Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 400: Thanh Mai Ngọt Ngào 53

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà trầm mặc.Cô phát hiện, thời điểm Giang Ly Hoán lạnh lùng, thì xác thật rất lạnh.Chính là hiện tại, lúc không biết xấu hổ, cũng là thật sự rất là không biết xấu hổ!Mặt đều bị hắn khí tới mặt muốn rời nhà đi ra ngoài.Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.Cô suy nghĩ một chút, vẫn là cảm thấy Giang Ly Hoán quá đáng, không nỡ đánh, lại nói không thắng hắn, vậy! !"Anh đem hai mắt nhắm lại."Giang Ly Hoán gật đầu, "Được."Hắn nhắm mắt lại, hai tay như cũ ôm eo tiểu cô nương.Trà Trà rũ mắt nhìn một cái, ánh mắt dừng ở trên xương quai xanh của hắn.Cô gần như bị hắn mang đi lạc đường.Vừa rồi chuyện cô gái kia gọi điện thoại, cô còn nhớ rất rõ nha!Tiểu cô nương tâm trạng không tốt, nghiến răng, chuẩn xác nhắm vào xương quai xanh của hắn.Sau đó, cắn xuống một ngụm.Sau khi cắn xong.Trà Trà vừa lòng nhìn dấu răng của mình nha, ấn ký.Ân, có ấn ký này, về sau chính là của cô."Anh mở mắt ra đi." Cô nhẹ nhàng nói.Thiếu niên chậm rãi mở mắt ra.Không biết có phải là ảo giác hay không, Trà Trà tổng cảm thấy Giang Ly Hoán cùng với vừa mới không quá giống nhau.Đôi mắt kia mơ hồ trầm xuống không ít.Tiểu cô nương nghiêng đầu hỏi hắn, "Anh làm sao vậy?"Cô hoàn toàn không ý thức được hành vi vừa mới có bao nhiêu lực sát thương.Giang Ly Hoán thu lại cảm xúc, giống như có chút không thể khống chế được, duỗi ra một bàn tay, đặt ở sau gáy cô, nhẹ nhàng cắn xuống! !Sau một lúc lâu.Thiếu niên ôm eo tiểu cô nương, từ cầu thang đi trở lại hành lang bệnh viện.Lúc này, An Uy đang ngồi ở chỗ đó phát ngốc.Nghe thấy tiếng bước chân, thuận thế nhìn qua.Sau đó liền nhìn thấy! !Trà ca mềm mại nhà hắn ta đỏ mặt ghé vào trong lòng ngực của Giang Ly Hoán."! ! " Một chút không cẩn thận, hắn ta lại nhìn thấy trên cổ Giang Ly Hoán có một dấu răng.Còn không chỉ có một chỗ.Trong nháy mắt, An Uy trong đầu bổ não một đống rồi lại một đống dữ liệu! !Nhìn không ra tới, Trà ca không chỉ có đánh người siêu hung, ngay cả cắn người! ! Giống như cũng rất hung?Hắn ta yên lặng thu hồi tầm mắt, một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhìn thấy, tôi là một người trong suốt, thỉnh bỏ qua tôi đi.Lúc cần thiết, tôi có thể làm không khí.Giang Ly Hoán, "Quản gia hẳn là sắp tới rồi, đến lúc đó, ông ấy sẽ đem chuyện kế tiếp xử lý tốt, cũng sẽ có người chiếu cố Phó Dương, tôi mang Trà Trà về nhà trước."An Uy dại ra gật gật đầu, "Được."Liền nói lời cảm tạ cũng quên mất.Hắn ta không nghĩ tới, Giang Ly Hoán cư nhiên còn có thể một hơi nói nhiều như vậy! !Thật đúng là hiếm thấy a!An Uy suy nghĩ một chút, đại khái! ! Có khả năng là giờ phút này Giang Ly Hoán tâm trạng rất tốt đi.Giang Ly Hoán nhìn tiểu cô nương ghé vào trong lòng."Chúng ta hiện tại về nhà, có được không?""Ừm! ! "Ngươi đều đem lời nói hết rồi, hiện tại mới hỏi ta?Chẳng lẽ ta còn có thể ăn vạ bệnh viện không đi sao?Tiểu cô nương không vui hừ hai tiếng, "Em không còn sức nữa."Giang Ly Hoán mắt chợt lóe, "Ừ."Giây tiếp theo, đem người chặn ngang bế lên.Đột nhiên bị ôm lên, tiểu cô nương hai tay theo bản năng ôm lấy cổ hắn."Giang Ly Hoán!" cô trừng hắn.Giang Ly Hoán đúng tình hợp lý, "Em không phải không còn sức sao? Anh ôm em về nhà."Tiểu cô nương cho cơ hội tốt như vậy, hắn lại không ngốc, mới sẽ không dễ dàng bỏ lỡ, nên nắm chắc được thời điểm, nhất định phải nắm chắc được.Lúc không cơ hội! ! Cũng có thể thích hợp tạo ra cơ hội.Trà Trà, "! ! "An Uy thức thời đem đầu quay qua một bên.Thầm nghĩ, hai người đều phải đi về nhà, còn không quên cho hắn ta một chén cẩu lương! ! Aizzzz, thói đời ngày sau, táng tận thiên lương a!Trong lúc mơ hồ.An Uy phảng phất nghe thấy Giang Ly Hoán nói, "Em nếu cảm thấy ngượng ngùng, có thể vùi đầu giả bộ ngủ! ! "Trà Trà, "Anh câm miệng! Anh đừng nói chuyện!"An Uy, "! ! ! ! " Ngực bị phóng vô số dao nhỏ..

