Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 204: Sự Sủng Ái Của Bạo Quân (58)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Đế Hàn Thành và Trà Trà nhìn nhau vài giây.Vài giây sau.Người nào đó dứt khoát nhận thua.Hắn dời đi tầm mắt, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ thương tâm nói, "Trà Trà, nàng xác định nhanh như vậy liền muốn đuổi ta đi sao?"Trà Trà, "???""Chính là ngươi nói có việc muốn xử lý!" Cùng ta có quan hệ gì?Đế Hàn Thành vô lực muốn giải thích, "Ta rõ ràng......" Chính là nói muốn đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây......Quên đi, trước đi xử lý sự tình đã.Sau đó lại đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây, đến lúc đó, xem nàng còn đuổi hắn đi nữa hay không!Bất quá, cẩn thận suy nghĩ, dường như cũng không có việc đại sự gì, hắn nhanh chóng xử lý một chút, thực nhanh liền có thể trở lại.Trước khi đi, lại liếc nhìn Trà Trà một cái, đầy quyến luyến."Chờ ta trở lại.""Ừm, yên tâm."Cô nói chờ hắn, nhất định sẽ chờ hắn.*Một nén nhang sau.Đế Hàn Thành chạy về tẩm điện.Nhưng mà, chờ đợi hắn lại là tẩm điện vắng vẻ.Cả người hắn cứng đờ, giống như rơi xuống vực sâu."Trà Trà?""Trà Trà......""Đừng náo loạn, ra đây trước.""......"Đế Hàn Thành tìm khắp tẩm điện, vẫn như cũ không có tìm được hình bóng quen thuộc.Trong lòng vô cùng tức giận, đem tất cả các cung nữ canh gác ở tẩm điện gọi ra hết, lại không có một người nào nhìn thấy Trà Trà đã đi đâu......Tất cả cung nữ, thị vệ thái giám, không một ai nhìn thấy Trà Trà.Đế Hàn Việt nghe tin chạy tới, vừa lúc nhìn thấy hoàng huynh muốn xử trí những cung nữ đó.Sợ tới mức vội vàng tiến lên khuyên người."Hoàng huynh! Ngươi cũng biết tính tình của nàng, nàng làm việc đều có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện, ngươi trước đừng lo lắng, bằng không đợi chút Trà Trà mà trở về nhìn đến những cung nữ đó không còn nữa...... Nàng sẽ không vui."Đế Hàn Thành hai tròng mắt đầy tơ máu, quanh thân phát từng trận lạnh lẽo, trêи mặt đầy thô bạo, trừ bỏ Đế Hàn Việt ra, không ai dám lên tiếng.Mà trêи thực tế, ngay cả Đế Hàn Việt, cũng hoảng sợ.Hoàng huynh của hắn là cái tính tình gì, hắn trong lòng rất rõ ràng.Hiện tại Trà Trà đột nhiên biến mất?Hoàng huynh còn có thể bảo trì hai phân lý trí, đã là vạn phúc rồi.Hắn hoàn toàn vô pháp tưởng tượng, vạn nhất Trà Trà thật sự xảy ra chuyện, hoàng huynh sẽ làm ra tới chuyện gì......Khả năng sẽ phát điên mất......Thấy Đế Hàn Thành đứng ở tại chỗ, không có động thủ cũng không có động tác gì, hắn đành phải căng da đầu nói chuyện."Hoàng huynh, theo lý thuyết, chúng ta mấy ngày này đề phòng vẫn luôn không xảy ra vấn đề, có thể hay không là, nàng một người trộm đi ra ngoài chơi?"Rốt cuộc, loại sự tình này, nàng có thể làm ra được.