Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 337: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 54

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Không biết qua bao lâu.Ngoài cửa sổ sắc trời dần dần tối xuống, ánh trăng treo trêи bầu trời đêm đầy sao, rồi lại không có duyên cớ khiến người cảm thấy cô tịch.Ngay khi Mặc t*nh h**n từ cửa sổ nhảy vào trong phòng.Nhìn thấy tiểu cô nương vô cùng đáng thương thu người vào trong góc, hai tay ôm đầu gối.Ngực hung hăng bị nhéo một cái, tim đau nhói.Hắn nhanh chóng bước qua, không chút do dự, một tay đem người ôm vào trong lòng."Ngoan, ta ở đâu."Mùi hương nhàn nhạt truyền tới mũi, tiểu cô nương giãy giụa một chút, cái đầu nhỏ từ trong lòng ngực quen thuộc trong ngực chui ra.Trong nháy mắt khi nhìn thấy Mặc t*nh h**n, tâm trạng của cô lập tức vui vẻ."Chàng sao lại đến đây!"Giọng nói mềm mại, tràn đầy vui sướиɠ.Cô vươn hai tay, gắt gao ôm lấy hắn.Nam tử rũ mắt, đưa ra một bàn tay, cùng bình thường giống nhau, xoa nhẹ đầu nhỏ của cô."Nhớ nàng a, nhớ nàng ngủ không được! ! Liền đi tới đây."Hắn ổn định lại hơi thở.Kỳ thật nàng không biết.Sau khi hắn rời khỏi phủ Thừa tướng, quay đầu liền một mình lặng lẽ trở lại đường cũ, hắn vẫn luôn đứng ở trêи tường của phủ Thừa tướng.Tính thời gian, không sai biệt lắm tới cơm chiều, hắn mới trộm tiến vào.Thời điểm trèo tường, hắn còn đang suy nghĩ: Mình đường đường là Thái Tử, cư nhiên việc trèo tường này cũng làm ra tới?Thực sự có chút không thể tưởng tượng được.Đợi đến khi hắn nhảy vào cửa sổ nhìn thấy tiểu bảo bối nhà hắn, hắn đột nhiên cảm thấy, chỉ cần có thể nhìn đến nàng, vô luận hắn làm cái gì, đều là đáng giá!Tiểu cô nương do dự một chút, nhìn hắn thật sâu.Cuối cùng cúi đầu, nhỏ giọng nói, "Kỳ thật, kỳ thật ta cũng đang nhớ tới chàng! ! "Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy, trong lúc này, phảng phất có đại kinh hỉ nện xuống đầu hắn, thẳng đem hắn mơ mơ hồ hồ.Thật lâu sau, hắn mới hồi thần, giọng nói có chút run rẩy."Bảo bối, có thể lặp lại lần nữa không?"Trà Trà nghiêng đầu, có chút nghi hoặc, "Chàng không nghe rõ sao?"Mặc t*nh h**n gật đầu.Hắn muốn nghe nàng nói một lần nữa, hắn muốn xác định mình có nghe lầm hay không, hắn muốn! !Tóm lại, chính là muốn nghe nàng lặp lại một lần nữa.Không, một lần không đủ.Muốn nghe rất nhiều rất nhiều lần!Trà Trà, "! ! " Không nghe rõ a?Không nghe rõ nàng cũng không nói.Lúc vừa mới nói xong, khuôn mặt nhỏ đều đang nóng lên, cảm giác thật kỳ quái, cho nên cũng chỉ nói một lần, không nói lần thứ hai."Không nghe rõ thì không nghe rõ vậy, cũng không phải là chuyện quan trọng! ! "Cô nhỏ giọng lẩm bẩm."! ! ! ! " Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy tim mình đang nóng hầm hập, đột nhiên bị hắc một chậu nước lạnh.Lạnh triệt để.Vừa rồi có bao nhiêu kϊƈɦ động, hiện tại liền có bấy nhiêu mộng bức.Thật lâu sau, giọng hắn run run nói."Bảo bối! ! Lặp lại một lần nữa có được không? Chỉ một lần! ! Ta, ta muốn nghe nàng nói! ! "Trà Trà có chút bất đắc dĩ, "! ! "Đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó, cô thở dài, "Được rồi, ta lặp lại một lần nữa, lần này, chàng phải nghe cẩn thận nga, ta sẽ không nói lại lần thứ ba."Ô, Mặc t*nh h**n phạm quy, cư nhiên lớn lên đẹp trai đến như vậy?Lớn lên đã đẹp trai, còn cố ý lộ ra biểu tình kia, quá mức!Trà Trà không tình nguyện nhỏ giọng nói, "Ta vừa mới nói, ta cũng nhớ chàng! ! "Uh, chính là những lời này!Nói xong.Cô rầm rì một tiếng, chui vào trong lòng ngực hắn, một lần nữa tìm một cái tư thế thoải mái dựa vào.Mặc t*nh h**n khóe môi mang theo nụ cười vui sướиɠ, nàng nói nàng cũng nhớ hắn.Giống như hắn nhớ nàng vậy, nhớ hắn, nhớ hắn!Tim hắn không thể ức chế mà run lên.Bàn tay đang đặt trêи cái eo thon của cô, dần dần tăng thêm lực đạo, đem cô gắt gao ôm chặt vào trong lòng, sợ giây tiếp theo cô liền thoát ra khỏi cái ôm của hắn! !.

