“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…
Chương 122: Em Có Thể Sờ Mặt Anh Một Cái Được Không
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Bất kể là làm một cấp trên, hay là một người đã từng là niên trưởng, cô cùng Lục Danh cũng căn bản không có quen thuộc đến mức có thể chia sẻ chuyện riêng.Một câu nói bất ngờ của Lục Danh, khiến cho Thời Ngọc Minh có chút khó chịu.Nhưng cô tuyệt không ngờ rằng câu nói tiếp theo của Lục Danh càng chấn động hơn: “Ly dị với anh ta, ở bên tôi đi”Thời Ngọc Minh trầm mặc một chút, nhẹ bật cười: "Tổng Giám đốc Lục, câu đùa giỡn này không vui"."Tôi không có nói đùa, Thời Ngọc Minh, tôi nghĩ qua rồi, cô thật rất có thiên phú thiết kế, vì đề phòng cô sau này nhảy hãng, cho nên tôi quyết định đánh bài cảm tình, dâng hiến chính tôi, vì trang sức Duy Nhất giữ lại người mới như cô."Thời Ngọc Minh nghe mà sửng sốt: "...!Tổng Giám đốc Lục, thật ra thì tôi bị bệnh cũng không có định nhảy hãng khác, anh thật không cần hy sinh lớn như vậy.""Cái này cũng không được rồi, suy nghĩ của con người rồi cũng sẽ thay đổi.Tôi nghe Giám đốc Tân nói cô thiếu tiền, chẳng may những công ty trang sức khác cho cô tiền lương cao hơn thì sao?”"...!Là Thẩm Như Ý giới thiệu tôi tới, tôi sẽ không bởi vì tiền mà nhảy sang làm hãng khác"."Vậy cũng không được, lỡ chẳng may sau khi cô ly dị rồi tái hôn cùng người đàn ông khác, lại về nhà làm bà chủ gia đình mất thì làm thế nào? Lần trước cô đã vì một người đàn ông buông tha tiền đồ dễ như trở bàn tay, cô là người có tiền án! Nhưng nếu như cô ở bên tôi thì lại khác.Cô có thể tận tình làm chuyện mà cô thích.Trang sức Duy Nhất có thể cho cô bệ đỡ cơ hội tốt, để cho tài năng của cô được phát huy tới trình độ lớn nhất.Chúng ta đây chính là cường thủ liên hiệp, như vậy không tốt sao?"Thời Ngọc Minh theo bản năng cau mày: "Tổng Giám đốc Lục, tôi nhớ, anh chưa từng yêu ai, đúng không?""...!Thể nào, kỳ thị độc thân?""Không phải, ý tôi là, hai người ở bên nhau là bởi vì thích nhau; nếu như là vì cường thủ liên hiệp, mà cứ tùy tiện làm đám cưới..""Tùy đi, thế nào cũng được.Cô có đồng ý ở bên tôi hay không?" Lục Danh hừ lạnh một tiếng: "Tôi nói cho cô nghe, bỏ qua bỏ lỡ lần này có khi không còn cơ hội nữa đâu.”Thời Ngọc Minh cười, khéo léo từ chối: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi quên mất, hình như trước đây tôi có phải đã từng một lần nói với anh rằng tôi...!Đã có người mà mình muốn ở cùng đến cuối đời rồi""Ai?" Lục Danh hỏi: "Có đẹp trai như tôi không?""...!Thích một người cũng không phải chỉ nhìn mặt người đó.""Thế nhìn cái gì? Tôi nói với cô nhé, chia tay với anh ta đi.Mắt nhìn đàn ông của cô thật không được, đừng lại để bị gạt, chuyện này cô cứ suy nghĩ kĩ một chút, tôi cho cô thời gian."Điện thoại di động đột nhiên bị rút ra từ phía sau.Thời Ngọc Minh sợ hết hồn, theo bản năng muốn quay lại nhìn, nhưng tay người nọ nhanh hơn, mau chóng đưa lên, chắn đi tầm mắt của cô.Thanh âm của người nọ đột nhiên vang lên bên tai: “Lục Danh thổ lộ với em?”Thời Ngọc Minh l**m l**m môi: “Anh ta...!Chắc là muốn tìm đồng bạn hợp tác”“Không, anh ta thích em.Anh nhìn ra được.” Tiên sinh cười lạnh một tiếng: "Có ý tứ đấy, mới vừa giải quyết một người xong, giờ mới đi được nửa đường lại nhảy ra một Lục