Đế Hàn Việt sau khi nói xong, lại nhìn nhìn, phát hiện không có phản ứng gì, "......" Này thật đúng làm khó hắn a!Hắn có thể nói cái gì đây?Vạn nhất nói sai rồi, hoàng huynh chắc chắn sẽ nổi điên, hắn làm sao bây giờ?Thật khó nga!Cũng không biết tiểu khả ái rốt cuộc đã đi đâu.Người như Đế Hàn Sơ, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể xuất hiện ở tẩm điện của hoàng huynh, hơn nữa đem người im lặng không một tiếng động mang đi.Kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Chỉ trong vòng một nén nhang?Như thế nào có thể biến mất không dấu vết?Đột nhiên, một giọng nói mềm mại vang lên, trộn lẫn vài phần tò mò."Các ngươi đang làm cái gì vậy?"Trà Trà khó hiểu nhìn bọn họ, lại nhìn thoáng qua cung nữ đang quỳ đầy đất.Đột nhiên có chút mờ mịt?Chắc không phải là bởi vì cô về trễ đi?"Đế Hàn Thành?" Cô thử thăm dò gọi một tiếng, hắn đứng ở chỗ đó không trả lời cô, nhưng thân ảnh kia tràn đầy tuyệt vọng trống rỗng.Cô sửng sốt, Cô giống như, đã phạm sai lầm?Trà Trà cúi đầu, bước từng bước nhỏ đi đến bên cạnh Đế Hàn Thành, sau đó nhỏ giọng giải thích."Ta, ta chính là đột nhiên có chút việc muốn xử lý, không kịp cùng ngươi nói, cho nên liền để lại một tờ giấy ở đàng kia......Ta lần sau nhất định sẽ đích thân nói với ngươi!"
Đế Hàn Thành và Trà Trà nhìn nhau vài giây.
Vài giây sau.
Người nào đó dứt khoát nhận thua.
Hắn dời đi tầm mắt, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ thương tâm nói, "Trà Trà, nàng xác định nhanh như vậy liền muốn đuổi ta đi sao?"
Trà Trà, "???"
"Chính là ngươi nói có việc muốn xử lý!" Cùng ta có quan hệ gì?
Đế Hàn Thành vô lực muốn giải thích, "Ta rõ ràng......" Chính là nói muốn đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây......
Quên đi, trước đi xử lý sự tình đã.
Sau đó lại đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây, đến lúc đó, xem nàng còn đuổi hắn đi nữa hay không!
Bất quá, cẩn thận suy nghĩ, dường như cũng không có việc đại sự gì, hắn nhanh chóng xử lý một chút, thực nhanh liền có thể trở lại.
Trước khi đi, lại liếc nhìn Trà Trà một cái, đầy quyến luyến.
"Chờ ta trở lại."
"Ừm, yên tâm."
Cô nói chờ hắn, nhất định sẽ chờ hắn.
*
Một nén nhang sau.
Đế Hàn Thành chạy về tẩm điện.
Nhưng mà, chờ đợi hắn lại là tẩm điện vắng vẻ.
Cả người hắn cứng đờ, giống như rơi xuống vực sâu.
"Trà Trà?"
"Trà Trà......"
"Đừng náo loạn, ra đây trước."
"......"
Đế Hàn Thành tìm khắp tẩm điện, vẫn như cũ không có tìm được hình bóng quen thuộc.
Trong lòng vô cùng tức giận, đem tất cả các cung nữ canh gác ở tẩm điện gọi ra hết, lại không có một người nào nhìn thấy Trà Trà đã đi đâu......
Tất cả cung nữ, thị vệ thái giám, không một ai nhìn thấy Trà Trà.
Đế Hàn Việt nghe tin chạy tới, vừa lúc nhìn thấy hoàng huynh muốn xử trí những cung nữ đó.
Sợ tới mức vội vàng tiến lên khuyên người.
"Hoàng huynh! Ngươi cũng biết tính tình của nàng, nàng làm việc đều có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện, ngươi trước đừng lo lắng, bằng không đợi chút Trà Trà mà trở về nhìn đến những cung nữ đó không còn nữa...... Nàng sẽ không vui."
Đế Hàn Thành hai tròng mắt đầy tơ máu, quanh thân phát từng trận lạnh lẽo, trêи mặt đầy thô bạo, trừ bỏ Đế Hàn Việt ra, không ai dám lên tiếng.
Mà trêи thực tế, ngay cả Đế Hàn Việt, cũng hoảng sợ.
