Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 422: Tổng Tài Trong Lòng Có Bạch Nguyệt Quang 2

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tiểu cô nương nghiêm túc nói, khiến mấy người đứng ở chỗ đó đều cả kinh.Ngay cả Hoắc Thu Đèn đang đi tới cũng sững sờ ở tại chỗ.Mẹ Yến lấy lại phản ứng trước, duỗi tay liền muốn véo Trà Trà một cái, "Mày đang nói bừa cái gì hả!"Trà Trà không phải nguyên chủ, sẽ không đứng ở chỗ đó chịu khi dễ.Cô lắc mình tránh khỏi bàn tay của mẹ Yến.Đôi mắt ướŧ áŧ tràn đầy hoảng loạn."Con, con sai rồi, con không nên nói như vậy, con! ! Con không có bạn trai, chị gái cũng không đoạt bạn trai của con.Chính là, chính là con thật sự không biết chị vì cái gì lại tự sát a, rõ ràng con còn chưa đi tự sát, chị ấy dựa vào cái gì mà tự sát a, chị như thế nào liền tự sát đều cũng đoạt với con chứ! ! "Tiểu cô nương cực kỳ ủy khuất.Gục xuống đầu, héo héo, giống như là đã chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ rất lớn.Cha Yến mẹ Yến hai người liếc nhau, cả hai đều ngẩn ra.Cô con gái này tính tình đơn thuần chất phác, từ trước đến này, theo chân bọn họ, một ngày có thể nói một câu đã là rất tốt, an tĩnh giống như người câm.Đây tựa hồ vẫn là lần đầu tiên cô một hơi nói nhiều chữ như vậy.Thế cho nên, phản ứng của hai người cũng chậm nửa nhịp.Đến khi hai người ý thức được mấy câu nói vừa rồi kia, sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt đối với Yến Thanh Mộng.Trà Trà đã bụm mặt, chạy đi.Cha Yến mẹ Yến vẻ mặt mộng bức nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn kia, cảm xúc rất phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn, lại là không biết làm như thế nào cho phải.Cô y tá trẻ tuổi sắc mặt thay đổi.Ánh mắt dừng trên hai người cha Yến mẹ Yến qua lại dạo qua một vòng, rồi sau đó cúi đầu, không nói một lời.Bác sĩ điều trị ở bên cạnh, mặt vô biểu tình dặn dò vài câu, liền xoay người rời đi.Hoắc Thu Đèn chậm rãi hướng về phía cha Yến và mẹ Yến đi tới, đem suy nghĩ suýt nữa bay xa kéo về."Bá phụ bá mẫu, cháu có thể đi vào xem Thanh Mộng không?" Hắn tư thái hạ xuống rất thấp.Thiên kiêu chi tử, giờ phút này ở trước mặt bọn họ lại hạ thấp như thế.Cha Yến mẹ Yến cũng không dám nói cái gì, gật gật đầu, ba người cùng nhau đi vào phòng bệnh.Mà tiểu cô nương rời đi, tất nhiên đã bị người ta lãng quên.*Trà Trà chạy rất nhanh.Nhanh như chớp liền chạy ra bên ngoài bệnh viện.Cô chán ghét mùi nước sát trùng.Càng chán ghét không khí của bệnh viện.Nặng nề mà lại khiến người ta hít thở không thông.Cô thở dài, tìm kiếm ở trong túi, sau đó tìm ra một tờ mười tệ nhăn dúm."! ! ! ! Thất Thất a, ta cùng ngươi nói, ngươi về sau ngàn vạn đừng bò ra ngoài." Tiểu cô nương ánh mắt nghiêm túc.Thất Thất sửng sốt một chút, khó hiểu dò hỏi, 【 vì cái gì a! Trà Trà cô biết không? Tôi mỗi ngày đều rất thực nỗ lực bò ra ngoài.】Trà Trà nhàn nhạt trả về một câu."Nga, ta cảm thấy sau khi ngươi bò ra ngoài, sẽ bị ta đánh chết."Thất Thất, 【??? 】Trà Trà, "Ký chủ nhà người toàn thân chỉ có mười tệ! ! Thật nghèo a! Ta muốn cái loại mà mỗi ngày tiền nhiều tiêu không hết, đồ ăn vặt nhiều đến ăn không hết."Thất Thất, 【! ! Tôi, tôi không giúp được cô.】Trà Trà, "! ! ! ! "Ba giây đồng hồ sau.Thất Thất đột nhiên có hứng thú.【 Trà Trà! Chúng ta có thể đi ăn vạ nha! 】"! ! Đừng nháo, ta là một ký chủ đứng đắn, như thế nào có thể tùy tiện chạy đi ăn vạ?"Từ trước đến nay đều là người khác tới ăn vạ ta, ta nếu là đi ăn vạ người khác, cô không cần mặt mũi nữa sao?Quá mất mặt!Tiểu cô nương ngạo kiều quay đầu, ngay sau đó, cô nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.Nam nhân dáng người thon dài, sườn mặt hình dáng đường cong lãnh ngạo.Toàn thân đều lộ ra vài phần hơi thở ta rất lợi hại, ta rất có tiền, ta không dễ chọc.Trà Trà hai mắt sáng ngời, "!!! Thất Thất, ta bỗng nhiên cảm thấy, ngươi nói rất có đạo lý! Chúng ta đi ăn vạ đi!"Thất Thất, 【??? 】.