Trà Trà trầm mặc.

Cô phát hiện, thời điểm Giang Ly Hoán lạnh lùng, thì xác thật rất lạnh.

Chính là hiện tại, lúc không biết xấu hổ, cũng là thật sự rất là không biết xấu hổ!

Mặt đều bị hắn khí tới mặt muốn rời nhà đi ra ngoài.

Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.

Cô suy nghĩ một chút, vẫn là cảm thấy Giang Ly Hoán quá đáng, không nỡ đánh, lại nói không thắng hắn, vậy! !

"Anh đem hai mắt nhắm lại.

"

Giang Ly Hoán gật đầu, "Được.

"

Hắn nhắm mắt lại, hai tay như cũ ôm eo tiểu cô nương.

Trà Trà rũ mắt nhìn một cái, ánh mắt dừng ở trên xương quai xanh của hắn.

Cô gần như bị hắn mang đi lạc đường.

Vừa rồi chuyện cô gái kia gọi điện thoại, cô còn nhớ rất rõ nha!

Tiểu cô nương tâm trạng không tốt, nghiến răng, chuẩn xác nhắm vào xương quai xanh của hắn.

Sau đó, cắn xuống một ngụm.

Sau khi cắn xong.

Trà Trà vừa lòng nhìn dấu răng của mình nha, ấn ký.

Ân, có ấn ký này, về sau chính là của cô.

"Anh mở mắt ra đi.

" Cô nhẹ nhàng nói.

Thiếu niên chậm rãi mở mắt ra.

Không biết có phải là ảo giác hay không, Trà Trà tổng cảm thấy Giang Ly Hoán cùng với vừa mới không quá giống nhau.

Đôi mắt kia mơ hồ trầm xuống không ít.

Tiểu cô nương nghiêng đầu hỏi hắn, "Anh làm sao vậy?"

Cô hoàn toàn không ý thức được hành vi vừa mới có bao nhiêu lực sát thương.

Giang Ly Hoán thu lại cảm xúc, giống như có chút không thể khống chế được, duỗi ra một bàn tay, đặt ở sau gáy cô, nhẹ nhàng cắn xuống! !

Sau một lúc lâu.

Thiếu niên ôm eo tiểu cô nương, từ cầu thang đi trở lại hành lang bệnh viện.

Lúc này, An Uy đang ngồi ở chỗ đó phát ngốc.

Nghe thấy tiếng bước chân, thuận thế nhìn qua.

Sau đó liền nhìn thấy! !

Trà ca mềm mại nhà hắn ta đỏ mặt ghé vào trong lòng ngực của Giang Ly Hoán.

"! ! " Một chút không cẩn thận, hắn ta lại nhìn thấy trên cổ Giang Ly Hoán có một dấu răng.

Còn không chỉ có một chỗ.

Trong nháy mắt, An Uy trong đầu bổ não một đống rồi lại một đống dữ liệu! !

