Tác giả:

“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…

Chương 134: Anh Sẽ Làm Cho Tất Cả Mọi Chuyện Trở Về Quỹ Đạo Vốn Dĩ Của Nó

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… "Minh, em bình tĩnh một chút.""Anh không quan tâm đến tính mạng của bố mẹ, nhưng tôi quan tâm! Phong Đình Quân, từ trước tôi chỉ nghĩ là anh hiểu lầm tôi, nhưng mà không nghĩ tới anh lại là người máu lạnh như vậy! Trước anh cho là tối gián tiếp hại chết bố mẹ anh, anh đối xử với tôi như thế nào? Anh hận đến mức chỉ muốn tôi lập tức đi chết ngay đi! Nhưng bây giờ thì sao? Anh lại yêu Cố Quân Nhi như vậy, yêu đến mức ngay cả lương tâm cũng bị mất sao?"Phong Đình Quân đưa tay ra muốn ôm lấy cô: "Anh cũng không ngờ rằng hôm nay cô ta sẽ lại phát cáu đến mức làm ông nội phát bệnh tim...""Cho nên anh vẫn muốn chuẩn bị kết hôn cùng cô ta phải không?" Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, miễn cưỡng đè xuống lửa giận bồng bột trong lòng: "Được rồi, đôi mèo mả gà đồng hai người thật là cực kỳ xứng đôi".Hốc mắt Phong Đình Quân ửng đỏ, nghiền chặt răng, tay xuôi ở hai bên người siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay cũng trắng bệch."Minh, nếu như...!Anh có thể giải quyết chuyện này, anh có thể giải quyết viên mãn tất cả mọi chuyện, em còn có thể...!Trở lại bên cạnh anh không?""Không thể nào" Thời Ngọc Minh lạnh lùng nói: "Đời này, tôi cũng không muốn có bất kỳ dây dưa rễ má nào cùng với anh nữa."Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ hỏi: "Người nhà bệnh nhân có ở đây không?""Có!"Thời Ngọc Minh trực tiếp chạy đến, làm ngơ câu hỏi của Phong Đình Quân.Hình như anh lại nói câu gì đó, mà cô thì một câu cũng không muốn nghe.Bác sĩ hỏi: "Cô là gì với bệnh nhân?""Tôi là cháu...!Cháu dâu của ông ấy""Ừ" Bác sĩ nói: "Ông cụ đã không có chuyện gì nữa rồi, một lát nữa y tá sẽ đẩy ông ấy đến phòng bệnh để tĩnh dưỡng.Có điều lần này ông cụ là tức giận quá độ nên mới khiến tim bị phát đau.Sau này tuyệt đối phải nhớ, không thể chọc ông ấy tức giận nữa.Cũng may là tối ngày hôm nay đưa ông cụ vào viện kịp thời, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường được."Thời Ngọc Minh nặng nề gật đầu: "Vâng bác sĩ, tôi nhớ rồi".Rất nhanh, ông cụ Phong bị đẩy ra ngoài, trên mặt còn mang mặt nạ dưỡng khí.Lúc thấy cô, ông cụ Phong dùng hết sức đưa tay ra, muốn kéo cô.Thời Ngọc Minh cuối cùng vẫn là không đành lòng, nhẹ nhàng cầm bàn tay già nua của ông ấy: “Ông nội Phong, không sao, cháu đây rồi”Ông cụ Phong bấy giờ mới yên lòng, chậm rãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi.Thời Ngọc Minh vẫn luôn ở bên cạnh ông ấy, ông cụ Phong hỏi: "Đình Quân đâu?"Phong Đình Quân?Thời Ngọc Minh quay đầu nhìn một chút, phát hiện Phong Đình Quân đang ở bên ngoài nghe điện thoại."...!Có thể là chuyện của công ty, đang bận ạ!Ông cụ Phong uể oải, nhưng mặt vẫn đầy vẻ không hài lòng: "Chuyện công ty cái gì chứ? Nhất định chính là cái con hồ ly tinh đó gọi điện thoại cho nó".Thời Ngọc Minh không lên tiếng.Là Cố Quân Nhi gọi cũng được, không phải cô ta gọi cũng xong.Cũng không có quan hệ gì với cô nữa rồi."Ông nội, ông ngủ một lát đi, cháu ở chỗ này trông nom cho ông" "Ừ, được."Ông cụ Phong chậm rãi nhắm mắt lại, hô hấp cũng dần dần chậm lại.Thời Ngọc Minh lấy điện thoại di động ra, cô không quá yên tâm với bên nhà cũ.Nhóc Dương cùng với Minh Nguyệt vẫn đang đó, một mình bác Lâm cũng không biết có thể ứng phó được với Cố Quân Nhi hay không?Cô có dự cảm, lần này Cổ Quân Nhi rõ ràng có chuẩn bị mà đến.So sánh với lần trước gặp mặt, cô ta dường như càng nhất định phải đạt được mục đích.Ting ting ting...!“Đừng lo lắng.Nhóc Dương cùng Minh Nguyệt không sao.Anh đã phải người qua đó xem rồi”Một tin nhắn của tiên sinh, giống như là một viên thuốc an thần, lập tức khiến cho cả người cô đều thở phào nhẹ nhõm.“Ngọc Minh, chăm sóc mình cho thật tốt.Cố Quân Nhi giao cho anh giải quyết, đừng vì cô ta mà tức giận, không đáng giá đâu.”Thời Ngọc Minh trả lời: “Tiên sinh, chẳng qua là em không hiểu, vì sao người tốt lành gì cũng không được sống tốt, nhưng người xấu sao lại có thể nhởn nhơ như vậy?”"Đây chỉ là nhất thời, một ngày nào đó tất cả thiện ác cũng sẽ được tính toán rành mạch hết.”“Phải đợi tới khi nào chứ? Em thật sự cảm thấy trời cao rất không công bằng”.Sẽ đến thôi.Ngọc Minh, không nên gấp gáp, bình tĩnh lại đi em.Đợi anh thêm một ít lâu nữa, anh sẽ làm cho mọi chuyện quan trở về quỹ đạo vốn có của nó.Tin tưởng anh.""...!Em tin anh”"A?" Lục Hào chần chờ một chút: "Đình Quân, là tôi.Tôi đã chạy tới nhà cũ rồi.Nhóc Dương và Minh Nguyệt đều không sao.Minh Kiệt đã dẫn người tới, bảo vệ mọi người rất tốt.""...!À, tốt, cảm ơn anh em""Cậu đó..." Lục Hào cười khổ một tiếng: "Rốt cuộc thì cậu cũng tỉnh.Lúc mới bắt đầu tôi thật sợ hết hồn""...!Xin lỗi.""Không có sao, không cần nói cảm ơn với tôi đâu.Đình Quân, tôi muốn xác nhận thêm chút nữa, bây giờ cậu...!Thật sự là Phong Đình Quân sao?"Phong Đình Quân thất thanh bật cười: "Bất kể là trước khi tỉnh lại, hay là sau đó, không phải cũng đều là mình cả thôi sao?"Lục Hào thở dài một cái, rõ ràng nhẹ nhõm như vứt được một hòn đá lớn: "Vụ tai nạn xe cộ ban đầu kia là đả kích quá lớn đối với cậu.Lần đầu tiên cậu dùng thân phận tiên sinh tìm được tôi, tôi thật cho rằng cậu không chịu nổi đả kích mà chia ra thành nhân cách thứ hai."- --------------------.

