Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 838: Ôm Đùi

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Anh phải vội vàng chạy đến xem tình hình.Sau khi Mạc Vũ Lý thất vọng, ánh mắt đào hoa đảo qua đảo lại.Mục đích của mình là khiến kẻ ngốc họ Ngô kia bồi thường cho mình một chiếc điện thoại di động.Nếu còn tiếp tục náo loạn nữa có thể sẽ mất kiểm soát.Nếu họ tức giận, muốn đối phó với mình thì không còn vui nữa.Vì thế, giây tiếp theo cậu bé đã lập tức nhảy qua ôm lấy đùi Lục Khải Vũ: “Chủ tịch Lục, cuối cùng chú cũng đến rồi.Nếu chú còn không tới, người của chú sẽ đánh chết cháu mất!”Phản ứng của cậu bé làm cho Lục Khải Vũ có chút bối rối, đứa nhỏ này thay đổi sắc mặt nhanh thật đó!Lúc này mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào anh.Anh chỉ đành hảng giọng nhìn Ngô Chính Quang chằm chằm: “Tổng giám đốc Ngô, chuyện này là sao? Anh có biết vụ việc này ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của công ty như thế nào không?”Ngô Chính Quang hung hăng nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý, hận không thể kéo cậu bé lại đánh cậu bé một trận.Thằng nhóc này đâu phải là đứa trẻ, rõ ràng là ăn vạ, ác quỷ.Tuy nhiên, đối mặt với câu hỏi của Lục Khải Vũ, anh ta không dám không trả lời: “Chủ tịch Lục, đứa trẻ này ở quầy lễ tân nói nó muốn tìm anh.Vì vậy tôi chỉ tùy tiện hỏi vài câu mà thôi, nó giả vờ ngã rồi nói tôi đẩy nó, muốn lừa bịp tôi!”Vừa dứt lời, Mạc Vũ Lý lập tức phản pháo: “Chú nói bậy, cháu đến gặp chủ tịch Lục, chú không nói lời nào liền muốn tháo khẩu trang của cháu ra, cháu không cởi nên chú cố ý đẩy cháu.Cháu thật sự chưa từng gặp qua ai mà vô liêm sỉ như chú, nói dối không chớp mắt.Vẻ mặt của Ngô Chính Quang bị mắng mà lập tức sắp không trụ nổi, anh ta đưa ngón tay run rẩy chỉ vào cậu bé: “Cháu, cái thằng nhóc này ăn nói kiểu gì thế hả”“Ở đại sảnh của tập đoàn Lục thị có camera giám sát, nếu không tin, chúng ta có thể đi xem ngay!” Mạc Vũ Lý vẫn ôm đùi Lục Khải Vũ, nhưng cậu bé ngẩng đầu, rụt cổ, vẻ mặt đầy chính trực phẫn nộ.“Cháu, cháu…” Ngô Chính Quang còn muốn nói, nhưng bị ánh mắt sắc bén của Lục Khải Vũ làm cho hoảng sợ đành ngậm miệng lại.“Lần này cháu muốn giải quyết như thế nào?” Lục Khải Vũ cúi đầu liếc mắt nhìn Mạc Vũ Lý đang ôm đùi mình không chịu buông ra.Đúng lúc nhìn thấy cậu bé cười trộm, mày anh bất giác nhếch lên.Thăng nhóc nhỏ tuổi này ba ngày ăn vạ hai lần, thật sự không phải chuyện tốt!Mạc Vũ Lý thấy ông chủ lên tiếng, lập tức giơ chiếc điện thoại di động bị hỏng trong tay lên: “Chú ấy làm hỏng điện thoại di động của cháu, phải bồi thường cho cháu mẫu mới nhất.”Lục Khải Vũ nhìn Ngô Chính Quang vẫn đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý: “Tổng giám đốc Ngô, anh còn ngây ra đó làm gì, đi mua điện thoại đi chứ!”“Nó, tôi…” Ngô Chính Quang ngậm đẳng nuốt cay, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.“Nếu anh còn chậm trễ nữa, hội đồng quản trị là bố của anh e rằng ngày mai có thể không giữ được vị trí tổng giám đốc Nguyệt Tú Media cho anh đâu!” Giọng nói của Lục Khải Vũ lạnh lùng không một chút cảm xúc.Anh thực sự muốn tận dụng cơ hội này để kéo Ngô Chính Quang xuống, nhưng biểu hiện gần đây của Khải Dã rất kém.Vì lợi ích của hội đồng quản trị, trong thời điểm hiện tại Ngô Chính Quang sẽ không bị thay thế bởi vấn đề tâm thường này.“Được, anh đợi tôi, tôi đi mua ngay” Ngô Chính Hoàng cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt cho mình, nên đành phải cúi đầu miễn cưỡng đồng ý.Trước khi rời đi, anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Vũ Lý một lần nữa.Như không nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của anh ta, Mạc Vũ Lý bóp cổ họng, đắc ý hét vào mặt anh ta: “Tổng giám đốc Ngô, cháu muốn mẫu mới nhất, mua xong rồi thì gửi nó đến văn phòng của chủ tịch, cháu ở đó đợi chú nha!”Ngô Chính Quang suýt chút nữa thở không ra hơi, nhưng chủ tịch Lục Khải Vũ đã bị cậu bé ôm đùi nên anh ta đành ngậm đảng nuốt cay, chống lại ý định muốn giết người, đồng ý rồi đi thẳng qua đám đông.Lúc này, nhân viên của bộ phận quan hệ công chúng của Lục thị vội vàng đi đến, Lục Khải Vũ mặc kệ bọn họ, trực tiếp đưa Mạc Vũ Lý vào thang máy lên tầng 22.Giám đốc quan hệ công chúng cảm thấy lạnh sống lưng!Trong lòng anh ta lại nguyền rủa Ngô Chính Quang, đúng là ăn no dửng mỹ, đang yên đang lành đi bắt nạt một đứa nhóc làm gì!Nhìn ánh mắt vừa rồi của chủ tịch Lục, lần này bộ phận quan hệ công chúng của bọn họ có lẽ sẽ lại bị ăn mắng rồi!.

