Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 795: Giấc Mộng
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Vốn đã bị Lưu Cảm Đông dẫn đi khỏi nhà lớn – Sở Thần Dật lại chống gậy, lảo đảo nghiêng ngã, trầy trật chạy tới.Bởi lòng nóng vội lại thêm đôi chân đi đứng không tiện, thế là Sở Thần Dật vật vã ngã xuống dưới đất cách một khoảng xa với đám người Long Uy.“Long Minh Huệ ơi, Long Minh Huệ ơi.”Xa xa, biển lửa cháy lan cả bốn phía ngọn núi Thanh Khê, ở chân núi có tiếng xe cứu hỏa vang lên dồn dập.Lưu Cảm Đông theo sau Sở Thần Dật, khế vươn tay đỡ anh ta đứng dậy.Sở Thần Dật liều mạng muốn chạy vào trong biển lửa nhưng bị cảnh sát ngăn lại.“Phía trước rất nguy hiểm!”“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ còn ở bên trong.”Anh ta chỉ vào nhà lớn nhà họ Long, ánh mắt đỏ ngầu, nhìn trong rất đáng sợ.“Bây giờ đã không thể khống chế thế lửa, anh đi vào là chết đấy.Chờ nhân viên cứu hỏa tới rồi nói sau” Cảnh sát canh giữ xung quanh đề phòng có người xông vào.“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ: Sở Thần Dật dùng sức đẩy cảnh sát muốn xông vào vòng vây, chạy vào trận lửa.Đáng lẽ anh ta đã theo Lưu Cảm Đông đi về nhưng ở trên xe, anh ta lại nhận được tin nhắn của Long Minh Huệ.“Sở Thần Dật à, anh hãy quên em đi! Sống tốt nhé!”Liên tưởng đến việc cảnh sát vừa chạy qua, anh ta có cảm giác chẳng lành.Bởi vậy, Sở Thần Dật cầu xin Lưu Cảm Đông để anh ta gặp Long Minh Huệ lần cuối.Lưu Cảm Đông luôn giữ im lặng, lúc này cũng nhìn thoáng qua tin nhắn điện thoại, thế là anh ta không từ chối, liền quay đầu xe chạy trở về.Còn chưa đi đến nhà lớn nhà họ Long, từ đăng xa, bọn họ đã ngửi được mùi khét của nhà cửa cháy.Một cảm giác bất thường dâng lên trong lòng anh ta.Thì ra, Long Minh Huệ cố tình k*ch th*ch anh ta để anh ta rời khỏi đây.Cô ấy đã sớm quyết định chôn cùng với nhà lớn nhà họ Long.Thế nhưng, cô ấy đã tự do, vậy còn anh ta thì sao?Để anh ta lẻ loi sống trong thế giới bạc bẽo này, với điều kiện anh ta có thể sống sót.“Long Minh Huệ ơi, sao em lại tàn nhẫn đến thế, lại ích kỉ đến vậy”Cảm xúc của Sở Thần Dật sụp đổ, bỗng, anh ta cầm gậy muốn đánh những người cảnh sát ngăn cản mình.Lưu Cảm Đông vẫn luôn đứng sau lưng anh ta, yên lặng quan sát, nhìn anh ta đau khổ gào thét, nhìn anh ta đau thấu tim gan.Mãi cho đến khi Sở Thần Dật chuẩn bị đánh lén cảnh sát thì anh ta mới đưa tay đánh ngất Sở Thần Dật.Nội dung tin nhắn cuối cùng mà cô chủ gửi anh ta là: “Cảm ơn anh, Lưu Cảm Đông.Hãy chăm sóc Sở Thần Dật thay tôi: Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét khiến cô chủ buồn phiền.Nhưng dù sao anh ta cũng là người cô chủ yêu thương, nếu cô chủ đã nhờ anh ta chăm sóc thì Lưu Cảm Đông sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.Ngẩng đầu nhìn ngọn lửa cháy hừng hực, dường như Lưu Cảm Đông có thể nhìn thấy một cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng dưới gốc cây lê.Rốt cuộc cô chủ cũng được tự do!Trong giấc ngủ, Sở Thần Dật mơ một giấc mơ rất dài.