Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 582: Nịnh Bợ Cô Giáo

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giữa khuôn viên trường, mười hai giờ trưa, lớp một đã tan học và đi tới nhà ăn để dùng bữa.Mạc Minh Húc và Long Thiên cẩn thận che chở cho Tử Tín và ba cô em gái đi tới nhà ăn.Đồ ăn ở nơi này không thể so sánh với trong nhà, hương vị bình thường, khiến hai kẻ mê đồ ăn vặt như Long Bách và Vũ Tuệ liếc nhìn đồ ăn trước mặt mà vô cùng rầu rĩ!“Anh, thức ăn hôm nay vừa nhìn đã thấy không ngon, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi!”Long Bách cầu xin anh trai mình.Long Thiên liếc mất nhìn cậu nhóc: “Long Bách, chúng ta đến trường để đi học chứ không phải hưởng thụ.Ở nơi khác có rất nhiều đứa trẻ còn không có đồ ăn ngon như thế này mà dùng!”‘Vừa nói, cậu bé vừa và một ngụm cơm với khoai tây trong bát trước mặt, gật đầu nói: “Mùi vị không tệ, không tin em ăn thử đi!”Long Bách không còn cách nào khác, đành phải cúi đầu ăn cơm.Vũ Tuệ bĩu môi nhìn về phía Mạc Minh Húc.Mạc Minh Húc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh không chút lay động: “Nhìn anh làm gì, nếu em không thích thì không cần phải ăn, đói một chút cũng không sao, coi như giảm béo!”Vũ Tuệ bất lực đành cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.Giọng cô giáo rất nhỏ nhưng mấy cậu nhóc ngồi bên cạnh đều nghe rất rõ ràng.Long Thiên và Long Bách trực tiếp đứng lên, cô giáo thấy vậy nhanh chóng cất điện thoại di động của mình, quan tâm hỏi: “Hai em có chuyện gì? Đã ăn no chưa?”Lúc này Long Thiên mới nhận ra vẻ hớ hênh của mình, vội vàng kéo em trai ngồi xuống: “Không, không có chuyện gì ạ!”Giáo viên chỉ thuận miệng đề cập một câu đến tập đoàn Long Uy, nhưng hai đứa trẻ lại không thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.Long Thiên có chút lo lắng, vắt óc suy nghĩ xem chuyện gì có thể xảy ra.Long Bách đảo mắt, bưng đĩa cơm trước mặt, dùng đôi chân mập mạp bước tới gần chỗ cô giáo: “Cô Lý, em ngồi ở chỗ cô dùng bữa có được không?”Cô giáo Lý là giáo viên dạy tiếng Việt của cả lớp, vừa tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, là một cô gái hiền lành.“Được chứ, em ngồi đi!” Cô Lý thân mật giúp Long Bách đặt đĩa cơm xuống.Long Bách đảo mắt, nâng khuôn mặt bầu bĩnh lên, cười ngọt ngào nhìn cô giáo Lý: “Cô Lý, đứng có mệt không ạ, cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi!”Thấy cậu bé hiểu chuyện như vậy, cô Lý bèn xoa đầu cậu, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh.Mấy đứa trẻ ở cách đó không xa vô cùng khó hiểu trước hành vi của Long Bách Mạc Minh Húc hỏi Long Thiên: “Nó đang làm gì vậy?”Vũ Tuệ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Hừ, ninh bợ cô giáo!”Lư Tử Tín nhìn Vũ Tuệ, giải thích thay cho.Long Bách: “Đừng nói thế, Long Bách không phải người như vậy”Tuy nhiên, cậu bé vừa dứt lời, giọng của Long Bách đã truyền tới từ phía trước: “Cô Lý, giọng của cô thật là dễ nghe”“Cô Lý, cô thật dễ nhìn, là cô gái đẹp nhất mà em từng thấy”“Cô Lý, em thích nghe cô giảng bài nhất!Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, rõ ràng mang theo ý lấy lòng và nịnh bợ cô giáo.Lư Tử Tín đen mặt, cú vả này đến cũng nhanh quá!.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giữa khuôn viên trường, mười hai giờ trưa, lớp một đã tan học và đi tới nhà ăn để dùng bữa.

