“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi…
Chương 221: Tôi Có Cách Cứu Cậu Ta Thì Cũng Có Biện Pháp Phá Hủy
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… “Chúng ta đi thôi?”Thời Ngọc Minh nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, hiện tại đã là bốn giờ sáng.Phong Đình Quân ghé mắt nhìn theo, khẽ gật đầu.“Ừm.”“Khoan đã.Chúng ta chụp một tấm hình kỉ niệm đám cưới đi.” Thời Ngọc Minh kéo tay anh.Mà giấc mộng cô dâu của toàn bộ thiếu nữ trên thế giới rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào?Chính là cô dâu mặc chiếc đầm dài chấm đất, sắc trắng thuần khiết, gương mặt được trang điểm vô cùng xinh đẹp lộng lẫy.Từng bước cô đi giống như dải ngân hà chuyển động, dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ động lòng người.Mà chủ rể sẽ một thân âu phục trắng tinh tươm chỉn chu, phối với caravat do vợ mình tự tay lựa chọn, mỉm cười vươn tay về phía người mình yêu.Thế nhưng hiện tại thì sao? Quần áo trên người cô nhăn nhúm, còn anh lại một thân áo đen quần đen.Cho dù phía sau là tán cây hải đường lãng mạn đi chăng nữa thì cũng chẳng chút quan hệ gì đến hai từ ảnh cưới.Tuy nhiên, Thời Ngọc Minh tựa hồ chẳng hề bận tâm, bật màn hình trước, nghiêng đầu tựa ào vai anh, lộ ra nụ cười tỏa nắng.“Xong rồi, chúng ta đi thôi.” Phong Đình Quân khởi động xe, cả hai nhanh chóng chạy về phía sân bay.Trên lốp xe vẫn còn vương lại tàn hoa, chậm rãi bị gió cuốn bay đi.Sắc trời bấy giờ đã lộ ra từng tia nắng đầu tia, cô lúc này mới nhận ra.“Đây là phía sau núi Thanh Vân?”“Ừm, mọi người đa phần đều tham qua ở phía trước, nơi này không có ai vào cả.”“Cái cây kai cũng không biết đã được bao nhiêu năm rồi nữa.Vừa lớn vừa khiến cho núi Thanh Vân giống như mở ra chân trời mới vậy.”Trong kí ức Thời Ngọc Minh vẫn lưu lại hình bóng tán cây quá mức tuyệt đẹp kia.Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng phanh xe đinh tai nhức óc, khiến cô mơ màng.Cú va chạm thật mạnh khiến chiếc xe máy đều bị húc bật khỏi con đường, cô cảm giác mình được trong lồng ngực vô cùng vững chãi nhưng cuối cùng vẫn bị văng ra thật xa, thân thể va đập xuống nền xi măng lạnh lẽo.Ầm! Cơn đau nhức kéo đến khiến toàn bộ suy nghĩ trong đầu cô đặc quánh như keo.“Cô Thời, xin chào.” Trời đất trước mắt quay cuồng, cô không thể nhìn rõ người trước mặt mình là ai, chỉ thấy dáng dấp đối phương đang ngồi trên xe lăn.Đối phương mặc trang phục thêu truyền thống màu đỏ sậm, tinh thần minh mẫn.“Không nghĩ đến lần đầu tiên chúng ta gặp mặt lại phải dùng cách thức như thế này, thật sự xin lỗi.”Thời Ngọc Minh nhắm mắt, nghỉ ngơi hồi lâu mới có thể ổn định tinh thần.Lần thứu hai mở mắt, cô vẫn cảm thấy đầu đau như búa bổ.Tiên sinh đâu? Cô cựa quậy, phát hiện mình vẫn nằm trong lồng ngực đối phương, mà anh vẫn duy trì tư thế ôm cô, cả gương mặt đều là máu. “Tiên sinh! Tiên sinh!”Thời Ngọc Minh muốn gọi anh dậy nhưng vừa đọng đến lớp áo, ngón tay cô liền cứng đờ.Quần áo anh màu đen nên không thấy được vết máu nhưng Thời Ngọc Minh có thể cảm nhận được thứ chất lỏng đỏ sẫm, sền sệt ấm nóng kia đang thấm đẫm cả thân thể anh.Cô theo bản năng nhìn về phía điện thoại, nhưng cú va đập ban nãy đã khiến mọi thứ vỡ tan tành.“Mau gọi xe cứu thương!”May mắn, trước mặt còn có người đàn ông này.Cô dùng chút sức tàn của mình, lết về phía đối phương.