Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 530: Cháu Và Long Bách Không Cần

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cậu bé biết mục đích người nhà họ Lục luân phiên nhau tới, chẳng phải là đã biết chân tướng, muốn tới thăm cậu và Long Bách hay sao? Chỉ là, họ không cảm thấy bây giờ mới làm điều này là quá muộn à?Cứ coi như những người bậc trên như họ năm đó không biết, nhưng còn Lục Khải Vũ thì sao?Năm đó anh ta và Mạc Hân Hy yêu nhau, Mạc Hân Hy mang thai sinh ra những đứa con, sau đó họ muốn bỏ các con, anh ta cũng không ngăn cần.Cậu và Long Bách nếu không gặp được anh cả thì đã sớm mất mạng rồi.Có nói gì đi chăng nữa thì cậu cũng không thể dễ dàng tha thứ cho bọn họ.Bà cụ Lục thấy cậu bé lạnh lùng như vậy cũng không hề giận cậu.Bà cụ tới bên ngồi xuống bên cạnh cậu bé: “Người giúp việc nấu ăn làm sao ngon bằng đì Hân Hy của các cháu được? Chúng ta là hàng xóm, hơn nữa các cháu lại là bạn tốt của Đại Bảo nhà chúng ta, giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm mà”“Cảm ơn ý tốt của mấy người.Nhưng cháu và Long Bách không cần” Long Thiên từ chối một cách rất thẳng thản.Bà cụ Lục đang định nói thêm điều gì đó thì bố Lục đã bê mỳ sốt ra.Long Bách từ trên bục nhảy xuống chạy tới đầu tiên: “Thơm quái”Lư Tử Tín cũng chạy theo tới trước bàn ăn.Mạc Minh Húc kéo tay Long Thiên: “Long Thiên à, nể mặt một chút, nếm thử tài nghệ của ông nội mình được không?”Long Thiên nhìn cậu bé, nằm lấy tay cậu, dùng lực đứng lên lạnh lùng đi tới bàn ăn.Trong phòng ăn, Long Bách sớm đã ăn như hổ đói, vừa ăn vừa hàm hồ nói không rõ câu: “Minh Húc, cậu thật là hanh phúc.Mẹ cậu, bà nội và ông nội đều biết nấu ăn, mà còn nấu ngon như thế này nữa”Bà cụ Lục ân cần múc cho cậu bé một bát canh: “Nếu cháu thích, ngày nào cũng có thể tới nhà chúng ta ăn cơm.“Thật không ạ?” Hai mắt cậu bé sáng ngời Long Thiên ở phía đối diện khẽ ho một tiếng, cậu bé liền lập tức trầm mặc: “Không cần đâu ạ Bảo mẫu nhà cháu nấu ăn cũng rất ngon.Mấy ngày này chúng cháu có thể gọi đồ ăn nhanh hoặc thuê giúp việc theo giờ”Bà cụ Lục nhìn Long Thiên, dường như đã hiểu ra tất cả.Xem ra mọi vấn đề đều xuất phát ở chỗ Long Thiên.Nếu có thể phá vỡ sự phòng bị của Long Thiên, vậy thì phía Long Bách cũng sẽ không có vấn đề gì.Suy nghĩ của bà cụ Lục nghe có vẻ hoàn mỹ, nhưng Long Thiên không cho họ một tí hy vọng nào để thực hiện điều đó.Ăn cơm xong, Long Thiên trực tiếp tiễn khách, đến cả Mạc Minh Húc cũng đuổi về luôn.Thấy cánh cửa khóa sầm lại, Mạc Minh Húc hờn dõi nhìn hai vị bậc trên.“Ông nội, cụ, hai người vội vàng quá rồi! Con vừa mới tìm được cơ hội kết bạn với các cậu ấy, đều bị mọi người phá hỏng rồi!”Bố Lục nhìn bà cụ Lục khó hiểu: “Sao hai đứa trẻ này lại hung dữ với chúng ta thế nhỉ?”Bà cụ Lục thở dài: “Năm đó bọn chúng sinh non, thập tử nhất sinh.Vì vậy luôn nghĩ rằng vợ chồng Khải Vũ vứt bỏ chúng, mới sinh lòng thù hận.“Chúng ta về thôi, tất cả vẫn cần thời gian”Nói xong, bà cụ Lục lại thở dài: ” Tính như vậy tới nay đã tìm thấy bảy đứa nhỏ, vẫn còn hai đứa chưa tìm thấy.Cầu trời phù hộ.,hai đứa còn lại cũng nhất định phải bình an vô sự.Bà cụ Lục thầm cầu nguyện.