Mạc Minh Húc và Long Thiên cẩn thận che chở cho Tử Tín và ba cô em gái đi tới nhà ăn.

Đồ ăn ở nơi này không thể so sánh với trong nhà, hương vị bình thường, khiến hai kẻ mê đồ ăn vặt như Long Bách và Vũ Tuệ liếc nhìn đồ ăn trước mặt mà vô cùng rầu rĩ!

“Anh, thức ăn hôm nay vừa nhìn đã thấy không ngon, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi!”

Long Bách cầu xin anh trai mình.

Long Thiên liếc mất nhìn cậu nhóc: “Long Bách, chúng ta đến trường để đi học chứ không phải hưởng thụ.

Ở nơi khác có rất nhiều đứa trẻ còn không có đồ ăn ngon như thế này mà dùng!”

‘Vừa nói, cậu bé vừa và một ngụm cơm với khoai tây trong bát trước mặt, gật đầu nói: “Mùi vị không tệ, không tin em ăn thử đi!”

Long Bách không còn cách nào khác, đành phải cúi đầu ăn cơm.

Vũ Tuệ bĩu môi nhìn về phía Mạc Minh Húc.

Mạc Minh Húc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh không chút lay động: “Nhìn anh làm gì, nếu em không thích thì không cần phải ăn, đói một chút cũng không sao, coi như giảm béo!”

Vũ Tuệ bất lực đành cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.

Image removed.

Giọng cô giáo rất nhỏ nhưng mấy cậu nhóc ngồi bên cạnh đều nghe rất rõ ràng.

Long Thiên và Long Bách trực tiếp đứng lên, cô giáo thấy vậy nhanh chóng cất điện thoại di động của mình, quan tâm hỏi: “Hai em có chuyện gì? Đã ăn no chưa?”

Lúc này Long Thiên mới nhận ra vẻ hớ hênh của mình, vội vàng kéo em trai ngồi xuống: “Không, không có chuyện gì ạ!”

Giáo viên chỉ thuận miệng đề cập một câu đến tập đoàn Long Uy, nhưng hai đứa trẻ lại không thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Long Thiên có chút lo lắng, vắt óc suy nghĩ xem chuyện gì có thể xảy ra.

Long Bách đảo mắt, bưng đĩa cơm trước mặt, dùng đôi chân mập mạp bước tới gần chỗ cô giáo: “Cô Lý, em ngồi ở chỗ cô dùng bữa có được không?”

Cô giáo Lý là giáo viên dạy tiếng Việt của cả lớp, vừa tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, là một cô gái hiền lành.

“Được chứ, em ngồi đi!” Cô Lý thân mật giúp Long Bách đặt đĩa cơm xuống.

Long Bách đảo mắt, nâng khuôn mặt bầu bĩnh lên, cười ngọt ngào nhìn cô giáo Lý: “Cô Lý, đứng có mệt không ạ, cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi!”

Thấy cậu bé hiểu chuyện như vậy, cô Lý bèn xoa đầu cậu, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh.

Mấy đứa trẻ ở cách đó không xa vô cùng khó hiểu trước hành vi của Long Bách Mạc Minh Húc hỏi Long Thiên: “Nó đang làm gì vậy?”

Vũ Tuệ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Hừ, ninh bợ cô giáo!”

Lư Tử Tín nhìn Vũ Tuệ, giải thích thay cho.

Long Bách: “Đừng nói thế, Long Bách không phải người như vậy”

Tuy nhiên, cậu bé vừa dứt lời, giọng của Long Bách đã truyền tới từ phía trước: “Cô Lý, giọng của cô thật là dễ nghe”

“Cô Lý, cô thật dễ nhìn, là cô gái đẹp nhất mà em từng thấy”

“Cô Lý, em thích nghe cô giảng bài nhất!

Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, rõ ràng mang theo ý lấy lòng và nịnh bợ cô giáo.