"Minh, em bình tĩnh một chút."

"Anh không quan tâm đến tính mạng của bố mẹ, nhưng tôi quan tâm! Phong Đình Quân, từ trước tôi chỉ nghĩ là anh hiểu lầm tôi, nhưng mà không nghĩ tới anh lại là người máu lạnh như vậy! Trước anh cho là tối gián tiếp hại chết bố mẹ anh, anh đối xử với tôi như thế nào? Anh hận đến mức chỉ muốn tôi lập tức đi chết ngay đi! Nhưng bây giờ thì sao? Anh lại yêu Cố Quân Nhi như vậy, yêu đến mức ngay cả lương tâm cũng bị mất sao?"

Phong Đình Quân đưa tay ra muốn ôm lấy cô: "Anh cũng không ngờ rằng hôm nay cô ta sẽ lại phát cáu đến mức làm ông nội phát bệnh tim..."

"Cho nên anh vẫn muốn chuẩn bị kết hôn cùng cô ta phải không?" Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, miễn cưỡng đè xuống lửa giận bồng bột trong lòng: "Được rồi, đôi mèo mả gà đồng hai người thật là cực kỳ xứng đôi".

Hốc mắt Phong Đình Quân ửng đỏ, nghiền chặt răng, tay xuôi ở hai bên người siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay cũng trắng bệch.

"Minh, nếu như...!Anh có thể giải quyết chuyện này, anh có thể giải quyết viên mãn tất cả mọi chuyện, em còn có thể...!Trở lại bên cạnh anh không?"

