Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 283: Phiên Ngoại Nhật Ký Của Trà Trà

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… 1.Ngày đầu tiên tiến vào vị diện mới ~Ta thân là một phú nhị đại nhưng trêи người chỉ còn lại hai trăm tệ.Nga, thật thảm.Thất Thất đã làm khó tiểu khả ái ta đây.Mới ra cửa, ta liền gặp một tên ăn vạ, hửm?Thoạt nhìn lớn lên không tồi, ta cho phép hắn ăn vạ, liền mang về nuôi trước đi!2.Trong phòng phát sóng trực tiếp lại gặp một tên ngốc nghếch lắm tiền C thần bí.Có thật nhiều tiền, có thể mua rất nhiều kẹo, còn có thể nuôi cái tên ăn vạ kia.Ô, ngươi muốn hỏi ta tại sao lại muốn hắn hả?Bởi vì ta cảm thấy ta mà không nuôi hắn, hắn rất có thể sẽ đi ra ngoài ăn vạ tiểu cô nương khác.Cho nên, nuôi hắn đi, coi như là trừ hại cho dân.Nga? Cái từ này giống như là dùng không hợp?Ai, mặc kệ đi, dù sao kẹo rất ngọt!3.Tên ăn vạ kia còn muốn ngủ ở trong phòng của ta!!!Tưởng ta nhìn không ra tới sao?Hừ, ta hiện tại là cái phú nhị đại Có Tiền, không phải cái phú nhị đại chỉ có hai trăm tệ đâu nhá.Cho nên, phải có khí thế.Tay nhỏ vung lên, cầm lấy thẻ đen đi.Tên ăn vạ, ngươi đi tìm khách sạn ở đi nha~4.Quý Nhan thật sự rất phiền phức!Vừa ngốc lại là bạch liên hoa, kỹ thuật diễn còn đặc biệt kém, lười phải phản ứng cô ta.Thấy chỉ số thông minh của cô ta, ta đều không có hứng thú động thủ đánh người.Nói chuyện với cô ta đều là đang lãng phí thời gian.Bị ngốc đến khóc!5.Tiến vào vị diện ngày hôm sau ~Tô Hoán thật sự tri kỷ nha!Mang theo cơm sáng, còn có kẹo đặc biệt ngọt.Chính là......Ô, ta thật không phải cố ý đem số điện thoại của hắn kéo đen.Ai bảo hắn buổi tối gọi điện thoại còn không nói cái gì hết, trực tiếp phun ra hai từ: Ngủ ngon.Vẻ mặt mộng bức.Ngốc.Ta không kéo đen hắn, thì kéo đen ai?6.Tiến vào vị diện ngày thứ ba ~Giang Khẽ Ngôn không hiểu vì sao gọi điện thoại mắng ta, ta rất không vui.Bất quá không sao, ta có kẹo.Nga, ta còn có Tô Hoán.Tô Hoán muốn cùng ta đi Quý gia!Ta cảm thấy, hắn rất có khả năng sợ ta một mình chạy mất, sau đó hắn tìm không được người nào nuôi hắn nữa!!!Ai, thật sự quá khó cho ta rồi, không chỉ phải nuôi bản thân, còn phải nuôi Tô Hoán.7.Ta đi đến Quý gia, Tô Hoán liền ở cửa chờ ta.Còn cùng ta nói sẽ vẫn luôn ở đó chờ ta, nơi nào cũng không đi, thẳng đến ta trở lại.Thật ngoan a!Không uổng công ta nuôi hắn.Ngô, về sau ăn ít kẹo một chút, còn muốn tiếp tục nuôi hắn!8.Ai, người Quý gia đều không phải đối thủ của ta.Tùy tiện nói hai câu đi!Không tính khiêu chiến.Vẫn là không cần phải lãng phí thời gian.Cô hiện tại cũng không phải là một mình, cô còn phải nuôi Tô Hoán.Tô Hoán còn đang đợi cô cùng nhau về nhà ăn cơm nha!9.Tiến vào vị diện x ngày ~Tô Hoán phát sốt.Ta sai.Ta không nuôi hắn thật tốt.Ta nghĩ lại, ta về sau đều phải hảo hào bồi hắn.Nghẹn muốn chết.10.Ai nha, chỉ có một chiếc giường, hắn ngủ rồi, ta liền không chỗ ngủ.Lại không thể để người bệnh ngủ sàn nhà.Ta......Ta cũng không muốn ngủ sàn nhà.Cho nên liền lén chui vào ổ chăn đi, lén, hắn sẽ không phát hiện!Hửm? Giống như bị phát hiện rồi?Không sao, lý không thẳng nổi khí thế!!!Bởi vì, giường là của ta, hắn cũng là ta nuôi!11.Quý Nhan lại đang phát bệnh ngốc.Giang Khẽ Ngôn cũng kỳ quái.Tô phu nhân ngược lại rất dễ nói chuyện.12.Đi theo Tô Hoán đến chỗ ở mới.Thật nhiều thật nhiều thật nhiều kẹo!Trốn ở trong ổ chăn ăn kẹo, sau đó bị hắn phát hiện, khóc chít chít, ta quá thảm rồi.13.Ô, Tô Hoán a.Ngươi kể chuyện xưa thật sự rất nhảm a!Luôn muốn ăn tiểu bạch thỏ? Không biết xấu hổ!Tin hay không tiểu bạch thỏ phản công b*p ch*t sói xám?14.Tô Hoán giống như phát hiện ra nguyên nhân ta không thể không có kẹo.Thật hoảng a!15.Ta phát hiện.Tô Hoán so với còn ngọt hơn nga.Siêu ngọt.16.Quên đi, cho ngươi ăn.Ai bạo ngươi ngọt như vậy?17.Đại khái là còn một ngày ở vị diện này đi?Ta tổng cảm thấy ta trừ bỏ kẹo, không còn cần gì nữa.Nhưng là hiện tại, ta muốn ngươi.Tô Hoán, sau vị diện gặp nha ~ ~.