Ở đó, anh ta vẫn là một học sinh cấp hai tinh thần phơi phới, năng lượng tràn đầy như nắng ban mai.Vào mùa xuân, ở ngoại ô, rừng lê hoa nở trắng xóa như: tuyết, ánh mặt trời ấm áp rọi vào thân cây lê, những đó hoa trắng xóa mờ ảo.Mùa này đến nơi đó vẽ vật thực rất tốt.Anh ta tự đem theo khung vẽ và màu vẽ rồi đạp xe tới vùng ngoại ô, ở đó chọn một nơi ngẫu nhiên thì vô tình phát hiện rừng hoa lê.Tìm một vị trí thích hợp, chuẩn bị khung vẽ, pha màu vẽ thì ngay khi anh ta giơ bút lên, một cô gái mặc chiếc đầm tay dài sắc chàm lọt vào tầm mắt anh ta.Tóc cô gái dài đến eo, nó đen mượt như thể cô ta là người phát ngôn quảng cáo dầu gội đầu.Cô ta đứng dưới gốc cây lê và đang ngẩng đầu nhìn những bông hoa thơm ngát trên cành dưới ánh nắng mặt trời.Chỉ là một bên mặt nhưng cũng đủ khiến người ta khó quên..
Vốn đã bị Lưu Cảm Đông dẫn đi khỏi nhà lớn – Sở Thần Dật lại chống gậy, lảo đảo nghiêng ngã, trầy trật chạy tới.
Bởi lòng nóng vội lại thêm đôi chân đi đứng không tiện, thế là Sở Thần Dật vật vã ngã xuống dưới đất cách một khoảng xa với đám người Long Uy.
“Long Minh Huệ ơi, Long Minh Huệ ơi.”
Xa xa, biển lửa cháy lan cả bốn phía ngọn núi Thanh Khê, ở chân núi có tiếng xe cứu hỏa vang lên dồn dập.
Lưu Cảm Đông theo sau Sở Thần Dật, khế vươn tay đỡ anh ta đứng dậy.
Sở Thần Dật liều mạng muốn chạy vào trong biển lửa nhưng bị cảnh sát ngăn lại.
“Phía trước rất nguy hiểm!”
“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ còn ở bên trong.”
Anh ta chỉ vào nhà lớn nhà họ Long, ánh mắt đỏ ngầu, nhìn trong rất đáng sợ.
“Bây giờ đã không thể khống chế thế lửa, anh đi vào là chết đấy.
Chờ nhân viên cứu hỏa tới rồi nói sau” Cảnh sát canh giữ xung quanh đề phòng có người xông vào.
“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ: Sở Thần Dật dùng sức đẩy cảnh sát muốn xông vào vòng vây, chạy vào trận lửa.
Đáng lẽ anh ta đã theo Lưu Cảm Đông đi về nhưng ở trên xe, anh ta lại nhận được tin nhắn của Long Minh Huệ.
“Sở Thần Dật à, anh hãy quên em đi! Sống tốt nhé!”
Liên tưởng đến việc cảnh sát vừa chạy qua, anh ta có cảm giác chẳng lành.
Bởi vậy, Sở Thần Dật cầu xin Lưu Cảm Đông để anh ta gặp Long Minh Huệ lần cuối.
Lưu Cảm Đông luôn giữ im lặng, lúc này cũng nhìn thoáng qua tin nhắn điện thoại, thế là anh ta không từ chối, liền quay đầu xe chạy trở về.
Còn chưa đi đến nhà lớn nhà họ Long, từ đăng xa, bọn họ đã ngửi được mùi khét của nhà cửa cháy.
Một cảm giác bất thường dâng lên trong lòng anh ta.
Thì ra, Long Minh Huệ cố tình k*ch th*ch anh ta để anh ta rời khỏi đây.
Cô ấy đã sớm quyết định chôn cùng với nhà lớn nhà họ Long.
Thế nhưng, cô ấy đã tự do, vậy còn anh ta thì sao?
Để anh ta lẻ loi sống trong thế giới bạc bẽo này, với điều kiện anh ta có thể sống sót.
