Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 537: Không Có Bọn Họ Không Phải Chúng Ta Vẫn Sống Tốt Sao

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lư Tử Tín lấy tập hồ sơ đã chuẩn bị từ trước đưa qua, Long Thiên hít sâu một hơi rồi mới mở nó ra, sau đó nhìn chăm chằm kết quả trên tờ giấy cả nửa ngày cũng không nói được gì.Tuy rằng đã đoán trước được kết quả sẽ như vậy, nhưng thời điểm sự thật chân chính hiện ra trước mặt cậu vẫn khiếp sợ như trước.Người đàn bà Mạc Hân Hy kia thật đúng là nhãn tâm.Rốt cuộc năm đó bà ta đã bỏ rơi bao nhiêu đứa trẻ?Khúc Lăng Cường nhớ tới bữa tối vẫn còn hâm trong lò vi sóng liền xoay người quay trở lại phòng bếp.Lư Tử Tín ngồi xuống bên cạnh Long Thiên nhẹ giọng hỏi: “Long Bách đâu? Sao cậu ấy lại không đến?”Long Thiên nhìn cậu một cái, do dự một lát mới vươn tay về phía Lư Tử Tín: “Tớ nên gọi cậu là anh trai hay gọi cậu là em trai?”https://ichapt.sstruyen.com/public/images/storyimg/20210531/9-tieu-bao-bao-sieu-quay-cua-tong-tai-536-0.jpgLư Tử Tín kích động gật đầu thật mạnh “Được, về sau em nhất định sẽ nghe lời anh”‘Sau khi nói ra những lời này, trong lòng Lư Tử Tín vậy mà lại dâng lên một niềm cảm xúc đây hạnh phúc mà từ trước tới hay cậu chưa từng được trải qua.Cảm giác có một người anh trai bảo vệ thật tốt!“Anh, Long Bách đâu? Tại sao cậu ấy lại không đến?”Long Thiên khế cau mày một chút, buông tay Lư Tử Tín ra nói: “Anh chưa nói cho nó biết.Em cũng biết nó là người không có suy nghĩ gì chỉ biết mỗi chuyện ăn thôi.Hiện tại cũng chưa phải là lúc nói cho nó biết!”“Lời này của anh là có ý gỉ?” Biểu cảm Lư Tử Tín có chút khó hiểu.Lúc này, Khúc Lăng Cường đã làm xong cơm nước, tắt bếp đi từ phòng bếp ra.Long Thiên thấy anh ta liền đứng dậy, rất kính cẩn cảm tạ ơn nuôi dưỡng của Khúc Lăng Cường: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc em trai cháu nhiều năm như vậy!”“Em trai?” Khúc Lăng Cường vừa mới xào rau ra, cũng không nghe được những lời mà Lư Tử Tín cùng với Long Thiên nói tức thời vẻ mặt có chút lơ mơ.Lư Tử Tín lập tức giải thích: “Cậu, cháu và anh trai Long Thiên đã nhận nhau.”“Anh trai Cháu xác định cậu ta là anh trai cháu sao?” Mấy cái bào thai này ai sinh ra trước sợ là cũng chỉ có mỗi bà chủ Lục biết mà thôi!Lư Tử Tín không thèm để ý chút nào mà khoác khoác tay: “Không liên quan, dù sao thì thời gian bọn cháu sinh ra cũng không khác nhau nhiều lãm ai làm anh đều như nhau mà thôi!”“Thì ra là như vậy!” Lúc này Khúc Lăng Cường mới hiểu được, ý bảo Long Thiên ngồi xuống: “Cháu không cần khách khí như thế, mặc dù Tử Tín ở chung với cậu, trên huyết thống thì hai người chính là anh em, nhưng xét về mặt tình cảm thì nó chính là cháu ngoại của cậu.Cậu chăm sóc nó cũng là lẽ tất nhiên.”‘Sau khi nói xong, anh ta nhìn thật sâu vào Long Thiên: “Chuyện sau này hai người định tính như thế nào? Sẽ nhận tổng giám đốc Lục sao?”Long Thiên lắp bắp kinh hãi, nhìn bọn họ chăm chăm: “Mọi người cũng biết rồi ư?”“Anh, tổng giám đốc Lục chính là bố mẹ ruột của chúng ta đúng không?” Ánh mắt Lư Tử Tín tràn ngập mong chờ nhìn cậu.Tuy rằng Long Thiên không muốn thừa nhận nhưng đây chính là sự thật mà ai cũng không thể chối cãi được.Cậu hít sâu một hơi, gật gật đầu: “Đúng vậy, hai người bọn họ chính là bố mẹ ruột của chúng †a! Nhưng anh không tính nhận lại bọn họ.”Lư Tử Tín khó hiểu nói: “Vì sao lại không muốn nhận lại nhau?”Long Thiên hỏi lại: “Vì cái gì phải nhận lại nhau? Năm đó bọn họ nhắn tâm chối bỏ chuyện đã sinh ra chúng ta như vậy, vì cái gì mà chúng ta còn muốn nhận lại bọn họ? Không có bọn họ không phải chúng ta cũng sống với nhau cực kì tốt sao?”.