Danh.Ngọc Minh mị lực của em thật là lớn!”Lời nói này khiến Thới Ngọc Minh có chút luống cuống.Tiên sinh một tay nhẹ nhàng che ánh mắt cô, một tay nâng lên cắm cô, nhẹ nhàng hôn lên, giọng triền miên mà mập mờ: "Thân thể khá hơn chút nào không?"Những lời này trong nháy mắt làm nóng lên cả không khí xung quanh.Thời Ngọc Minh cũng có thể cảm giác được mặt mình đang nóng lên.Dựa theo thời gian mà tính, từ lúc cô sinh Minh Nguyệt đến nay đã sắp qua được hai tháng.Thân thể cũng không có bất kỳ phản ứng không thoải mái nào, nếu như anh ta thật sự muốn...!"Tiên sinh, chờ một chút có được không?""Vẫn là không thoải mái sao?""Không có, thân thể tôi rất tốt, không có chỗ nào không thoải mái hết.Chẳng qua là tôi cảm thấy, dù sao cũng phải làm thủ tục ly dị cùng Phong Đình Quân, như vậy mới được..."Tiên sinh tiếc rẻ thở dài một cái, cười khổ: "Cái thời kỳ hòa giải này thật là ác."Thời Ngọc Minh có chút áy náy, chủ động ôm lấy eo anh ta, ngửi thấy mùi nước hoa Mancera quen thuộc trên người anh ta, còn có hơi...!Mùi thuốc lá?"Tiên sinh, anh hút thuốc lá?"."...!Hôm nay gặp một ít chuyện, có chút phiền muộn, mùi vị rất nồng sao? Làm em ngộp à?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Chuyện có thể khiến cho anh phiền muộn, chắn chắn là rất khó giải quyết." "Có một chút.""Có cái gì em có thể giúp được hay không?"Tiên sinh than nhẹ: "Ngọc Minh, anh là một người đàn ông mà..."Thời Ngọc Minh nghe hiểu ý trong lời nói của anh ta, mặt càng nóng."Có điều, anh nguyện ý tôn trọng quyết định của em" Tiên sinh nói: "Tự em ngoan ngoãn nhắm mắt được không? Anh đi tắt đèn."Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, chờ đợi.Tiếng bước chân của tiên sinh rất nhẹ, ngay sau đó là tiếng công tắc đèn bị gạt tắt."Đúng rồi tiên sinh, mả Phúc đầu rồi?""Đúng rồi, ngày hôm qua cô đột nhiên cúp điện thoại của tôi.Tôi còn chưa tìm cô tính sổ đâu đấy" Lục Danh đi tới, đứng ở trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống: "Việc ngày hôm qua tôi nói với cô, suy tính thế nào?"Nói trong điện thoại nói, so với nói ngay trước mặt, vẫn rất không giống.Trong điện thoại cô có thể thẳng thừng cự tuyệt.Nhưng ngay trước mặt thì...!Lục Danh dù sao cũng là ông chủ của cô."Tổng Giám đốc Lục, tôi đã có người mình thích rồi""Ai chứ? Cô nói ra đi xem nào? Hỏi cô cô cứ không nói.Đến giờ tôi cũng nghi ngờ rằng người này rốt cuộc có tồn tại hay không? Hay là vì muốn cự tuyệt tôi mà cô thuận miệng bịa ra?”Thời Ngọc Minh vội vàng nói: "Đương nhiên là có thật!""Vậy cô nói đi, anh ta họ gì? Tên gì? Làm việc ở đâu? Làm nghề gì? Tôi muốn đi xem một chút rốt cuộc anh ta có cái gì tốt!"Đang nói, điện thoại của Lục Danh đột nhiên vang lên.Anh ta bắt máy, có chút phiền não: "Nói!"Nhưng rất nhanh, sắc mặt của anh ta liền biển sắc: "Nói gì cơ? Rớt năm điểm rồi? Làm sao có thể?...!Được! Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay"Lục Danh nhìn cô một cái thật sâu: "Lúc sau sẽ tìm cô"Nói xong cũng vội vã rời khỏi phòng họp.Ting ting ting...!"Sau này ít ở riêng một mình với Lục Danh đi.”“Khi nãy anh ta rời đi...!Là anh làm?”“Một sự dạy dỗ nho nhỏ mà thôi.Nếu như anh ta còn dám dây dưa nhập nhằng với em, anh không ngại cho anh ta sứt đầu mẻ trán thêm chút ít nữa đâu.”- --------------------.