“Long Minh Huệ ơi, sao em lại tàn nhẫn đến thế, lại ích kỉ đến vậy”
Cảm xúc của Sở Thần Dật sụp đổ, bỗng, anh ta cầm gậy muốn đánh những người cảnh sát ngăn cản mình.
Lưu Cảm Đông vẫn luôn đứng sau lưng anh ta, yên lặng quan sát, nhìn anh ta đau khổ gào thét, nhìn anh ta đau thấu tim gan.
Mãi cho đến khi Sở Thần Dật chuẩn bị đánh lén cảnh sát thì anh ta mới đưa tay đánh ngất Sở Thần Dật.
Nội dung tin nhắn cuối cùng mà cô chủ gửi anh ta là: “Cảm ơn anh, Lưu Cảm Đông.
Hãy chăm sóc Sở Thần Dật thay tôi: Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét khiến cô chủ buồn phiền.
Nhưng dù sao anh ta cũng là người cô chủ yêu thương, nếu cô chủ đã nhờ anh ta chăm sóc thì Lưu Cảm Đông sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Ngẩng đầu nhìn ngọn lửa cháy hừng hực, dường như Lưu Cảm Đông có thể nhìn thấy một cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng dưới gốc cây lê.
Rốt cuộc cô chủ cũng được tự do!
Trong giấc ngủ, Sở Thần Dật mơ một giấc mơ rất dài.
Ở đó, anh ta vẫn là một học sinh cấp hai tinh thần phơi phới, năng lượng tràn đầy như nắng ban mai.
Vào mùa xuân, ở ngoại ô, rừng lê hoa nở trắng xóa như: tuyết, ánh mặt trời ấm áp rọi vào thân cây lê, những đó hoa trắng xóa mờ ảo.
Mùa này đến nơi đó vẽ vật thực rất tốt.
Anh ta tự đem theo khung vẽ và màu vẽ rồi đạp xe tới vùng ngoại ô, ở đó chọn một nơi ngẫu nhiên thì vô tình phát hiện rừng hoa lê.
Tìm một vị trí thích hợp, chuẩn bị khung vẽ, pha màu vẽ thì ngay khi anh ta giơ bút lên, một cô gái mặc chiếc đầm tay dài sắc chàm lọt vào tầm mắt anh ta.
Tóc cô gái dài đến eo, nó đen mượt như thể cô ta là người phát ngôn quảng cáo dầu gội đầu.
Cô ta đứng dưới gốc cây lê và đang ngẩng đầu nhìn những bông hoa thơm ngát trên cành dưới ánh nắng mặt trời.
Chỉ là một bên mặt nhưng cũng đủ khiến người ta khó quên..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Vốn đã bị Lưu Cảm Đông dẫn đi khỏi nhà lớn – Sở Thần Dật lại chống gậy, lảo đảo nghiêng ngã, trầy trật chạy tới.Bởi lòng nóng vội lại thêm đôi chân đi đứng không tiện, thế là Sở Thần Dật vật vã ngã xuống dưới đất cách một khoảng xa với đám người Long Uy.“Long Minh Huệ ơi, Long Minh Huệ ơi.”Xa xa, biển lửa cháy lan cả bốn phía ngọn núi Thanh Khê, ở chân núi có tiếng xe cứu hỏa vang lên dồn dập.Lưu Cảm Đông theo sau Sở Thần Dật, khế vươn tay đỡ anh ta đứng dậy.Sở Thần Dật liều mạng muốn chạy vào trong biển lửa nhưng bị cảnh sát ngăn lại.“Phía trước rất nguy hiểm!”“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ còn ở bên trong.”Anh ta chỉ vào nhà lớn nhà họ Long, ánh mắt đỏ ngầu, nhìn trong rất đáng sợ.“Bây giờ đã không thể khống chế thế lửa, anh đi vào là chết đấy.Chờ nhân viên cứu hỏa tới rồi nói sau” Cảnh sát canh giữ xung quanh đề phòng có người xông vào.