Hoàng huynh của hắn là cái tính tình gì, hắn trong lòng rất rõ ràng.
Hiện tại Trà Trà đột nhiên biến mất?
Hoàng huynh còn có thể bảo trì hai phân lý trí, đã là vạn phúc rồi.
Hắn hoàn toàn vô pháp tưởng tượng, vạn nhất Trà Trà thật sự xảy ra chuyện, hoàng huynh sẽ làm ra tới chuyện gì......
Khả năng sẽ phát điên mất......
Thấy Đế Hàn Thành đứng ở tại chỗ, không có động thủ cũng không có động tác gì, hắn đành phải căng da đầu nói chuyện.
"Hoàng huynh, theo lý thuyết, chúng ta mấy ngày này đề phòng vẫn luôn không xảy ra vấn đề, có thể hay không là, nàng một người trộm đi ra ngoài chơi?"
Rốt cuộc, loại sự tình này, nàng có thể làm ra được.
Đế Hàn Việt sau khi nói xong, lại nhìn nhìn, phát hiện không có phản ứng gì, "......" Này thật đúng làm khó hắn a!
Hắn có thể nói cái gì đây?
Vạn nhất nói sai rồi, hoàng huynh chắc chắn sẽ nổi điên, hắn làm sao bây giờ?
Thật khó nga!
Cũng không biết tiểu khả ái rốt cuộc đã đi đâu.
Người như Đế Hàn Sơ, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể xuất hiện ở tẩm điện của hoàng huynh, hơn nữa đem người im lặng không một tiếng động mang đi.
Kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ trong vòng một nén nhang?
Như thế nào có thể biến mất không dấu vết?
Đột nhiên, một giọng nói mềm mại vang lên, trộn lẫn vài phần tò mò.
"Các ngươi đang làm cái gì vậy?"
Trà Trà khó hiểu nhìn bọn họ, lại nhìn thoáng qua cung nữ đang quỳ đầy đất.
Đột nhiên có chút mờ mịt?
Chắc không phải là bởi vì cô về trễ đi?
"Đế Hàn Thành?" Cô thử thăm dò gọi một tiếng, hắn đứng ở chỗ đó không trả lời cô, nhưng thân ảnh kia tràn đầy tuyệt vọng trống rỗng.
Cô sửng sốt, Cô giống như, đã phạm sai lầm?
Trà Trà cúi đầu, bước từng bước nhỏ đi đến bên cạnh Đế Hàn Thành, sau đó nhỏ giọng giải thích.
"Ta, ta chính là đột nhiên có chút việc muốn xử lý, không kịp cùng ngươi nói, cho nên liền để lại một tờ giấy ở đàng kia......Ta lần sau nhất định sẽ đích thân nói với ngươi!"
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Đế Hàn Thành và Trà Trà nhìn nhau vài giây.Vài giây sau.Người nào đó dứt khoát nhận thua.Hắn dời đi tầm mắt, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ thương tâm nói, "Trà Trà, nàng xác định nhanh như vậy liền muốn đuổi ta đi sao?"Trà Trà, "???""Chính là ngươi nói có việc muốn xử lý!" Cùng ta có quan hệ gì?Đế Hàn Thành vô lực muốn giải thích, "Ta rõ ràng......" Chính là nói muốn đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây......Quên đi, trước đi xử lý sự tình đã.Sau đó lại đem Ngự Thư Phòng dọn lại đây, đến lúc đó, xem nàng còn đuổi hắn đi nữa hay không!Bất quá, cẩn thận suy nghĩ, dường như cũng không có việc đại sự gì, hắn nhanh chóng xử lý một chút, thực nhanh liền có thể trở lại.Trước khi đi, lại liếc nhìn Trà Trà một cái, đầy quyến luyến."Chờ ta trở lại.""Ừm, yên tâm."Cô nói chờ hắn, nhất định sẽ chờ hắn.*Một nén nhang sau.