Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 510: Bệ Hạ Thật Ngọt (24)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Thượng Quan Cảnh ngây người, lại không có động tác khác.An tĩnh ngồi ở chỗ đó, phảng phất thật sự đang chờ cô uy.Trà Trà chớp chớp mắt, ngón tay trắng nõn cầm cái muỗng múc cháo.Ngay khi sắp đưa đến bên miệng hắn, động tác một đốn, tay xoay chuyển, đưa đến miệng của mình.Cô cười nói, "Hoàng huynh, chính mình động thủ cơm no áo ấm!"Ngươi cho rằng ta muốn uy ngươi sao?Không hề nha!Thượng Quan Cảnh đáy mắt hiện lên một mạt quang mang.Trêu chọc hắn?Thoạt nhìn tâm tình rất không tồi.Hắn lẳng lặng nhìn cô, mặt nhỏ xinh đẹp tràn đầy linh động, khuôn mặt nhỏ vừa xinh xắn vừa mềm mại.Không biết khi nào, nhất cử nhất động của cô, đều có thể lôi kéo tầm mắt của hắn.Trà Trà bị nhìn chằm chằm trong chốc lát, mới quay đầu qua nhìn hắn."Ngươi không ăn cơm sao?"Không phải chưa ăn sáng sao? Không đói bụng sao?Ngay sau đó liền nghe thấy Thượng Quan Cảnh nói, "Đang chờ ngươi uy ta."Trà Trà vừa nghe, suýt chút bị sặc, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn."......" Ta cảm thấy, ngươi thật sự đang chỉnh ta, hơn nữa ta hiện tại nắm giữ được chứng cứ nhất định!Cô xụ mặt, nghiêm túc trừng hắn."Hoàng huynh, không cần cậy sủng mà kiêu!"Thu Thủy vẫn luôn đứng ở bên cạnh, bị đối thoại này của hai người, ngược sắp điên rồi.Mẹ nó đây là hướng tiến triển gì?Xác định đây là huynh muội sao?Các người là cảm thấy ta chưa thấy qua tiểu tình lữ yêu đương sao?Thu Thủy vô ngữ cúi đầu, tâm tình phức tạp......Cứ như vậy đi xuống, nàng cảm thấy, nàng khả năng sẽ điên mất.Thượng Quan • cậy sủng mà kiêu • Cảnh, duỗi tay cầm đũa lên, chậm rì rì gắp đồ ăn, giọng nói ôn hòa mà lại trộn lẫn vài phần mất mát vang lên."Nguyên lai Trà Trà không thích ta cậy sủng mà kiêu, ta hiểu được, sẽ không có lần sau."Ngay cả giơ tay nhấc chân, cũng mang theo sự cô đơn, cả đuôi lông mày, cũng phảng phất nhiễm đầy ưu thương.Trong nháy mắt.Trà Trà suýt chút nữa đã cảm thấy chính mình làm chuyện gì thực xin lỗi hắn.Cô không được tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cắn cắn môi, rất là khó xử duỗi tay đoạt đũa trong tay hắn."Ngươi người này a thật là......" Diễn tinh!Hoàn toàn không có biện pháp!Quên đi, miễn cưỡng xem ở hắn đêm qua uy cô ăn, cô liền tốn chút thời gian, uy hắn trong chốc lát vậy!Thu Thủy trơ mắt nhìn bệ hạ nhà mình bưng chén, uy Thượng Quan Cảnh.Uy uy, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.Thượng Quan Cảnh cũng bắt đầu uy bệ hạ.Nàng............ Tâm tình đã không thể lấy hai chữ phức tạp để hình dung được nữa.Cuối cùng, Thu Thủy đen mặt đi ra ngoài, đem không gian để lại cho hai người uy nhau ăn.Lại đứng đó ngốc đi xuống, nàng sẽ bị khí đến hôn mê.Trà Trà hoàn toàn không chú ý tới chuyện khác, cô vui vẻ tiếp tục uy.Dù sao hiện tại uy Thượng Quan Cảnh ăn, hắn cũng sẽ uy cô ăn.Giống như cũng không tồi?Thất Thất nhìn nửa ngày, cũng có chút nhìn không được.Nó là một hệ thống, xác thật không quá minh bạch tình thú của tiểu tình lữ.Rõ ràng có thể chính mình động thủ ăn cơm, không hiểu các người vì cái gì muốn gây phiền toái cho nhau đến như vậy......Ai, nó vẫn là tiếp tục đi tự bế đi!Dù sao......Cũng không hiểu.*Sau khi cơm trưa chấm dứt.Trà Trà chạy đến giường nệm, nhìn thoáng qua cái bàn được đặt một đống tấu chương.Cô nghĩ nghĩ.Bay nhanh chạy đến thiên điện, lại đem Thượng Quan Cảnh lôi tới.Cô đúng tình hợp lý chỉ vào bàn đặt tấu chương, "Ngày hôm qua ngươi không phải nói ngươi phê chữa xong rồi sao? Vì cái gì còn có nhiều như vậy!"Thượng Quan Cảnh nhướng mày, khóe môi ngậm cười, "Đây là hôm nay mới vừa đưa lại đây, không phải ngày hôm qua."Cái tiểu tâm tư này của cô quá rõ ràng, cơ hồ toàn bộ đều bãi ở trên mặt.Vì không muốn phê chữa tấu chương đem hắn kéo qua tới, cũng coi như là làm khó nàng.
Thượng Quan Cảnh ngây người, lại không có động tác khác.
An tĩnh ngồi ở chỗ đó, phảng phất thật sự đang chờ cô uy.
Trà Trà chớp chớp mắt, ngón tay trắng nõn cầm cái muỗng múc cháo.
Ngay khi sắp đưa đến bên miệng hắn, động tác một đốn, tay xoay chuyển, đưa đến miệng của mình.
Cô cười nói, "Hoàng huynh, chính mình động thủ cơm no áo ấm!"
Ngươi cho rằng ta muốn uy ngươi sao?
Không hề nha!
Thượng Quan Cảnh đáy mắt hiện lên một mạt quang mang.
Trêu chọc hắn?
Thoạt nhìn tâm tình rất không tồi.
Hắn lẳng lặng nhìn cô, mặt nhỏ xinh đẹp tràn đầy linh động, khuôn mặt nhỏ vừa xinh xắn vừa mềm mại.
Không biết khi nào, nhất cử nhất động của cô, đều có thể lôi kéo tầm mắt của hắn.
Trà Trà bị nhìn chằm chằm trong chốc lát, mới quay đầu qua nhìn hắn.
"Ngươi không ăn cơm sao?"
Không phải chưa ăn sáng sao? Không đói bụng sao?
Ngay sau đó liền nghe thấy Thượng Quan Cảnh nói, "Đang chờ ngươi uy ta."
Trà Trà vừa nghe, suýt chút bị sặc, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn.
"......" Ta cảm thấy, ngươi thật sự đang chỉnh ta, hơn nữa ta hiện tại nắm giữ được chứng cứ nhất định!
Cô xụ mặt, nghiêm túc trừng hắn.
"Hoàng huynh, không cần cậy sủng mà kiêu!"
Thu Thủy vẫn luôn đứng ở bên cạnh, bị đối thoại này của hai người, ngược sắp điên rồi.
Mẹ nó đây là hướng tiến triển gì?
Xác định đây là huynh muội sao?
Các người là cảm thấy ta chưa thấy qua tiểu tình lữ yêu đương sao?
Thu Thủy vô ngữ cúi đầu, tâm tình phức tạp......
Cứ như vậy đi xuống, nàng cảm thấy, nàng khả năng sẽ điên mất.
Thượng Quan • cậy sủng mà kiêu • Cảnh, duỗi tay cầm đũa lên, chậm rì rì gắp đồ ăn, giọng nói ôn hòa mà lại trộn lẫn vài phần mất mát vang lên.
"Nguyên lai Trà Trà không thích ta cậy sủng mà kiêu, ta hiểu được, sẽ không có lần sau."
Ngay cả giơ tay nhấc chân, cũng mang theo sự cô đơn, cả đuôi lông mày, cũng phảng phất nhiễm đầy ưu thương.
