Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 237: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (22)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà gật gật đầu, đôi mắt phát sáng.Cô phát hiện, hắn thật sự rất hiểu chuyện.Giống như là biết cô nghĩ cái gì, mỗi lần đều có thể chuẩn xác bắt giữ trọng điểm.Vì biểu đạt thành ý của mình.Trà Trà chủ động đem điện thoại đưa cho Tô Hoán, "Anh tự mình lưu tên đi, muốn lưu cái gì đều có thể."Tô Hoán tiếp nhận di động, rũ mắt nhìn thoáng qua số điện thoại, hắn đầu ngón tay khẽ chạm, nhấn hai chữ Tô Hoán, cũng không có lưu cái gì khác.Di động một lần nữa trả lại cho Trà Trà, Tô Hoán lại bổ sung nói, "Tiếp theo, không được tùy tiện cắt đứt điện thoại.""Ừm." Đêm qua, thật là ngoài ý muốn a!Trà Trà sắc mặt kϊƈɦ động, hận không thể lập tức thề cho hắn xem.Bộ dáng kia, lại một lần đem Tô Hoán chọc đến vui vẻ, cô gái nhỏ nhà hắn, như thế nào có thể đáng yêu đến như vậy?Vừa mềm vừa ngọt lại vừa ngoan......Hắn tại sao lại không sớm phát hiện sớm một chút?Nói không chừng, có thể trực tiếp đem người bắt về nhà.Không giống như bây giờ......Cần phải hảo hào suy tính một phen.Sau khi ăn cơm sáng xong.Tô Hoán chủ động đứng dậy thu dọn, bộ dáng kia, khiến Trà Trà càng thêm ngượng ngùng.Cô vừa mới chuẩn bị hỗ trợ, chuông di động đột nhiên vang lên.Trà Trà, "......" Này cũng không phải là ta không muốn hỗ trợ, thật sự là có người ngăn cản bước chân của ta.Cô cầm lấy di động nhìn một chút, là mẹ Quý gọi điện thoại tới.Hả?Hiện tại gọi điện thoại cho cô làm cái gì?Không hiểu.Không phải đang chiến tranh lạnh sao?Chẳng lẽ mẹ quý nghĩ thông suốt?Cô khó hiểu ấn xuống tiếp nhận, còn chưa kịp mở miệng, đã bị mẹ Quý hung hăng mắng một trận.Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "???"Cô cầm di động, ngốc ngốc đứng tại chỗ, đôi mắt ướt át tràn đầy mờ mịt.Tô Hoán vừa quay đầu, liền nhìn thấy dáng vẻ này của cô, tức khắc, ngực nhói nhói đau, hắn sải bước, nhanh chóng tiến lên, đưa tay đoạt di động của cô, cắt đứt điện thoại.Cô gái nhỏ nhà hắn, hắn đều luyến tiếc nói nặng một câu.Ai mẹ nó dám nói chuyện với cô như vậy?Hắn đáy mắt tràn đầy sát ý, bận tâm Trà Trà ở hắn bên cạnh, sát ý cùng lạnh lẽo đều bị hắn che giấu đi.Tô Hoán sắc mặt ôn nhu xoa xoa đầu cô, "Trà Trà?""Hả?" Cô nghe tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía Tô Hoán, đối diện tầm mắt của hắn.Thấy hắn vẻ mặt đầy quan tâm, Trà Trà lại nhìn sang di động bị hắn ném lên trêи bàn, lúc này mới lấy lại tinh thần, có chút mờ mịt nói, "Tôi không có việc gì......Chính là đột nhiên bị mắng, bị mắng đến phát ngốc......"Cô còn tưởng rằng mẹ Quý gọi điện thoại là cùng cô nói xin lỗi!Trà Trà nghiêng đầu, lâm vào suy tư, bộ dáng thoạt nhìn thực ngoan ngoãn, chẳng qua, đáy mắt đầy mờ mịt kia, khiến cho Tô Hoán quá mức đau lòng.Tô Hoán nhẹ giọng thở dài, một tay đem người ôm vào trong lòng, ở bên tai cô thấp giọng nói."Không có việc gì, có tôi ở đây, không cần phải ủy khuất.""