Anh phải vội vàng chạy đến xem tình hình.

Sau khi Mạc Vũ Lý thất vọng, ánh mắt đào hoa đảo qua đảo lại.

Mục đích của mình là khiến kẻ ngốc họ Ngô kia bồi thường cho mình một chiếc điện thoại di động.

Nếu còn tiếp tục náo loạn nữa có thể sẽ mất kiểm soát.

Nếu họ tức giận, muốn đối phó với mình thì không còn vui nữa.

Vì thế, giây tiếp theo cậu bé đã lập tức nhảy qua ôm lấy đùi Lục Khải Vũ: “Chủ tịch Lục, cuối cùng chú cũng đến rồi.

Nếu chú còn không tới, người của chú sẽ đánh chết cháu mất!”

Phản ứng của cậu bé làm cho Lục Khải Vũ có chút bối rối, đứa nhỏ này thay đổi sắc mặt nhanh thật đó!

Lúc này mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào anh.

Anh chỉ đành hảng giọng nhìn Ngô Chính Quang chằm chằm: “Tổng giám đốc Ngô, chuyện này là sao? Anh có biết vụ việc này ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của công ty như thế nào không?”

Ngô Chính Quang hung hăng nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý, hận không thể kéo cậu bé lại đánh cậu bé một trận.

Thằng nhóc này đâu phải là đứa trẻ, rõ ràng là ăn vạ, ác quỷ.

Tuy nhiên, đối mặt với câu hỏi của Lục Khải Vũ, anh ta không dám không trả lời: “Chủ tịch Lục, đứa trẻ này ở quầy lễ tân nói nó muốn tìm anh.

Vì vậy tôi chỉ tùy tiện hỏi vài câu mà thôi, nó giả vờ ngã rồi nói tôi đẩy nó, muốn lừa bịp tôi!”

Vừa dứt lời, Mạc Vũ Lý lập tức phản pháo: “Chú nói bậy, cháu đến gặp chủ tịch Lục, chú không nói lời nào liền muốn tháo khẩu trang của cháu ra, cháu không cởi nên chú cố ý đẩy cháu.

Cháu thật sự chưa từng gặp qua ai mà vô liêm sỉ như chú, nói dối không chớp mắt.

Vẻ mặt của Ngô Chính Quang bị mắng mà lập tức sắp không trụ nổi, anh ta đưa ngón tay run rẩy chỉ vào cậu bé: “Cháu, cái thằng nhóc này ăn nói kiểu gì thế hả”

“Ở đại sảnh của tập đoàn Lục thị có camera giám sát, nếu không tin, chúng ta có thể đi xem ngay!” Mạc Vũ Lý vẫn ôm đùi Lục Khải Vũ, nhưng cậu bé ngẩng đầu, rụt cổ, vẻ mặt đầy chính trực phẫn nộ.

“Cháu, cháu…” Ngô Chính Quang còn muốn nói, nhưng bị ánh mắt sắc bén của Lục Khải Vũ làm cho hoảng sợ đành ngậm miệng lại.

“Lần này cháu muốn giải quyết như thế nào?” Lục Khải Vũ cúi đầu liếc mắt nhìn Mạc Vũ Lý đang ôm đùi mình không chịu buông ra.

Đúng lúc nhìn thấy cậu bé cười trộm, mày anh bất giác nhếch lên.

Thăng nhóc nhỏ tuổi này ba ngày ăn vạ hai lần, thật sự không phải chuyện tốt!