Không biết qua bao lâu.

Ngoài cửa sổ sắc trời dần dần tối xuống, ánh trăng treo trêи bầu trời đêm đầy sao, rồi lại không có duyên cớ khiến người cảm thấy cô tịch.

Ngay khi Mặc t*nh h**n từ cửa sổ nhảy vào trong phòng.

Nhìn thấy tiểu cô nương vô cùng đáng thương thu người vào trong góc, hai tay ôm đầu gối.

Ngực hung hăng bị nhéo một cái, tim đau nhói.

Hắn nhanh chóng bước qua, không chút do dự, một tay đem người ôm vào trong lòng.

"Ngoan, ta ở đâu.

"

Mùi hương nhàn nhạt truyền tới mũi, tiểu cô nương giãy giụa một chút, cái đầu nhỏ từ trong lòng ngực quen thuộc trong ngực chui ra.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Mặc t*nh h**n, tâm trạng của cô lập tức vui vẻ.

"Chàng sao lại đến đây!"

Giọng nói mềm mại, tràn đầy vui sướиɠ.

Cô vươn hai tay, gắt gao ôm lấy hắn.

Nam tử rũ mắt, đưa ra một bàn tay, cùng bình thường giống nhau, xoa nhẹ đầu nhỏ của cô.

"Nhớ nàng a, nhớ nàng ngủ không được! ! Liền đi tới đây.

"

Hắn ổn định lại hơi thở.

Kỳ thật nàng không biết.

Sau khi hắn rời khỏi phủ Thừa tướng, quay đầu liền một mình lặng lẽ trở lại đường cũ, hắn vẫn luôn đứng ở trêи tường của phủ Thừa tướng.

Tính thời gian, không sai biệt lắm tới cơm chiều, hắn mới trộm tiến vào.

Thời điểm trèo tường, hắn còn đang suy nghĩ: Mình đường đường là Thái Tử, cư nhiên việc trèo tường này cũng làm ra tới?

Thực sự có chút không thể tưởng tượng được.

Đợi đến khi hắn nhảy vào cửa sổ nhìn thấy tiểu bảo bối nhà hắn, hắn đột nhiên cảm thấy, chỉ cần có thể nhìn đến nàng, vô luận hắn làm cái gì, đều là đáng giá!

Tiểu cô nương do dự một chút, nhìn hắn thật sâu.

Cuối cùng cúi đầu, nhỏ giọng nói, "Kỳ thật, kỳ thật ta cũng đang nhớ tới chàng! ! "

Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy, trong lúc này, phảng phất có đại kinh hỉ nện xuống đầu hắn, thẳng đem hắn mơ mơ hồ hồ.

Thật lâu sau, hắn mới hồi thần, giọng nói có chút run rẩy.

