Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 119: Tiểu Khả Ái Của Lão Đại (47)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tình huống này, cho dù có nhìn nó như thế nào đi chăng nữa, trông không giống như Chu ca ca của cô đi trộm người.Trà Trà buồn bực.Cô đã hiểu lầm Chu ca ca của mình.Vì thế.Nhìn theo quan điểm của Chu Kình Hoán, cô gái nhỏ còn chưa nói hết câu, nhưng đột nhiên cô giống như một cái bóng bóng bị xì hơi.Trông bộ dáng rất không vui.Anh cau mày, giơ tay nắm lấy cổ tay cô, muốn mang cô rời đi.Cổ tay cô gái nhỏ mềm mại yếu ớt, nếu không phải hiện tại có người khác Chu giáo bá cảm thấy mình có lẽ đã làm chuyện..........không bình thường.Đầu ngón tay cái nhẹ nhàng x** n*n không ngừng.Nhưng cô gái nhỏ của anh lại rất tập trung suy nghĩ về chuyện gì đó, thậm chí còn không để ý đến những động tác nhỏ của anh.Anh mang theo Trà Trà vừa đi được một bước.Giang Vân Nhạn đột ngột đứng lên, vẻ mặt rất khó coi, "Chu Kình Hoán! Anh vì cô ta mà một hai muốn bứt tôi đến đường cùng sao?"Cô ta thật sự không ngờ tới.Chu Kình Hoán thực sự ép cô ta chuyển trường vì bài viết trước đó, bắt cô ta phải rời khỏi ngôi trường này!Rõ ràng là một chuyện rất nhỏ, anh ta tàn nhẫn như vậy sao?Cho dù cô không gặp anh ta được mấy lần, nhưng dù sao thì gia đình cô và nhà họ Chu đã là hàng xóm của nhau nhiều năm như vậy.Nhìn thấy cha anh, cô cũng một tiếng chú Chu hai tiếng chú Chu.Ai có thể tưởng tượng được rằng Chu Kình Hoán lại có thể tàn nhẫn như vậy?Ngay cả chú Chu, dì Chu và mẹ cô, ba người bọn họ cũng để cho anh ta cho vài phần mặt mũi, nhưng anh ta cũng không muốn nhượng bộ!Thật là tàn nhẫn!Chu Kình Hoán quay người lại, vẻ mặt lãnh nhạt, đôi môi mỏng lộ ra nụ cười trào phúng, "Chỉ là kêu cô đổi trường khác, đây gọi là đường cùng sao? Nếu cô muốn như vậy, tôi có thể đưa cô đi đến đường cùng, chỉ sợ là cô có mạng đi không có mạng trở về!"Đe dọa! Đe dọa không chút che giấu thậm chí có thể được gọi là sự kiêu ngạo.Mấy người có mặt ở đây sắc mặt đều đã thay đổi.Đặc biệt là cha Chu, ông ta nặng nề vỗ bàn, tức giận nói: "Chu Kình Hoán, ngươi ăn nói như vậy sao? Hàng xóm nhiều năm như vậy, tốt xấu gì cũng xem như là nữa em gái của ngươi! Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy ngươi định làm đến mức này sao?"Giọng nói vừa rơi xuống, Trà Trà hiển nhiên cảm thấy thân thể Chu ca ca có chút cứng ngắc.Vì vậy, cô tò mò quay lại, ánh mắt rơi vào người đàn ông trung niên, mặc vest đen, đeo đồng hồ đeo tay, hiển nhiên là một người thành đạt.Giữa lông mày và đôi mắt, khuôn mặt của ông ta có vài phần giống Chu Kình Hoán.Ngay lập tức, cô liền đoán ra người đàn ông này là cha của Chu ca ca.Nhìn lại cái bộ dáng hung ác của ông ta.Trà Trà tiến lên một bước, chặn Chu