Tiểu cô nương nghiêm túc nói, khiến mấy người đứng ở chỗ đó đều cả kinh.

Ngay cả Hoắc Thu Đèn đang đi tới cũng sững sờ ở tại chỗ.

Mẹ Yến lấy lại phản ứng trước, duỗi tay liền muốn véo Trà Trà một cái, "Mày đang nói bừa cái gì hả!"

Trà Trà không phải nguyên chủ, sẽ không đứng ở chỗ đó chịu khi dễ.

Cô lắc mình tránh khỏi bàn tay của mẹ Yến.

Đôi mắt ướŧ áŧ tràn đầy hoảng loạn.

"Con, con sai rồi, con không nên nói như vậy, con! ! Con không có bạn trai, chị gái cũng không đoạt bạn trai của con.

Chính là, chính là con thật sự không biết chị vì cái gì lại tự sát a, rõ ràng con còn chưa đi tự sát, chị ấy dựa vào cái gì mà tự sát a, chị như thế nào liền tự sát đều cũng đoạt với con chứ! ! "

Tiểu cô nương cực kỳ ủy khuất.

Gục xuống đầu, héo héo, giống như là đã chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ rất lớn.

Cha Yến mẹ Yến hai người liếc nhau, cả hai đều ngẩn ra.

Cô con gái này tính tình đơn thuần chất phác, từ trước đến này, theo chân bọn họ, một ngày có thể nói một câu đã là rất tốt, an tĩnh giống như người câm.

Đây tựa hồ vẫn là lần đầu tiên cô một hơi nói nhiều chữ như vậy.

Thế cho nên, phản ứng của hai người cũng chậm nửa nhịp.

Đến khi hai người ý thức được mấy câu nói vừa rồi kia, sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt đối với Yến Thanh Mộng.

Trà Trà đã bụm mặt, chạy đi.

Cha Yến mẹ Yến vẻ mặt mộng bức nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn kia, cảm xúc rất phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn, lại là không biết làm như thế nào cho phải.

Cô y tá trẻ tuổi sắc mặt thay đổi.

Ánh mắt dừng trên hai người cha Yến mẹ Yến qua lại dạo qua một vòng, rồi sau đó cúi đầu, không nói một lời.

Bác sĩ điều trị ở bên cạnh, mặt vô biểu tình dặn dò vài câu, liền xoay người rời đi.

Hoắc Thu Đèn chậm rãi hướng về phía cha Yến và mẹ Yến đi tới, đem suy nghĩ suýt nữa bay xa kéo về.

"Bá phụ bá mẫu, cháu có thể đi vào xem Thanh Mộng không?" Hắn tư thái hạ xuống rất thấp.

Thiên kiêu chi tử, giờ phút này ở trước mặt bọn họ lại hạ thấp như thế.

