về phòng trẻ, cửa bị khóa lại từ bên trong, Thời Ngọc Minh mới yên lòng.

Cô mặc quần áo tử tế, nhìn từ mắt mèo trong ra ngoài một chút, phát hiện đứng ở phía ngoài cửa là một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi.

Bà ấy lại ấn lên chuông cửa.

Thời Ngọc Minh cất giọng hỏi: "Ai đó?"

"Cô Thời? Là cô Thời sao? Tôi là bảo mẫu mới tới, phụ trách chăm sóc ba mẹ con các cô.

Cô mở cửa ra đi."

Giúp việc?

Cô không tìm giúp việc mà?

Nhưng mà người giúp việc này lại biết cô họ Thời.

"Có phải là một cô gái trẻ tuổi, đại khái dáng vẻ khoảng hai ba chục tuổi, là cô ấy nói cho bà tới sao?"

Người phụ nữ trung niên phủ nhận, bà ta nói: "Không phải, hừm, là một thanh niên trẻ tuổi, nhìn khoảng ba mươi.

Anh ta nói tôi đến làm giúp việc, còn nói cô vào bữa sáng có thói quen ăn hoành thánh.

Sáng sớm tôi đã mua sang tới rồi đây!

Còn biết cô thích ăn hoành thánh.

...!Là tiên sinh,

Thời Ngọc Minh mở cửa, mời bà ta đi vào.

Người phụ nữ trung niên vóc người hơi mập, nhìn rất hiền lành, trong tay còn xách túi đựng hộp hoành thánh, cười ha hả cùng chào hỏi cô: "Cô Thời, tôi họ Phúc, Phúc trong phúc khí.

Cô có thể gọi tôi là má Phúc.

Trẻ con qua tay tôi cũng nhiều rồi! Đứa nào cũng bụ bẫm, sức khỏe tốt.

Cô yên tâm, tôi rất có kinh nghiệm nuôi trẻ."

Thời Ngọc Minh một lần nữa sững sốt.

Má Phúc...!

Hoành thánh...!

Tiên sinh anh ta thật sự cái gì cũng biết.

"Cô Thời, cô làm sao thế?"

Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Không có, cảm ơn bác...!Má Phúc."

"Cảm ơn cái gì, cô Thời thật khách khí, vị kia trả cho tôi tiền lương gấp mười lần lận, hắn là tôi cảm ơn các người mới đúng"

Má Phúc đi xuống phòng bếp, tìm được chén đũa, đem trong tay xách bữa ăn sáng đều phân loại của cất xong.

“Hoành thành này không bỏ rau thơm, đây là của cô Thời.

Sữa đậu nành cùng bánh quẩy này, còn trống kho xì dầu, một phần rau salad, một phần thịt ức gà, cái này là của bé." Má Phúc làm việc rất nhanh nhẹn, một bên vừa làm việc còn vừa nói: "Năm tuổi là thời điểm phát triển của trẻ nhỏ, cân bằng dinh dưỡng rất quan trọng.

Bữa sáng nhất định phải ăn đủ."

"...!Làm má Phúc phải phí tấm rồi."

"Ôi trời, cô Thời cổ hiền thật đấy, với giúp việc như tôi mà cũng khách khí như vậy.

Không giống người thuế trước của tôi, người đó thật khó hầu hạ, kiểu như mình cao cao tại thượng vậy, họ tới quát lui với tôi.

Cô Thời, vợ chồng hai người các cô cũng là người rất tốt.

Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc bọn nhỏ thật tốt, để cho các người có thể an tâm làm việc."

Thời Ngọc Minh có chút lúng túng, giải thích: "Người đàn ông đó...!Anh ấy không phải chồng cháu."

"A? Không phải sao?" Má Phúc có chút nghi ngờ: "Nhưng mà anh ta nói với tôi, là chăm sóc vợ con anh ta kia mà?"

Thời Ngọc Minh ngẩn người: "Anh ấy nói như vậy sao?"

"Đúng vậy! Má Phúc rất khẳng định gật đầu một cái: "Hơn nữa anh ta còn nói, bao nhiêu người giúp việc như vậy mà lại chọn tôi là bởi vì tôi cũng gọi là má Phúc.

Giống người giúp việc trước đó của cô.

Cô gọi cũng tương đối thuận miệng.

Trời, cô Thời mau ăn đi, hoành thánh một hồi nguội đi thì ăn không ngon đâu.

Người nọ đã dặn dò qua rồi, tôi nhất định phải chính mắt nhìn thấy cô ăn mới được.