Bất kể là làm một cấp trên, hay là một người đã từng là niên trưởng, cô cùng Lục Danh cũng căn bản không có quen thuộc đến mức có thể chia sẻ chuyện riêng.
Một câu nói bất ngờ của Lục Danh, khiến cho Thời Ngọc Minh có chút khó chịu.
Nhưng cô tuyệt không ngờ rằng câu nói tiếp theo của Lục Danh càng chấn động hơn: “Ly dị với anh ta, ở bên tôi đi”
Thời Ngọc Minh trầm mặc một chút, nhẹ bật cười: "Tổng Giám đốc Lục, câu đùa giỡn này không vui".
"Tôi không có nói đùa, Thời Ngọc Minh, tôi nghĩ qua rồi, cô thật rất có thiên phú thiết kế, vì đề phòng cô sau này nhảy hãng, cho nên tôi quyết định đánh bài cảm tình, dâng hiến chính tôi, vì trang sức Duy Nhất giữ lại người mới như cô."
Thời Ngọc Minh nghe mà sửng sốt: "...!Tổng Giám đốc Lục, thật ra thì tôi bị bệnh cũng không có định nhảy hãng khác, anh thật không cần hy sinh lớn như vậy."
"Cái này cũng không được rồi, suy nghĩ của con người rồi cũng sẽ thay đổi.
Tôi nghe Giám đốc Tân nói cô thiếu tiền, chẳng may những công ty trang sức khác cho cô tiền lương cao hơn thì sao?”
"...!Là Thẩm Như Ý giới thiệu tôi tới, tôi sẽ không bởi vì tiền mà nhảy sang làm hãng khác".
"Vậy cũng không được, lỡ chẳng may sau khi cô ly dị rồi tái hôn cùng người đàn ông khác, lại về nhà làm bà chủ gia đình mất thì làm thế nào? Lần trước cô đã vì một người đàn ông buông tha tiền đồ dễ như trở bàn tay, cô là người có tiền án! Nhưng nếu như cô ở bên tôi thì lại khác.
Cô có thể tận tình làm chuyện mà cô thích.
Trang sức Duy Nhất có thể cho cô bệ đỡ cơ hội tốt, để cho tài năng của cô được phát huy tới trình độ lớn nhất.
Chúng ta đây chính là cường thủ liên hiệp, như vậy không tốt sao?"
Thời Ngọc Minh theo bản năng cau mày: "Tổng Giám đốc Lục, tôi nhớ, anh chưa từng yêu ai, đúng không?"
"...!Thể nào, kỳ thị độc thân?"
"Không phải, ý tôi là, hai người ở bên nhau là bởi vì thích nhau; nếu như là vì cường thủ liên hiệp, mà cứ tùy tiện làm đám cưới.."
"Tùy đi, thế nào cũng được.
Cô có đồng ý ở bên tôi hay không?" Lục Danh hừ lạnh một tiếng: "Tôi nói cho cô nghe, bỏ qua bỏ lỡ lần này có khi không còn cơ hội nữa đâu.”
Thời Ngọc Minh cười, khéo léo từ chối: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi quên mất, hình như trước đây tôi có phải đã từng một lần nói với anh rằng tôi...!Đã có người mà mình muốn ở cùng đến cuối đời rồi"
"Ai?" Lục Danh hỏi: "Có đẹp trai như tôi không?"
"...!Thích một người cũng không phải chỉ nhìn mặt người đó."
"Thế nhìn cái gì? Tôi nói với cô nhé, chia tay với anh ta đi.
Mắt nhìn đàn ông của cô thật không được, đừng lại để bị gạt, chuyện này cô cứ suy nghĩ kĩ một chút, tôi cho cô thời gian."
Điện thoại di động đột nhiên bị rút ra từ phía sau.
Thời Ngọc Minh sợ hết hồn, theo bản năng muốn quay lại nhìn, nhưng tay người nọ nhanh hơn, mau chóng đưa lên, chắn đi tầm mắt của cô.
Thanh âm của người nọ đột nhiên vang lên bên tai: “Lục Danh thổ lộ với em?”
Thời Ngọc Minh l**m l**m môi: “Anh ta...!Chắc là muốn tìm đồng bạn hợp tác”
“Không, anh ta thích em.
Anh nhìn ra được.” Tiên sinh cười lạnh một tiếng: "Có ý tứ đấy, mới vừa giải quyết một người xong, giờ mới đi được nửa đường lại nhảy ra một Lục Danh.
Ngọc Minh mị lực của em thật là lớn!”