"Bảo bối, có thể lặp lại lần nữa không?"

Trà Trà nghiêng đầu, có chút nghi hoặc, "Chàng không nghe rõ sao?"

Mặc t*nh h**n gật đầu.

Hắn muốn nghe nàng nói một lần nữa, hắn muốn xác định mình có nghe lầm hay không, hắn muốn! !

Tóm lại, chính là muốn nghe nàng lặp lại một lần nữa.

Không, một lần không đủ.

Muốn nghe rất nhiều rất nhiều lần!

Trà Trà, "! ! " Không nghe rõ a?

Không nghe rõ nàng cũng không nói.

Lúc vừa mới nói xong, khuôn mặt nhỏ đều đang nóng lên, cảm giác thật kỳ quái, cho nên cũng chỉ nói một lần, không nói lần thứ hai.

"Không nghe rõ thì không nghe rõ vậy, cũng không phải là chuyện quan trọng! ! "

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

"! ! ! ! " Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy tim mình đang nóng hầm hập, đột nhiên bị hắc một chậu nước lạnh.

Lạnh triệt để.

Vừa rồi có bao nhiêu kϊƈɦ động, hiện tại liền có bấy nhiêu mộng bức.

Thật lâu sau, giọng hắn run run nói.

"Bảo bối! ! Lặp lại một lần nữa có được không? Chỉ một lần! ! Ta, ta muốn nghe nàng nói! ! "

Trà Trà có chút bất đắc dĩ, "! ! "

Đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó, cô thở dài, "Được rồi, ta lặp lại một lần nữa, lần này, chàng phải nghe cẩn thận nga, ta sẽ không nói lại lần thứ ba.

"

Ô, Mặc t*nh h**n phạm quy, cư nhiên lớn lên đẹp trai đến như vậy?

Lớn lên đã đẹp trai, còn cố ý lộ ra biểu tình kia, quá mức!

Trà Trà không tình nguyện nhỏ giọng nói, "Ta vừa mới nói, ta cũng nhớ chàng! ! "

Uh, chính là những lời này!

Nói xong.

Cô rầm rì một tiếng, chui vào trong lòng ngực hắn, một lần nữa tìm một cái tư thế thoải mái dựa vào.

Mặc t*nh h**n khóe môi mang theo nụ cười vui sướиɠ, nàng nói nàng cũng nhớ hắn.

Giống như hắn nhớ nàng vậy, nhớ hắn, nhớ hắn!

Tim hắn không thể ức chế mà run lên.