Cô bệnh nặng mới khỏi, nhất định phải ăn nhiều"

"À, được...!Đúng rồi má Phúc, anh ấy tìm được bà lúc nào?"

Má Phúc than thở một câu từ trong thâm tâm: "Thật đúng là không dễ dàng gì.

Đàn ông có thể chăm sóc con nít tỉ mỉ thế này, tôi làm giúp việc nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy.

Cô Thời, tính cách của con trai cô hắn là giống như tiên sinh nhà cô nhỉ, đều là người rất ôn nhu dịu dàng"

Chuyện này...!Nói rất dài dòng.

Cô cũng không muốn ngay trước mặt Dương đi giải thích cho bà ấy quan hệ cùng bất hòa giữa ba người cô, Phong Đình Quân và tiên sinh.

"Má Phúc, bà ăn sáng chưa?" Dương hỏi: "Bà tới ăn chung với mẹ con cháu đi".

Má Phúc từ chối lia lịa: "Không cần, không cần, bà ăn ở bên ngoài rồi mới qua đây, các người ăn nhanh đi."

Ting ting ting...!

“Hoành thánh nhà này khẩu vị rất giống mà Phúc làm.

Anh tìm rất lâu mới tìm được, em nếm thử chút xem”

"Mẹ, là ai vậy?" "Ừm...!Chú"

"Là chủ tối ngày hôm qua cho em gái uống sữa đó sao?"

"Đúng"

Cô nếm thử một miếng hoành thánh nhỏ, cắn vào miệng vị thanh thanh, mùi thơm tỏa ra, vị nước dùng cũng giống như của má Phúc nấu.

Ít nhất có bảy tám phần giống rồi.

"Ăn ngon lắm.

Em rất thích”

"Em thích là được.

Ngọc Minh, sau này em thích gì, nhớ nhất định phải nói cho anh.

Chuyện anh có thể làm vì em, cũng không phải chỉ là những cái này.”

- --------------------.

