Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 109: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (37)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Nghe vậy.Trà Trà gật đầu.Ngay sau đó, hãy nghiêm túc nhắc nhở anh."Vậy thì anh nhớ phải ôn nhu một chút."Chu Kình Hoán, "??? Ôn nhu?""Tại sao phải ôn nhu?" Anh khó hiểu và nghi hoặc hỏi.Bài viết này rõ ràng là do ai đó cố ý phát ra, nếu anh ta không hung hăng một chút thì làm sao có thể áp lực bọn họ phải chủ động thừa nhận lỗi lầm của mình?"Bởi vì anh dọa đến em." Sợ tới mức em đã làm rơi hết kẹo rồi.Cảm giác đó đặc biệt khó chịu!Trà Trà nghiêm túc nhìn Chu Kình Hoán, trêи mặt như có ghi: "Nếu anh lại dám hung hăng nữa, em liền, em liền cùng với anh cùng nhau hung hăng!"Nhìn nhau không đến mười giây, Chu Kình Hoán đã bị đánh bại." Được được được, ôn nhu." Đều nghe em còn không được sao?Tiểu khả ái thực sự giống như một tiểu tổ tông!Cho dù Ninh Phong biết Chu ca rất thích Trà ca, hắn vẫn có chút sững sờ trước diễn biến trước mắt.Trà ca của hắn không hổ là Trà ca của hắn.Chỉ một lời nói, liền có thể đánh bại Chu ca.Này nhé, về sau hãy ôm chặt đôi chân ngắn ngủi của Trà ca.Nga không, chân dài!Trà ca chân dài!Trà ca soái nhất!Trà ca là giỏi nhất!Trà ca luôn là tốt nhất!Ai dám phản bác, hắn đánh người đó!Ngay sau đó.Mọi người sững sờ, giọng nói của Chu giáo bá quỷ dị ôn nhu, "Xin hỏi, bài viết có liên quan gì đến các người hay không? Là một trong số các người phát ra sao? Nếu bây giờ không chủ động nhận lỗi, nếu để tôi điều tra ra.........Vậy thì tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu."Giọng nói thật ôn nhu.Tuy nhiên, nếu bọn họ có thể bỏ qua tia hung dữ trong sự ôn nhu nay, có lẽ bọn họ thực sự tin rằng Chu giáo bá thật sự rất ôn nhu.Ngay cả Ninh Phong cũng không khỏi rùng mình, toàn thân nổi da gà.Chu ca, anh, anh, anh vẫn là nên nói chuyện bình thường đi!Này chỉ là không quen?Thật đáng sợ.Ninh Phong suy nghĩ một chút.Hắn quyết định đưa bài viết cho Trà ca của mình, để có thể kịp thời ngăn cản Chu ca làm ra một chuyện kinh thiên động địa.Trà Trà nắm chặt cây kẹo ʍút̼ và nhanh chóng xem lướt qua bài viết."..............."Nguyên lai là bài viết này a?Cô cất lại cây kẹo vào trong túi, ngước mắt lên nhìn Chu Kình Hoán, "Chu ca ca? Chỉ là một bài viết thôi, sao lại nghiêm túc như vậy?"Chu Kình Hoán sửng sốt sau khi nghe lời này." Trà Trà, đây không phải là bài viết bình thường đăng lên, tôi biết em đơn thuần, nhưng có một số việc nhất định phải dừng lại! Lần này nhất định phải bắt được người đứng sau đăng bài viết này!"Bài viết lần trước về Trà Trà, anh chỉ cho người xóa đi.Nhưng lần này, thật sự quá đáng.Những thứ ngôn ngữ ô uế cô tính công kϊƈɦ đó, làm sao bọn họ có thể không biết xấu hổ mà nói ra?Tiểu khả ái của anh ấy rất mềm mại và ngoan ngoãn như vậy, đã đắc tội ai?Trà Trà lắc đầu, lại gật đầu, bộ dáng rối rắm.Ninh Phong vẻ mặt lo lắng, " Trà ca, cô gật đầu rồi lại lắc đầu là có ý gì?"Trà Trà, "..........Tiểu phong tử, anh đừng nói chuyện." Nhìn thấy anh, tôi cảm thấy chỉ số IQ ngày càng giảm.Ninh Phong, ".........."Cô ta nhìn Chu Kình Hoán, giọng nói phi thường bình tĩnh, "Loại chuyện này sao không gọi cảnh sát đi? Sẽ có người xử lý, chúng ta chỉ cần thu thập chứng cứ rồi đưa người đăng bài viết xuống địa ngục........... A không đúng, tôi nói sai rồi, tống người đó vào trại giam là được!"Giọng nói của cô cất lên, toàn bộ lớp học chìm vào yên tĩnh đến quỷ dị.Chu Kình Hoán khóe miệng khẽ nhích lên, anh ấy đối với ý tưởngnày không có ý kiếngì, vì cô muốn vậy thì anh sẽ hết lòng ủng hộ!Ninh Phong tâm trạng hỗn loạn, "!!!"Xem ra Trà ca vẫn là người tàn nhẫn nhất.
Nghe vậy.
