Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 822: Trái Ý

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bố Lục không ngờ anh ta lại đột nhiên làm trái ý mình, sắc mặt tái nhợt tức giận chỉ vào anh ta, cánh tay run rẩy: “Con, bố không nói được con nữa rồi đúng không?”Lục Khải Dã nhìn chằm chằm vào ba Lục, vẻ mặt kiên quyết: “Bố, bố cứ chờ xem, con nhất định sẽ ký được với Mạc Vũ Lý.Con Lục Khải Dã nói được làm được”Nói xong, anh ta nắm lấy tay Lưu Cửu Nhạ rồi quay đầu rời đi.Lưu Cửu Nhạ nhìn lại mọi người bằng ánh mắt kinh ngạc, có chút xấu hổ theo anh ta ra khỏi cửa.Lục Khải Vũ vội vàng đuổi theo ra ngoài.“Khải Dã”Lục Khải Dã liếc nhìn anh trai của mình: “Nếu anh muốn dạy dỗ em thì không cần đâu.Anh cũng biết đấy, từ nhỏ đến giờ ba luôn như vậy, ông ấy luôn chèn ép em.Cho dù em có cố gắng đạt được thành tích, ông ấy cũng không bao giờ khen em.Ông ấy luôn nói, con nhà người ta thi giỏi hơn em, anh trai em lúc đó luôn đứng số một trong trường.Ông ấy chưa bao giờ tự hào về em.Chỉ có anh, đạt được thành tích nhỏ như vậy thôi, râu đã vểnh lên đến tận trời rồi!”Tối nay Lục Khải Dã đã phát cáu, tất cả những chuyện thời thơ ấu của mình đều nói ra.Lục Khải Vũ nhìn anh, nghe anh ta than thở hết lời rồi mới lên tiếng, “Em nói xong chưa?”“Xong rồi, chúng em phải đi đây” Lục Khải Dã cúi đầu.Lục Khải Vũ vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Em ấy à, lớn như vậy rồi, sao lại còn giống một đứa trẻ thế”Nói xong, anh liếc nhìn Lưu Cửu Nhạ: “Cửu Nha, anh bảo tài xế đưa em về trước, anh có chuyện muốn nói với Khải Dã”Lưu Cửu Nhạ nhanh chóng nói: “Được ạ, được ạ”Lục Khải Dã ôm eo Lưu Cửu Nhạ, nhìn về phía anh trai: “Có chuyện gì thế, nếu như anh bảo em đi xin lỗi bố thì anh không cần nói nữa đâu.Em sẽ không đi.”Lục Khải Vũ trừng mắt nhìn anh ta, cố nén lửa giận trong lòng: “Không phải bảo em đi xin lỗi bố, nhưng có chuyện cần bàn với eml”“Có chuyện gì vậy?” Lục Khải Dã hỏi.“Em đi cùng anh đến một nơi, đến đó rồi em sẽ biết thôi.”Lục Khải Vũ cố ý thừa nước đục thả câu.Lúc này, thang máy vừa đi tới.Ba người cùng nhau lên lầu một.Tài xế Mãnh đã chở Lưu Cửu Nhạ về, Lục Khải Vũ chở Lục Khải Dã đến trước một quán ăn ở khúc giữa sông Bạch Thủy.“Anh, anh đưa em đến đây làm gì?” Sau khi hai người xuống xe, Lục Khải Dã khó hiểu hỏi.“Ăn cơm, anh bận cả ngày, đến bây giờ còn chưa ăn đâu!”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bố Lục không ngờ anh ta lại đột nhiên làm trái ý mình, sắc mặt tái nhợt tức giận chỉ vào anh ta, cánh tay run rẩy: “Con, bố không nói được con nữa rồi đúng không?”

Lục Khải Dã nhìn chằm chằm vào ba Lục, vẻ mặt kiên quyết: “Bố, bố cứ chờ xem, con nhất định sẽ ký được với Mạc Vũ Lý.

Con Lục Khải Dã nói được làm được”

Nói xong, anh ta nắm lấy tay Lưu Cửu Nhạ rồi quay đầu rời đi.

Lưu Cửu Nhạ nhìn lại mọi người bằng ánh mắt kinh ngạc, có chút xấu hổ theo anh ta ra khỏi cửa.

Lục Khải Vũ vội vàng đuổi theo ra ngoài.

“Khải Dã”

Lục Khải Dã liếc nhìn anh trai của mình: “Nếu anh muốn dạy dỗ em thì không cần đâu.

Anh cũng biết đấy, từ nhỏ đến giờ ba luôn như vậy, ông ấy luôn chèn ép em.

Cho dù em có cố gắng đạt được thành tích, ông ấy cũng không bao giờ khen em.

Ông ấy luôn nói, con nhà người ta thi giỏi hơn em, anh trai em lúc đó luôn đứng số một trong trường.

Ông ấy chưa bao giờ tự hào về em.

Chỉ có anh, đạt được thành tích nhỏ như vậy thôi, râu đã vểnh lên đến tận trời rồi!”

Tối nay Lục Khải Dã đã phát cáu, tất cả những chuyện thời thơ ấu của mình đều nói ra.

Lục Khải Vũ nhìn anh, nghe anh ta than thở hết lời rồi mới lên tiếng, “Em nói xong chưa?”

