Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 782: Hữu Sinh Mới Bảy Tuổi Chúng Ta Cần Phải Cố Gắng Giúp Em Ấy

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tử Tín gật đầu: “Bố nói đúng, Hữu Sinh mới bảy tuổi, chúng ta cần phải cố gắng giúp em ấy.Chỉ nghỉ có một tuần mà thôi, chắc là sẽ không lỡ chương trình học lắm đâu”“Kiến thức trong trường học rất đơn giản, Tử Tín, với trí thông minh của em thì có chậm trễ một tháng cũng không vấn đề gì” Mạc Minh Húc tỏ vẻ tự cho là đúng.Lục Khải Vũ võ vai Tử Tín: “Tử Tín, cám ơn con!”Con trai còn nhỏ vậy mà đã hiểu chuyện làm cho Lục Khải Vũ rất vui mừng Tử Tín ngượng ngùng: “Bố, đâu có chuyện gì to tát đâu ạ, có thể giúp đỡ cho bố con vui lắm”Lúc này đã là hơn chín giờ tối, đám nhỏ.quay về tầng hai tắm rửa qua rồi đi ngủ.Lục Khải Vũ lại không thể nào ngủ được.Anh lên mạng cẩn thận xem đi xem lại tư liệu về Vương Kỳ.Người phụ nữ này hai mươi chín tuổi, có một cô con gái hơn sáu tuổi, một tháng trước.cô ta dẫn theo con gái rời khỏi Hà Thành.Vé máy bay ghi là cô ta đi đảo Phuket.Nhưng sau khi đến đảo Phuket thì như là biến mất khỏi thế gian, không thể tra thêm tin tức gì.Nếu Tử Tín không thể nghiên cứu ra thuốc giải thì Vương Kỳ chính là hy vọng cuối cùng của Long Thiên.Nhưng Vương Kỳ đột nhiên mất tích như vậy là bị Long Minh Huệ diệt khẩu hay là tự cô ta muốn ẩn núp?Lục Khải Vũ trầm tư một lúc lâu, sau đó anh gửi ảnh chụp của Vương Kỳ cho Lý Duy Lộc, Long Uy, và tất cả công ty thuộc sở hữu của nhà họ Lục ở hải ngoại.Để cho bọn họ tận dụng tất cả mối quan hệ, dù có lật tung cả trái đất cũng phải tìm ra ‘Vương Kỳ.Trong khu phố Ánh Trăng, ánh trăng xuyên thấu qua bức rèm mỏng chiếu xuống mặt đất phía trước cửa sổ.Khúc Lăng Cường lăn qua lộn lại thế nào cũng không thể ngủ được.Hoàng Tuấn Phong mới gọi điện thoại cho anh ta, nói là ngày mai Hoàng Ánh Tuyết về nước, nhờ anh ta cùng đi ra sân bay đón cô ấy.Anh ta do dự chỉ trong chốc lát rồi từ chối luôn.Trước đây anh ta đã từng làm tổn thương cô.Bây giờ lại bắt anh ta phải đứng trước mặt cô, ra vẻ bình thản như không có chuyện gì, nói với cô là: “Đã lâu không gặp!” thì anh ta thật sự không làm được.Ở châu Âu xa xôi, Hoàng Ánh Tuyết đang ở sân bay chờ máy bay tự dưng lại hắt hơi một cái.Cô định lấy khăn tay thì thấy một thân hình nho nhỏ chạy nhanh ra từ phía sau cô.“Mạc Vũ Lý?” Cô chạy nhanh tới kéo tay thăng bé.Cậu bé quay đầu lại, hé ra một gương mặt nhỏ cực kỳ yêu nghiệt, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.“Hello mợ dịu dàng thiện lương, xinh đẹp động lòng người, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở của cháu.Thật là khéo quát”Thằng nhóc xoay chuyển con mắt đào hoa đẹp mê người, khóe miệng nở một nụ cười lấy lòng.Hoàng Ánh Tuyết nghiêm mặt nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy gương mặt quen thuộc nào.“Mợ xinh đẹp ơi, mợ đừng tìm nữa, chỉ có một mình cháu đến đây thôi” Thăng bé nhún vai, sau đó lấy ra một cái khẩu trang và mữ lưỡi trai đội lên đầu.“Cháu muốn làm gì vậy?” Nhìn hành động lén lút của thäng bé, Hoàng Ánh Tuyết không hiểu ra sao.Mạc Vũ Lý thở dài, khuôn mặt nhỏ yêu nghiệt nhăn nhó, nhưng vẫn đẹp trai vô cùng: “Ôi, cháu nổi tiếng quá, sợ bị đụng phải fan! Bị bọn họ quấn lấy không trốn ra được đâu”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tử Tín gật đầu: “Bố nói đúng, Hữu Sinh mới bảy tuổi, chúng ta cần phải cố gắng giúp em ấy.