“Ông ơi, cầu xin ông mau giúp tôi gọi xe cứu thương, nhanh lên một chút! Chồng tôi đang bị thương rất nặng!”“Cô Thời, cô muốn cứu cậu ta sao?” Ông cụ Hình chậm rãi xoay chuyển chuỗi châu trong tay, thái độ vẫn vô cùng thong dong, thanh âm ôn tồn.“Đúng vậy!”“Thế cô có biết tôi là ai không?”Thời Ngọc Minh sửng sốt hồi lâu, hiện tại mới chỉ bốn giờ sáng nhưng lại ông lão này lại xuất hiện ở đây.Hơn nữa chiếc xe đỗ đằng kia giống y như đúc chiếc xe mà ngày đó tổng giám đốc Quách chạy đến nhà gặp cô.Trong nháy mắt, cô liền phản ứng.“Ông chính là…ân nhân của tiên sinh?”“Ân nhân? Nói như vậy cũng được, tuy nhiên mối quan hệ giữa tôi và cậu ta không chỉ đơn giản như vậy.Cô Thời, hiện tại tiên sinh của cô trở thành bộ dạng như thế này, toàn bộ đều bởi vì cô đã không nghe lời.Tôi sớm đã cảnh cáo, thậm chí cho cô cơ hội rời đi nhưng mọi thứ hiện tại đều đã muộn rồi.”“…Trước tiên ông có thể cứu anh ấy được không? Anh ấy bị thương nặng lắm…”Thời Ngọc Minh cúi đầu, gắt gao cắn chặt môi.Ông Hình nghe vậy liền cười gằn.“Tôi cứu cậu ta làm cái gì? Để cậu ta ở sau lưng tôi giở trò, tính toán dẫn cô bỏ trốn sang nước ngoài, sống một cuộc đời an nhàn? Với tư chất cùng năng lực của cậu ta, vốn phải ở trong giới kinh doanh nhấc lên một hồi phong ba bão táp, trở thành cái tên khiến ai nấy đều phải khiếp vía.“Lần trước tôi cứu cậu ta, vốn dĩ là để bồi dưỡng nhân tài, đồng thời hoàn thành nguyện vọng bản thân chưa thể nào đạt được.Thế nhưng hiện tại thì sao? Coi như tôi có cứu sống cậu ta đi chăng nữa, thì cậu ta chỉ biết lao đầu vào yêu đương, bị phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay mà thôi.” “Chẳng lẽ ông trơ mắt nhìn anh ấy chết ngay tại đây sao? Tốt xấu gì đây cũng chính là người thừa kế do chính tay ông lựa chọn cơ mà!”Thời Ngọc Minh cuống cuồng trả lời, ông Hình nghe vậy liền nhếch môi, đôi mắt lóe lên tia tính toán sắc bén.“Cô Thời, tôi đương nhiên có thể cứu cậu ta.Tuy nhiên…tôi có điều kiện.”“Trong lòng cô hiện tại đã có câu trả lời, còn phải hỏi ngược lại tôi sao?”“…”“Hiện tại đã là bốn giờ rưỡi, máy bay cũng sắp cất cánh rồi.Cô đi hay ở đầu không quan trọng, ngược lại cậu ta xương cốt cứng cáp, tự đánh gãy tay mình cũng chẳng thèm rên một tiếng.Hiện tại có thể tiếp tục chờ, chờ đến khi máu trên người cậu ta chảy cạn.Tôi không vội.”“…”“Khánh An!” Ông Hình gọi một tiếng, Quách Khánh An liền từ trên xe Lincoln bước xuống.Trên đầu quấn băng gạc, máu vẫn thấm ra ngoài, mà cánh tay cũng bị bó thạch cao, chân phải dùng gậy để chống đỡ, dáng vẻ vô cùng chật vật.“Cô Thời, cô có thấy không? Đây chính là kết cục cho kẻ dám phản bội tôi, cấu kết làm chuyện xằng bậy bên ngoài.Một cánh tay, một cái chân, đây chính là sự đánh đổi.Tôi đối với Phong Đình Quân đã quá mức nhân nhượng rồi.”Thời Ngọc Minh ngẩng đầu nhìn Quách Khánh An nhưng từ đầu đến cuối đối phương đều cúi đầu, tựa hồ không tình nguyện để cô nhìn những vết thương này. “Đình Quân…Cậu ta khiến tôi nhớ đến chính mình hồi còn trẻ, cho nên tôi thật sự không muốn nhìn thấy cậu ta chết chút nào.Thật đáng tiếc.”Thân thể Phong Đình Quân bấy giờ đã chảy máu đến mức không ngừng, thời điểm cô nắm tay anh liền bị dọa cho giật nảy mình.Lồng ngực mới ban nãy còn ấm áp, hiện tại đã lạnh như băng.Ông cụ Hình liếc mắt nhìn Quách Khánh An ra hiệu, đối phương ngay lập tức hiểu ý, đưa cho cô tờ giấy cùng một cây bút..