Ừm......" Không ủy khuất.Nếu không phải bởi vì đối phương là mẹ của nguyên chủ, cô nhất định mắng trả lại!Không hỏi lý do liền mắng cô, lung tung rối loạn a.Giây tiếp theo.Di động trêи bàn, lại lần nữa vang lên.Trà Trà vừa định quay đầu, đã bị Tô Hoán ấn trở về, "Ngoan, đừng lộn xộn."Hắn duỗi tay, đem điện thoại cắt đứt, thuận tiện đem dãy số kia kéo vào sổ đen.Đồng thời, còn không quên nhiều xem một cái.Đem kia số điện thoại kia nhớ trong đầu.Không ai có thể tùy tùy tiện tiện khi dễ Trà Trà nhà hắn, liền tính là mẹ của cô ấy cũng không được.Không hỏi đúng sai, không nói nguyên do, liền lên tiếng mắng người?Nhìn xem đem cô gái nhỏ nhà hắn ủy khuất thành bộ dáng gì?
Trà Trà gật gật đầu, đôi mắt phát sáng.
Cô phát hiện, hắn thật sự rất hiểu chuyện.
Giống như là biết cô nghĩ cái gì, mỗi lần đều có thể chuẩn xác bắt giữ trọng điểm.
Vì biểu đạt thành ý của mình.
Trà Trà chủ động đem điện thoại đưa cho Tô Hoán, "Anh tự mình lưu tên đi, muốn lưu cái gì đều có thể."
Tô Hoán tiếp nhận di động, rũ mắt nhìn thoáng qua số điện thoại, hắn đầu ngón tay khẽ chạm, nhấn hai chữ Tô Hoán, cũng không có lưu cái gì khác.
Di động một lần nữa trả lại cho Trà Trà, Tô Hoán lại bổ sung nói, "Tiếp theo, không được tùy tiện cắt đứt điện thoại."
"Ừm." Đêm qua, thật là ngoài ý muốn a!
Trà Trà sắc mặt kϊƈɦ động, hận không thể lập tức thề cho hắn xem.
Bộ dáng kia, lại một lần đem Tô Hoán chọc đến vui vẻ, cô gái nhỏ nhà hắn, như thế nào có thể đáng yêu đến như vậy?
Vừa mềm vừa ngọt lại vừa ngoan......
Hắn tại sao lại không sớm phát hiện sớm một chút?
Nói không chừng, có thể trực tiếp đem người bắt về nhà.
Không giống như bây giờ......Cần phải hảo hào suy tính một phen.
Sau khi ăn cơm sáng xong.
Tô Hoán chủ động đứng dậy thu dọn, bộ dáng kia, khiến Trà Trà càng thêm ngượng ngùng.
Cô vừa mới chuẩn bị hỗ trợ, chuông di động đột nhiên vang lên.
Trà Trà, "......" Này cũng không phải là ta không muốn hỗ trợ, thật sự là có người ngăn cản bước chân của ta.
Cô cầm lấy di động nhìn một chút, là mẹ Quý gọi điện thoại tới.
Hả?
Hiện tại gọi điện thoại cho cô làm cái gì?
Không hiểu.
Không phải đang chiến tranh lạnh sao?
Chẳng lẽ mẹ quý nghĩ thông suốt?
Cô khó hiểu ấn xuống tiếp nhận, còn chưa kịp mở miệng, đã bị mẹ Quý hung hăng mắng một trận.
Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "???"
Cô cầm di động, ngốc ngốc đứng tại chỗ, đôi mắt ướt át tràn đầy mờ mịt.