Lư Tử Tín lấy tập hồ sơ đã chuẩn bị từ trước đưa qua, Long Thiên hít sâu một hơi rồi mới mở nó ra, sau đó nhìn chăm chằm kết quả trên tờ giấy cả nửa ngày cũng không nói được gì.

Tuy rằng đã đoán trước được kết quả sẽ như vậy, nhưng thời điểm sự thật chân chính hiện ra trước mặt cậu vẫn khiếp sợ như trước.

Người đàn bà Mạc Hân Hy kia thật đúng là nhãn tâm.

Rốt cuộc năm đó bà ta đã bỏ rơi bao nhiêu đứa trẻ?

Khúc Lăng Cường nhớ tới bữa tối vẫn còn hâm trong lò vi sóng liền xoay người quay trở lại phòng bếp.

Lư Tử Tín ngồi xuống bên cạnh Long Thiên nhẹ giọng hỏi: “Long Bách đâu? Sao cậu ấy lại không đến?”

Long Thiên nhìn cậu một cái, do dự một lát mới vươn tay về phía Lư Tử Tín: “Tớ nên gọi cậu là anh trai hay gọi cậu là em trai?”

https://ichapt.sstruyen.com/public/images/storyimg/20210531/9-tieu-bao-bao-sieu-quay-cua-tong-tai-536-0.jpg

Lư Tử Tín kích động gật đầu thật mạnh “Được, về sau em nhất định sẽ nghe lời anh”

‘Sau khi nói ra những lời này, trong lòng Lư Tử Tín vậy mà lại dâng lên một niềm cảm xúc đây hạnh phúc mà từ trước tới hay cậu chưa từng được trải qua.

Cảm giác có một người anh trai bảo vệ thật tốt!

“Anh, Long Bách đâu? Tại sao cậu ấy lại không đến?”

Long Thiên khế cau mày một chút, buông tay Lư Tử Tín ra nói: “Anh chưa nói cho nó biết.

Em cũng biết nó là người không có suy nghĩ gì chỉ biết mỗi chuyện ăn thôi.

Hiện tại cũng chưa phải là lúc nói cho nó biết!”

“Lời này của anh là có ý gỉ?” Biểu cảm Lư Tử Tín có chút khó hiểu.

Lúc này, Khúc Lăng Cường đã làm xong cơm nước, tắt bếp đi từ phòng bếp ra.

Long Thiên thấy anh ta liền đứng dậy, rất kính cẩn cảm tạ ơn nuôi dưỡng của Khúc Lăng Cường: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc em trai cháu nhiều năm như vậy!”

“Em trai?” Khúc Lăng Cường vừa mới xào rau ra, cũng không nghe được những lời mà Lư Tử Tín cùng với Long Thiên nói tức thời vẻ mặt có chút lơ mơ.

Lư Tử Tín lập tức giải thích: “Cậu, cháu và anh trai Long Thiên đã nhận nhau.”

“Anh trai Cháu xác định cậu ta là anh trai cháu sao?” Mấy cái bào thai này ai sinh ra trước sợ là cũng chỉ có mỗi bà chủ Lục biết mà thôi!

Lư Tử Tín không thèm để ý chút nào mà khoác khoác tay: “Không liên quan, dù sao thì thời gian bọn cháu sinh ra cũng không khác nhau nhiều lãm ai làm anh đều như nhau mà thôi!”

“Thì ra là như vậy!” Lúc này Khúc Lăng Cường mới hiểu được, ý bảo Long Thiên ngồi xuống: “Cháu không cần khách khí như thế, mặc dù Tử Tín ở chung với cậu, trên huyết thống thì hai người chính là anh em, nhưng xét về mặt tình cảm thì nó chính là cháu ngoại của cậu.

Cậu chăm sóc nó cũng là lẽ tất nhiên.”

‘Sau khi nói xong, anh ta nhìn thật sâu vào Long Thiên: “Chuyện sau này hai người định tính như thế nào? Sẽ nhận tổng giám đốc Lục sao?”

Long Thiên lắp bắp kinh hãi, nhìn bọn họ chăm chăm: “Mọi người cũng biết rồi ư?”

“Anh, tổng giám đốc Lục chính là bố mẹ ruột của chúng ta đúng không?” Ánh mắt Lư Tử Tín tràn ngập mong chờ nhìn cậu.

Tuy rằng Long Thiên không muốn thừa nhận nhưng đây chính là sự thật mà ai cũng không thể chối cãi được.

Cậu hít sâu một hơi, gật gật đầu: “Đúng vậy, hai người bọn họ chính là bố mẹ ruột của chúng †a! Nhưng anh không tính nhận lại bọn họ.”

Lư Tử Tín khó hiểu nói: “Vì sao lại không muốn nhận lại nhau?”