Trong nháy mắt.
Trà Trà suýt chút nữa đã cảm thấy chính mình làm chuyện gì thực xin lỗi hắn.
Cô không được tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cắn cắn môi, rất là khó xử duỗi tay đoạt đũa trong tay hắn.
"Ngươi người này a thật là......" Diễn tinh!
Hoàn toàn không có biện pháp!
Quên đi, miễn cưỡng xem ở hắn đêm qua uy cô ăn, cô liền tốn chút thời gian, uy hắn trong chốc lát vậy!
Thu Thủy trơ mắt nhìn bệ hạ nhà mình bưng chén, uy Thượng Quan Cảnh.
Uy uy, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Thượng Quan Cảnh cũng bắt đầu uy bệ hạ.
Nàng............ Tâm tình đã không thể lấy hai chữ phức tạp để hình dung được nữa.
Cuối cùng, Thu Thủy đen mặt đi ra ngoài, đem không gian để lại cho hai người uy nhau ăn.
Lại đứng đó ngốc đi xuống, nàng sẽ bị khí đến hôn mê.
Trà Trà hoàn toàn không chú ý tới chuyện khác, cô vui vẻ tiếp tục uy.
Dù sao hiện tại uy Thượng Quan Cảnh ăn, hắn cũng sẽ uy cô ăn.
Giống như cũng không tồi?
Thất Thất nhìn nửa ngày, cũng có chút nhìn không được.
Nó là một hệ thống, xác thật không quá minh bạch tình thú của tiểu tình lữ.
Rõ ràng có thể chính mình động thủ ăn cơm, không hiểu các người vì cái gì muốn gây phiền toái cho nhau đến như vậy......
Ai, nó vẫn là tiếp tục đi tự bế đi!
Dù sao......Cũng không hiểu.
*
Sau khi cơm trưa chấm dứt.
Trà Trà chạy đến giường nệm, nhìn thoáng qua cái bàn được đặt một đống tấu chương.
Cô nghĩ nghĩ.
Bay nhanh chạy đến thiên điện, lại đem Thượng Quan Cảnh lôi tới.
Cô đúng tình hợp lý chỉ vào bàn đặt tấu chương, "Ngày hôm qua ngươi không phải nói ngươi phê chữa xong rồi sao? Vì cái gì còn có nhiều như vậy!"
Thượng Quan Cảnh nhướng mày, khóe môi ngậm cười, "Đây là hôm nay mới vừa đưa lại đây, không phải ngày hôm qua."
Cái tiểu tâm tư này của cô quá rõ ràng, cơ hồ toàn bộ đều bãi ở trên mặt.
Vì không muốn phê chữa tấu chương đem hắn kéo qua tới, cũng coi như là làm khó nàng.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Thượng Quan Cảnh ngây người, lại không có động tác khác.An tĩnh ngồi ở chỗ đó, phảng phất thật sự đang chờ cô uy.Trà Trà chớp chớp mắt, ngón tay trắng nõn cầm cái muỗng múc cháo.Ngay khi sắp đưa đến bên miệng hắn, động tác một đốn, tay xoay chuyển, đưa đến miệng của mình.Cô cười nói, "Hoàng huynh, chính mình động thủ cơm no áo ấm!"Ngươi cho rằng ta muốn uy ngươi sao?Không hề nha!Thượng Quan Cảnh đáy mắt hiện lên một mạt quang mang.Trêu chọc hắn?Thoạt nhìn tâm tình rất không tồi.Hắn lẳng lặng nhìn cô, mặt nhỏ xinh đẹp tràn đầy linh động, khuôn mặt nhỏ vừa xinh xắn vừa mềm mại.Không biết khi nào, nhất cử nhất động của cô, đều có thể lôi kéo tầm mắt của hắn.Trà Trà bị nhìn chằm chằm trong chốc lát, mới quay đầu qua nhìn hắn."Ngươi không ăn cơm sao?"Không phải chưa ăn sáng sao? Không đói bụng sao?Ngay sau đó liền nghe thấy Thượng Quan Cảnh nói, "Đang chờ ngươi uy ta."Trà Trà vừa nghe, suýt chút bị sặc, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn."......" Ta cảm thấy, ngươi thật sự đang chỉnh ta, hơn nữa ta hiện tại nắm giữ được chứng cứ nhất định!Cô xụ mặt, nghiêm túc trừng hắn."Hoàng huynh, không cần cậy sủng mà kiêu!"Thu Thủy vẫn luôn đứng ở bên cạnh, bị đối thoại này của hai người, ngược sắp điên rồi.Mẹ nó đây là hướng tiến triển gì?Xác định đây là huynh muội sao?Các người là cảm thấy ta chưa thấy qua tiểu tình lữ yêu đương sao?Thu Thủy vô ngữ cúi đầu, tâm tình phức tạp......Cứ như vậy đi xuống, nàng cảm thấy, nàng khả năng sẽ điên mất.Thượng Quan • cậy sủng mà kiêu • Cảnh, duỗi tay cầm đũa lên, chậm rì rì gắp đồ ăn, giọng nói ôn hòa mà lại trộn lẫn vài phần mất mát vang lên."Nguyên lai Trà Trà không thích ta cậy sủng mà kiêu, ta hiểu được, sẽ không có lần sau."Ngay cả giơ tay nhấc chân, cũng mang theo sự cô đơn, cả đuôi lông mày, cũng phảng phất nhiễm đầy ưu thương.Trong nháy mắt.Trà Trà suýt chút nữa đã cảm thấy chính mình làm chuyện gì thực xin lỗi hắn.Cô không được tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cắn cắn môi, rất là khó xử duỗi tay đoạt đũa trong tay hắn."Ngươi người này a thật là......" Diễn tinh!Hoàn toàn không có biện pháp!Quên đi, miễn cưỡng xem ở hắn đêm qua uy cô ăn, cô liền tốn chút thời gian, uy hắn trong chốc lát vậy!Thu Thủy trơ mắt nhìn bệ hạ nhà mình bưng chén, uy Thượng Quan Cảnh.Uy uy, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.Thượng Quan Cảnh cũng bắt đầu uy bệ hạ.Nàng............ Tâm tình đã không thể lấy hai chữ phức tạp để hình dung được nữa.Cuối cùng, Thu Thủy đen mặt đi ra ngoài, đem không gian để lại cho hai người uy nhau ăn.Lại đứng đó ngốc đi xuống, nàng sẽ bị khí đến hôn mê.Trà Trà hoàn toàn không chú ý tới chuyện khác, cô vui vẻ tiếp tục uy.Dù sao hiện tại uy Thượng Quan Cảnh ăn, hắn cũng sẽ uy cô ăn.Giống như cũng không tồi?Thất Thất nhìn nửa ngày, cũng có chút nhìn không được.Nó là một hệ thống, xác thật không quá minh bạch tình thú của tiểu tình lữ.Rõ ràng có thể chính mình động thủ ăn cơm, không hiểu các người vì cái gì muốn gây phiền toái cho nhau đến như vậy......Ai, nó vẫn là tiếp tục đi tự bế đi!Dù sao......Cũng không hiểu.*Sau khi cơm trưa chấm dứt.Trà Trà chạy đến giường nệm, nhìn thoáng qua cái bàn được đặt một đống tấu chương.Cô nghĩ nghĩ.Bay nhanh chạy đến thiên điện, lại đem Thượng Quan Cảnh lôi tới.Cô đúng tình hợp lý chỉ vào bàn đặt tấu chương, "Ngày hôm qua ngươi không phải nói ngươi phê chữa xong rồi sao? Vì cái gì còn có nhiều như vậy!"Thượng Quan Cảnh nhướng mày, khóe môi ngậm cười, "Đây là hôm nay mới vừa đưa lại đây, không phải ngày hôm qua."Cái tiểu tâm tư này của cô quá rõ ràng, cơ hồ toàn bộ đều bãi ở trên mặt.Vì không muốn phê chữa tấu chương đem hắn kéo qua tới, cũng coi như là làm khó nàng.