Cậu bé biết mục đích người nhà họ Lục luân phiên nhau tới, chẳng phải là đã biết chân tướng, muốn tới thăm cậu và Long Bách hay sao? Chỉ là, họ không cảm thấy bây giờ mới làm điều này là quá muộn à?

Cứ coi như những người bậc trên như họ năm đó không biết, nhưng còn Lục Khải Vũ thì sao?

Năm đó anh ta và Mạc Hân Hy yêu nhau, Mạc Hân Hy mang thai sinh ra những đứa con, sau đó họ muốn bỏ các con, anh ta cũng không ngăn cần.

Cậu và Long Bách nếu không gặp được anh cả thì đã sớm mất mạng rồi.

Có nói gì đi chăng nữa thì cậu cũng không thể dễ dàng tha thứ cho bọn họ.

Bà cụ Lục thấy cậu bé lạnh lùng như vậy cũng không hề giận cậu.

Bà cụ tới bên ngồi xuống bên cạnh cậu bé: “Người giúp việc nấu ăn làm sao ngon bằng đì Hân Hy của các cháu được? Chúng ta là hàng xóm, hơn nữa các cháu lại là bạn tốt của Đại Bảo nhà chúng ta, giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm mà”

“Cảm ơn ý tốt của mấy người.

Nhưng cháu và Long Bách không cần” Long Thiên từ chối một cách rất thẳng thản.

Bà cụ Lục đang định nói thêm điều gì đó thì bố Lục đã bê mỳ sốt ra.

Long Bách từ trên bục nhảy xuống chạy tới đầu tiên: “Thơm quái”

Lư Tử Tín cũng chạy theo tới trước bàn ăn.

Mạc Minh Húc kéo tay Long Thiên: “Long Thiên à, nể mặt một chút, nếm thử tài nghệ của ông nội mình được không?”

Long Thiên nhìn cậu bé, nằm lấy tay cậu, dùng lực đứng lên lạnh lùng đi tới bàn ăn.

Trong phòng ăn, Long Bách sớm đã ăn như hổ đói, vừa ăn vừa hàm hồ nói không rõ câu: “Minh Húc, cậu thật là hanh phúc.

Mẹ cậu, bà nội và ông nội đều biết nấu ăn, mà còn nấu ngon như thế này nữa”

Bà cụ Lục ân cần múc cho cậu bé một bát canh: “Nếu cháu thích, ngày nào cũng có thể tới nhà chúng ta ăn cơm.

“Thật không ạ?” Hai mắt cậu bé sáng ngời Long Thiên ở phía đối diện khẽ ho một tiếng, cậu bé liền lập tức trầm mặc: “Không cần đâu ạ Bảo mẫu nhà cháu nấu ăn cũng rất ngon.

Mấy ngày này chúng cháu có thể gọi đồ ăn nhanh hoặc thuê giúp việc theo giờ”

Bà cụ Lục nhìn Long Thiên, dường như đã hiểu ra tất cả.

Xem ra mọi vấn đề đều xuất phát ở chỗ Long Thiên.

Nếu có thể phá vỡ sự phòng bị của Long Thiên, vậy thì phía Long Bách cũng sẽ không có vấn đề gì.

Suy nghĩ của bà cụ Lục nghe có vẻ hoàn mỹ, nhưng Long Thiên không cho họ một tí hy vọng nào để thực hiện điều đó.

Ăn cơm xong, Long Thiên trực tiếp tiễn khách, đến cả Mạc Minh Húc cũng đuổi về luôn.

Thấy cánh cửa khóa sầm lại, Mạc Minh Húc hờn dõi nhìn hai vị bậc trên.

“Ông nội, cụ, hai người vội vàng quá rồi! Con vừa mới tìm được cơ hội kết bạn với các cậu ấy, đều bị mọi người phá hỏng rồi!”

Bố Lục nhìn bà cụ Lục khó hiểu: “Sao hai đứa trẻ này lại hung dữ với chúng ta thế nhỉ?”

Bà cụ Lục thở dài: “Năm đó bọn chúng sinh non, thập tử nhất sinh.

Vì vậy luôn nghĩ rằng vợ chồng Khải Vũ vứt bỏ chúng, mới sinh lòng thù hận.

“Chúng ta về thôi, tất cả vẫn cần thời gian”

Nói xong, bà cụ Lục lại thở dài: ” Tính như vậy tới nay đã tìm thấy bảy đứa nhỏ, vẫn còn hai đứa chưa tìm thấy.

Cầu trời phù hộ.,hai đứa còn lại cũng nhất định phải bình an vô sự.