1.

Ngày đầu tiên tiến vào vị diện mới ~

Ta thân là một phú nhị đại nhưng trêи người chỉ còn lại hai trăm tệ.

Nga, thật thảm.

Thất Thất đã làm khó tiểu khả ái ta đây.

Mới ra cửa, ta liền gặp một tên ăn vạ, hửm?

Thoạt nhìn lớn lên không tồi, ta cho phép hắn ăn vạ, liền mang về nuôi trước đi!

2.

Trong phòng phát sóng trực tiếp lại gặp một tên ngốc nghếch lắm tiền C thần bí.

Có thật nhiều tiền, có thể mua rất nhiều kẹo, còn có thể nuôi cái tên ăn vạ kia.

Ô, ngươi muốn hỏi ta tại sao lại muốn hắn hả?

Bởi vì ta cảm thấy ta mà không nuôi hắn, hắn rất có thể sẽ đi ra ngoài ăn vạ tiểu cô nương khác.

Cho nên, nuôi hắn đi, coi như là trừ hại cho dân.

Nga? Cái từ này giống như là dùng không hợp?

Ai, mặc kệ đi, dù sao kẹo rất ngọt!

3.

Tên ăn vạ kia còn muốn ngủ ở trong phòng của ta!!!

Tưởng ta nhìn không ra tới sao?

Hừ, ta hiện tại là cái phú nhị đại Có Tiền, không phải cái phú nhị đại chỉ có hai trăm tệ đâu nhá.

Cho nên, phải có khí thế.

Tay nhỏ vung lên, cầm lấy thẻ đen đi.

Tên ăn vạ, ngươi đi tìm khách sạn ở đi nha~

4.

Quý Nhan thật sự rất phiền phức!

Vừa ngốc lại là bạch liên hoa, kỹ thuật diễn còn đặc biệt kém, lười phải phản ứng cô ta.

Thấy chỉ số thông minh của cô ta, ta đều không có hứng thú động thủ đánh người.

Nói chuyện với cô ta đều là đang lãng phí thời gian.

Bị ngốc đến khóc!

5.

Tiến vào vị diện ngày hôm sau ~

Tô Hoán thật sự tri kỷ nha!

Mang theo cơm sáng, còn có kẹo đặc biệt ngọt.

Chính là......

Ô, ta thật không phải cố ý đem số điện thoại của hắn kéo đen.

Ai bảo hắn buổi tối gọi điện thoại còn không nói cái gì hết, trực tiếp phun ra hai từ: Ngủ ngon.

Vẻ mặt mộng bức.

Ngốc.

Ta không kéo đen hắn, thì kéo đen ai?

6.

Tiến vào vị diện ngày thứ ba ~

Giang Khẽ Ngôn không hiểu vì sao gọi điện thoại mắng ta, ta rất không vui.

Bất quá không sao, ta có kẹo.

Nga, ta còn có Tô Hoán.

Tô Hoán muốn cùng ta đi Quý gia!

Ta cảm thấy, hắn rất có khả năng sợ ta một mình chạy mất, sau đó hắn tìm không được người nào nuôi hắn nữa!!!