Kình Hoán ở phía sau cô, nhìn cha Chu với vẻ mặt không vui, "Không được khi dễ Chu ca ca của tôi!"Khi dễ Chu ca ca của cô đều là người xấu!Hừ!Chu ca ca của tôi là giáo bá!Giáo bá! Rất hung ác có đánh loạn người xấu này!Nếu ngươi dám khi dễ anh ấy, tin hay không, cô trước hết động thủ giáo huấn ngươi một trận!Không suy nghĩ gì hết, Trà Trà trực tiếp dán nhãn lên đầu cha Chu: Người xấu!Trong thực tế, nhãn này thực sự là rất thích hợp.Dù sao, cũng không phải là người tốt lành gì.Chu Kình Hoán rũ mắt nhìn bóng dáng cô gái nhỏ, trông yếu ớt hơn anh rất nhiều.Cô lao ra và đứng trước mặt anh.Cảm giác này thực sự..........Thật sự là muốn mệnh a!Trong những năm qua, anh đã gặp rất nhiều người, nhưng cô là người duy nhất sẽ liều lĩnh đứng trước mặt anh và nói với người khác không được khi dễ anh.Hốc mắt nóng lên không thể giải thích được, khóe mắt có chút đỏ.Anh nắm chặt cổ tay cô, nghĩ rằng cả đời này anh sẽ nắm chặt như vậy, nắm thật chặt không buông.
Tình huống này, cho dù có nhìn nó như thế nào đi chăng nữa, trông không giống như Chu ca ca của cô đi trộm người.
Trà Trà buồn bực.
Cô đã hiểu lầm Chu ca ca của mình.
Vì thế.
Nhìn theo quan điểm của Chu Kình Hoán, cô gái nhỏ còn chưa nói hết câu, nhưng đột nhiên cô giống như một cái bóng bóng bị xì hơi.
Trông bộ dáng rất không vui.
Anh cau mày, giơ tay nắm lấy cổ tay cô, muốn mang cô rời đi.
Cổ tay cô gái nhỏ mềm mại yếu ớt, nếu không phải hiện tại có người khác Chu giáo bá cảm thấy mình có lẽ đã làm chuyện..........không bình thường.
Đầu ngón tay cái nhẹ nhàng x** n*n không ngừng.
Nhưng cô gái nhỏ của anh lại rất tập trung suy nghĩ về chuyện gì đó, thậm chí còn không để ý đến những động tác nhỏ của anh.
Anh mang theo Trà Trà vừa đi được một bước.
Giang Vân Nhạn đột ngột đứng lên, vẻ mặt rất khó coi, "Chu Kình Hoán! Anh vì cô ta mà một hai muốn bứt tôi đến đường cùng sao?"
Cô ta thật sự không ngờ tới.
Chu Kình Hoán thực sự ép cô ta chuyển trường vì bài viết trước đó, bắt cô ta phải rời khỏi ngôi trường này!
Rõ ràng là một chuyện rất nhỏ, anh ta tàn nhẫn như vậy sao?
Cho dù cô không gặp anh ta được mấy lần, nhưng dù sao thì gia đình cô và nhà họ Chu đã là hàng xóm của nhau nhiều năm như vậy.
Nhìn thấy cha anh, cô cũng một tiếng chú Chu hai tiếng chú Chu.
Ai có thể tưởng tượng được rằng Chu Kình Hoán lại có thể tàn nhẫn như vậy?
Ngay cả chú Chu, dì Chu và mẹ cô, ba người bọn họ cũng để cho anh ta cho vài phần mặt mũi, nhưng anh ta cũng không muốn nhượng bộ!
Thật là tàn nhẫn!
Chu Kình Hoán quay người lại, vẻ mặt lãnh nhạt, đôi môi mỏng lộ ra nụ cười trào phúng, "Chỉ là kêu cô đổi trường khác, đây gọi là đường cùng sao? Nếu cô muốn như vậy, tôi có thể đưa cô đi đến đường cùng, chỉ sợ là cô có mạng đi không có mạng trở về!"
