Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 219: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (4)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà có chút cố sức mới đem được người mang về.Thật vất vả mới tới nhà, động tác của cô không quá ôn nhu đem người ném lên trêи ghế.Lại đi rót ly nước.Một bộ dáng rất mệt mỏi."Thất Thất, ngươi nói, hắn khi nào sẽ tỉnh?"Thất Thất, 【......Không biết. 】Có thể, hắn muốn tỉnh liền tỉnh, nhưng lời này, nó không dám nói ra.Trà Trà liếc nhìn nam nhân nằm trêи ghế một cái.Lớn lên thật ra rất soái.Bộ tây trang mặc trêи người kia, thoạt nhìn rất xa xỉ.Còn có chiếc đồng hồ đang mang trêи cổ tay, toàn thân, đều tràn ngập xa hoa cùng với giàu có.Nga, là kẻ có tiền.Không vui.Ta không có tiền.Thất Thất trầm mặc trong chốc lát, tổng cảm thấy, Trà Trà đánh một cái chủ ý gì đó.Ngay sau đó, nó liền nhìn thấy Trà Trà nằm xuống giường, lấy di động ra, tính toán chơi di động.Thất Thất sửng sốt, 【 Trà Trà, cô không xem tình huống của hắn một chút sao? 】"Trêи người hắn không có bị thương a, chờ hắn tự mình tỉnh lại không phải được rồi sao?" Hơn nữa, hắn thật sự cũng chỉ là ngã một chút.Tuy rằng không biết tại sao lại hôn mê, nhưng là, sự an toàn của hắn, cô có thể xác định, không có gì vấn đề.Cho nên, hiện tại cô muốn chơi di động một lát, làm quen với phát sóng trực tiếp một chút.Nga, cô lại thuận tiện đem cái hợp đồng kia xem lại một lần.Một ngày hai tiếng.Nhưng là, không có nói nhất định phải dùng tài nghệ gì để phát sóng trực tiếp.Dù sao thời gian phát sóng trực tiếp, đủ hai tiếng là được!Đột nhiên vui vẻ.Nhiệm vụ này giống như cũng không khó.Thất Thất nhìn ký chủ nhà mình không có cảm xúc gì, lại nhìn sang nam chủ đáng thương đang giả vờ hôn mê nằm ở trêи ghế.Tổng cảm thấy, nam chủ là thật sự quá thảm.Vừa soái vừa có khí chất như vậy, hơn nữa còn chủ động đưa tới cửa, cơ hội tốt như vậy, Trà Trà cư nhiên không có làm một chút gì với hắn?Ngược lại bỏ qua hắn như vậy?A, bỗng nhiên cảm thấy như vậy khá tốt!Tốt nhất vẫn luôn bỏ qua hắn!Đỡ phải bị sói đuôi to bắt cóc.Lại một lát sau.Người trêи ghế, rốt cuộc nhịn không được.Hắn chậm rãi mở mắt ra.Có chút mê mang nhìn Trà Trà, lúc này, tiểu cô nương đang nghiêm túc chơi di động, tựa hồ không có chú ý tới tình huống của hắn.Loại cảm giác bị bỏ qua này.Khiến cho Tô Hoán cảm thấy vô cùng bối rối.Hắn trong lòng yên lặng thở dài, lên tiếng hỏi."Tôi đây là đang ở đâu?"Trà Trà nghe được âm thanh, lúc này mới buông di động nhìn Tô Hoán đã tỉnh lại."Anh đang ở nhà tôi, anh không nhớ rõ vừa rồi đã phát sinh ra chuyện gì sao?"Giọng nói mềm mại dò hỏi.Tô Hoán đầu tiên là trầm mặc, ngay sau đó, lắc lắc đầu, "Không nhớ rõ."Dứt lời, hắn giơ tay xoa xoa đầu, "Đau đầu......""Đau đầu? Nhưng mà, anh không có ngã trúng đầu a, như thế nào lại bị đau đầu?" Trà Trà nhỏ giọng nói.Nhưng mà, trong phòng chỉ có hai người.Giọng nói của cô tuy rằng rất nhỏ, nhưng Tô Hoán vẫn nghe thấy."