“Chúng ta đi thôi?”
Thời Ngọc Minh nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, hiện tại đã là bốn giờ sáng.
Phong Đình Quân ghé mắt nhìn theo, khẽ gật đầu.
“Ừm.”
“Khoan đã.
Chúng ta chụp một tấm hình kỉ niệm đám cưới đi.”
Thời Ngọc Minh kéo tay anh.
Mà giấc mộng cô dâu của toàn bộ thiếu nữ trên thế giới rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào?
Chính là cô dâu mặc chiếc đầm dài chấm đất, sắc trắng thuần khiết, gương mặt được trang điểm vô cùng xinh đẹp lộng lẫy.
Từng bước cô đi giống như dải ngân hà chuyển động, dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ động lòng người.
Mà chủ rể sẽ một thân âu phục trắng tinh tươm chỉn chu, phối với caravat do vợ mình tự tay lựa chọn, mỉm cười vươn tay về phía người mình yêu.
Thế nhưng hiện tại thì sao?
Quần áo trên người cô nhăn nhúm, còn anh lại một thân áo đen quần đen.
Cho dù phía sau là tán cây hải đường lãng mạn đi chăng nữa thì cũng chẳng chút quan hệ gì đến hai từ ảnh cưới.
Tuy nhiên, Thời Ngọc Minh tựa hồ chẳng hề bận tâm, bật màn hình trước, nghiêng đầu tựa ào vai anh, lộ ra nụ cười tỏa nắng.
“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Phong Đình Quân khởi động xe, cả hai nhanh chóng chạy về phía sân bay.
Trên lốp xe vẫn còn vương lại tàn hoa, chậm rãi bị gió cuốn bay đi.
Sắc trời bấy giờ đã lộ ra từng tia nắng đầu tia, cô lúc này mới nhận ra.
“Đây là phía sau núi Thanh Vân?”
“Ừm, mọi người đa phần đều tham qua ở phía trước, nơi này không có ai vào cả.”
“Cái cây kai cũng không biết đã được bao nhiêu năm rồi nữa.
Vừa lớn vừa khiến cho núi Thanh Vân giống như mở ra chân trời mới vậy.”
Trong kí ức Thời Ngọc Minh vẫn lưu lại hình bóng tán cây quá mức tuyệt đẹp kia.
Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng phanh xe đinh tai nhức óc, khiến cô mơ màng.
Cú va chạm thật mạnh khiến chiếc xe máy đều bị húc bật khỏi con đường, cô cảm giác mình được trong lồng ngực vô cùng vững chãi nhưng cuối cùng vẫn bị văng ra thật xa, thân thể va đập xuống nền xi măng lạnh lẽo.
Ầm! Cơn đau nhức kéo đến khiến toàn bộ suy nghĩ trong đầu cô đặc quánh như keo.
“Cô Thời, xin chào.”
Trời đất trước mắt quay cuồng, cô không thể nhìn rõ người trước mặt mình là ai, chỉ thấy dáng dấp đối phương đang ngồi trên xe lăn.
Đối phương mặc trang phục thêu truyền thống màu đỏ sậm, tinh thần minh mẫn.
“Không nghĩ đến lần đầu tiên chúng ta gặp mặt lại phải dùng cách thức như thế này, thật sự xin lỗi.”