Nhìn không ra tới, Trà ca không chỉ có đánh người siêu hung, ngay cả cắn người! ! Giống như cũng rất hung?

Hắn ta yên lặng thu hồi tầm mắt, một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhìn thấy, tôi là một người trong suốt, thỉnh bỏ qua tôi đi.

Lúc cần thiết, tôi có thể làm không khí.

Giang Ly Hoán, "Quản gia hẳn là sắp tới rồi, đến lúc đó, ông ấy sẽ đem chuyện kế tiếp xử lý tốt, cũng sẽ có người chiếu cố Phó Dương, tôi mang Trà Trà về nhà trước.

"

An Uy dại ra gật gật đầu, "Được.

"

Liền nói lời cảm tạ cũng quên mất.

Hắn ta không nghĩ tới, Giang Ly Hoán cư nhiên còn có thể một hơi nói nhiều như vậy! !

Thật đúng là hiếm thấy a!

An Uy suy nghĩ một chút, đại khái! ! Có khả năng là giờ phút này Giang Ly Hoán tâm trạng rất tốt đi.

Giang Ly Hoán nhìn tiểu cô nương ghé vào trong lòng.

"Chúng ta hiện tại về nhà, có được không?"

"Ừm! ! "

Ngươi đều đem lời nói hết rồi, hiện tại mới hỏi ta?

Chẳng lẽ ta còn có thể ăn vạ bệnh viện không đi sao?

Tiểu cô nương không vui hừ hai tiếng, "Em không còn sức nữa.

"

Giang Ly Hoán mắt chợt lóe, "Ừ.

"

Giây tiếp theo, đem người chặn ngang bế lên.

Đột nhiên bị ôm lên, tiểu cô nương hai tay theo bản năng ôm lấy cổ hắn.

"Giang Ly Hoán!" cô trừng hắn.

Giang Ly Hoán đúng tình hợp lý, "Em không phải không còn sức sao? Anh ôm em về nhà.

"

Tiểu cô nương cho cơ hội tốt như vậy, hắn lại không ngốc, mới sẽ không dễ dàng bỏ lỡ, nên nắm chắc được thời điểm, nhất định phải nắm chắc được.

Lúc không cơ hội! ! Cũng có thể thích hợp tạo ra cơ hội.

Trà Trà, "! ! "

An Uy thức thời đem đầu quay qua một bên.

Thầm nghĩ, hai người đều phải đi về nhà, còn không quên cho hắn ta một chén cẩu lương! ! Aizzzz, thói đời ngày sau, táng tận thiên lương a!

Trong lúc mơ hồ.

An Uy phảng phất nghe thấy Giang Ly Hoán nói, "Em nếu cảm thấy ngượng ngùng, có thể vùi đầu giả bộ ngủ! ! "

Trà Trà, "Anh câm miệng! Anh đừng nói chuyện!"

An Uy, "! ! ! ! " Ngực bị phóng vô số dao nhỏ.

