Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 233: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (18)

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Quý Nhan lặng lẽ đánh giá Trà Trà trong chốc lát.Thực mau, liền tìm tới cách giải thích hợp lý.Theo cố ta thấy, hẳn là bởi vì từ Quý gia tiểu công chúa, đột nhiên rơi xuống loại tình trạng này.Trong lòng áp lực rất lớn, dẫn tới cảm xúc có chút không đúng.Nghĩ đến cũng đúng, cho dù là cô ta, cũng không tiếp thu được loại tình huống chênh lệch này.Suy nghĩ như vậy, Quý Nhan thật ra cảm thấy, Trà Trà khác thường, cũng coi như là có chút hợp lý."Trà Trà, em đừng lo lắng, mẹ em ở bên kia, Chị với ba sẽ hảo hào khuyên nhủ, còn việc liên hôn, em cũng đừng có gấp, mặc kệ nói như thế nào, mẹ em cũng là vì tốt cho em, chờ thêm mấy ngày, dì ấy hết giận, em lại trở về cẩn thận cùng dì ấy nói chuyện một chút.Tin tưởng chị, dì ấy không phải cái loại người không nói lý, chỉ cần em hảo hào nói chuyện, liên hôn, nhất định có thể xoay chuyển."Quý Nhan mỉm cười an ủi, nỗ lực muốn đem vai người chị tốt diễn một cách vô cùng nhuần nhuyễn.Nhưng mà.Trà Trà chỉ là nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô ta một cái, thậm chí, liền cái ánh mắt thứ hai đều không nghĩ cho cô ta.Lời này nói có trăm ngàn chỗ hở.Cũng không biết nguyên chủ như thế nào lại bị Quý Nhan hố thảm như vậy.Cô rũ mắt, từ trong túi lấy ra một que kẹo, cùng vừa rồi giống nhau, lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo nhét vào trong miệng.Một lát sau.Cô mới nhìn về phía Quý Nhan."Sự việc của tôi và mẹ tôi, không cần chị nói thêm cái gì cả, trọng lòng tôi tự hiểu rõ, Quý gia, tôi còn sẽ trở về, những cái đồ dùng hằng ngày đó, vốn dĩ đặt ở chỗ nào, chị tốt nhất nên đặt trở về chỗ đó.Chẳng lẽ, tôi chưa nói với chị, tôi ghét nhất có người không có sự đồng ý của tôi, lại chạm vào đồ vật của tôi sao? Không lễ phép!"Quý Nhan sắc mặt nháy mắt thay đổi.Vốn dĩ còn có thể miễn cưỡng cười cười với cô, lúc này đây, sắc mặt đã trở nên cực kỳ khó coi.Giọng nói của cô ta gần như mang theo nức nở, "Trà Trà, lời này của em là có ý tứ gì a? Chị, Chị chưa làm qua chuyện gì có lỗi với em, em như thế nào đột nhiên lại nói như vậy?"Trà Trà, "......" Nói lời vô nghĩa thật nhiều nga.Cô đều nói rõ ràng minh bạch như vậy, như thế nào còn blah blah?"Chị có làm hay chưa có làm qua, trong lòng chị không phải rõ ràng sao?"Trà Trà không kiên nhẫn ném xuống những lời này, xoay người liền rời đi, đột nhiên như là nghĩ tới cái gì đó, dừng lại, quay đầu lại nhìn về phía Quý Nhan vẫn chưa kịp thu hồi ánh mắt oán hận kia."Đúng rồi, chị tốt nhất đừng tiếp tục phái người tới giám thị tôi, cách xa tôi một chút, hơn nữa, những người chị phái tới, thật sự thực ngu ngốc, hoàn toàn không biết phải che giấu."Bại lộ rõ ràng như vậy.Quý nhan, "???" Ta mẹ nó?Hôm nay mới vừa phái người nhìn chằm chằm ngươi, ngươi liền chạy tới cùng ta nói những lời này?Quý Nhan chỉ cảm thấy cả người đều không tốt.Cô hiện tại tâm tình vô pháp bình tĩnh."Chị không, Chị......" Cô ta muốn giải thích, lại bị Trà Trà đánh gãy không chút lưu tình chút."Tôi đều nói đã nói minh bạch đến như vậy, chị cảm thấy chị còn có thể giải thích như thế nào?Không phải chỉ còn một tầng giấy cửa sổ không có đâm thủng thôi sao?Vậy hiện tại, tôi nói rõ ràng cho chị biết, tôi đem tầng giấy cửa sổ đó đâm thủng rồi, cho nên, đừng tới trêu chọc tôi, cũng đừng tới làm phiền tôi."Trà Trà ném xuống lời này, xoay người cũng không quay đầu lại rời đi, lưu loát dứt khoát.Quý Nhan ngây người tại chỗ, giống như bị dọa đến choáng váng.Vừa rồi một màn kia, cô ta nằm mơ cũng không thể tưởng tượng đến, sự việc sẽ phát triển tới mức này.Rõ ràng cô ta cùng Trà Trà chỉ mới có mấy ngày không gặp.Thế nhưng lại có biến hóa lớn như vậy?Giống như là thay đổi thanh một người khác vậy.Nhưng là, rõ ràng vẫn là người đó, gương mặt đó.Chẳng lẽ, thời gian chỉ có mấy ngày, thật sự có thể suy nghĩ ra rất nhiều chuyện? Hơn nữa hoàn toàn có thể nhìn thấu sao?Quý Nhan đột nhiên rùng mình một cái......Tổng cảm thấy rất nhiều chuyện không thể khống chế được nữa.Không được, cô cần thiết phải chạy nhanh về nhà, cùng ba ba thương lượng một chút tiếp theo nên làm cái gì.