Đúng rồi, em tên gì? Cảm ơn em đã cứu tôi."Tô Hoán mặt không đỏ tâm không loạn nhìn cô, mạnh mẽ thay đổi đề tài."Hả?" Trà Trà sửng sốt, thực nhanh liền phản ứng lại."Gọi tôi Trà Trà là được, tôi cũng không có cứu anh, chính là đem anh mang về mà thôi, không cần khách khí như vậy, đúng rồi, anh tên gì?""Tô Hoán. Em đã cứu tôi, tôi muốn cảm tạ em, đây là việc nên làm."Nếu cô đồng ý để hắn lấy thân báo đáp, hắn sẽ thực vui vẻ.Nhưng, mạch não của Trà Trà, ai.....Nhất định sẽ làm Tô Hoán thất vọng.Trà Trà nghiêm túc nhìn hắn, "A? Cảm tạ tôi? Vậy nếu anh muốn cảm tạ tôi, liền......Mua cho tôi một chút ăn ngon là được, tôi không kén ăn!"Tô hoán, "......Tôi, tôi giống như không mang theo tiền mặt, nếu không, tôi đem chính mình tặng cho em được không?"Trà Trà, "???" Từ từ, cái hướng đi này dường như không đúng lắm.Vừa rồi nói chính là cái này sao?Không phải a!Như thế nào từ đồ ăn ngon, lại biến thành đem chính hắn tặng cho cô?Mờ mịt.
Trà Trà có chút cố sức mới đem được người mang về.
Thật vất vả mới tới nhà, động tác của cô không quá ôn nhu đem người ném lên trêи ghế.
Lại đi rót ly nước.
Một bộ dáng rất mệt mỏi.
"Thất Thất, ngươi nói, hắn khi nào sẽ tỉnh?"
Thất Thất, 【......Không biết. 】
Có thể, hắn muốn tỉnh liền tỉnh, nhưng lời này, nó không dám nói ra.
Trà Trà liếc nhìn nam nhân nằm trêи ghế một cái.
Lớn lên thật ra rất soái.
Bộ tây trang mặc trêи người kia, thoạt nhìn rất xa xỉ.
Còn có chiếc đồng hồ đang mang trêи cổ tay, toàn thân, đều tràn ngập xa hoa cùng với giàu có.
Nga, là kẻ có tiền.
Không vui.
Ta không có tiền.
Thất Thất trầm mặc trong chốc lát, tổng cảm thấy, Trà Trà đánh một cái chủ ý gì đó.
Ngay sau đó, nó liền nhìn thấy Trà Trà nằm xuống giường, lấy di động ra, tính toán chơi di động.
Thất Thất sửng sốt, 【 Trà Trà, cô không xem tình huống của hắn một chút sao? 】
"Trêи người hắn không có bị thương a, chờ hắn tự mình tỉnh lại không phải được rồi sao?" Hơn nữa, hắn thật sự cũng chỉ là ngã một chút.
Tuy rằng không biết tại sao lại hôn mê, nhưng là, sự an toàn của hắn, cô có thể xác định, không có gì vấn đề.
Cho nên, hiện tại cô muốn chơi di động một lát, làm quen với phát sóng trực tiếp một chút.
Nga, cô lại thuận tiện đem cái hợp đồng kia xem lại một lần.
Một ngày hai tiếng.
Nhưng là, không có nói nhất định phải dùng tài nghệ gì để phát sóng trực tiếp.
Dù sao thời gian phát sóng trực tiếp, đủ hai tiếng là được!
Đột nhiên vui vẻ.
Nhiệm vụ này giống như cũng không khó.
Thất Thất nhìn ký chủ nhà mình không có cảm xúc gì, lại nhìn sang nam chủ đáng thương đang giả vờ hôn mê nằm ở trêи ghế.
Tổng cảm thấy, nam chủ là thật sự quá thảm.
Vừa soái vừa có khí chất như vậy, hơn nữa còn chủ động đưa tới cửa, cơ hội tốt như vậy, Trà Trà cư nhiên không có làm một chút gì với hắn?
Ngược lại bỏ qua hắn như vậy?
A, bỗng nhiên cảm thấy như vậy khá tốt!
Tốt nhất vẫn luôn bỏ qua hắn!
Đỡ phải bị sói đuôi to bắt cóc.