Tô Hoán vừa quay đầu, liền nhìn thấy dáng vẻ này của cô, tức khắc, ngực nhói nhói đau, hắn sải bước, nhanh chóng tiến lên, đưa tay đoạt di động của cô, cắt đứt điện thoại.
Cô gái nhỏ nhà hắn, hắn đều luyến tiếc nói nặng một câu.
Ai mẹ nó dám nói chuyện với cô như vậy?
Hắn đáy mắt tràn đầy sát ý, bận tâm Trà Trà ở hắn bên cạnh, sát ý cùng lạnh lẽo đều bị hắn che giấu đi.
Tô Hoán sắc mặt ôn nhu xoa xoa đầu cô, "Trà Trà?"
"Hả?" Cô nghe tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía Tô Hoán, đối diện tầm mắt của hắn.
Thấy hắn vẻ mặt đầy quan tâm, Trà Trà lại nhìn sang di động bị hắn ném lên trêи bàn, lúc này mới lấy lại tinh thần, có chút mờ mịt nói, "Tôi không có việc gì......Chính là đột nhiên bị mắng, bị mắng đến phát ngốc......"
Cô còn tưởng rằng mẹ Quý gọi điện thoại là cùng cô nói xin lỗi!
Trà Trà nghiêng đầu, lâm vào suy tư, bộ dáng thoạt nhìn thực ngoan ngoãn, chẳng qua, đáy mắt đầy mờ mịt kia, khiến cho Tô Hoán quá mức đau lòng.
Tô Hoán nhẹ giọng thở dài, một tay đem người ôm vào trong lòng, ở bên tai cô thấp giọng nói.
"Không có việc gì, có tôi ở đây, không cần phải ủy khuất."
"Ừm......" Không ủy khuất.
Nếu không phải bởi vì đối phương là mẹ của nguyên chủ, cô nhất định mắng trả lại!
Không hỏi lý do liền mắng cô, lung tung rối loạn a.
Giây tiếp theo.
Di động trêи bàn, lại lần nữa vang lên.
Trà Trà vừa định quay đầu, đã bị Tô Hoán ấn trở về, "Ngoan, đừng lộn xộn."
Hắn duỗi tay, đem điện thoại cắt đứt, thuận tiện đem dãy số kia kéo vào sổ đen.
Đồng thời, còn không quên nhiều xem một cái.
Đem kia số điện thoại kia nhớ trong đầu.
Không ai có thể tùy tùy tiện tiện khi dễ Trà Trà nhà hắn, liền tính là mẹ của cô ấy cũng không được.
Không hỏi đúng sai, không nói nguyên do, liền lên tiếng mắng người?
Nhìn xem đem cô gái nhỏ nhà hắn ủy khuất thành bộ dáng gì?
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà gật gật đầu, đôi mắt phát sáng.Cô phát hiện, hắn thật sự rất hiểu chuyện.Giống như là biết cô nghĩ cái gì, mỗi lần đều có thể chuẩn xác bắt giữ trọng điểm.Vì biểu đạt thành ý của mình.Trà Trà chủ động đem điện thoại đưa cho Tô Hoán, "Anh tự mình lưu tên đi, muốn lưu cái gì đều có thể."Tô Hoán tiếp nhận di động, rũ mắt nhìn thoáng qua số điện thoại, hắn đầu ngón tay khẽ chạm, nhấn hai chữ Tô Hoán, cũng không có lưu cái gì khác.Di động một lần nữa trả lại cho Trà Trà, Tô Hoán lại bổ sung nói, "Tiếp theo, không được tùy tiện cắt đứt điện thoại.""