Lời nói này khiến Thới Ngọc Minh có chút luống cuống.
Tiên sinh một tay nhẹ nhàng che ánh mắt cô, một tay nâng lên cắm cô, nhẹ nhàng hôn lên, giọng triền miên mà mập mờ: "Thân thể khá hơn chút nào không?"
Những lời này trong nháy mắt làm nóng lên cả không khí xung quanh.
Thời Ngọc Minh cũng có thể cảm giác được mặt mình đang nóng lên.
Dựa theo thời gian mà tính, từ lúc cô sinh Minh Nguyệt đến nay đã sắp qua được hai tháng.
Thân thể cũng không có bất kỳ phản ứng không thoải mái nào, nếu như anh ta thật sự muốn...!
"Tiên sinh, chờ một chút có được không?"
"Vẫn là không thoải mái sao?"
"Không có, thân thể tôi rất tốt, không có chỗ nào không thoải mái hết.
Chẳng qua là tôi cảm thấy, dù sao cũng phải làm thủ tục ly dị cùng Phong Đình Quân, như vậy mới được..."
Tiên sinh tiếc rẻ thở dài một cái, cười khổ: "Cái thời kỳ hòa giải này thật là ác."
Thời Ngọc Minh có chút áy náy, chủ động ôm lấy eo anh ta, ngửi thấy mùi nước hoa Mancera quen thuộc trên người anh ta, còn có hơi...!Mùi thuốc lá?
"Tiên sinh, anh hút thuốc lá?".
"...!Hôm nay gặp một ít chuyện, có chút phiền muộn, mùi vị rất nồng sao? Làm em ngộp à?"
Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Chuyện có thể khiến cho anh phiền muộn, chắn chắn là rất khó giải quyết." "Có một chút."
"Có cái gì em có thể giúp được hay không?"
Tiên sinh than nhẹ: "Ngọc Minh, anh là một người đàn ông mà..."
Thời Ngọc Minh nghe hiểu ý trong lời nói của anh ta, mặt càng nóng.
"Có điều, anh nguyện ý tôn trọng quyết định của em" Tiên sinh nói: "Tự em ngoan ngoãn nhắm mắt được không? Anh đi tắt đèn."
Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, chờ đợi.
Tiếng bước chân của tiên sinh rất nhẹ, ngay sau đó là tiếng công tắc đèn bị gạt tắt.
"Đúng rồi tiên sinh, mả Phúc đầu rồi?"
"Đúng rồi, ngày hôm qua cô đột nhiên cúp điện thoại của tôi.
Tôi còn chưa tìm cô tính sổ đâu đấy" Lục Danh đi tới, đứng ở trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống: "Việc ngày hôm qua tôi nói với cô, suy tính thế nào?"
Nói trong điện thoại nói, so với nói ngay trước mặt, vẫn rất không giống.
Trong điện thoại cô có thể thẳng thừng cự tuyệt.
Nhưng ngay trước mặt thì...!Lục Danh dù sao cũng là ông chủ của cô.
"Tổng Giám đốc Lục, tôi đã có người mình thích rồi"
"Ai chứ? Cô nói ra đi xem nào? Hỏi cô cô cứ không nói.
Đến giờ tôi cũng nghi ngờ rằng người này rốt cuộc có tồn tại hay không? Hay là vì muốn cự tuyệt tôi mà cô thuận miệng bịa ra?”
Thời Ngọc Minh vội vàng nói: "Đương nhiên là có thật!"
"Vậy cô nói đi, anh ta họ gì? Tên gì? Làm việc ở đâu? Làm nghề gì? Tôi muốn đi xem một chút rốt cuộc anh ta có cái gì tốt!"
Đang nói, điện thoại của Lục Danh đột nhiên vang lên.
Anh ta bắt máy, có chút phiền não: "Nói!"
Nhưng rất nhanh, sắc mặt của anh ta liền biển sắc: "Nói gì cơ? Rớt năm điểm rồi? Làm sao có thể?...!Được! Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay"
Lục Danh nhìn cô một cái thật sâu: "Lúc sau sẽ tìm cô"
Nói xong cũng vội vã rời khỏi phòng họp.
Ting ting ting...!"Sau này ít ở riêng một mình với Lục Danh đi.”
“Khi nãy anh ta rời đi...!Là anh làm?”
“Một sự dạy dỗ nho nhỏ mà thôi.
Nếu như anh ta còn dám dây dưa nhập nhằng với em, anh không ngại cho anh ta sứt đầu mẻ trán thêm chút ít nữa đâu.”