Trà Trà gật đầu.
Ngay sau đó, hãy nghiêm túc nhắc nhở anh.
"Vậy thì anh nhớ phải ôn nhu một chút."
Chu Kình Hoán, "??? Ôn nhu?"
"Tại sao phải ôn nhu?" Anh khó hiểu và nghi hoặc hỏi.
Bài viết này rõ ràng là do ai đó cố ý phát ra, nếu anh ta không hung hăng một chút thì làm sao có thể áp lực bọn họ phải chủ động thừa nhận lỗi lầm của mình?
"Bởi vì anh dọa đến em." Sợ tới mức em đã làm rơi hết kẹo rồi.
Cảm giác đó đặc biệt khó chịu!
Trà Trà nghiêm túc nhìn Chu Kình Hoán, trêи mặt như có ghi: "Nếu anh lại dám hung hăng nữa, em liền, em liền cùng với anh cùng nhau hung hăng!"
Nhìn nhau không đến mười giây, Chu Kình Hoán đã bị đánh bại.
" Được được được, ôn nhu." Đều nghe em còn không được sao?
Tiểu khả ái thực sự giống như một tiểu tổ tông!
Cho dù Ninh Phong biết Chu ca rất thích Trà ca, hắn vẫn có chút sững sờ trước diễn biến trước mắt.
Trà ca của hắn không hổ là Trà ca của hắn.
Chỉ một lời nói, liền có thể đánh bại Chu ca.
Này nhé, về sau hãy ôm chặt đôi chân ngắn ngủi của Trà ca.
Nga không, chân dài!
Trà ca chân dài!
Trà ca soái nhất!
Trà ca là giỏi nhất!
Trà ca luôn là tốt nhất!
Ai dám phản bác, hắn đánh người đó!
Ngay sau đó.
Mọi người sững sờ, giọng nói của Chu giáo bá quỷ dị ôn nhu, "Xin hỏi, bài viết có liên quan gì đến các người hay không? Là một trong số các người phát ra sao? Nếu bây giờ không chủ động nhận lỗi, nếu để tôi điều tra ra.........Vậy thì tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu."
Giọng nói thật ôn nhu.
Tuy nhiên, nếu bọn họ có thể bỏ qua tia hung dữ trong sự ôn nhu nay, có lẽ bọn họ thực sự tin rằng Chu giáo bá thật sự rất ôn nhu.
Ngay cả Ninh Phong cũng không khỏi rùng mình, toàn thân nổi da gà.
Chu ca, anh, anh, anh vẫn là nên nói chuyện bình thường đi!
Này chỉ là không quen?
Thật đáng sợ.
Ninh Phong suy nghĩ một chút.
Hắn quyết định đưa bài viết cho Trà ca của mình, để có thể kịp thời ngăn cản Chu ca làm ra một chuyện kinh thiên động địa.
Trà Trà nắm chặt cây kẹo ʍút̼ và nhanh chóng xem lướt qua bài viết.
"..............."
Nguyên lai là bài viết này a?
Cô cất lại cây kẹo vào trong túi, ngước mắt lên nhìn Chu Kình Hoán, "Chu ca ca? Chỉ là một bài viết thôi, sao lại nghiêm túc như vậy?"
Chu Kình Hoán sửng sốt sau khi nghe lời này.
" Trà Trà, đây không phải là bài viết bình thường đăng lên, tôi biết em đơn thuần, nhưng có một số việc nhất định phải dừng lại! Lần này nhất định phải bắt được người đứng sau đăng bài viết này!"
Bài viết lần trước về Trà Trà, anh chỉ cho người xóa đi.
Nhưng lần này, thật sự quá đáng.
Những thứ ngôn ngữ ô uế cô tính công kϊƈɦ đó, làm sao bọn họ có thể không biết xấu hổ mà nói ra?
Tiểu khả ái của anh ấy rất mềm mại và ngoan ngoãn như vậy, đã đắc tội ai?
Trà Trà lắc đầu, lại gật đầu, bộ dáng rối rắm.
Ninh Phong vẻ mặt lo lắng, " Trà ca, cô gật đầu rồi lại lắc đầu là có ý gì?"
Trà Trà, "..........Tiểu phong tử, anh đừng nói chuyện." Nhìn thấy anh, tôi cảm thấy chỉ số IQ ngày càng giảm.
Ninh Phong, ".........."
Cô ta nhìn Chu Kình Hoán, giọng nói phi thường bình tĩnh, "Loại chuyện này sao không gọi cảnh sát đi? Sẽ có người xử lý, chúng ta chỉ cần thu thập chứng cứ rồi đưa người đăng bài viết xuống địa ngục........... A không đúng, tôi nói sai rồi, tống người đó vào trại giam là được!"
Giọng nói của cô cất lên, toàn bộ lớp học chìm vào yên tĩnh đến quỷ dị.
Chu Kình Hoán khóe miệng khẽ nhích lên, anh ấy đối với ý tưởng
này không có ý kiến
gì, vì cô muốn vậy thì anh sẽ hết lòng ủng hộ!
Ninh Phong tâm trạng hỗn loạn, "!!!"