Quý Nhan lặng lẽ đánh giá Trà Trà trong chốc lát.

Thực mau, liền tìm tới cách giải thích hợp lý.

Theo cố ta thấy, hẳn là bởi vì từ Quý gia tiểu công chúa, đột nhiên rơi xuống loại tình trạng này.

Trong lòng áp lực rất lớn, dẫn tới cảm xúc có chút không đúng.

Nghĩ đến cũng đúng, cho dù là cô ta, cũng không tiếp thu được loại tình huống chênh lệch này.

Suy nghĩ như vậy, Quý Nhan thật ra cảm thấy, Trà Trà khác thường, cũng coi như là có chút hợp lý.

"Trà Trà, em đừng lo lắng, mẹ em ở bên kia, Chị với ba sẽ hảo hào khuyên nhủ, còn việc liên hôn, em cũng đừng có gấp, mặc kệ nói như thế nào, mẹ em cũng là vì tốt cho em, chờ thêm mấy ngày, dì ấy hết giận, em lại trở về cẩn thận cùng dì ấy nói chuyện một chút.

Tin tưởng chị, dì ấy không phải cái loại người không nói lý, chỉ cần em hảo hào nói chuyện, liên hôn, nhất định có thể xoay chuyển."

Quý Nhan mỉm cười an ủi, nỗ lực muốn đem vai người chị tốt diễn một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhưng mà.

Trà Trà chỉ là nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô ta một cái, thậm chí, liền cái ánh mắt thứ hai đều không nghĩ cho cô ta.

Lời này nói có trăm ngàn chỗ hở.

Cũng không biết nguyên chủ như thế nào lại bị Quý Nhan hố thảm như vậy.

Cô rũ mắt, từ trong túi lấy ra một que kẹo, cùng vừa rồi giống nhau, lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo nhét vào trong miệng.

Một lát sau.

Cô mới nhìn về phía Quý Nhan.

"Sự việc của tôi và mẹ tôi, không cần chị nói thêm cái gì cả, trọng lòng tôi tự hiểu rõ, Quý gia, tôi còn sẽ trở về, những cái đồ dùng hằng ngày đó, vốn dĩ đặt ở chỗ nào, chị tốt nhất nên đặt trở về chỗ đó.

Chẳng lẽ, tôi chưa nói với chị, tôi ghét nhất có người không có sự đồng ý của tôi, lại chạm vào đồ vật của tôi sao? Không lễ phép!"

Quý Nhan sắc mặt nháy mắt thay đổi.

Vốn dĩ còn có thể miễn cưỡng cười cười với cô, lúc này đây, sắc mặt đã trở nên cực kỳ khó coi.

Giọng nói của cô ta gần như mang theo nức nở, "Trà Trà, lời này của em là có ý tứ gì a? Chị, Chị chưa làm qua chuyện gì có lỗi với em, em như thế nào đột nhiên lại nói như vậy?"