- --------------------.
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… Bất kể là làm một cấp trên, hay là một người đã từng là niên trưởng, cô cùng Lục Danh cũng căn bản không có quen thuộc đến mức có thể chia sẻ chuyện riêng.Một câu nói bất ngờ của Lục Danh, khiến cho Thời Ngọc Minh có chút khó chịu.Nhưng cô tuyệt không ngờ rằng câu nói tiếp theo của Lục Danh càng chấn động hơn: “Ly dị với anh ta, ở bên tôi đi”Thời Ngọc Minh trầm mặc một chút, nhẹ bật cười: "Tổng Giám đốc Lục, câu đùa giỡn này không vui"."Tôi không có nói đùa, Thời Ngọc Minh, tôi nghĩ qua rồi, cô thật rất có thiên phú thiết kế, vì đề phòng cô sau này nhảy hãng, cho nên tôi quyết định đánh bài cảm tình, dâng hiến chính tôi, vì trang sức Duy Nhất giữ lại người mới như cô."Thời Ngọc Minh nghe mà sửng sốt: "...!Tổng Giám đốc Lục, thật ra thì tôi bị bệnh cũng không có định nhảy hãng khác, anh thật không cần hy sinh lớn như vậy.""Cái này cũng không được rồi, suy nghĩ của con người rồi cũng sẽ thay đổi.Tôi nghe Giám đốc Tân nói cô thiếu tiền, chẳng may những công ty trang sức khác cho cô tiền lương cao hơn thì sao?”"...!Là Thẩm Như Ý giới thiệu tôi tới, tôi sẽ không bởi vì tiền mà nhảy sang làm hãng khác"."Vậy cũng không được, lỡ chẳng may sau khi cô ly dị rồi tái hôn cùng người đàn ông khác, lại về nhà làm bà chủ gia đình mất thì làm thế nào? Lần trước cô đã vì một người đàn ông buông tha tiền đồ dễ như trở bàn tay, cô là người có tiền án! Nhưng nếu như cô ở bên tôi thì lại khác.Cô có thể tận tình làm chuyện mà cô thích.Trang sức Duy Nhất có thể cho cô bệ đỡ cơ hội tốt, để cho tài năng của cô được phát huy tới trình độ lớn nhất.Chúng ta đây chính là cường thủ liên hiệp, như vậy không tốt sao?"Thời Ngọc Minh theo bản năng cau mày: "Tổng Giám đốc Lục, tôi nhớ, anh chưa từng yêu ai, đúng không?""...!Thể nào, kỳ thị độc thân?""Không phải, ý tôi là, hai người ở bên nhau là bởi vì thích nhau; nếu như là vì cường thủ liên hiệp, mà cứ tùy tiện làm đám cưới..""Tùy đi, thế nào cũng được.Cô có đồng ý ở bên tôi hay không?" Lục Danh hừ lạnh một tiếng: "Tôi nói cho cô nghe, bỏ qua bỏ lỡ lần này có khi không còn cơ hội nữa đâu.”Thời Ngọc Minh cười, khéo léo từ chối: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Lục, tôi quên mất, hình như trước đây tôi có phải đã từng một lần nói với anh rằng tôi...!Đã có người mà mình muốn ở cùng đến cuối đời rồi""Ai?" Lục Danh hỏi: "Có đẹp trai như tôi không?""...!Thích một người cũng không phải chỉ nhìn mặt người đó.""Thế nhìn cái gì? Tôi nói với cô nhé, chia tay với anh ta đi.Mắt nhìn đàn ông của cô thật không được, đừng lại để bị gạt, chuyện này cô cứ suy nghĩ kĩ một chút, tôi cho cô thời gian."Điện thoại di động đột nhiên bị rút ra từ phía sau.Thời Ngọc Minh sợ hết hồn, theo bản năng muốn quay lại nhìn, nhưng tay người nọ nhanh hơn, mau chóng đưa lên, chắn đi tầm mắt của cô.Thanh âm của người nọ đột nhiên vang lên bên tai: “Lục Danh thổ lộ với em?”Thời Ngọc Minh l**m l**m môi: “Anh ta...!Chắc là muốn tìm đồng bạn hợp tác”“Không, anh ta thích em.Anh nhìn ra được.” Tiên sinh cười lạnh một tiếng: "Có ý tứ đấy, mới vừa giải quyết một người xong, giờ mới đi được nửa đường lại nhảy ra một Lục Danh.Ngọc Minh mị lực của em thật là