Lại một lát sau.
Người trêи ghế, rốt cuộc nhịn không được.
Hắn chậm rãi mở mắt ra.
Có chút mê mang nhìn Trà Trà, lúc này, tiểu cô nương đang nghiêm túc chơi di động, tựa hồ không có chú ý tới tình huống của hắn.
Loại cảm giác bị bỏ qua này.
Khiến cho Tô Hoán cảm thấy vô cùng bối rối.
Hắn trong lòng yên lặng thở dài, lên tiếng hỏi.
"Tôi đây là đang ở đâu?"
Trà Trà nghe được âm thanh, lúc này mới buông di động nhìn Tô Hoán đã tỉnh lại.
"Anh đang ở nhà tôi, anh không nhớ rõ vừa rồi đã phát sinh ra chuyện gì sao?"
Giọng nói mềm mại dò hỏi.
Tô Hoán đầu tiên là trầm mặc, ngay sau đó, lắc lắc đầu, "Không nhớ rõ."
Dứt lời, hắn giơ tay xoa xoa đầu, "Đau đầu......"
"Đau đầu? Nhưng mà, anh không có ngã trúng đầu a, như thế nào lại bị đau đầu?" Trà Trà nhỏ giọng nói.
Nhưng mà, trong phòng chỉ có hai người.
Giọng nói của cô tuy rằng rất nhỏ, nhưng Tô Hoán vẫn nghe thấy.
"Đúng rồi, em tên gì? Cảm ơn em đã cứu tôi."
Tô Hoán mặt không đỏ tâm không loạn nhìn cô, mạnh mẽ thay đổi đề tài.
"Hả?" Trà Trà sửng sốt, thực nhanh liền phản ứng lại.
"Gọi tôi Trà Trà là được, tôi cũng không có cứu anh, chính là đem anh mang về mà thôi, không cần khách khí như vậy, đúng rồi, anh tên gì?"
"Tô Hoán. Em đã cứu tôi, tôi muốn cảm tạ em, đây là việc nên làm."
Nếu cô đồng ý để hắn lấy thân báo đáp, hắn sẽ thực vui vẻ.
Nhưng, mạch não của Trà Trà, ai.....
Nhất định sẽ làm Tô Hoán thất vọng.
Trà Trà nghiêm túc nhìn hắn, "A? Cảm tạ tôi? Vậy nếu anh muốn cảm tạ tôi, liền......Mua cho tôi một chút ăn ngon là được, tôi không kén ăn!"
Tô hoán, "......Tôi, tôi giống như không mang theo tiền mặt, nếu không, tôi đem chính mình tặng cho em được không?"
Trà Trà, "???" Từ từ, cái hướng đi này dường như không đúng lắm.
Vừa rồi nói chính là cái này sao?
Không phải a!
Như thế nào từ đồ ăn ngon, lại biến thành đem chính hắn tặng cho cô?
Mờ mịt.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà có chút cố sức mới đem được người mang về.Thật vất vả mới tới nhà, động tác của cô không quá ôn nhu đem người ném lên trêи ghế.Lại đi rót ly nước.Một bộ dáng rất mệt mỏi."Thất Thất, ngươi nói, hắn khi nào sẽ tỉnh?"Thất Thất, 【......Không biết. 】Có thể, hắn muốn tỉnh liền tỉnh, nhưng lời này, nó không dám nói ra.Trà Trà liếc nhìn nam nhân nằm trêи ghế một cái.Lớn lên thật ra rất soái.Bộ tây trang mặc trêи người kia, thoạt nhìn rất xa xỉ.Còn có chiếc đồng hồ đang mang trêи cổ tay, toàn thân, đều tràn ngập xa hoa cùng với giàu có.Nga, là kẻ có tiền.Không vui.Ta không có tiền.Thất Thất trầm mặc trong chốc lát, tổng cảm thấy, Trà Trà đánh một cái chủ ý gì đó.Ngay sau đó, nó liền nhìn thấy Trà Trà nằm xuống giường, lấy di động ra, tính toán chơi di động.Thất Thất sửng sốt, 【 Trà Trà, cô không xem tình huống của hắn một chút sao? 