Lư Tử Tín đen mặt, cú vả này đến cũng nhanh quá!.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giữa khuôn viên trường, mười hai giờ trưa, lớp một đã tan học và đi tới nhà ăn để dùng bữa.Mạc Minh Húc và Long Thiên cẩn thận che chở cho Tử Tín và ba cô em gái đi tới nhà ăn.Đồ ăn ở nơi này không thể so sánh với trong nhà, hương vị bình thường, khiến hai kẻ mê đồ ăn vặt như Long Bách và Vũ Tuệ liếc nhìn đồ ăn trước mặt mà vô cùng rầu rĩ!“Anh, thức ăn hôm nay vừa nhìn đã thấy không ngon, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi!”Long Bách cầu xin anh trai mình.Long Thiên liếc mất nhìn cậu nhóc: “Long Bách, chúng ta đến trường để đi học chứ không phải hưởng thụ.Ở nơi khác có rất nhiều đứa trẻ còn không có đồ ăn ngon như thế này mà dùng!”‘Vừa nói, cậu bé vừa và một ngụm cơm với khoai tây trong bát trước mặt, gật đầu nói: “Mùi vị không tệ, không tin em ăn thử đi!”Long Bách không còn cách nào khác, đành phải cúi đầu ăn cơm.Vũ Tuệ bĩu môi nhìn về phía Mạc Minh Húc.Mạc Minh Húc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh không chút lay động: “Nhìn anh làm gì, nếu em không thích thì không cần phải ăn, đói một chút cũng không sao, coi như giảm béo!”Vũ Tuệ bất lực đành cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.Giọng cô giáo rất nhỏ nhưng mấy cậu nhóc ngồi bên cạnh đều nghe rất rõ ràng.Long Thiên và Long Bách trực tiếp đứng lên, cô giáo thấy vậy nhanh chóng cất điện thoại di động của mình, quan tâm hỏi: “Hai em có chuyện gì? Đã ăn no chưa?”Lúc này Long Thiên mới nhận ra vẻ hớ hênh của mình, vội vàng kéo em trai ngồi xuống: “Không, không có chuyện gì ạ!”Giáo viên chỉ thuận miệng đề cập một câu đến tập đoàn Long Uy, nhưng hai đứa trẻ lại không thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.Long Thiên có chút lo lắng, vắt óc suy nghĩ xem chuyện gì có thể xảy ra.Long Bách đảo mắt, bưng đĩa cơm trước mặt, dùng đôi chân mập mạp bước tới gần chỗ cô giáo: “Cô Lý, em ngồi ở chỗ cô dùng bữa có được không?”Cô giáo Lý là giáo viên dạy tiếng Việt của cả lớp, vừa tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, là một cô gái hiền lành.“Được chứ, em ngồi đi!” Cô Lý thân mật giúp Long Bách đặt đĩa cơm xuống.Long Bách đảo mắt, nâng khuôn mặt bầu bĩnh lên, cười ngọt ngào nhìn cô giáo Lý: “Cô Lý, đứng có mệt không ạ, cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi!”Thấy cậu bé hiểu chuyện như vậy, cô Lý bèn xoa đầu cậu, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh.Mấy đứa trẻ ở cách đó không xa vô cùng khó hiểu trước hành vi của Long Bách Mạc Minh Húc hỏi Long Thiên: “Nó đang làm gì vậy?”Vũ Tuệ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Hừ, ninh bợ cô giáo!”Lư Tử Tín nhìn Vũ Tuệ, giải thích thay cho.Long Bách: “Đừng nói thế, Long Bách không phải người như vậy”Tuy nhiên, cậu bé vừa dứt lời, giọng của Long Bách đã truyền tới từ phía trước: “Cô Lý, giọng của cô thật là dễ nghe”“Cô Lý, cô thật dễ nhìn, là cô gái đẹp nhất mà em từng thấy”“Cô Lý, em thích nghe cô giảng bài nhất!Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, rõ ràng mang theo ý lấy lòng và nịnh bợ cô giáo.Lư Tử Tín đen mặt, cú vả này đến cũng nhanh quá!.

Chương 582: Nịnh Bợ Cô Giáo