“Long Minh Huệ, Long Minh Huệ: Sở Thần Dật dùng sức đẩy cảnh sát muốn xông vào vòng vây, chạy vào trận lửa.Đáng lẽ anh ta đã theo Lưu Cảm Đông đi về nhưng ở trên xe, anh ta lại nhận được tin nhắn của Long Minh Huệ.“Sở Thần Dật à, anh hãy quên em đi! Sống tốt nhé!”Liên tưởng đến việc cảnh sát vừa chạy qua, anh ta có cảm giác chẳng lành.Bởi vậy, Sở Thần Dật cầu xin Lưu Cảm Đông để anh ta gặp Long Minh Huệ lần cuối.Lưu Cảm Đông luôn giữ im lặng, lúc này cũng nhìn thoáng qua tin nhắn điện thoại, thế là anh ta không từ chối, liền quay đầu xe chạy trở về.Còn chưa đi đến nhà lớn nhà họ Long, từ đăng xa, bọn họ đã ngửi được mùi khét của nhà cửa cháy.Một cảm giác bất thường dâng lên trong lòng anh ta.Thì ra, Long Minh Huệ cố tình k*ch th*ch anh ta để anh ta rời khỏi đây.Cô ấy đã sớm quyết định chôn cùng với nhà lớn nhà họ Long.Thế nhưng, cô ấy đã tự do, vậy còn anh ta thì sao?Để anh ta lẻ loi sống trong thế giới bạc bẽo này, với điều kiện anh ta có thể sống sót.“Long Minh Huệ ơi, sao em lại tàn nhẫn đến thế, lại ích kỉ đến vậy”Cảm xúc của Sở Thần Dật sụp đổ, bỗng, anh ta cầm gậy muốn đánh những người cảnh sát ngăn cản mình.Lưu Cảm Đông vẫn luôn đứng sau lưng anh ta, yên lặng quan sát, nhìn anh ta đau khổ gào thét, nhìn anh ta đau thấu tim gan.Mãi cho đến khi Sở Thần Dật chuẩn bị đánh lén cảnh sát thì anh ta mới đưa tay đánh ngất Sở Thần Dật.Nội dung tin nhắn cuối cùng mà cô chủ gửi anh ta là: “Cảm ơn anh, Lưu Cảm Đông.Hãy chăm sóc Sở Thần Dật thay tôi: Mặc dù người đàn ông này rất đáng ghét khiến cô chủ buồn phiền.Nhưng dù sao anh ta cũng là người cô chủ yêu thương, nếu cô chủ đã nhờ anh ta chăm sóc thì Lưu Cảm Đông sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.Ngẩng đầu nhìn ngọn lửa cháy hừng hực, dường như Lưu Cảm Đông có thể nhìn thấy một cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng dưới gốc cây lê.Rốt cuộc cô chủ cũng được tự do!Trong giấc ngủ, Sở Thần Dật mơ một giấc mơ rất dài.Ở đó, anh ta vẫn là một học sinh cấp hai tinh thần phơi phới, năng lượng tràn đầy như nắng ban mai.Vào mùa xuân, ở ngoại ô, rừng lê hoa nở trắng xóa như: tuyết, ánh mặt trời ấm áp rọi vào thân cây lê, những đó hoa trắng xóa mờ ảo.Mùa này đến nơi đó vẽ vật thực rất tốt.Anh ta tự đem theo khung vẽ và màu vẽ rồi đạp xe tới vùng ngoại ô, ở đó chọn một nơi ngẫu nhiên thì vô tình phát hiện rừng hoa lê.Tìm một vị trí thích hợp, chuẩn bị khung vẽ, pha màu vẽ thì ngay khi anh ta giơ bút lên, một cô gái mặc chiếc đầm tay dài sắc chàm lọt vào tầm mắt anh ta.Tóc cô gái dài đến eo, nó đen mượt như thể cô ta là người phát ngôn quảng cáo dầu gội đầu.Cô ta đứng dưới gốc cây lê và đang ngẩng đầu nhìn những bông hoa thơm ngát trên cành dưới ánh nắng mặt trời.Chỉ là một bên mặt nhưng cũng đủ khiến người ta khó quên..