Đe dọa! Đe dọa không chút che giấu thậm chí có thể được gọi là sự kiêu ngạo.
Mấy người có mặt ở đây sắc mặt đều đã thay đổi.
Đặc biệt là cha Chu, ông ta nặng nề vỗ bàn, tức giận nói: "Chu Kình Hoán, ngươi ăn nói như vậy sao? Hàng xóm nhiều năm như vậy, tốt xấu gì cũng xem như là nữa em gái của ngươi! Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy ngươi định làm đến mức này sao?"
Giọng nói vừa rơi xuống, Trà Trà hiển nhiên cảm thấy thân thể Chu ca ca có chút cứng ngắc.
Vì vậy, cô tò mò quay lại, ánh mắt rơi vào người đàn ông trung niên, mặc vest đen, đeo đồng hồ đeo tay, hiển nhiên là một người thành đạt.
Giữa lông mày và đôi mắt, khuôn mặt của ông ta có vài phần giống Chu Kình Hoán.
Ngay lập tức, cô liền đoán ra người đàn ông này là cha của Chu ca ca.
Nhìn lại cái bộ dáng hung ác của ông ta.
Trà Trà tiến lên một bước, chặn Chu Kình Hoán ở phía sau cô, nhìn cha Chu với vẻ mặt không vui, "Không được khi dễ Chu ca ca của tôi!"
Khi dễ Chu ca ca của cô đều là người xấu!
Hừ!
Chu ca ca của tôi là giáo bá!
Giáo bá! Rất hung ác có đánh loạn người xấu này!
Nếu ngươi dám khi dễ anh ấy, tin hay không, cô trước hết động thủ giáo huấn ngươi một trận!
Không suy nghĩ gì hết, Trà Trà trực tiếp dán nhãn lên đầu cha Chu: Người xấu!
Trong thực tế, nhãn này thực sự là rất thích hợp.
Dù sao, cũng không phải là người tốt lành gì.
Chu Kình Hoán rũ mắt nhìn bóng dáng cô gái nhỏ, trông yếu ớt hơn anh rất nhiều.
Cô lao ra và đứng trước mặt anh.
Cảm giác này thực sự..........Thật sự là muốn mệnh a!
Trong những năm qua, anh đã gặp rất nhiều người, nhưng cô là người duy nhất sẽ liều lĩnh đứng trước mặt anh và nói với người khác không được khi dễ anh.
Hốc mắt nóng lên không thể giải thích được, khóe mắt có chút đỏ.
Anh nắm chặt cổ tay cô, nghĩ rằng cả đời này anh sẽ nắm chặt như vậy, nắm thật chặt không buông.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tình huống này, cho dù có nhìn nó như thế nào đi chăng nữa, trông không giống như Chu ca ca của cô đi trộm người.Trà Trà buồn bực.Cô đã hiểu lầm Chu ca ca của mình.Vì thế.Nhìn theo quan điểm của Chu Kình Hoán, cô gái nhỏ còn chưa nói hết câu, nhưng đột nhiên cô giống như một cái bóng bóng bị xì hơi.Trông bộ dáng rất không vui.Anh cau mày, giơ tay nắm lấy cổ tay cô, muốn mang cô rời đi.Cổ tay cô gái nhỏ mềm mại yếu ớt, nếu không phải hiện tại có người khác Chu giáo bá cảm thấy mình có lẽ đã làm chuyện..........không bình thường.