“Xong rồi, chúng em phải đi đây” Lục Khải Dã cúi đầu.

Lục Khải Vũ vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Em ấy à, lớn như vậy rồi, sao lại còn giống một đứa trẻ thế”

Nói xong, anh liếc nhìn Lưu Cửu Nhạ: “Cửu Nha, anh bảo tài xế đưa em về trước, anh có chuyện muốn nói với Khải Dã”

Lưu Cửu Nhạ nhanh chóng nói: “Được ạ, được ạ”

Lục Khải Dã ôm eo Lưu Cửu Nhạ, nhìn về phía anh trai: “Có chuyện gì thế, nếu như anh bảo em đi xin lỗi bố thì anh không cần nói nữa đâu.

Em sẽ không đi.”

Lục Khải Vũ trừng mắt nhìn anh ta, cố nén lửa giận trong lòng: “Không phải bảo em đi xin lỗi bố, nhưng có chuyện cần bàn với eml”

“Có chuyện gì vậy?” Lục Khải Dã hỏi.

“Em đi cùng anh đến một nơi, đến đó rồi em sẽ biết thôi.”

Lục Khải Vũ cố ý thừa nước đục thả câu.

Lúc này, thang máy vừa đi tới.

Ba người cùng nhau lên lầu một.

Tài xế Mãnh đã chở Lưu Cửu Nhạ về, Lục Khải Vũ chở Lục Khải Dã đến trước một quán ăn ở khúc giữa sông Bạch Thủy.

“Anh, anh đưa em đến đây làm gì?” Sau khi hai người xuống xe, Lục Khải Dã khó hiểu hỏi.

“Ăn cơm, anh bận cả ngày, đến bây giờ còn chưa ăn đâu!”

Image removed.

.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bố Lục không ngờ anh ta lại đột nhiên làm trái ý mình, sắc mặt tái nhợt tức giận chỉ vào anh ta, cánh tay run rẩy: “Con, bố không nói được con nữa rồi đúng không?”Lục Khải Dã nhìn chằm chằm vào ba Lục, vẻ mặt kiên quyết: “Bố, bố cứ chờ xem, con nhất định sẽ ký được với Mạc Vũ Lý.Con Lục Khải Dã nói được làm được”Nói xong, anh ta nắm lấy tay Lưu Cửu Nhạ rồi quay đầu rời đi.Lưu Cửu Nhạ nhìn lại mọi người bằng ánh mắt kinh ngạc, có chút xấu hổ theo anh ta ra khỏi cửa.Lục Khải Vũ vội vàng đuổi theo ra ngoài.“Khải Dã”Lục Khải Dã liếc nhìn anh trai của mình: “Nếu anh muốn dạy dỗ em thì không cần đâu.Anh cũng biết đấy, từ nhỏ đến giờ ba luôn như vậy, ông ấy luôn chèn ép em.Cho dù em có cố gắng đạt được thành tích, ông ấy cũng không bao giờ khen em.Ông ấy luôn nói, con nhà người ta thi giỏi hơn em, anh trai em lúc đó luôn đứng số một trong trường.Ông ấy chưa bao giờ tự hào về em.Chỉ có anh, đạt được thành tích nhỏ như vậy thôi, râu đã vểnh lên đến tận trời rồi!”Tối nay Lục Khải Dã đã phát cáu, tất cả những chuyện thời thơ ấu của mình đều nói ra.Lục Khải Vũ nhìn anh, nghe anh ta than thở hết lời rồi mới lên tiếng, “Em nói xong chưa?”“Xong rồi, chúng em phải đi đây” Lục Khải Dã cúi đầu.Lục Khải Vũ vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Em ấy à, lớn như vậy rồi, sao lại còn giống một đứa trẻ thế”Nói xong, anh liếc nhìn Lưu Cửu Nhạ: “Cửu Nha, anh bảo tài xế đưa em về trước, anh có chuyện muốn nói với Khải Dã”Lưu Cửu Nhạ nhanh chóng nói: “Được ạ, được ạ”Lục Khải Dã ôm eo Lưu Cửu Nhạ, nhìn về phía anh trai: “Có chuyện gì thế, nếu như anh bảo em đi xin lỗi bố thì anh không cần nói nữa đâu.Em sẽ không đi.”Lục Khải Vũ trừng mắt nhìn anh ta, cố nén lửa giận trong lòng: “Không phải bảo em đi xin lỗi bố, nhưng có chuyện cần bàn với eml”“Có chuyện gì vậy?” Lục Khải Dã hỏi.“Em đi cùng anh đến một nơi, đến đó rồi em sẽ biết thôi.”Lục Khải Vũ cố ý thừa nước đục thả câu.Lúc này, thang máy vừa đi tới.Ba người cùng nhau lên lầu một.Tài xế Mãnh đã chở Lưu Cửu Nhạ về, Lục Khải Vũ chở Lục Khải Dã đến trước một quán ăn ở khúc giữa sông Bạch Thủy.“Anh, anh đưa em đến đây làm gì?” Sau khi hai người xuống xe, Lục Khải Dã khó hiểu hỏi.“Ăn cơm, anh bận cả ngày, đến bây giờ còn chưa ăn đâu!”.

Chương 822: Trái Ý