Cha Yến mẹ Yến cũng không dám nói cái gì, gật gật đầu, ba người cùng nhau đi vào phòng bệnh.

Mà tiểu cô nương rời đi, tất nhiên đã bị người ta lãng quên.

*

Trà Trà chạy rất nhanh.

Nhanh như chớp liền chạy ra bên ngoài bệnh viện.

Cô chán ghét mùi nước sát trùng.

Càng chán ghét không khí của bệnh viện.

Nặng nề mà lại khiến người ta hít thở không thông.

Cô thở dài, tìm kiếm ở trong túi, sau đó tìm ra một tờ mười tệ nhăn dúm.

"! ! ! ! Thất Thất a, ta cùng ngươi nói, ngươi về sau ngàn vạn đừng bò ra ngoài.

" Tiểu cô nương ánh mắt nghiêm túc.

Thất Thất sửng sốt một chút, khó hiểu dò hỏi, 【 vì cái gì a! Trà Trà cô biết không? Tôi mỗi ngày đều rất thực nỗ lực bò ra ngoài.

Trà Trà nhàn nhạt trả về một câu.

"Nga, ta cảm thấy sau khi ngươi bò ra ngoài, sẽ bị ta đánh chết.

"

Thất Thất, 【??? 】

Trà Trà, "Ký chủ nhà người toàn thân chỉ có mười tệ! ! Thật nghèo a! Ta muốn cái loại mà mỗi ngày tiền nhiều tiêu không hết, đồ ăn vặt nhiều đến ăn không hết.

"

Thất Thất, 【! ! Tôi, tôi không giúp được cô.

Trà Trà, "! ! ! ! "

Ba giây đồng hồ sau.

Thất Thất đột nhiên có hứng thú.

【 Trà Trà! Chúng ta có thể đi ăn vạ nha! 】

"! ! Đừng nháo, ta là một ký chủ đứng đắn, như thế nào có thể tùy tiện chạy đi ăn vạ?"

Từ trước đến nay đều là người khác tới ăn vạ ta, ta nếu là đi ăn vạ người khác, cô không cần mặt mũi nữa sao?

Quá mất mặt!

Tiểu cô nương ngạo kiều quay đầu, ngay sau đó, cô nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

Nam nhân dáng người thon dài, sườn mặt hình dáng đường cong lãnh ngạo.

Toàn thân đều lộ ra vài phần hơi thở ta rất lợi hại, ta rất có tiền, ta không dễ chọc.

Trà Trà hai mắt sáng ngời, "!!! Thất Thất, ta bỗng nhiên cảm thấy, ngươi nói rất có đạo lý! Chúng ta đi ăn vạ đi!"