Đầu ngón tay cái nhẹ nhàng x** n*n không ngừng.Nhưng cô gái nhỏ của anh lại rất tập trung suy nghĩ về chuyện gì đó, thậm chí còn không để ý đến những động tác nhỏ của anh.Anh mang theo Trà Trà vừa đi được một bước.Giang Vân Nhạn đột ngột đứng lên, vẻ mặt rất khó coi, "Chu Kình Hoán! Anh vì cô ta mà một hai muốn bứt tôi đến đường cùng sao?"Cô ta thật sự không ngờ tới.Chu Kình Hoán thực sự ép cô ta chuyển trường vì bài viết trước đó, bắt cô ta phải rời khỏi ngôi trường này!Rõ ràng là một chuyện rất nhỏ, anh ta tàn nhẫn như vậy sao?Cho dù cô không gặp anh ta được mấy lần, nhưng dù sao thì gia đình cô và nhà họ Chu đã là hàng xóm của nhau nhiều năm như vậy.Nhìn thấy cha anh, cô cũng một tiếng chú Chu hai tiếng chú Chu.Ai có thể tưởng tượng được rằng Chu Kình Hoán lại có thể tàn nhẫn như vậy?Ngay cả chú Chu, dì Chu và mẹ cô, ba người bọn họ cũng để cho anh ta cho vài phần mặt mũi, nhưng anh ta cũng không muốn nhượng bộ!Thật là tàn nhẫn!Chu Kình Hoán quay người lại, vẻ mặt lãnh nhạt, đôi môi mỏng lộ ra nụ cười trào phúng, "Chỉ là kêu cô đổi trường khác, đây gọi là đường cùng sao? Nếu cô muốn như vậy, tôi có thể đưa cô đi đến đường cùng, chỉ sợ là cô có mạng đi không có mạng trở về!"Đe dọa! Đe dọa không chút che giấu thậm chí có thể được gọi là sự kiêu ngạo.Mấy người có mặt ở đây sắc mặt đều đã thay đổi.Đặc biệt là cha Chu, ông ta nặng nề vỗ bàn, tức giận nói: "Chu Kình Hoán, ngươi ăn nói như vậy sao? Hàng xóm nhiều năm như vậy, tốt xấu gì cũng xem như là nữa em gái của ngươi! Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy ngươi định làm đến mức này sao?"Giọng nói vừa rơi xuống, Trà Trà hiển nhiên cảm thấy thân thể Chu ca ca có chút cứng ngắc.Vì vậy, cô tò mò quay lại, ánh mắt rơi vào người đàn ông trung niên, mặc vest đen, đeo đồng hồ đeo tay, hiển nhiên là một người thành đạt.Giữa lông mày và đôi mắt, khuôn mặt của ông ta có vài phần giống Chu Kình Hoán.Ngay lập tức, cô liền đoán ra người đàn ông này là cha của Chu ca ca.Nhìn lại cái bộ dáng hung ác của ông ta.Trà Trà tiến lên một bước, chặn Chu Kình Hoán ở phía sau cô, nhìn cha Chu với vẻ mặt không vui, "Không được khi dễ Chu ca ca của tôi!"Khi dễ Chu ca ca của cô đều là người xấu!Hừ!Chu ca ca của tôi là giáo bá!Giáo bá! Rất hung ác có đánh loạn người xấu này!Nếu ngươi dám khi dễ anh ấy, tin hay không, cô trước hết động thủ giáo huấn ngươi một trận!Không suy nghĩ gì hết, Trà Trà trực tiếp dán nhãn lên đầu cha Chu: Người xấu!Trong thực tế, nhãn này thực sự là rất thích hợp.Dù sao, cũng không phải là người tốt lành gì.Chu Kình Hoán rũ mắt nhìn bóng dáng cô gái nhỏ, trông yếu ớt hơn anh rất nhiều.Cô lao ra và đứng trước mặt anh.Cảm giác này thực sự..........Thật sự là muốn mệnh a!Trong những năm qua, anh đã gặp rất nhiều người, nhưng cô là người duy nhất sẽ liều lĩnh đứng trước mặt anh và nói với người khác không được khi dễ anh.Hốc mắt nóng lên không thể giải thích được, khóe mắt có chút đỏ.Anh nắm chặt cổ tay cô, nghĩ rằng cả đời này anh sẽ nắm chặt như vậy, nắm thật chặt không buông.