Trà Trà, "......" Nói lời vô nghĩa thật nhiều nga.

Cô đều nói rõ ràng minh bạch như vậy, như thế nào còn blah blah?

"Chị có làm hay chưa có làm qua, trong lòng chị không phải rõ ràng sao?"

Trà Trà không kiên nhẫn ném xuống những lời này, xoay người liền rời đi, đột nhiên như là nghĩ tới cái gì đó, dừng lại, quay đầu lại nhìn về phía Quý Nhan vẫn chưa kịp thu hồi ánh mắt oán hận kia.

"Đúng rồi, chị tốt nhất đừng tiếp tục phái người tới giám thị tôi, cách xa tôi một chút, hơn nữa, những người chị phái tới, thật sự thực ngu ngốc, hoàn toàn không biết phải che giấu."

Bại lộ rõ ràng như vậy.

Quý nhan, "???" Ta mẹ nó?

Hôm nay mới vừa phái người nhìn chằm chằm ngươi, ngươi liền chạy tới cùng ta nói những lời này?

Quý Nhan chỉ cảm thấy cả người đều không tốt.

Cô hiện tại tâm tình vô pháp bình tĩnh.

"Chị không, Chị......" Cô ta muốn giải thích, lại bị Trà Trà đánh gãy không chút lưu tình chút.

"Tôi đều nói đã nói minh bạch đến như vậy, chị cảm thấy chị còn có thể giải thích như thế nào?

Không phải chỉ còn một tầng giấy cửa sổ không có đâm thủng thôi sao?

Vậy hiện tại, tôi nói rõ ràng cho chị biết, tôi đem tầng giấy cửa sổ đó đâm thủng rồi, cho nên, đừng tới trêu chọc tôi, cũng đừng tới làm phiền tôi."

Trà Trà ném xuống lời này, xoay người cũng không quay đầu lại rời đi, lưu loát dứt khoát.

Quý Nhan ngây người tại chỗ, giống như bị dọa đến choáng váng.

Vừa rồi một màn kia, cô ta nằm mơ cũng không thể tưởng tượng đến, sự việc sẽ phát triển tới mức này.

Rõ ràng cô ta cùng Trà Trà chỉ mới có mấy ngày không gặp.

Thế nhưng lại có biến hóa lớn như vậy?

Giống như là thay đổi thanh một người khác vậy.

Nhưng là, rõ ràng vẫn là người đó, gương mặt đó.

Chẳng lẽ, thời gian chỉ có mấy ngày, thật sự có thể suy nghĩ ra rất nhiều chuyện? Hơn nữa hoàn toàn có thể nhìn thấu sao?

Quý Nhan đột nhiên rùng mình một cái......Tổng cảm thấy rất nhiều chuyện không thể khống chế được nữa.