Thời Ngọc Minh nhắm mắt, nghỉ ngơi hồi lâu mới có thể ổn định tinh thần.
Lần thứu hai mở mắt, cô vẫn cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Tiên sinh đâu? Cô cựa quậy, phát hiện mình vẫn nằm trong lồng ngực đối phương, mà anh vẫn duy trì tư thế ôm cô, cả gương mặt đều là máu.
“Tiên sinh! Tiên sinh!”
Thời Ngọc Minh muốn gọi anh dậy nhưng vừa đọng đến lớp áo, ngón tay cô liền cứng đờ.
Quần áo anh màu đen nên không thấy được vết máu nhưng Thời Ngọc Minh có thể cảm nhận được thứ chất lỏng đỏ sẫm, sền sệt ấm nóng kia đang thấm đẫm cả thân thể anh.
Cô theo bản năng nhìn về phía điện thoại, nhưng cú va đập ban nãy đã khiến mọi thứ vỡ tan tành.
“Mau gọi xe cứu thương!”
May mắn, trước mặt còn có người đàn ông này.
Cô dùng chút sức tàn của mình, lết về phía đối phương.
“Ông ơi, cầu xin ông mau giúp tôi gọi xe cứu thương, nhanh lên một chút! Chồng tôi đang bị thương rất nặng!”
“Cô Thời, cô muốn cứu cậu ta sao?”
Ông cụ Hình chậm rãi xoay chuyển chuỗi châu trong tay, thái độ vẫn vô cùng thong dong, thanh âm ôn tồn.
“Đúng vậy!”
“Thế cô có biết tôi là ai không?”
Thời Ngọc Minh sửng sốt hồi lâu, hiện tại mới chỉ bốn giờ sáng nhưng lại ông lão này lại xuất hiện ở đây.
Hơn nữa chiếc xe đỗ đằng kia giống y như đúc chiếc xe mà ngày đó tổng giám đốc Quách chạy đến nhà gặp cô.
Trong nháy mắt, cô liền phản ứng.
“Ông chính là…ân nhân của tiên sinh?”
“Ân nhân? Nói như vậy cũng được, tuy nhiên mối quan hệ giữa tôi và cậu ta không chỉ đơn giản như vậy.
Cô Thời, hiện tại tiên sinh của cô trở thành bộ dạng như thế này, toàn bộ đều bởi vì cô đã không nghe lời.
Tôi sớm đã cảnh cáo, thậm chí cho cô cơ hội rời đi nhưng mọi thứ hiện tại đều đã muộn rồi.”
“…Trước tiên ông có thể cứu anh ấy được không? Anh ấy bị thương nặng lắm…”
Thời Ngọc Minh cúi đầu, gắt gao cắn chặt môi.
Ông Hình nghe vậy liền cười gằn.
“Tôi cứu cậu ta làm cái gì? Để cậu ta ở sau lưng tôi giở trò, tính toán dẫn cô bỏ trốn sang nước ngoài, sống một cuộc đời an nhàn? Với tư chất cùng năng lực của cậu ta, vốn phải ở trong giới kinh doanh nhấc lên một hồi phong ba bão táp, trở thành cái tên khiến ai nấy đều phải khiếp vía.
“Lần trước tôi cứu cậu ta, vốn dĩ là để bồi dưỡng nhân tài, đồng thời hoàn thành nguyện vọng bản thân chưa thể nào đạt được.
Thế nhưng hiện tại thì sao? Coi như tôi có cứu sống cậu ta đi chăng nữa, thì cậu ta chỉ biết lao đầu vào yêu đương, bị phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay mà thôi.”
“Chẳng lẽ ông trơ mắt nhìn anh ấy chết ngay tại đây sao? Tốt xấu gì đây cũng chính là người thừa kế do chính tay ông lựa chọn cơ mà!”
Thời Ngọc Minh cuống cuồng trả lời, ông Hình nghe vậy liền nhếch môi, đôi mắt lóe lên tia tính toán sắc bén.
“Cô Thời, tôi đương nhiên có thể cứu cậu ta.
Tuy nhiên…tôi có điều kiện.”
“Trong lòng cô hiện tại đã có câu trả lời, còn phải hỏi ngược lại tôi sao?”
“…”
“Hiện tại đã là bốn giờ rưỡi, máy bay cũng sắp cất cánh rồi.