Bàn tay đang đặt trêи cái eo thon của cô, dần dần tăng thêm lực đạo, đem cô gắt gao ôm chặt vào trong lòng, sợ giây tiếp theo cô liền thoát ra khỏi cái ôm của hắn! !.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Không biết qua bao lâu.Ngoài cửa sổ sắc trời dần dần tối xuống, ánh trăng treo trêи bầu trời đêm đầy sao, rồi lại không có duyên cớ khiến người cảm thấy cô tịch.Ngay khi Mặc t*nh h**n từ cửa sổ nhảy vào trong phòng.Nhìn thấy tiểu cô nương vô cùng đáng thương thu người vào trong góc, hai tay ôm đầu gối.Ngực hung hăng bị nhéo một cái, tim đau nhói.Hắn nhanh chóng bước qua, không chút do dự, một tay đem người ôm vào trong lòng."Ngoan, ta ở đâu."Mùi hương nhàn nhạt truyền tới mũi, tiểu cô nương giãy giụa một chút, cái đầu nhỏ từ trong lòng ngực quen thuộc trong ngực chui ra.Trong nháy mắt khi nhìn thấy Mặc t*nh h**n, tâm trạng của cô lập tức vui vẻ."Chàng sao lại đến đây!"Giọng nói mềm mại, tràn đầy vui sướиɠ.Cô vươn hai tay, gắt gao ôm lấy hắn.Nam tử rũ mắt, đưa ra một bàn tay, cùng bình thường giống nhau, xoa nhẹ đầu nhỏ của cô."Nhớ nàng a, nhớ nàng ngủ không được! ! Liền đi tới đây."Hắn ổn định lại hơi thở.Kỳ thật nàng không biết.Sau khi hắn rời khỏi phủ Thừa tướng, quay đầu liền một mình lặng lẽ trở lại đường cũ, hắn vẫn luôn đứng ở trêи tường của phủ Thừa tướng.Tính thời gian, không sai biệt lắm tới cơm chiều, hắn mới trộm tiến vào.Thời điểm trèo tường, hắn còn đang suy nghĩ: Mình đường đường là Thái Tử, cư nhiên việc trèo tường này cũng làm ra tới?Thực sự có chút không thể tưởng tượng được.Đợi đến khi hắn nhảy vào cửa sổ nhìn thấy tiểu bảo bối nhà hắn, hắn đột nhiên cảm thấy, chỉ cần có thể nhìn đến nàng, vô luận hắn làm cái gì, đều là đáng giá!Tiểu cô nương do dự một chút, nhìn hắn thật sâu.Cuối cùng cúi đầu, nhỏ giọng nói, "Kỳ thật, kỳ thật ta cũng đang nhớ tới chàng! ! "Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy, trong lúc này, phảng phất có đại kinh hỉ nện xuống đầu hắn, thẳng đem hắn mơ mơ hồ hồ.Thật lâu sau, hắn mới hồi thần, giọng nói có chút run rẩy."Bảo bối, có thể lặp lại lần nữa không?"Trà Trà nghiêng đầu, có chút nghi hoặc, "Chàng không nghe rõ sao?"Mặc t*nh h**n gật đầu.Hắn muốn nghe nàng nói một lần nữa, hắn muốn xác định mình có nghe lầm hay không, hắn muốn! !Tóm lại, chính là muốn nghe nàng lặp lại một lần nữa.Không, một lần không đủ.Muốn nghe rất nhiều rất nhiều lần!Trà Trà, "! ! " Không nghe rõ a?Không nghe rõ nàng cũng không nói.Lúc vừa mới nói xong, khuôn mặt nhỏ đều đang nóng lên, cảm giác thật kỳ quái, cho nên cũng chỉ nói một lần, không nói lần thứ hai."Không nghe rõ thì không nghe rõ vậy, cũng không phải là chuyện quan trọng! ! "Cô nhỏ giọng lẩm bẩm."! ! ! ! " Mặc t*nh h**n chỉ cảm thấy tim mình đang nóng hầm hập, đột nhiên bị hắc một chậu nước lạnh.Lạnh triệt để.Vừa rồi có bao nhiêu kϊƈɦ động, hiện tại liền có bấy nhiêu mộng bức.Thật lâu sau, giọng hắn run run nói."Bảo bối! ! Lặp lại một lần nữa có được không? Chỉ một lần! ! Ta, ta muốn nghe nàng nói! ! "Trà Trà có chút bất đắc dĩ, "! ! "Đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó, cô thở dài, "Được rồi, ta lặp lại một lần nữa, lần này, chàng phải nghe cẩn thận nga, ta sẽ không nói lại lần thứ ba."Ô, Mặc t*nh h**n phạm quy, cư nhiên lớn lên đẹp trai đến như vậy?Lớn lên đã đẹp trai, còn cố ý lộ ra biểu tình kia, quá mức!Trà Trà không tình nguyện nhỏ giọng nói, "Ta vừa mới nói, ta cũng nhớ chàng! ! "Uh, chính là những lời này!Nói xong.Cô rầm rì một tiếng, chui vào trong lòng ngực hắn, một lần nữa tìm một cái tư thế thoải mái dựa vào.Mặc t*nh h**n khóe môi mang theo nụ cười vui sướиɠ, nàng nói nàng cũng nhớ hắn.Giống như hắn nhớ nàng vậy, nhớ hắn, nhớ hắn!Tim hắn không thể ức chế mà run lên.Bàn tay đang đặt trêи cái eo thon của cô, dần dần tăng thêm lực đạo, đem cô gắt gao ôm chặt vào trong lòng, sợ giây tiếp theo cô liền thoát ra khỏi cái ôm của hắn! !.

Chương 337: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 54