Ai, thật sự quá khó cho ta rồi, không chỉ phải nuôi bản thân, còn phải nuôi Tô Hoán.

7.

Ta đi đến Quý gia, Tô Hoán liền ở cửa chờ ta.

Còn cùng ta nói sẽ vẫn luôn ở đó chờ ta, nơi nào cũng không đi, thẳng đến ta trở lại.

Thật ngoan a!

Không uổng công ta nuôi hắn.

Ngô, về sau ăn ít kẹo một chút, còn muốn tiếp tục nuôi hắn!

8.

Ai, người Quý gia đều không phải đối thủ của ta.

Tùy tiện nói hai câu đi!

Không tính khiêu chiến.

Vẫn là không cần phải lãng phí thời gian.

Cô hiện tại cũng không phải là một mình, cô còn phải nuôi Tô Hoán.

Tô Hoán còn đang đợi cô cùng nhau về nhà ăn cơm nha!

9.

Tiến vào vị diện x ngày ~

Tô Hoán phát sốt.

Ta sai.

Ta không nuôi hắn thật tốt.

Ta nghĩ lại, ta về sau đều phải hảo hào bồi hắn.

Nghẹn muốn chết.

10.

Ai nha, chỉ có một chiếc giường, hắn ngủ rồi, ta liền không chỗ ngủ.

Lại không thể để người bệnh ngủ sàn nhà.

Ta......Ta cũng không muốn ngủ sàn nhà.

Cho nên liền lén chui vào ổ chăn đi, lén, hắn sẽ không phát hiện!

Hửm? Giống như bị phát hiện rồi?

Không sao, lý không thẳng nổi khí thế!!!

Bởi vì, giường là của ta, hắn cũng là ta nuôi!

11.

Quý Nhan lại đang phát bệnh ngốc.

Giang Khẽ Ngôn cũng kỳ quái.

Tô phu nhân ngược lại rất dễ nói chuyện.

12.

Đi theo Tô Hoán đến chỗ ở mới.

Thật nhiều thật nhiều thật nhiều kẹo!

Trốn ở trong ổ chăn ăn kẹo, sau đó bị hắn phát hiện, khóc chít chít, ta quá thảm rồi.

13.

Ô, Tô Hoán a.

Ngươi kể chuyện xưa thật sự rất nhảm a!

Luôn muốn ăn tiểu bạch thỏ? Không biết xấu hổ!

Tin hay không tiểu bạch thỏ phản công b*p ch*t sói xám?

14.

Tô Hoán giống như phát hiện ra nguyên nhân ta không thể không có kẹo.

Thật hoảng a!

15.

Ta phát hiện.

Tô Hoán so với còn ngọt hơn nga.

Siêu ngọt.

16.

Quên đi, cho ngươi ăn.

Ai bạo ngươi ngọt như vậy?

17.

Đại khái là còn một ngày ở vị diện này đi?

Ta tổng cảm thấy ta trừ bỏ kẹo, không còn cần gì nữa.

Nhưng là hiện tại, ta muốn ngươi.