Long Thiên hỏi lại: “Vì cái gì phải nhận lại nhau? Năm đó bọn họ nhắn tâm chối bỏ chuyện đã sinh ra chúng ta như vậy, vì cái gì mà chúng ta còn muốn nhận lại bọn họ? Không có bọn họ không phải chúng ta cũng sống với nhau cực kì tốt sao?”.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lư Tử Tín lấy tập hồ sơ đã chuẩn bị từ trước đưa qua, Long Thiên hít sâu một hơi rồi mới mở nó ra, sau đó nhìn chăm chằm kết quả trên tờ giấy cả nửa ngày cũng không nói được gì.Tuy rằng đã đoán trước được kết quả sẽ như vậy, nhưng thời điểm sự thật chân chính hiện ra trước mặt cậu vẫn khiếp sợ như trước.Người đàn bà Mạc Hân Hy kia thật đúng là nhãn tâm.Rốt cuộc năm đó bà ta đã bỏ rơi bao nhiêu đứa trẻ?Khúc Lăng Cường nhớ tới bữa tối vẫn còn hâm trong lò vi sóng liền xoay người quay trở lại phòng bếp.Lư Tử Tín ngồi xuống bên cạnh Long Thiên nhẹ giọng hỏi: “Long Bách đâu? Sao cậu ấy lại không đến?”Long Thiên nhìn cậu một cái, do dự một lát mới vươn tay về phía Lư Tử Tín: “Tớ nên gọi cậu là anh trai hay gọi cậu là em trai?”https://ichapt.sstruyen.com/public/images/storyimg/20210531/9-tieu-bao-bao-sieu-quay-cua-tong-tai-536-0.jpgLư Tử Tín kích động gật đầu thật mạnh “Được, về sau em nhất định sẽ nghe lời anh”‘Sau khi nói ra những lời này, trong lòng Lư Tử Tín vậy mà lại dâng lên một niềm cảm xúc đây hạnh phúc mà từ trước tới hay cậu chưa từng được trải qua.Cảm giác có một người anh trai bảo vệ thật tốt!“Anh, Long Bách đâu? Tại sao cậu ấy lại không đến?”Long Thiên khế cau mày một chút, buông tay Lư Tử Tín ra nói: “Anh chưa nói cho nó biết.Em cũng biết nó là người không có suy nghĩ gì chỉ biết mỗi chuyện ăn thôi.Hiện tại cũng chưa phải là lúc nói cho nó biết!”“Lời này của anh là có ý gỉ?” Biểu cảm Lư Tử Tín có chút khó hiểu.Lúc này, Khúc Lăng Cường đã làm xong cơm nước, tắt bếp đi từ phòng bếp ra.Long Thiên thấy anh ta liền đứng dậy, rất kính cẩn cảm tạ ơn nuôi dưỡng của Khúc Lăng Cường: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc em trai cháu nhiều năm như vậy!”“Em trai?” Khúc Lăng Cường vừa mới xào rau ra, cũng không nghe được những lời mà Lư Tử Tín cùng với Long Thiên nói tức thời vẻ mặt có chút lơ mơ.Lư Tử Tín lập tức giải thích: “Cậu, cháu và anh trai Long Thiên đã nhận nhau.”“Anh trai Cháu xác định cậu ta là anh trai cháu sao?” Mấy cái bào thai này ai sinh ra trước sợ là cũng chỉ có mỗi bà chủ Lục biết mà thôi!Lư Tử Tín không thèm để ý chút nào mà khoác khoác tay: “Không liên quan, dù sao thì thời gian bọn cháu sinh ra cũng không khác nhau nhiều lãm ai làm anh đều như nhau mà thôi!”“Thì ra là như vậy!” Lúc này Khúc Lăng Cường mới hiểu được, ý bảo Long Thiên ngồi xuống: “Cháu không cần khách khí như thế, mặc dù Tử Tín ở chung với cậu, trên huyết thống thì hai người chính là anh em, nhưng xét về mặt tình cảm thì nó chính là cháu ngoại của cậu.Cậu chăm sóc nó cũng là lẽ tất nhiên.”‘Sau khi nói xong, anh ta nhìn thật sâu vào Long Thiên: “Chuyện sau này hai người định tính như thế nào? Sẽ nhận tổng giám đốc Lục sao?”Long Thiên lắp bắp kinh hãi, nhìn bọn họ chăm chăm: “Mọi người cũng biết rồi ư?”“Anh, tổng giám đốc Lục chính là bố mẹ ruột của chúng ta đúng không?” Ánh mắt Lư Tử Tín tràn ngập mong chờ nhìn cậu.Tuy rằng Long Thiên không muốn thừa nhận nhưng đây chính là sự thật mà ai cũng không thể chối cãi được.Cậu hít sâu một hơi, gật gật đầu: “Đúng vậy, hai người bọn họ chính là bố mẹ ruột của chúng †a! Nhưng anh không tính nhận lại bọn họ.”Lư Tử Tín khó hiểu nói: “Vì sao lại không muốn nhận lại nhau?”Long Thiên hỏi lại: “Vì cái gì phải nhận lại nhau? Năm đó bọn họ nhắn tâm chối bỏ chuyện đã sinh ra chúng ta như vậy, vì cái gì mà chúng ta còn muốn nhận lại bọn họ? Không có bọn họ không phải chúng ta cũng sống với nhau cực kì tốt sao?”.

Chương 537: Không Có Bọn Họ Không Phải Chúng Ta Vẫn Sống Tốt Sao