Thất Thất, 【??? 】.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tiểu cô nương nghiêm túc nói, khiến mấy người đứng ở chỗ đó đều cả kinh.Ngay cả Hoắc Thu Đèn đang đi tới cũng sững sờ ở tại chỗ.Mẹ Yến lấy lại phản ứng trước, duỗi tay liền muốn véo Trà Trà một cái, "Mày đang nói bừa cái gì hả!"Trà Trà không phải nguyên chủ, sẽ không đứng ở chỗ đó chịu khi dễ.Cô lắc mình tránh khỏi bàn tay của mẹ Yến.Đôi mắt ướŧ áŧ tràn đầy hoảng loạn."Con, con sai rồi, con không nên nói như vậy, con! ! Con không có bạn trai, chị gái cũng không đoạt bạn trai của con.Chính là, chính là con thật sự không biết chị vì cái gì lại tự sát a, rõ ràng con còn chưa đi tự sát, chị ấy dựa vào cái gì mà tự sát a, chị như thế nào liền tự sát đều cũng đoạt với con chứ! ! "Tiểu cô nương cực kỳ ủy khuất.Gục xuống đầu, héo héo, giống như là đã chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ rất lớn.Cha Yến mẹ Yến hai người liếc nhau, cả hai đều ngẩn ra.Cô con gái này tính tình đơn thuần chất phác, từ trước đến này, theo chân bọn họ, một ngày có thể nói một câu đã là rất tốt, an tĩnh giống như người câm.Đây tựa hồ vẫn là lần đầu tiên cô một hơi nói nhiều chữ như vậy.Thế cho nên, phản ứng của hai người cũng chậm nửa nhịp.Đến khi hai người ý thức được mấy câu nói vừa rồi kia, sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt đối với Yến Thanh Mộng.Trà Trà đã bụm mặt, chạy đi.Cha Yến mẹ Yến vẻ mặt mộng bức nhìn theo thân ảnh nhỏ nhắn kia, cảm xúc rất phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn, lại là không biết làm như thế nào cho phải.Cô y tá trẻ tuổi sắc mặt thay đổi.Ánh mắt dừng trên hai người cha Yến mẹ Yến qua lại dạo qua một vòng, rồi sau đó cúi đầu, không nói một lời.Bác sĩ điều trị ở bên cạnh, mặt vô biểu tình dặn dò vài câu, liền xoay người rời đi.Hoắc Thu Đèn chậm rãi hướng về phía cha Yến và mẹ Yến đi tới, đem suy nghĩ suýt nữa bay xa kéo về."Bá phụ bá mẫu, cháu có thể đi vào xem Thanh Mộng không?" Hắn tư thái hạ xuống rất thấp.Thiên kiêu chi tử, giờ phút này ở trước mặt bọn họ lại hạ thấp như thế.Cha Yến mẹ Yến cũng không dám nói cái gì, gật gật đầu, ba người cùng nhau đi vào phòng bệnh.Mà tiểu cô nương rời đi, tất nhiên đã bị người ta lãng quên.*Trà Trà chạy rất nhanh.Nhanh như chớp liền chạy ra bên ngoài bệnh viện.Cô chán ghét mùi nước sát trùng.Càng chán ghét không khí của bệnh viện.Nặng nề mà lại khiến người ta hít thở không thông.Cô thở dài, tìm kiếm ở trong túi, sau đó tìm ra một tờ mười tệ nhăn dúm."! ! ! ! Thất Thất a, ta cùng ngươi nói, ngươi về sau ngàn vạn đừng bò ra ngoài." Tiểu cô nương ánh mắt nghiêm túc.Thất Thất sửng sốt một chút, khó hiểu dò hỏi, 【 vì cái gì a! Trà Trà cô biết không? Tôi mỗi ngày đều rất thực nỗ lực bò ra ngoài.】Trà Trà nhàn nhạt trả về một câu."Nga, ta cảm thấy sau khi ngươi bò ra ngoài, sẽ bị ta đánh chết."Thất Thất, 【??? 】Trà Trà, "Ký chủ nhà người toàn thân chỉ có mười tệ! ! Thật nghèo a! Ta muốn cái loại mà mỗi ngày tiền nhiều tiêu không hết, đồ ăn vặt nhiều đến ăn không hết."Thất Thất, 【! ! Tôi, tôi không giúp được cô.】Trà Trà, "! ! ! ! "Ba giây đồng hồ sau.Thất Thất đột nhiên có hứng thú.【 Trà Trà! Chúng ta có thể đi ăn vạ nha! 】"! ! Đừng nháo, ta là một ký chủ đứng đắn, như thế nào có thể tùy tiện chạy đi ăn vạ?"Từ trước đến nay đều là người khác tới ăn vạ ta, ta nếu là đi ăn vạ người khác, cô không cần mặt mũi nữa sao?Quá mất mặt!Tiểu cô nương ngạo kiều quay đầu, ngay sau đó, cô nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.Nam nhân dáng người thon dài, sườn mặt hình dáng đường cong lãnh ngạo.Toàn thân đều lộ ra vài phần hơi thở ta rất lợi hại, ta rất có tiền, ta không dễ chọc.Trà Trà hai mắt sáng ngời, "!!! Thất Thất, ta bỗng nhiên cảm thấy, ngươi nói rất có đạo lý! Chúng ta đi ăn vạ đi!"Thất Thất, 【??? 】.

Chương 422: Tổng Tài Trong Lòng Có Bạch Nguyệt Quang 2