Chỉ nghỉ có một tuần mà thôi, chắc là sẽ không lỡ chương trình học lắm đâu”

“Kiến thức trong trường học rất đơn giản, Tử Tín, với trí thông minh của em thì có chậm trễ một tháng cũng không vấn đề gì” Mạc Minh Húc tỏ vẻ tự cho là đúng.

Lục Khải Vũ võ vai Tử Tín: “Tử Tín, cám ơn con!”

Con trai còn nhỏ vậy mà đã hiểu chuyện làm cho Lục Khải Vũ rất vui mừng Tử Tín ngượng ngùng: “Bố, đâu có chuyện gì to tát đâu ạ, có thể giúp đỡ cho bố con vui lắm”

Lúc này đã là hơn chín giờ tối, đám nhỏ.

quay về tầng hai tắm rửa qua rồi đi ngủ.

Lục Khải Vũ lại không thể nào ngủ được.

Anh lên mạng cẩn thận xem đi xem lại tư liệu về Vương Kỳ.

Người phụ nữ này hai mươi chín tuổi, có một cô con gái hơn sáu tuổi, một tháng trước.

cô ta dẫn theo con gái rời khỏi Hà Thành.

Vé máy bay ghi là cô ta đi đảo Phuket.

Nhưng sau khi đến đảo Phuket thì như là biến mất khỏi thế gian, không thể tra thêm tin tức gì.

Nếu Tử Tín không thể nghiên cứu ra thuốc giải thì Vương Kỳ chính là hy vọng cuối cùng của Long Thiên.

Nhưng Vương Kỳ đột nhiên mất tích như vậy là bị Long Minh Huệ diệt khẩu hay là tự cô ta muốn ẩn núp?

Lục Khải Vũ trầm tư một lúc lâu, sau đó anh gửi ảnh chụp của Vương Kỳ cho Lý Duy Lộc, Long Uy, và tất cả công ty thuộc sở hữu của nhà họ Lục ở hải ngoại.

Để cho bọn họ tận dụng tất cả mối quan hệ, dù có lật tung cả trái đất cũng phải tìm ra ‘Vương Kỳ.

Trong khu phố Ánh Trăng, ánh trăng xuyên thấu qua bức rèm mỏng chiếu xuống mặt đất phía trước cửa sổ.

Khúc Lăng Cường lăn qua lộn lại thế nào cũng không thể ngủ được.

Hoàng Tuấn Phong mới gọi điện thoại cho anh ta, nói là ngày mai Hoàng Ánh Tuyết về nước, nhờ anh ta cùng đi ra sân bay đón cô ấy.

Anh ta do dự chỉ trong chốc lát rồi từ chối luôn.

Trước đây anh ta đã từng làm tổn thương cô.

Bây giờ lại bắt anh ta phải đứng trước mặt cô, ra vẻ bình thản như không có chuyện gì, nói với cô là: “Đã lâu không gặp!” thì anh ta thật sự không làm được.

Image removed.

Ở châu Âu xa xôi, Hoàng Ánh Tuyết đang ở sân bay chờ máy bay tự dưng lại hắt hơi một cái.

Cô định lấy khăn tay thì thấy một thân hình nho nhỏ chạy nhanh ra từ phía sau cô.

“Mạc Vũ Lý?” Cô chạy nhanh tới kéo tay thăng bé.

Cậu bé quay đầu lại, hé ra một gương mặt nhỏ cực kỳ yêu nghiệt, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

“Hello mợ dịu dàng thiện lương, xinh đẹp động lòng người, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở của cháu.

Thật là khéo quát”

Thằng nhóc xoay chuyển con mắt đào hoa đẹp mê người, khóe miệng nở một nụ cười lấy lòng.

Hoàng Ánh Tuyết nghiêm mặt nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy gương mặt quen thuộc nào.

“Mợ xinh đẹp ơi, mợ đừng tìm nữa, chỉ có một mình cháu đến đây thôi” Thăng bé nhún vai, sau đó lấy ra một cái khẩu trang và mữ lưỡi trai đội lên đầu.

“Cháu muốn làm gì vậy?” Nhìn hành động lén lút của thäng bé, Hoàng Ánh Tuyết không hiểu ra sao.