Ừm." Đêm qua, thật là ngoài ý muốn a!Trà Trà sắc mặt kϊƈɦ động, hận không thể lập tức thề cho hắn xem.Bộ dáng kia, lại một lần đem Tô Hoán chọc đến vui vẻ, cô gái nhỏ nhà hắn, như thế nào có thể đáng yêu đến như vậy?Vừa mềm vừa ngọt lại vừa ngoan......Hắn tại sao lại không sớm phát hiện sớm một chút?Nói không chừng, có thể trực tiếp đem người bắt về nhà.Không giống như bây giờ......Cần phải hảo hào suy tính một phen.Sau khi ăn cơm sáng xong.Tô Hoán chủ động đứng dậy thu dọn, bộ dáng kia, khiến Trà Trà càng thêm ngượng ngùng.Cô vừa mới chuẩn bị hỗ trợ, chuông di động đột nhiên vang lên.Trà Trà, "......" Này cũng không phải là ta không muốn hỗ trợ, thật sự là có người ngăn cản bước chân của ta.Cô cầm lấy di động nhìn một chút, là mẹ Quý gọi điện thoại tới.Hả?Hiện tại gọi điện thoại cho cô làm cái gì?Không hiểu.Không phải đang chiến tranh lạnh sao?Chẳng lẽ mẹ quý nghĩ thông suốt?Cô khó hiểu ấn xuống tiếp nhận, còn chưa kịp mở miệng, đã bị mẹ Quý hung hăng mắng một trận.Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "???"Cô cầm di động, ngốc ngốc đứng tại chỗ, đôi mắt ướt át tràn đầy mờ mịt.Tô Hoán vừa quay đầu, liền nhìn thấy dáng vẻ này của cô, tức khắc, ngực nhói nhói đau, hắn sải bước, nhanh chóng tiến lên, đưa tay đoạt di động của cô, cắt đứt điện thoại.Cô gái nhỏ nhà hắn, hắn đều luyến tiếc nói nặng một câu.Ai mẹ nó dám nói chuyện với cô như vậy?Hắn đáy mắt tràn đầy sát ý, bận tâm Trà Trà ở hắn bên cạnh, sát ý cùng lạnh lẽo đều bị hắn che giấu đi.Tô Hoán sắc mặt ôn nhu xoa xoa đầu cô, "Trà Trà?""Hả?" Cô nghe tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía Tô Hoán, đối diện tầm mắt của hắn.Thấy hắn vẻ mặt đầy quan tâm, Trà Trà lại nhìn sang di động bị hắn ném lên trêи bàn, lúc này mới lấy lại tinh thần, có chút mờ mịt nói, "Tôi không có việc gì......Chính là đột nhiên bị mắng, bị mắng đến phát ngốc......"Cô còn tưởng rằng mẹ Quý gọi điện thoại là cùng cô nói xin lỗi!Trà Trà nghiêng đầu, lâm vào suy tư, bộ dáng thoạt nhìn thực ngoan ngoãn, chẳng qua, đáy mắt đầy mờ mịt kia, khiến cho Tô Hoán quá mức đau lòng.Tô Hoán nhẹ giọng thở dài, một tay đem người ôm vào trong lòng, ở bên tai cô thấp giọng nói."Không có việc gì, có tôi ở đây, không cần phải ủy khuất.""Ừm......" Không ủy khuất.Nếu không phải bởi vì đối phương là mẹ của nguyên chủ, cô nhất định mắng trả lại!Không hỏi lý do liền mắng cô, lung tung rối loạn a.Giây tiếp theo.Di động trêи bàn, lại lần nữa vang lên.Trà Trà vừa định quay đầu, đã bị Tô Hoán ấn trở về, "Ngoan, đừng lộn xộn."Hắn duỗi tay, đem điện thoại cắt đứt, thuận tiện đem dãy số kia kéo vào sổ đen.Đồng thời, còn không quên nhiều xem một cái.Đem kia số điện thoại kia nhớ trong đầu.Không ai có thể tùy tùy tiện tiện khi dễ Trà Trà nhà hắn, liền tính là mẹ của cô ấy cũng không được.Không hỏi đúng sai, không nói nguyên do, liền lên tiếng mắng người?Nhìn xem đem cô gái nhỏ nhà hắn ủy khuất thành bộ dáng gì?