Đế Hàn Thành chạy về tẩm điện.Nhưng mà, chờ đợi hắn lại là tẩm điện vắng vẻ.Cả người hắn cứng đờ, giống như rơi xuống vực sâu."Trà Trà?""Trà Trà......""Đừng náo loạn, ra đây trước.""......"Đế Hàn Thành tìm khắp tẩm điện, vẫn như cũ không có tìm được hình bóng quen thuộc.Trong lòng vô cùng tức giận, đem tất cả các cung nữ canh gác ở tẩm điện gọi ra hết, lại không có một người nào nhìn thấy Trà Trà đã đi đâu......Tất cả cung nữ, thị vệ thái giám, không một ai nhìn thấy Trà Trà.Đế Hàn Việt nghe tin chạy tới, vừa lúc nhìn thấy hoàng huynh muốn xử trí những cung nữ đó.Sợ tới mức vội vàng tiến lên khuyên người."Hoàng huynh! Ngươi cũng biết tính tình của nàng, nàng làm việc đều có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện, ngươi trước đừng lo lắng, bằng không đợi chút Trà Trà mà trở về nhìn đến những cung nữ đó không còn nữa...... Nàng sẽ không vui."Đế Hàn Thành hai tròng mắt đầy tơ máu, quanh thân phát từng trận lạnh lẽo, trêи mặt đầy thô bạo, trừ bỏ Đế Hàn Việt ra, không ai dám lên tiếng.Mà trêи thực tế, ngay cả Đế Hàn Việt, cũng hoảng sợ.Hoàng huynh của hắn là cái tính tình gì, hắn trong lòng rất rõ ràng.Hiện tại Trà Trà đột nhiên biến mất?Hoàng huynh còn có thể bảo trì hai phân lý trí, đã là vạn phúc rồi.Hắn hoàn toàn vô pháp tưởng tượng, vạn nhất Trà Trà thật sự xảy ra chuyện, hoàng huynh sẽ làm ra tới chuyện gì......Khả năng sẽ phát điên mất......Thấy Đế Hàn Thành đứng ở tại chỗ, không có động thủ cũng không có động tác gì, hắn đành phải căng da đầu nói chuyện."Hoàng huynh, theo lý thuyết, chúng ta mấy ngày này đề phòng vẫn luôn không xảy ra vấn đề, có thể hay không là, nàng một người trộm đi ra ngoài chơi?"Rốt cuộc, loại sự tình này, nàng có thể làm ra được.Đế Hàn Việt sau khi nói xong, lại nhìn nhìn, phát hiện không có phản ứng gì, "......" Này thật đúng làm khó hắn a!Hắn có thể nói cái gì đây?Vạn nhất nói sai rồi, hoàng huynh chắc chắn sẽ nổi điên, hắn làm sao bây giờ?Thật khó nga!Cũng không biết tiểu khả ái rốt cuộc đã đi đâu.Người như Đế Hàn Sơ, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể xuất hiện ở tẩm điện của hoàng huynh, hơn nữa đem người im lặng không một tiếng động mang đi.Kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Chỉ trong vòng một nén nhang?Như thế nào có thể biến mất không dấu vết?Đột nhiên, một giọng nói mềm mại vang lên, trộn lẫn vài phần tò mò."Các ngươi đang làm cái gì vậy?"Trà Trà khó hiểu nhìn bọn họ, lại nhìn thoáng qua cung nữ đang quỳ đầy đất.Đột nhiên có chút mờ mịt?Chắc không phải là bởi vì cô về trễ đi?"Đế Hàn Thành?" Cô thử thăm dò gọi một tiếng, hắn đứng ở chỗ đó không trả lời cô, nhưng thân ảnh kia tràn đầy tuyệt vọng trống rỗng.Cô sửng sốt, Cô giống như, đã phạm sai lầm?Trà Trà cúi đầu, bước từng bước nhỏ đi đến bên cạnh Đế Hàn Thành, sau đó nhỏ giọng giải thích."Ta, ta chính là đột nhiên có chút việc muốn xử lý, không kịp cùng ngươi nói, cho nên liền để lại một tờ giấy ở đàng kia......Ta lần sau nhất định sẽ đích thân nói với ngươi!"