"Không thể nào" Thời Ngọc Minh lạnh lùng nói: "Đời này, tôi cũng không muốn có bất kỳ dây dưa rễ má nào cùng với anh nữa."

Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ hỏi: "Người nhà bệnh nhân có ở đây không?"

"Có!"

Thời Ngọc Minh trực tiếp chạy đến, làm ngơ câu hỏi của Phong Đình Quân.

Hình như anh lại nói câu gì đó, mà cô thì một câu cũng không muốn nghe.

Bác sĩ hỏi: "Cô là gì với bệnh nhân?"

"Tôi là cháu...!Cháu dâu của ông ấy"

"Ừ" Bác sĩ nói: "Ông cụ đã không có chuyện gì nữa rồi, một lát nữa y tá sẽ đẩy ông ấy đến phòng bệnh để tĩnh dưỡng.

Có điều lần này ông cụ là tức giận quá độ nên mới khiến tim bị phát đau.

Sau này tuyệt đối phải nhớ, không thể chọc ông ấy tức giận nữa.

Cũng may là tối ngày hôm nay đưa ông cụ vào viện kịp thời, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường được."

Thời Ngọc Minh nặng nề gật đầu: "Vâng bác sĩ, tôi nhớ rồi".

Rất nhanh, ông cụ Phong bị đẩy ra ngoài, trên mặt còn mang mặt nạ dưỡng khí.

Lúc thấy cô, ông cụ Phong dùng hết sức đưa tay ra, muốn kéo cô.

Thời Ngọc Minh cuối cùng vẫn là không đành lòng, nhẹ nhàng cầm bàn tay già nua của ông ấy: “Ông nội Phong, không sao, cháu đây rồi”

Ông cụ Phong bấy giờ mới yên lòng, chậm rãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi.

Thời Ngọc Minh vẫn luôn ở bên cạnh ông ấy, ông cụ Phong hỏi: "Đình Quân đâu?"

Phong Đình Quân?

Thời Ngọc Minh quay đầu nhìn một chút, phát hiện Phong Đình Quân đang ở bên ngoài nghe điện thoại.

"...!Có thể là chuyện của công ty, đang bận ạ!

Ông cụ Phong uể oải, nhưng mặt vẫn đầy vẻ không hài lòng: "Chuyện công ty cái gì chứ? Nhất định chính là cái con hồ ly tinh đó gọi điện thoại cho nó".

Thời Ngọc Minh không lên tiếng.

Là Cố Quân Nhi gọi cũng được, không phải cô ta gọi cũng xong.

Cũng không có quan hệ gì với cô nữa rồi.

"Ông nội, ông ngủ một lát đi, cháu ở chỗ này trông nom cho ông" "Ừ, được."

Ông cụ Phong chậm rãi nhắm mắt lại, hô hấp cũng dần dần chậm lại.

Thời Ngọc Minh lấy điện thoại di động ra, cô không quá yên tâm với bên nhà cũ.

Nhóc Dương cùng với Minh Nguyệt vẫn đang đó, một mình bác Lâm cũng không biết có thể ứng phó được với Cố Quân Nhi hay không?

Cô có dự cảm, lần này Cổ Quân Nhi rõ ràng có chuẩn bị mà đến.

So sánh với lần trước gặp mặt, cô ta dường như càng nhất định phải đạt được mục đích.

Ting ting ting...!

“Đừng lo lắng.

Nhóc Dương cùng Minh Nguyệt không sao.

Anh đã phải người qua đó xem rồi”

Một tin nhắn của tiên sinh, giống như là một viên thuốc an thần, lập tức khiến cho cả người cô đều thở phào nhẹ nhõm.

“Ngọc Minh, chăm sóc mình cho thật tốt.

Cố Quân Nhi giao cho anh giải quyết, đừng vì cô ta mà tức giận, không đáng giá đâu.”

Thời Ngọc Minh trả lời: “Tiên sinh, chẳng qua là em không hiểu, vì sao người tốt lành gì cũng không được sống tốt, nhưng người xấu sao lại có thể nhởn nhơ như vậy?”

"Đây chỉ là nhất thời, một ngày nào đó tất cả thiện ác cũng sẽ được tính toán rành mạch hết.”

“Phải đợi tới khi nào chứ? Em thật sự cảm thấy trời cao rất không công bằng”.

Sẽ đến thôi.

Ngọc Minh, không nên gấp gáp, bình tĩnh lại đi em.