Cô đi hay ở đầu không quan trọng, ngược lại cậu ta xương cốt cứng cáp, tự đánh gãy tay mình cũng chẳng thèm rên một tiếng.
Hiện tại có thể tiếp tục chờ, chờ đến khi máu trên người cậu ta chảy cạn.
Tôi không vội.”
“…”
“Khánh An!”
Ông Hình gọi một tiếng, Quách Khánh An liền từ trên xe Lincoln bước xuống.
Trên đầu quấn băng gạc, máu vẫn thấm ra ngoài, mà cánh tay cũng bị bó thạch cao, chân phải dùng gậy để chống đỡ, dáng vẻ vô cùng chật vật.
“Cô Thời, cô có thấy không? Đây chính là kết cục cho kẻ dám phản bội tôi, cấu kết làm chuyện xằng bậy bên ngoài.
Một cánh tay, một cái chân, đây chính là sự đánh đổi.
Tôi đối với Phong Đình Quân đã quá mức nhân nhượng rồi.”
Thời Ngọc Minh ngẩng đầu nhìn Quách Khánh An nhưng từ đầu đến cuối đối phương đều cúi đầu, tựa hồ không tình nguyện để cô nhìn những vết thương này.
“Đình Quân…Cậu ta khiến tôi nhớ đến chính mình hồi còn trẻ, cho nên tôi thật sự không muốn nhìn thấy cậu ta chết chút nào.
Thật đáng tiếc.”
Thân thể Phong Đình Quân bấy giờ đã chảy máu đến mức không ngừng, thời điểm cô nắm tay anh liền bị dọa cho giật nảy mình.
Lồng ngực mới ban nãy còn ấm áp, hiện tại đã lạnh như băng.
Ông cụ Hình liếc mắt nhìn Quách Khánh An ra hiệu, đối phương ngay lập tức hiểu ý, đưa cho cô tờ giấy cùng một cây bút..
Nếu Yêu Anh Là Sai Em Nguyện Vì Anh Sai Cả ĐờiTác giả: Sai Một LầnTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Cô Thời, cô vẫn không có thai” Mong chờ trong mắt Thời Ngọc Minh lập tức biến sạch, cô cắn môi lên tiếng: "...!Được” Bác sĩ trả kết quả kiểm tra lại cho cô, trong ánh mắt có chút đồng tình: "Cô Thời, nếu không...!Từ bỏ đi. Thân thể của cô thực sự đã không chịu nổi hành hạ như vậy, hơn nữa cho dù mang thai được cũng không nhất định có thể chịu đến đủ tháng để sinh.” Thời Ngọc Minh cắn môi, không nói được một lời, cả người lạnh bằng. Bác sĩ có chút lo lắng cho cô, vội gọi hai tiếng: “Cô Thời? Cô có khỏe không?” "Tôi không sao, tôi đang nghe” Trong giọng nói của cô đầy sự run rẩy, môi đã mất đi huyết sắc, ảm đạm không còn chút máu. Bác sĩ nhìn dáng vẻ này của cô thì nặng nề thở dài một hơi: “Thực ra bây giờ cô trị bệnh bằng hoá chất thì vẫn có tỷ lệ có thể kéo dài tuổi thọ lâu một chút”. “Không cần, tôi nhất định phải mang thai” Cô đứng lên nói: “Bác sĩ, làm phiền ông tiêm kích rụng trứng cho tôi, tôi muốn thử một lần nữa” Nhưng bác sĩ lại không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi… “Chúng ta đi thôi?”Thời Ngọc Minh nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, hiện tại đã là bốn giờ sáng.Phong Đình Quân ghé mắt nhìn theo, khẽ gật đầu.“Ừm.”