lớn!”Lời nói này khiến Thới Ngọc Minh có chút luống cuống.Tiên sinh một tay nhẹ nhàng che ánh mắt cô, một tay nâng lên cắm cô, nhẹ nhàng hôn lên, giọng triền miên mà mập mờ: "Thân thể khá hơn chút nào không?"Những lời này trong nháy mắt làm nóng lên cả không khí xung quanh.Thời Ngọc Minh cũng có thể cảm giác được mặt mình đang nóng lên.Dựa theo thời gian mà tính, từ lúc cô sinh Minh Nguyệt đến nay đã sắp qua được hai tháng.Thân thể cũng không có bất kỳ phản ứng không thoải mái nào, nếu như anh ta thật sự muốn...!"Tiên sinh, chờ một chút có được không?""Vẫn là không thoải mái sao?""Không có, thân thể tôi rất tốt, không có chỗ nào không thoải mái hết.Chẳng qua là tôi cảm thấy, dù sao cũng phải làm thủ tục ly dị cùng Phong Đình Quân, như vậy mới được..."Tiên sinh tiếc rẻ thở dài một cái, cười khổ: "Cái thời kỳ hòa giải này thật là ác."Thời Ngọc Minh có chút áy náy, chủ động ôm lấy eo anh ta, ngửi thấy mùi nước hoa Mancera quen thuộc trên người anh ta, còn có hơi...!Mùi thuốc lá?"Tiên sinh, anh hút thuốc lá?"."...!Hôm nay gặp một ít chuyện, có chút phiền muộn, mùi vị rất nồng sao? Làm em ngộp à?"Thời Ngọc Minh lắc đầu một cái: "Chuyện có thể khiến cho anh phiền muộn, chắn chắn là rất khó giải quyết." "Có một chút.""Có cái gì em có thể giúp được hay không?"Tiên sinh than nhẹ: "Ngọc Minh, anh là một người đàn ông mà..."Thời Ngọc Minh nghe hiểu ý trong lời nói của anh ta, mặt càng nóng."Có điều, anh nguyện ý tôn trọng quyết định của em" Tiên sinh nói: "Tự em ngoan ngoãn nhắm mắt được không? Anh đi tắt đèn."Thời Ngọc Minh gật đầu một cái, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, chờ đợi.Tiếng bước chân của tiên sinh rất nhẹ, ngay sau đó là tiếng công tắc đèn bị gạt tắt."Đúng rồi tiên sinh, mả Phúc đầu rồi?""Đúng rồi, ngày hôm qua cô đột nhiên cúp điện thoại của tôi.Tôi còn chưa tìm cô tính sổ đâu đấy" Lục Danh đi tới, đứng ở trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống: "Việc ngày hôm qua tôi nói với cô, suy tính thế nào?"Nói trong điện thoại nói, so với nói ngay trước mặt, vẫn rất không giống.Trong điện thoại cô có thể thẳng thừng cự tuyệt.Nhưng ngay trước mặt thì...!Lục Danh dù sao cũng là ông chủ của cô."Tổng Giám đốc Lục, tôi đã có người mình thích rồi""Ai chứ? Cô nói ra đi xem nào? Hỏi cô cô cứ không nói.Đến giờ tôi cũng nghi ngờ rằng người này rốt cuộc có tồn tại hay không? Hay là vì muốn cự tuyệt tôi mà cô thuận miệng bịa ra?”Thời Ngọc Minh vội vàng nói: "Đương nhiên là có thật!""Vậy cô nói đi, anh ta họ gì? Tên gì? Làm việc ở đâu? Làm nghề gì? Tôi muốn đi xem một chút rốt cuộc anh ta có cái gì tốt!"Đang nói, điện thoại của Lục Danh đột nhiên vang lên.Anh ta bắt máy, có chút phiền não: "Nói!"Nhưng rất nhanh, sắc mặt của anh ta liền biển sắc: "Nói gì cơ? Rớt năm điểm rồi? Làm sao có thể?...!Được! Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay"Lục Danh nhìn cô một cái thật sâu: "Lúc sau sẽ tìm cô"Nói xong cũng vội vã rời khỏi phòng họp.Ting ting ting...!"Sau này ít ở riêng một mình với Lục Danh đi.”“Khi nãy anh ta rời đi...!Là anh làm?”“Một sự dạy dỗ nho nhỏ mà thôi.Nếu như anh ta còn dám dây dưa nhập nhằng với em, anh không ngại cho anh ta sứt đầu mẻ trán thêm chút ít nữa đâu.”- --------------------.