.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà trầm mặc.Cô phát hiện, thời điểm Giang Ly Hoán lạnh lùng, thì xác thật rất lạnh.Chính là hiện tại, lúc không biết xấu hổ, cũng là thật sự rất là không biết xấu hổ!Mặt đều bị hắn khí tới mặt muốn rời nhà đi ra ngoài.Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.Cô suy nghĩ một chút, vẫn là cảm thấy Giang Ly Hoán quá đáng, không nỡ đánh, lại nói không thắng hắn, vậy! !"Anh đem hai mắt nhắm lại."Giang Ly Hoán gật đầu, "Được."Hắn nhắm mắt lại, hai tay như cũ ôm eo tiểu cô nương.Trà Trà rũ mắt nhìn một cái, ánh mắt dừng ở trên xương quai xanh của hắn.Cô gần như bị hắn mang đi lạc đường.Vừa rồi chuyện cô gái kia gọi điện thoại, cô còn nhớ rất rõ nha!Tiểu cô nương tâm trạng không tốt, nghiến răng, chuẩn xác nhắm vào xương quai xanh của hắn.Sau đó, cắn xuống một ngụm.Sau khi cắn xong.Trà Trà vừa lòng nhìn dấu răng của mình nha, ấn ký.Ân, có ấn ký này, về sau chính là của cô."Anh mở mắt ra đi." Cô nhẹ nhàng nói.Thiếu niên chậm rãi mở mắt ra.Không biết có phải là ảo giác hay không, Trà Trà tổng cảm thấy Giang Ly Hoán cùng với vừa mới không quá giống nhau.Đôi mắt kia mơ hồ trầm xuống không ít.Tiểu cô nương nghiêng đầu hỏi hắn, "Anh làm sao vậy?"Cô hoàn toàn không ý thức được hành vi vừa mới có bao nhiêu lực sát thương.Giang Ly Hoán thu lại cảm xúc, giống như có chút không thể khống chế được, duỗi ra một bàn tay, đặt ở sau gáy cô, nhẹ nhàng cắn xuống! !Sau một lúc lâu.Thiếu niên ôm eo tiểu cô nương, từ cầu thang đi trở lại hành lang bệnh viện.Lúc này, An Uy đang ngồi ở chỗ đó phát ngốc.Nghe thấy tiếng bước chân, thuận thế nhìn qua.Sau đó liền nhìn thấy! !Trà ca mềm mại nhà hắn ta đỏ mặt ghé vào trong lòng ngực của Giang Ly Hoán."! ! " Một chút không cẩn thận, hắn ta lại nhìn thấy trên cổ Giang Ly Hoán có một dấu răng.Còn không chỉ có một chỗ.Trong nháy mắt, An Uy trong đầu bổ não một đống rồi lại một đống dữ liệu! !Nhìn không ra tới, Trà ca không chỉ có đánh người siêu hung, ngay cả cắn người! ! Giống như cũng rất hung?Hắn ta yên lặng thu hồi tầm mắt, một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhìn thấy, tôi là một người trong suốt, thỉnh bỏ qua tôi đi.Lúc cần thiết, tôi có thể làm không khí.Giang Ly Hoán, "Quản gia hẳn là sắp tới rồi, đến lúc đó, ông ấy sẽ đem chuyện kế tiếp xử lý tốt, cũng sẽ có người chiếu cố Phó Dương, tôi mang Trà Trà về nhà trước."An Uy dại ra gật gật đầu, "Được."Liền nói lời cảm tạ cũng quên mất.Hắn ta không nghĩ tới, Giang Ly Hoán cư nhiên còn có thể một hơi nói nhiều như vậy! !Thật đúng là hiếm thấy a!An Uy suy nghĩ một chút, đại khái! ! Có khả năng là giờ phút này Giang Ly Hoán tâm trạng rất tốt đi.Giang Ly Hoán nhìn tiểu cô nương ghé vào trong lòng."Chúng ta hiện tại về nhà, có được không?""Ừm! ! "Ngươi đều đem lời nói hết rồi, hiện tại mới hỏi ta?Chẳng lẽ ta còn có thể ăn vạ bệnh viện không đi sao?Tiểu cô nương không vui hừ hai tiếng, "Em không còn sức nữa."Giang Ly Hoán mắt chợt lóe, "Ừ."Giây tiếp theo, đem người chặn ngang bế lên.Đột nhiên bị ôm lên, tiểu cô nương hai tay theo bản năng ôm lấy cổ hắn."Giang Ly Hoán!" cô trừng hắn.Giang Ly Hoán đúng tình hợp lý, "Em không phải không còn sức sao? Anh ôm em về nhà."Tiểu cô nương cho cơ hội tốt như vậy, hắn lại không ngốc, mới sẽ không dễ dàng bỏ lỡ, nên nắm chắc được thời điểm, nhất định phải nắm chắc được.Lúc không cơ hội! ! Cũng có thể thích hợp tạo ra cơ hội.Trà Trà, "! ! "An Uy thức thời đem đầu quay qua một bên.Thầm nghĩ, hai người đều phải đi về nhà, còn không quên cho hắn ta một chén cẩu lương! ! Aizzzz, thói đời ngày sau, táng tận thiên lương a!Trong lúc mơ hồ.An Uy phảng phất nghe thấy Giang Ly Hoán nói, "Em nếu cảm thấy ngượng ngùng, có thể vùi đầu giả bộ ngủ! ! "Trà Trà, "Anh câm miệng! Anh đừng nói chuyện!"An Uy, "! ! ! ! " Ngực bị phóng vô số dao nhỏ..

Chương 400: Thanh Mai Ngọt Ngào 53