“Khoan đã.Chúng ta chụp một tấm hình kỉ niệm đám cưới đi.” Thời Ngọc Minh kéo tay anh.Mà giấc mộng cô dâu của toàn bộ thiếu nữ trên thế giới rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào?Chính là cô dâu mặc chiếc đầm dài chấm đất, sắc trắng thuần khiết, gương mặt được trang điểm vô cùng xinh đẹp lộng lẫy.Từng bước cô đi giống như dải ngân hà chuyển động, dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ động lòng người.Mà chủ rể sẽ một thân âu phục trắng tinh tươm chỉn chu, phối với caravat do vợ mình tự tay lựa chọn, mỉm cười vươn tay về phía người mình yêu.Thế nhưng hiện tại thì sao? Quần áo trên người cô nhăn nhúm, còn anh lại một thân áo đen quần đen.Cho dù phía sau là tán cây hải đường lãng mạn đi chăng nữa thì cũng chẳng chút quan hệ gì đến hai từ ảnh cưới.Tuy nhiên, Thời Ngọc Minh tựa hồ chẳng hề bận tâm, bật màn hình trước, nghiêng đầu tựa ào vai anh, lộ ra nụ cười tỏa nắng.“Xong rồi, chúng ta đi thôi.” Phong Đình Quân khởi động xe, cả hai nhanh chóng chạy về phía sân bay.Trên lốp xe vẫn còn vương lại tàn hoa, chậm rãi bị gió cuốn bay đi.Sắc trời bấy giờ đã lộ ra từng tia nắng đầu tia, cô lúc này mới nhận ra.“Đây là phía sau núi Thanh Vân?”“Ừm, mọi người đa phần đều tham qua ở phía trước, nơi này không có ai vào cả.”“Cái cây kai cũng không biết đã được bao nhiêu năm rồi nữa.Vừa lớn vừa khiến cho núi Thanh Vân giống như mở ra chân trời mới vậy.”Trong kí ức Thời Ngọc Minh vẫn lưu lại hình bóng tán cây quá mức tuyệt đẹp kia.Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng phanh xe đinh tai nhức óc, khiến cô mơ màng.Cú va chạm thật mạnh khiến chiếc xe máy đều bị húc bật khỏi con đường, cô cảm giác mình được trong lồng ngực vô cùng vững chãi nhưng cuối cùng vẫn bị văng ra thật xa, thân thể va đập xuống nền xi măng lạnh lẽo.Ầm! Cơn đau nhức kéo đến khiến toàn bộ suy nghĩ trong đầu cô đặc quánh như keo.“Cô Thời, xin chào.” Trời đất trước mắt quay cuồng, cô không thể nhìn rõ người trước mặt mình là ai, chỉ thấy dáng dấp đối phương đang ngồi trên xe lăn.Đối phương mặc trang phục thêu truyền thống màu đỏ sậm, tinh thần minh mẫn.“Không nghĩ đến lần đầu tiên chúng ta gặp mặt lại phải dùng cách thức như thế này, thật sự xin lỗi.”Thời Ngọc Minh nhắm mắt, nghỉ ngơi hồi lâu mới có thể ổn định tinh thần.Lần thứu hai mở mắt, cô vẫn cảm thấy đầu đau như búa bổ.Tiên sinh đâu? Cô cựa quậy, phát hiện mình vẫn nằm trong lồng ngực đối phương, mà anh vẫn duy trì tư thế ôm cô, cả gương mặt đều là máu. “Tiên sinh! Tiên sinh!”Thời Ngọc Minh muốn gọi anh dậy nhưng vừa đọng đến lớp áo, ngón tay cô liền cứng đờ.Quần áo anh màu đen nên không thấy được vết máu nhưng Thời Ngọc Minh có thể cảm nhận được thứ chất lỏng đỏ sẫm, sền sệt ấm nóng kia đang thấm đẫm cả thân thể anh.Cô theo bản năng nhìn về phía điện thoại, nhưng cú va đập ban nãy đã khiến mọi thứ vỡ tan tành.“Mau gọi xe cứu thương!”May mắn, trước mặt còn có người đàn ông này.Cô dùng chút sức tàn của mình, lết về phía đối phương.“Ông ơi, cầu xin ông mau giúp tôi gọi xe cứu thương, nhanh lên một chút! Chồng tôi đang bị thương rất nặng!”“Cô Thời, cô muốn cứu cậu ta sao?” Ông cụ Hình chậm rãi xoay chuyển chuỗi châu trong tay, thái độ vẫn vô cùng thong dong, thanh âm ôn tồn.“Đúng vậy!”