Mạc Vũ Lý thở dài, khuôn mặt nhỏ yêu nghiệt nhăn nhó, nhưng vẫn đẹp trai vô cùng: “Ôi, cháu nổi tiếng quá, sợ bị đụng phải fan! Bị bọn họ quấn lấy không trốn ra được đâu”.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tử Tín gật đầu: “Bố nói đúng, Hữu Sinh mới bảy tuổi, chúng ta cần phải cố gắng giúp em ấy.Chỉ nghỉ có một tuần mà thôi, chắc là sẽ không lỡ chương trình học lắm đâu”“Kiến thức trong trường học rất đơn giản, Tử Tín, với trí thông minh của em thì có chậm trễ một tháng cũng không vấn đề gì” Mạc Minh Húc tỏ vẻ tự cho là đúng.Lục Khải Vũ võ vai Tử Tín: “Tử Tín, cám ơn con!”Con trai còn nhỏ vậy mà đã hiểu chuyện làm cho Lục Khải Vũ rất vui mừng Tử Tín ngượng ngùng: “Bố, đâu có chuyện gì to tát đâu ạ, có thể giúp đỡ cho bố con vui lắm”Lúc này đã là hơn chín giờ tối, đám nhỏ.quay về tầng hai tắm rửa qua rồi đi ngủ.Lục Khải Vũ lại không thể nào ngủ được.Anh lên mạng cẩn thận xem đi xem lại tư liệu về Vương Kỳ.Người phụ nữ này hai mươi chín tuổi, có một cô con gái hơn sáu tuổi, một tháng trước.cô ta dẫn theo con gái rời khỏi Hà Thành.Vé máy bay ghi là cô ta đi đảo Phuket.Nhưng sau khi đến đảo Phuket thì như là biến mất khỏi thế gian, không thể tra thêm tin tức gì.Nếu Tử Tín không thể nghiên cứu ra thuốc giải thì Vương Kỳ chính là hy vọng cuối cùng của Long Thiên.Nhưng Vương Kỳ đột nhiên mất tích như vậy là bị Long Minh Huệ diệt khẩu hay là tự cô ta muốn ẩn núp?Lục Khải Vũ trầm tư một lúc lâu, sau đó anh gửi ảnh chụp của Vương Kỳ cho Lý Duy Lộc, Long Uy, và tất cả công ty thuộc sở hữu của nhà họ Lục ở hải ngoại.Để cho bọn họ tận dụng tất cả mối quan hệ, dù có lật tung cả trái đất cũng phải tìm ra ‘Vương Kỳ.Trong khu phố Ánh Trăng, ánh trăng xuyên thấu qua bức rèm mỏng chiếu xuống mặt đất phía trước cửa sổ.Khúc Lăng Cường lăn qua lộn lại thế nào cũng không thể ngủ được.Hoàng Tuấn Phong mới gọi điện thoại cho anh ta, nói là ngày mai Hoàng Ánh Tuyết về nước, nhờ anh ta cùng đi ra sân bay đón cô ấy.Anh ta do dự chỉ trong chốc lát rồi từ chối luôn.Trước đây anh ta đã từng làm tổn thương cô.Bây giờ lại bắt anh ta phải đứng trước mặt cô, ra vẻ bình thản như không có chuyện gì, nói với cô là: “Đã lâu không gặp!” thì anh ta thật sự không làm được.Ở châu Âu xa xôi, Hoàng Ánh Tuyết đang ở sân bay chờ máy bay tự dưng lại hắt hơi một cái.Cô định lấy khăn tay thì thấy một thân hình nho nhỏ chạy nhanh ra từ phía sau cô.“Mạc Vũ Lý?” Cô chạy nhanh tới kéo tay thăng bé.Cậu bé quay đầu lại, hé ra một gương mặt nhỏ cực kỳ yêu nghiệt, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.“Hello mợ dịu dàng thiện lương, xinh đẹp động lòng người, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở của cháu.Thật là khéo quát”Thằng nhóc xoay chuyển con mắt đào hoa đẹp mê người, khóe miệng nở một nụ cười lấy lòng.Hoàng Ánh Tuyết nghiêm mặt nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy gương mặt quen thuộc nào.“Mợ xinh đẹp ơi, mợ đừng tìm nữa, chỉ có một mình cháu đến đây thôi” Thăng bé nhún vai, sau đó lấy ra một cái khẩu trang và mữ lưỡi trai đội lên đầu.“Cháu muốn làm gì vậy?” Nhìn hành động lén lút của thäng bé, Hoàng Ánh Tuyết không hiểu ra sao.Mạc Vũ Lý thở dài, khuôn mặt nhỏ yêu nghiệt nhăn nhó, nhưng vẫn đẹp trai vô cùng: “Ôi, cháu nổi tiếng quá, sợ bị đụng phải fan! Bị bọn họ quấn lấy không trốn ra được đâu”.

Chương 782: Hữu Sinh Mới Bảy Tuổi Chúng Ta Cần Phải Cố Gắng Giúp Em Ấy