Không được, cô cần thiết phải chạy nhanh về nhà, cùng ba ba thương lượng một chút tiếp theo nên làm cái gì.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Quý Nhan lặng lẽ đánh giá Trà Trà trong chốc lát.Thực mau, liền tìm tới cách giải thích hợp lý.Theo cố ta thấy, hẳn là bởi vì từ Quý gia tiểu công chúa, đột nhiên rơi xuống loại tình trạng này.Trong lòng áp lực rất lớn, dẫn tới cảm xúc có chút không đúng.Nghĩ đến cũng đúng, cho dù là cô ta, cũng không tiếp thu được loại tình huống chênh lệch này.Suy nghĩ như vậy, Quý Nhan thật ra cảm thấy, Trà Trà khác thường, cũng coi như là có chút hợp lý."Trà Trà, em đừng lo lắng, mẹ em ở bên kia, Chị với ba sẽ hảo hào khuyên nhủ, còn việc liên hôn, em cũng đừng có gấp, mặc kệ nói như thế nào, mẹ em cũng là vì tốt cho em, chờ thêm mấy ngày, dì ấy hết giận, em lại trở về cẩn thận cùng dì ấy nói chuyện một chút.Tin tưởng chị, dì ấy không phải cái loại người không nói lý, chỉ cần em hảo hào nói chuyện, liên hôn, nhất định có thể xoay chuyển."Quý Nhan mỉm cười an ủi, nỗ lực muốn đem vai người chị tốt diễn một cách vô cùng nhuần nhuyễn.Nhưng mà.Trà Trà chỉ là nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô ta một cái, thậm chí, liền cái ánh mắt thứ hai đều không nghĩ cho cô ta.Lời này nói có trăm ngàn chỗ hở.Cũng không biết nguyên chủ như thế nào lại bị Quý Nhan hố thảm như vậy.Cô rũ mắt, từ trong túi lấy ra một que kẹo, cùng vừa rồi giống nhau, lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo nhét vào trong miệng.Một lát sau.Cô mới nhìn về phía Quý Nhan."Sự việc của tôi và mẹ tôi, không cần chị nói thêm cái gì cả, trọng lòng tôi tự hiểu rõ, Quý gia, tôi còn sẽ trở về, những cái đồ dùng hằng ngày đó, vốn dĩ đặt ở chỗ nào, chị tốt nhất nên đặt trở về chỗ đó.Chẳng lẽ, tôi chưa nói với chị, tôi ghét nhất có người không có sự đồng ý của tôi, lại chạm vào đồ vật của tôi sao? Không lễ phép!"Quý Nhan sắc mặt nháy mắt thay đổi.Vốn dĩ còn có thể miễn cưỡng cười cười với cô, lúc này đây, sắc mặt đã trở nên cực kỳ khó coi.Giọng nói của cô ta gần như mang theo nức nở, "Trà Trà, lời này của em là có ý tứ gì a? Chị, Chị chưa làm qua chuyện gì có lỗi với em, em như thế nào đột nhiên lại nói như vậy?"Trà Trà, "......" Nói lời vô nghĩa thật nhiều nga.Cô đều nói rõ ràng minh bạch như vậy, như thế nào còn blah blah?"Chị có làm hay chưa có làm qua, trong lòng chị không phải rõ ràng sao?"Trà Trà không kiên nhẫn ném xuống những lời này, xoay người liền rời đi, đột nhiên như là nghĩ tới cái gì đó, dừng lại, quay đầu lại nhìn về phía Quý Nhan vẫn chưa kịp thu hồi ánh mắt oán hận kia."Đúng rồi, chị tốt nhất đừng tiếp tục phái người tới giám thị tôi, cách xa tôi một chút, hơn nữa, những người chị phái tới, thật sự thực ngu ngốc, hoàn toàn không biết phải che giấu."Bại lộ rõ ràng như vậy.Quý nhan, "???" Ta mẹ nó?Hôm nay mới vừa phái người nhìn chằm chằm ngươi, ngươi liền chạy tới cùng ta nói những lời này?Quý Nhan chỉ cảm thấy cả người đều không tốt.Cô hiện tại tâm tình vô pháp bình tĩnh."Chị không, Chị......" Cô ta muốn giải thích, lại bị Trà Trà đánh gãy không chút lưu tình chút."Tôi đều nói đã nói minh bạch đến như vậy, chị cảm thấy chị còn có thể giải thích như thế nào?Không phải chỉ còn một tầng giấy cửa sổ không có đâm thủng thôi sao?Vậy hiện tại, tôi nói rõ ràng cho chị biết, tôi đem tầng giấy cửa sổ đó đâm thủng rồi, cho nên, đừng tới trêu chọc tôi, cũng đừng tới làm phiền tôi."Trà Trà ném xuống lời này, xoay người cũng không quay đầu lại rời đi, lưu loát dứt khoát.Quý Nhan ngây người tại chỗ, giống như bị dọa đến choáng váng.Vừa rồi một màn kia, cô ta nằm mơ cũng không thể tưởng tượng đến, sự việc sẽ phát triển tới mức này.Rõ ràng cô ta cùng Trà Trà chỉ mới có mấy ngày không gặp.Thế nhưng lại có biến hóa lớn như vậy?Giống như là thay đổi thanh một người khác vậy.Nhưng là, rõ ràng vẫn là người đó, gương mặt đó.Chẳng lẽ, thời gian chỉ có mấy ngày, thật sự có thể suy nghĩ ra rất nhiều chuyện? Hơn nữa hoàn toàn có thể nhìn thấu sao?Quý Nhan đột nhiên rùng mình một cái......Tổng cảm thấy rất nhiều chuyện không thể khống chế được nữa.Không được, cô cần thiết phải chạy nhanh về nhà, cùng ba ba thương lượng một chút tiếp theo nên làm cái gì.

Chương 233: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (18)