Đợi anh thêm một ít lâu nữa, anh sẽ làm cho mọi chuyện quan trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Tin tưởng anh."

"...!Em tin anh”

"A?" Lục Hào chần chờ một chút: "Đình Quân, là tôi.

Tôi đã chạy tới nhà cũ rồi.

Nhóc Dương và Minh Nguyệt đều không sao.

Minh Kiệt đã dẫn người tới, bảo vệ mọi người rất tốt."

"...!À, tốt, cảm ơn anh em"

"Cậu đó..." Lục Hào cười khổ một tiếng: "Rốt cuộc thì cậu cũng tỉnh.

Lúc mới bắt đầu tôi thật sợ hết hồn"

"...!Xin lỗi."

"Không có sao, không cần nói cảm ơn với tôi đâu.

Đình Quân, tôi muốn xác nhận thêm chút nữa, bây giờ cậu...!Thật sự là Phong Đình Quân sao?"

Phong Đình Quân thất thanh bật cười: "Bất kể là trước khi tỉnh lại, hay là sau đó, không phải cũng đều là mình cả thôi sao?"

Lục Hào thở dài một cái, rõ ràng nhẹ nhõm như vứt được một hòn đá lớn: "Vụ tai nạn xe cộ ban đầu kia là đả kích quá lớn đối với cậu.

Lần đầu tiên cậu dùng thân phận tiên sinh tìm được tôi, tôi thật cho rằng cậu không chịu nổi đả kích mà chia ra thành nhân cách thứ hai."

- --------------------.

Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… "Minh, em bình tĩnh một chút.""Anh không quan tâm đến tính mạng của bố mẹ, nhưng tôi quan tâm! Phong Đình Quân, từ trước tôi chỉ nghĩ là anh hiểu lầm tôi, nhưng mà không nghĩ tới anh lại là người máu lạnh như vậy! Trước anh cho là tối gián tiếp hại chết bố mẹ anh, anh đối xử với tôi như thế nào? Anh hận đến mức chỉ muốn tôi lập tức đi chết ngay đi! Nhưng bây giờ thì sao? Anh lại yêu Cố Quân Nhi như vậy, yêu đến mức ngay cả lương tâm cũng bị mất sao?"Phong Đình Quân đưa tay ra muốn ôm lấy cô: "Anh cũng không ngờ rằng hôm nay cô ta sẽ lại phát cáu đến mức làm ông nội phát bệnh tim...""Cho nên anh vẫn muốn chuẩn bị kết hôn cùng cô ta phải không?" Thời Ngọc Minh hít sâu một hơi, miễn cưỡng đè xuống lửa giận bồng bột trong lòng: "Được rồi, đôi mèo mả gà đồng hai người thật là cực kỳ xứng đôi".Hốc mắt Phong Đình Quân ửng đỏ, nghiền chặt răng, tay xuôi ở hai bên người siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay cũng trắng bệch."Minh, nếu như...!Anh có thể giải quyết chuyện này, anh có thể giải quyết viên mãn tất cả mọi chuyện, em còn có thể...!Trở lại bên cạnh anh không?""Không thể nào" Thời Ngọc Minh lạnh lùng nói: "Đời này, tôi cũng không muốn có bất kỳ dây dưa rễ má nào cùng với anh nữa."Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ hỏi: "Người nhà bệnh nhân có ở đây không?""Có!"Thời Ngọc Minh trực tiếp chạy đến, làm ngơ câu hỏi của Phong Đình Quân.Hình như anh lại nói câu gì đó, mà cô thì một câu cũng không muốn nghe.Bác sĩ hỏi: "Cô là gì với bệnh nhân?""Tôi là cháu...!Cháu dâu của ông ấy""Ừ" Bác sĩ nói: "Ông cụ đã không có chuyện gì nữa rồi, một lát nữa y tá sẽ đẩy ông ấy đến phòng bệnh để tĩnh dưỡng.Có điều lần này ông cụ là tức giận quá độ nên mới khiến tim bị phát đau.Sau này tuyệt đối phải nhớ, không thể chọc ông ấy tức giận nữa.Cũng may là tối ngày hôm nay đưa ông cụ vào viện kịp thời, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường được."Thời Ngọc Minh nặng nề gật đầu: "Vâng bác sĩ, tôi nhớ rồi".Rất nhanh, ông cụ Phong bị đẩy ra ngoài, trên mặt còn mang mặt nạ dưỡng khí.Lúc thấy cô, ông cụ Phong dùng hết sức đưa tay ra, muốn kéo cô.Thời Ngọc Minh cuối cùng vẫn là không đành lòng, nhẹ nhàng cầm bàn tay già nua của ông ấy: “Ông nội Phong, không sao, cháu đây rồi”Ông cụ Phong bấy giờ mới yên lòng, chậm rãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi.Thời Ngọc Minh vẫn luôn ở bên cạnh ông ấy, ông cụ Phong hỏi: "Đình Quân đâu?"Phong Đình Quân?Thời Ngọc Minh quay đầu nhìn một chút, phát hiện Phong Đình Quân đang ở bên ngoài nghe điện thoại."...!Có thể là chuyện của công ty, đang bận ạ!Ông cụ Phong uể oải, nhưng mặt vẫn đầy vẻ không hài lòng: "Chuyện công ty cái gì chứ? Nhất định chính là cái con hồ ly tinh đó gọi điện thoại cho nó".Thời Ngọc Minh không lên tiếng.Là Cố Quân Nhi gọi cũng được, không phải cô ta gọi cũng xong.Cũng không có quan hệ gì với cô nữa rồi."Ông nội, ông ngủ một lát đi, cháu ở chỗ này trông nom cho ông" "Ừ, được."Ông cụ Phong chậm rãi nhắm mắt lại, hô hấp cũng dần dần chậm lại.Thời Ngọc Minh lấy điện thoại di động ra, cô không quá yên tâm với bên nhà cũ.Nhóc Dương cùng với Minh Nguyệt vẫn đang đó, một mình bác Lâm cũng không biết có thể ứng phó được với Cố Quân Nhi hay không?Cô có dự cảm, lần này Cổ Quân Nhi rõ ràng có chuẩn bị mà đến.So sánh với lần trước gặp mặt, cô ta dường như càng nhất định phải đạt được mục đích.Ting ting ting...!“Đừng lo lắng.Nhóc Dương cùng Minh Nguyệt không sao.Anh đã phải người qua đó xem rồi”Một tin nhắn của tiên sinh, giống như là một viên thuốc an thần, lập tức khiến cho cả người cô đều thở phào nhẹ nhõm.“Ngọc Minh, chăm sóc mình cho thật tốt.Cố Quân Nhi giao cho anh giải quyết, đừng vì cô ta mà tức giận, không đáng giá đâu.”Thời Ngọc Minh trả lời: “Tiên sinh, chẳng qua là em không hiểu, vì sao người tốt lành gì cũng không được sống tốt, nhưng người xấu sao lại có thể nhởn nhơ như vậy?”"Đây chỉ là nhất thời, một ngày nào đó tất cả thiện ác cũng sẽ được tính toán rành mạch hết.”“Phải đợi tới khi nào chứ? Em thật sự cảm thấy trời cao rất không công bằng”.Sẽ đến thôi.Ngọc Minh, không nên gấp gáp, bình tĩnh lại đi em.Đợi anh thêm một ít lâu nữa, anh sẽ làm cho mọi chuyện quan trở về quỹ đạo vốn có của nó.Tin tưởng anh.""...!Em tin anh”"A?" Lục Hào chần chờ một chút: "Đình Quân, là tôi.Tôi đã chạy tới nhà cũ rồi.Nhóc Dương và Minh Nguyệt đều không sao.Minh Kiệt đã dẫn người tới, bảo vệ mọi người rất tốt.""...!À, tốt, cảm ơn anh em""Cậu đó..." Lục Hào cười khổ một tiếng: "Rốt cuộc thì cậu cũng tỉnh.Lúc mới bắt đầu tôi thật sợ hết hồn""...!Xin lỗi.""Không có sao, không cần nói cảm ơn với tôi đâu.Đình Quân, tôi muốn xác nhận thêm chút nữa, bây giờ cậu...!Thật sự là Phong Đình Quân sao?"Phong Đình Quân thất thanh bật cười: "Bất kể là trước khi tỉnh lại, hay là sau đó, không phải cũng đều là mình cả thôi sao?"Lục Hào thở dài một cái, rõ ràng nhẹ nhõm như vứt được một hòn đá lớn: "Vụ tai nạn xe cộ ban đầu kia là đả kích quá lớn đối với cậu.Lần đầu tiên cậu dùng thân phận tiên sinh tìm được tôi, tôi thật cho rằng cậu không chịu nổi đả kích mà chia ra thành nhân cách thứ hai."- --------------------.

Chương 134: Anh Sẽ Làm Cho Tất Cả Mọi Chuyện Trở Về Quỹ Đạo Vốn Dĩ Của Nó