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Thời Ngọc Minh bị tiếng chuông cửa đánh thức.Dương dụi mắt đi tới, đứng ở dưới giường non nớt nói: "Mẹ, hình như có người gõ cửa.Chúng ta hôm qua mới dọn vào ở, là ai được nhỉ?"Thời Ngọc Minh cũng có cái nghi vấn này.Biết cô ở tới đây chỉ có hai người, tối hôm qua Như Ý đi đến concert của Hoắc Tuân, khẳng định chơi đến rất khuya.Bây giờ mới hơn bảy giờ, ắt hẳn sẽ không thể là cô ấy.Tiên sinh...!Ban ngày chắc sẽ không tới.Vậy có thể là ai?Cô nói: "Dương, con về phòng trước đi, khóa kỹ cửa, mẹ đi xem một chút." "Dạ, được"Nhìn Dương trở về phòng trẻ, cửa bị khóa lại từ bên trong, Thời Ngọc Minh mới yên lòng.Cô mặc quần áo tử tế, nhìn từ mắt mèo trong ra ngoài một chút, phát hiện đứng ở phía ngoài cửa là một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi.Bà ấy lại ấn lên chuông cửa.Thời Ngọc Minh cất giọng hỏi: "Ai đó?""Cô Thời? Là cô Thời sao? Tôi là bảo mẫu mới tới, phụ trách chăm sóc ba mẹ con các cô.Cô mở cửa ra đi."Giúp việc?Cô không tìm giúp việc mà?Nhưng mà người giúp việc này lại biết cô họ Thời."Có phải là một cô gái trẻ tuổi, đại khái dáng vẻ khoảng hai ba chục tuổi, là cô ấy nói cho bà tới sao?"Người phụ nữ trung niên phủ nhận, bà ta nói: "Không phải, hừm, là một thanh niên trẻ tuổi, nhìn khoảng ba mươi.Anh ta nói tôi đến làm giúp việc, còn nói cô vào bữa sáng có thói quen ăn hoành thánh.Sáng sớm tôi đã mua sang tới rồi đây!Còn biết cô thích ăn hoành thánh....!Là tiên sinh,Thời Ngọc Minh mở cửa, mời bà ta đi vào.Người phụ nữ trung niên vóc người hơi mập, nhìn rất hiền lành, trong tay còn xách túi đựng hộp hoành thánh, cười ha hả cùng chào hỏi cô: "Cô Thời, tôi họ Phúc, Phúc trong phúc khí.Cô có thể gọi tôi là má Phúc.Trẻ con qua tay tôi cũng nhiều rồi! Đứa nào cũng bụ bẫm, sức khỏe tốt.Cô yên tâm, tôi rất có kinh nghiệm nuôi trẻ."Thời Ngọc Minh một lần nữa sững sốt.Má Phúc...!Hoành thánh...!Tiên sinh anh ta thật sự cái gì cũng biết."Cô Thời, cô làm sao thế?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Không có, cảm ơn bác...!Má Phúc.""Cảm ơn cái gì, cô Thời thật khách khí, vị kia trả cho tôi tiền lương gấp mười lần lận, hắn là tôi cảm ơn các người mới đúng"Má Phúc đi xuống phòng bếp, tìm được chén đũa, đem trong tay xách bữa ăn sáng đều phân loại của cất xong.“Hoành thành này không bỏ rau thơm, đây là của cô Thời.Sữa đậu nành cùng bánh quẩy này, còn trống kho xì dầu, một phần rau salad, một phần thịt ức gà, cái này là của bé." Má Phúc làm việc rất nhanh nhẹn, một bên vừa làm việc còn vừa nói: "Năm tuổi là thời điểm phát triển của trẻ nhỏ, cân bằng dinh dưỡng rất quan trọng.Bữa sáng nhất định phải ăn đủ.""...!Làm má Phúc phải phí tấm rồi.""Ôi trời, cô Thời cổ hiền thật đấy, với giúp việc như tôi mà cũng khách khí như vậy.Không giống người thuế trước của tôi, người đó thật khó hầu hạ, kiểu như mình cao cao tại thượng vậy, họ tới quát lui với tôi.Cô Thời, vợ chồng hai người các cô cũng là người rất tốt.Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc bọn nhỏ thật tốt, để cho các người có thể an tâm làm việc."Thời Ngọc Minh có chút lúng túng, giải thích: "Người đàn ông đó...!Anh ấy không phải chồng cháu.""A? Không phải sao?" Má Phúc có chút nghi ngờ: "Nhưng mà anh ta nói với tôi, là chăm sóc vợ con anh ta kia mà?"Thời Ngọc Minh ngẩn người: "Anh ấy nói như vậy sao?""Đúng vậy! Má Phúc rất khẳng định gật đầu một cái: "Hơn nữa anh ta còn nói, bao nhiêu người giúp việc như vậy mà lại chọn tôi là bởi vì tôi cũng gọi là má Phúc.Giống người giúp việc trước đó của cô.Cô gọi cũng tương đối thuận miệng.Trời, cô Thời mau ăn đi, hoành thánh một hồi nguội đi thì ăn không ngon đâu.Người nọ đã dặn dò qua rồi, tôi nhất định phải chính mắt nhìn thấy cô ăn mới được.Cô bệnh nặng mới khỏi, nhất định phải ăn nhiều""À, được...!Đúng rồi má Phúc, anh ấy tìm được bà lúc nào?"Má Phúc than thở một câu từ trong thâm tâm: "Thật đúng là không dễ dàng gì.Đàn ông có thể chăm sóc con nít tỉ mỉ thế này, tôi làm giúp việc nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy.Cô Thời, tính cách của con trai cô hắn là giống như tiên sinh nhà cô nhỉ, đều là người rất ôn nhu dịu dàng"Chuyện này...!Nói rất dài dòng.Cô cũng không muốn ngay trước mặt Dương đi giải thích cho bà ấy quan hệ cùng bất hòa giữa ba người cô, Phong Đình Quân và tiên sinh."Má Phúc, bà ăn sáng chưa?" Dương hỏi: "Bà tới ăn chung với mẹ con cháu đi".Má Phúc từ chối lia lịa: "Không cần, không cần, bà ăn ở bên ngoài rồi mới qua đây, các người ăn nhanh đi."Ting ting ting...!“Hoành thánh nhà này khẩu vị rất giống mà Phúc làm.Anh tìm rất lâu mới tìm được, em nếm thử chút xem”"Mẹ, là ai vậy?" "Ừm...!Chú""Là chủ tối ngày hôm qua cho em gái uống sữa đó sao?""Đúng"Cô nếm thử một miếng hoành thánh nhỏ, cắn vào miệng vị thanh thanh, mùi thơm tỏa ra, vị nước dùng cũng giống như của má Phúc nấu.Ít nhất có bảy tám phần giống rồi."Ăn ngon lắm.Em rất thích”"Em thích là được.Ngọc Minh, sau này em thích gì, nhớ nhất định phải nói cho anh.Chuyện anh có thể làm vì em, cũng không phải chỉ là những cái này.”- --------------------.

Chương 106: Chuyện Anh Có Thể Làm Vì Em Không Phải Chỉ Những Cái Này