Tô Hoán, sau vị diện gặp nha ~ ~.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… 1.Ngày đầu tiên tiến vào vị diện mới ~Ta thân là một phú nhị đại nhưng trêи người chỉ còn lại hai trăm tệ.Nga, thật thảm.Thất Thất đã làm khó tiểu khả ái ta đây.Mới ra cửa, ta liền gặp một tên ăn vạ, hửm?Thoạt nhìn lớn lên không tồi, ta cho phép hắn ăn vạ, liền mang về nuôi trước đi!2.Trong phòng phát sóng trực tiếp lại gặp một tên ngốc nghếch lắm tiền C thần bí.Có thật nhiều tiền, có thể mua rất nhiều kẹo, còn có thể nuôi cái tên ăn vạ kia.Ô, ngươi muốn hỏi ta tại sao lại muốn hắn hả?Bởi vì ta cảm thấy ta mà không nuôi hắn, hắn rất có thể sẽ đi ra ngoài ăn vạ tiểu cô nương khác.Cho nên, nuôi hắn đi, coi như là trừ hại cho dân.Nga? Cái từ này giống như là dùng không hợp?Ai, mặc kệ đi, dù sao kẹo rất ngọt!3.Tên ăn vạ kia còn muốn ngủ ở trong phòng của ta!!!Tưởng ta nhìn không ra tới sao?Hừ, ta hiện tại là cái phú nhị đại Có Tiền, không phải cái phú nhị đại chỉ có hai trăm tệ đâu nhá.Cho nên, phải có khí thế.Tay nhỏ vung lên, cầm lấy thẻ đen đi.Tên ăn vạ, ngươi đi tìm khách sạn ở đi nha~4.Quý Nhan thật sự rất phiền phức!Vừa ngốc lại là bạch liên hoa, kỹ thuật diễn còn đặc biệt kém, lười phải phản ứng cô ta.Thấy chỉ số thông minh của cô ta, ta đều không có hứng thú động thủ đánh người.Nói chuyện với cô ta đều là đang lãng phí thời gian.Bị ngốc đến khóc!5.Tiến vào vị diện ngày hôm sau ~Tô Hoán thật sự tri kỷ nha!Mang theo cơm sáng, còn có kẹo đặc biệt ngọt.Chính là......Ô, ta thật không phải cố ý đem số điện thoại của hắn kéo đen.Ai bảo hắn buổi tối gọi điện thoại còn không nói cái gì hết, trực tiếp phun ra hai từ: Ngủ ngon.Vẻ mặt mộng bức.Ngốc.Ta không kéo đen hắn, thì kéo đen ai?6.Tiến vào vị diện ngày thứ ba ~Giang Khẽ Ngôn không hiểu vì sao gọi điện thoại mắng ta, ta rất không vui.Bất quá không sao, ta có kẹo.Nga, ta còn có Tô Hoán.Tô Hoán muốn cùng ta đi Quý gia!Ta cảm thấy, hắn rất có khả năng sợ ta một mình chạy mất, sau đó hắn tìm không được người nào nuôi hắn nữa!!!Ai, thật sự quá khó cho ta rồi, không chỉ phải nuôi bản thân, còn phải nuôi Tô Hoán.7.Ta đi đến Quý gia, Tô Hoán liền ở cửa chờ ta.Còn cùng ta nói sẽ vẫn luôn ở đó chờ ta, nơi nào cũng không đi, thẳng đến ta trở lại.Thật ngoan a!Không uổng công ta nuôi hắn.Ngô, về sau ăn ít kẹo một chút, còn muốn tiếp tục nuôi hắn!8.Ai, người Quý gia đều không phải đối thủ của ta.Tùy tiện nói hai câu đi!Không tính khiêu chiến.Vẫn là không cần phải lãng phí thời gian.Cô hiện tại cũng không phải là một mình, cô còn phải nuôi Tô Hoán.Tô Hoán còn đang đợi cô cùng nhau về nhà ăn cơm nha!9.Tiến vào vị diện x ngày ~Tô Hoán phát sốt.Ta sai.Ta không nuôi hắn thật tốt.Ta nghĩ lại, ta về sau đều phải hảo hào bồi hắn.Nghẹn muốn chết.10.Ai nha, chỉ có một chiếc giường, hắn ngủ rồi, ta liền không chỗ ngủ.Lại không thể để người bệnh ngủ sàn nhà.Ta......Ta cũng không muốn ngủ sàn nhà.Cho nên liền lén chui vào ổ chăn đi, lén, hắn sẽ không phát hiện!Hửm? Giống như bị phát hiện rồi?Không sao, lý không thẳng nổi khí thế!!!Bởi vì, giường là của ta, hắn cũng là ta nuôi!11.Quý Nhan lại đang phát bệnh ngốc.Giang Khẽ Ngôn cũng kỳ quái.Tô phu nhân ngược lại rất dễ nói chuyện.12.Đi theo Tô Hoán đến chỗ ở mới.Thật nhiều thật nhiều thật nhiều kẹo!Trốn ở trong ổ chăn ăn kẹo, sau đó bị hắn phát hiện, khóc chít chít, ta quá thảm rồi.13.Ô, Tô Hoán a.Ngươi kể chuyện xưa thật sự rất nhảm a!Luôn muốn ăn tiểu bạch thỏ? Không biết xấu hổ!Tin hay không tiểu bạch thỏ phản công b*p ch*t sói xám?14.Tô Hoán giống như phát hiện ra nguyên nhân ta không thể không có kẹo.Thật hoảng a!15.Ta phát hiện.Tô Hoán so với còn ngọt hơn nga.Siêu ngọt.16.Quên đi, cho ngươi ăn.Ai bạo ngươi ngọt như vậy?17.Đại khái là còn một ngày ở vị diện này đi?Ta tổng cảm thấy ta trừ bỏ kẹo, không còn cần gì nữa.Nhưng là hiện tại, ta muốn ngươi.Tô Hoán, sau vị diện gặp nha ~ ~.

Chương 283: Phiên Ngoại Nhật Ký Của Trà Trà