】"Trêи người hắn không có bị thương a, chờ hắn tự mình tỉnh lại không phải được rồi sao?" Hơn nữa, hắn thật sự cũng chỉ là ngã một chút.Tuy rằng không biết tại sao lại hôn mê, nhưng là, sự an toàn của hắn, cô có thể xác định, không có gì vấn đề.Cho nên, hiện tại cô muốn chơi di động một lát, làm quen với phát sóng trực tiếp một chút.Nga, cô lại thuận tiện đem cái hợp đồng kia xem lại một lần.Một ngày hai tiếng.Nhưng là, không có nói nhất định phải dùng tài nghệ gì để phát sóng trực tiếp.Dù sao thời gian phát sóng trực tiếp, đủ hai tiếng là được!Đột nhiên vui vẻ.Nhiệm vụ này giống như cũng không khó.Thất Thất nhìn ký chủ nhà mình không có cảm xúc gì, lại nhìn sang nam chủ đáng thương đang giả vờ hôn mê nằm ở trêи ghế.Tổng cảm thấy, nam chủ là thật sự quá thảm.Vừa soái vừa có khí chất như vậy, hơn nữa còn chủ động đưa tới cửa, cơ hội tốt như vậy, Trà Trà cư nhiên không có làm một chút gì với hắn?Ngược lại bỏ qua hắn như vậy?A, bỗng nhiên cảm thấy như vậy khá tốt!Tốt nhất vẫn luôn bỏ qua hắn!Đỡ phải bị sói đuôi to bắt cóc.Lại một lát sau.Người trêи ghế, rốt cuộc nhịn không được.Hắn chậm rãi mở mắt ra.Có chút mê mang nhìn Trà Trà, lúc này, tiểu cô nương đang nghiêm túc chơi di động, tựa hồ không có chú ý tới tình huống của hắn.Loại cảm giác bị bỏ qua này.Khiến cho Tô Hoán cảm thấy vô cùng bối rối.Hắn trong lòng yên lặng thở dài, lên tiếng hỏi."Tôi đây là đang ở đâu?"Trà Trà nghe được âm thanh, lúc này mới buông di động nhìn Tô Hoán đã tỉnh lại."Anh đang ở nhà tôi, anh không nhớ rõ vừa rồi đã phát sinh ra chuyện gì sao?"Giọng nói mềm mại dò hỏi.Tô Hoán đầu tiên là trầm mặc, ngay sau đó, lắc lắc đầu, "Không nhớ rõ."Dứt lời, hắn giơ tay xoa xoa đầu, "Đau đầu......""Đau đầu? Nhưng mà, anh không có ngã trúng đầu a, như thế nào lại bị đau đầu?" Trà Trà nhỏ giọng nói.Nhưng mà, trong phòng chỉ có hai người.Giọng nói của cô tuy rằng rất nhỏ, nhưng Tô Hoán vẫn nghe thấy."Đúng rồi, em tên gì? Cảm ơn em đã cứu tôi."Tô Hoán mặt không đỏ tâm không loạn nhìn cô, mạnh mẽ thay đổi đề tài."Hả?" Trà Trà sửng sốt, thực nhanh liền phản ứng lại."Gọi tôi Trà Trà là được, tôi cũng không có cứu anh, chính là đem anh mang về mà thôi, không cần khách khí như vậy, đúng rồi, anh tên gì?""Tô Hoán. Em đã cứu tôi, tôi muốn cảm tạ em, đây là việc nên làm."Nếu cô đồng ý để hắn lấy thân báo đáp, hắn sẽ thực vui vẻ.Nhưng, mạch não của Trà Trà, ai.....Nhất định sẽ làm Tô Hoán thất vọng.Trà Trà nghiêm túc nhìn hắn, "A? Cảm tạ tôi? Vậy nếu anh muốn cảm tạ tôi, liền......Mua cho tôi một chút ăn ngon là được, tôi không kén ăn!"Tô hoán, "......Tôi, tôi giống như không mang theo tiền mặt, nếu không, tôi đem chính mình tặng cho em được không?"Trà Trà, "???" Từ từ, cái hướng đi này dường như không đúng lắm.Vừa rồi nói chính là cái này sao?Không phải a!Như thế nào từ đồ ăn ngon, lại biến thành đem chính hắn tặng cho cô?Mờ mịt.