Bà cụ Lục thầm cầu nguyện.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cậu bé biết mục đích người nhà họ Lục luân phiên nhau tới, chẳng phải là đã biết chân tướng, muốn tới thăm cậu và Long Bách hay sao? Chỉ là, họ không cảm thấy bây giờ mới làm điều này là quá muộn à?Cứ coi như những người bậc trên như họ năm đó không biết, nhưng còn Lục Khải Vũ thì sao?Năm đó anh ta và Mạc Hân Hy yêu nhau, Mạc Hân Hy mang thai sinh ra những đứa con, sau đó họ muốn bỏ các con, anh ta cũng không ngăn cần.Cậu và Long Bách nếu không gặp được anh cả thì đã sớm mất mạng rồi.Có nói gì đi chăng nữa thì cậu cũng không thể dễ dàng tha thứ cho bọn họ.Bà cụ Lục thấy cậu bé lạnh lùng như vậy cũng không hề giận cậu.Bà cụ tới bên ngồi xuống bên cạnh cậu bé: “Người giúp việc nấu ăn làm sao ngon bằng đì Hân Hy của các cháu được? Chúng ta là hàng xóm, hơn nữa các cháu lại là bạn tốt của Đại Bảo nhà chúng ta, giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm mà”“Cảm ơn ý tốt của mấy người.Nhưng cháu và Long Bách không cần” Long Thiên từ chối một cách rất thẳng thản.Bà cụ Lục đang định nói thêm điều gì đó thì bố Lục đã bê mỳ sốt ra.Long Bách từ trên bục nhảy xuống chạy tới đầu tiên: “Thơm quái”Lư Tử Tín cũng chạy theo tới trước bàn ăn.Mạc Minh Húc kéo tay Long Thiên: “Long Thiên à, nể mặt một chút, nếm thử tài nghệ của ông nội mình được không?”Long Thiên nhìn cậu bé, nằm lấy tay cậu, dùng lực đứng lên lạnh lùng đi tới bàn ăn.Trong phòng ăn, Long Bách sớm đã ăn như hổ đói, vừa ăn vừa hàm hồ nói không rõ câu: “Minh Húc, cậu thật là hanh phúc.Mẹ cậu, bà nội và ông nội đều biết nấu ăn, mà còn nấu ngon như thế này nữa”Bà cụ Lục ân cần múc cho cậu bé một bát canh: “Nếu cháu thích, ngày nào cũng có thể tới nhà chúng ta ăn cơm.“Thật không ạ?” Hai mắt cậu bé sáng ngời Long Thiên ở phía đối diện khẽ ho một tiếng, cậu bé liền lập tức trầm mặc: “Không cần đâu ạ Bảo mẫu nhà cháu nấu ăn cũng rất ngon.Mấy ngày này chúng cháu có thể gọi đồ ăn nhanh hoặc thuê giúp việc theo giờ”Bà cụ Lục nhìn Long Thiên, dường như đã hiểu ra tất cả.Xem ra mọi vấn đề đều xuất phát ở chỗ Long Thiên.Nếu có thể phá vỡ sự phòng bị của Long Thiên, vậy thì phía Long Bách cũng sẽ không có vấn đề gì.Suy nghĩ của bà cụ Lục nghe có vẻ hoàn mỹ, nhưng Long Thiên không cho họ một tí hy vọng nào để thực hiện điều đó.Ăn cơm xong, Long Thiên trực tiếp tiễn khách, đến cả Mạc Minh Húc cũng đuổi về luôn.Thấy cánh cửa khóa sầm lại, Mạc Minh Húc hờn dõi nhìn hai vị bậc trên.“Ông nội, cụ, hai người vội vàng quá rồi! Con vừa mới tìm được cơ hội kết bạn với các cậu ấy, đều bị mọi người phá hỏng rồi!”Bố Lục nhìn bà cụ Lục khó hiểu: “Sao hai đứa trẻ này lại hung dữ với chúng ta thế nhỉ?”Bà cụ Lục thở dài: “Năm đó bọn chúng sinh non, thập tử nhất sinh.Vì vậy luôn nghĩ rằng vợ chồng Khải Vũ vứt bỏ chúng, mới sinh lòng thù hận.“Chúng ta về thôi, tất cả vẫn cần thời gian”Nói xong, bà cụ Lục lại thở dài: ” Tính như vậy tới nay đã tìm thấy bảy đứa nhỏ, vẫn còn hai đứa chưa tìm thấy.Cầu trời phù hộ.,hai đứa còn lại cũng nhất định phải bình an vô sự.Bà cụ Lục thầm cầu nguyện.

Chương 530: Cháu Và Long Bách Không Cần