“Thế cô có biết tôi là ai không?”Thời Ngọc Minh sửng sốt hồi lâu, hiện tại mới chỉ bốn giờ sáng nhưng lại ông lão này lại xuất hiện ở đây.Hơn nữa chiếc xe đỗ đằng kia giống y như đúc chiếc xe mà ngày đó tổng giám đốc Quách chạy đến nhà gặp cô.Trong nháy mắt, cô liền phản ứng.“Ông chính là…ân nhân của tiên sinh?”“Ân nhân? Nói như vậy cũng được, tuy nhiên mối quan hệ giữa tôi và cậu ta không chỉ đơn giản như vậy.Cô Thời, hiện tại tiên sinh của cô trở thành bộ dạng như thế này, toàn bộ đều bởi vì cô đã không nghe lời.Tôi sớm đã cảnh cáo, thậm chí cho cô cơ hội rời đi nhưng mọi thứ hiện tại đều đã muộn rồi.”“…Trước tiên ông có thể cứu anh ấy được không? Anh ấy bị thương nặng lắm…”Thời Ngọc Minh cúi đầu, gắt gao cắn chặt môi.Ông Hình nghe vậy liền cười gằn.“Tôi cứu cậu ta làm cái gì? Để cậu ta ở sau lưng tôi giở trò, tính toán dẫn cô bỏ trốn sang nước ngoài, sống một cuộc đời an nhàn? Với tư chất cùng năng lực của cậu ta, vốn phải ở trong giới kinh doanh nhấc lên một hồi phong ba bão táp, trở thành cái tên khiến ai nấy đều phải khiếp vía.“Lần trước tôi cứu cậu ta, vốn dĩ là để bồi dưỡng nhân tài, đồng thời hoàn thành nguyện vọng bản thân chưa thể nào đạt được.Thế nhưng hiện tại thì sao? Coi như tôi có cứu sống cậu ta đi chăng nữa, thì cậu ta chỉ biết lao đầu vào yêu đương, bị phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay mà thôi.” “Chẳng lẽ ông trơ mắt nhìn anh ấy chết ngay tại đây sao? Tốt xấu gì đây cũng chính là người thừa kế do chính tay ông lựa chọn cơ mà!”Thời Ngọc Minh cuống cuồng trả lời, ông Hình nghe vậy liền nhếch môi, đôi mắt lóe lên tia tính toán sắc bén.“Cô Thời, tôi đương nhiên có thể cứu cậu ta.Tuy nhiên…tôi có điều kiện.”“Trong lòng cô hiện tại đã có câu trả lời, còn phải hỏi ngược lại tôi sao?”“…”“Hiện tại đã là bốn giờ rưỡi, máy bay cũng sắp cất cánh rồi.Cô đi hay ở đầu không quan trọng, ngược lại cậu ta xương cốt cứng cáp, tự đánh gãy tay mình cũng chẳng thèm rên một tiếng.Hiện tại có thể tiếp tục chờ, chờ đến khi máu trên người cậu ta chảy cạn.Tôi không vội.”“…”“Khánh An!” Ông Hình gọi một tiếng, Quách Khánh An liền từ trên xe Lincoln bước xuống.Trên đầu quấn băng gạc, máu vẫn thấm ra ngoài, mà cánh tay cũng bị bó thạch cao, chân phải dùng gậy để chống đỡ, dáng vẻ vô cùng chật vật.“Cô Thời, cô có thấy không? Đây chính là kết cục cho kẻ dám phản bội tôi, cấu kết làm chuyện xằng bậy bên ngoài.Một cánh tay, một cái chân, đây chính là sự đánh đổi.Tôi đối với Phong Đình Quân đã quá mức nhân nhượng rồi.”Thời Ngọc Minh ngẩng đầu nhìn Quách Khánh An nhưng từ đầu đến cuối đối phương đều cúi đầu, tựa hồ không tình nguyện để cô nhìn những vết thương này. “Đình Quân…Cậu ta khiến tôi nhớ đến chính mình hồi còn trẻ, cho nên tôi thật sự không muốn nhìn thấy cậu ta chết chút nào.Thật đáng tiếc.”Thân thể Phong Đình Quân bấy giờ đã chảy máu đến mức không ngừng, thời điểm cô nắm tay anh liền bị dọa cho giật nảy mình.Lồng ngực mới ban nãy còn ấm áp, hiện tại đã lạnh như băng.Ông cụ Hình liếc mắt nhìn Quách Khánh An ra hiệu, đối phương ngay lập tức hiểu ý, đưa cho cô tờ giấy cùng một cây bút..