Xem ra Trà ca vẫn là người tàn nhẫn nhất.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Nghe vậy.Trà Trà gật đầu.Ngay sau đó, hãy nghiêm túc nhắc nhở anh."Vậy thì anh nhớ phải ôn nhu một chút."Chu Kình Hoán, "??? Ôn nhu?""Tại sao phải ôn nhu?" Anh khó hiểu và nghi hoặc hỏi.Bài viết này rõ ràng là do ai đó cố ý phát ra, nếu anh ta không hung hăng một chút thì làm sao có thể áp lực bọn họ phải chủ động thừa nhận lỗi lầm của mình?"Bởi vì anh dọa đến em." Sợ tới mức em đã làm rơi hết kẹo rồi.Cảm giác đó đặc biệt khó chịu!Trà Trà nghiêm túc nhìn Chu Kình Hoán, trêи mặt như có ghi: "Nếu anh lại dám hung hăng nữa, em liền, em liền cùng với anh cùng nhau hung hăng!"Nhìn nhau không đến mười giây, Chu Kình Hoán đã bị đánh bại." Được được được, ôn nhu." Đều nghe em còn không được sao?Tiểu khả ái thực sự giống như một tiểu tổ tông!Cho dù Ninh Phong biết Chu ca rất thích Trà ca, hắn vẫn có chút sững sờ trước diễn biến trước mắt.Trà ca của hắn không hổ là Trà ca của hắn.Chỉ một lời nói, liền có thể đánh bại Chu ca.Này nhé, về sau hãy ôm chặt đôi chân ngắn ngủi của Trà ca.Nga không, chân dài!Trà ca chân dài!Trà ca soái nhất!Trà ca là giỏi nhất!Trà ca luôn là tốt nhất!Ai dám phản bác, hắn đánh người đó!Ngay sau đó.Mọi người sững sờ, giọng nói của Chu giáo bá quỷ dị ôn nhu, "Xin hỏi, bài viết có liên quan gì đến các người hay không? Là một trong số các người phát ra sao? Nếu bây giờ không chủ động nhận lỗi, nếu để tôi điều tra ra.........Vậy thì tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu."Giọng nói thật ôn nhu.Tuy nhiên, nếu bọn họ có thể bỏ qua tia hung dữ trong sự ôn nhu nay, có lẽ bọn họ thực sự tin rằng Chu giáo bá thật sự rất ôn nhu.Ngay cả Ninh Phong cũng không khỏi rùng mình, toàn thân nổi da gà.Chu ca, anh, anh, anh vẫn là nên nói chuyện bình thường đi!Này chỉ là không quen?Thật đáng sợ.Ninh Phong suy nghĩ một chút.Hắn quyết định đưa bài viết cho Trà ca của mình, để có thể kịp thời ngăn cản Chu ca làm ra một chuyện kinh thiên động địa.Trà Trà nắm chặt cây kẹo ʍút̼ và nhanh chóng xem lướt qua bài viết."..............."Nguyên lai là bài viết này a?Cô cất lại cây kẹo vào trong túi, ngước mắt lên nhìn Chu Kình Hoán, "Chu ca ca? Chỉ là một bài viết thôi, sao lại nghiêm túc như vậy?"Chu Kình Hoán sửng sốt sau khi nghe lời này." Trà Trà, đây không phải là bài viết bình thường đăng lên, tôi biết em đơn thuần, nhưng có một số việc nhất định phải dừng lại! Lần này nhất định phải bắt được người đứng sau đăng bài viết này!"Bài viết lần trước về Trà Trà, anh chỉ cho người xóa đi.Nhưng lần này, thật sự quá đáng.Những thứ ngôn ngữ ô uế cô tính công kϊƈɦ đó, làm sao bọn họ có thể không biết xấu hổ mà nói ra?Tiểu khả ái của anh ấy rất mềm mại và ngoan ngoãn như vậy, đã đắc tội ai?Trà Trà lắc đầu, lại gật đầu, bộ dáng rối rắm.Ninh Phong vẻ mặt lo lắng, " Trà ca, cô gật đầu rồi lại lắc đầu là có ý gì?"Trà Trà, "..........Tiểu phong tử, anh đừng nói chuyện." Nhìn thấy anh, tôi cảm thấy chỉ số IQ ngày càng giảm.Ninh Phong, ".........."Cô ta nhìn Chu Kình Hoán, giọng nói phi thường bình tĩnh, "Loại chuyện này sao không gọi cảnh sát đi? Sẽ có người xử lý, chúng ta chỉ cần thu thập chứng cứ rồi đưa người đăng bài viết xuống địa ngục........... A không đúng, tôi nói sai rồi, tống người đó vào trại giam là được!"Giọng nói của cô cất lên, toàn bộ lớp học chìm vào yên tĩnh đến quỷ dị.Chu Kình Hoán khóe miệng khẽ nhích lên, anh ấy đối với ý tưởngnày không có ý kiếngì, vì cô muốn vậy thì anh sẽ hết lòng ủng hộ!Ninh Phong tâm trạng hỗn loạn, "!!!"Xem ra Trà ca vẫn là người tàn nhẫn nhất.