Mạc Vũ Lý thấy ông chủ lên tiếng, lập tức giơ chiếc điện thoại di động bị hỏng trong tay lên: “Chú ấy làm hỏng điện thoại di động của cháu, phải bồi thường cho cháu mẫu mới nhất.”

Lục Khải Vũ nhìn Ngô Chính Quang vẫn đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý: “Tổng giám đốc Ngô, anh còn ngây ra đó làm gì, đi mua điện thoại đi chứ!”

“Nó, tôi…” Ngô Chính Quang ngậm đẳng nuốt cay, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

“Nếu anh còn chậm trễ nữa, hội đồng quản trị là bố của anh e rằng ngày mai có thể không giữ được vị trí tổng giám đốc Nguyệt Tú Media cho anh đâu!” Giọng nói của Lục Khải Vũ lạnh lùng không một chút cảm xúc.

Anh thực sự muốn tận dụng cơ hội này để kéo Ngô Chính Quang xuống, nhưng biểu hiện gần đây của Khải Dã rất kém.

Vì lợi ích của hội đồng quản trị, trong thời điểm hiện tại Ngô Chính Quang sẽ không bị thay thế bởi vấn đề tâm thường này.

“Được, anh đợi tôi, tôi đi mua ngay” Ngô Chính Hoàng cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt cho mình, nên đành phải cúi đầu miễn cưỡng đồng ý.

Trước khi rời đi, anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Vũ Lý một lần nữa.

Như không nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của anh ta, Mạc Vũ Lý bóp cổ họng, đắc ý hét vào mặt anh ta: “Tổng giám đốc Ngô, cháu muốn mẫu mới nhất, mua xong rồi thì gửi nó đến văn phòng của chủ tịch, cháu ở đó đợi chú nha!”

Ngô Chính Quang suýt chút nữa thở không ra hơi, nhưng chủ tịch Lục Khải Vũ đã bị cậu bé ôm đùi nên anh ta đành ngậm đảng nuốt cay, chống lại ý định muốn giết người, đồng ý rồi đi thẳng qua đám đông.

Lúc này, nhân viên của bộ phận quan hệ công chúng của Lục thị vội vàng đi đến, Lục Khải Vũ mặc kệ bọn họ, trực tiếp đưa Mạc Vũ Lý vào thang máy lên tầng 22.

Giám đốc quan hệ công chúng cảm thấy lạnh sống lưng!

Trong lòng anh ta lại nguyền rủa Ngô Chính Quang, đúng là ăn no dửng mỹ, đang yên đang lành đi bắt nạt một đứa nhóc làm gì!

Nhìn ánh mắt vừa rồi của chủ tịch Lục, lần này bộ phận quan hệ công chúng của bọn họ có lẽ sẽ lại bị ăn mắng rồi!.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Anh phải vội vàng chạy đến xem tình hình.Sau khi Mạc Vũ Lý thất vọng, ánh mắt đào hoa đảo qua đảo lại.Mục đích của mình là khiến kẻ ngốc họ Ngô kia bồi thường cho mình một chiếc điện thoại di động.Nếu còn tiếp tục náo loạn nữa có thể sẽ mất kiểm soát.Nếu họ tức giận, muốn đối phó với mình thì không còn vui nữa.Vì thế, giây tiếp theo cậu bé đã lập tức nhảy qua ôm lấy đùi Lục Khải Vũ: “Chủ tịch Lục, cuối cùng chú cũng đến rồi.Nếu chú còn không tới, người của chú sẽ đánh chết cháu mất!”Phản ứng của cậu bé làm cho Lục Khải Vũ có chút bối rối, đứa nhỏ này thay đổi sắc mặt nhanh thật đó!Lúc này mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào anh.Anh chỉ đành hảng giọng nhìn Ngô Chính Quang chằm chằm: “Tổng giám đốc Ngô, chuyện này là sao? Anh có biết vụ việc này ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của công ty như thế nào không?”Ngô Chính Quang hung hăng nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý, hận không thể kéo cậu bé lại đánh cậu bé một trận.Thằng nhóc này đâu phải là đứa trẻ, rõ ràng là ăn vạ, ác quỷ.Tuy nhiên, đối mặt với câu hỏi của Lục Khải Vũ, anh ta không dám không trả lời: “Chủ tịch Lục, đứa trẻ này ở quầy lễ tân nói nó muốn tìm anh.Vì vậy tôi chỉ tùy tiện hỏi vài câu mà thôi, nó giả vờ ngã rồi nói tôi đẩy nó, muốn lừa bịp tôi!”Vừa dứt lời, Mạc Vũ Lý lập tức phản pháo: “Chú nói bậy, cháu đến gặp chủ tịch Lục, chú không nói lời nào liền muốn tháo khẩu trang của cháu ra, cháu không cởi nên chú cố ý đẩy cháu.Cháu thật sự chưa từng gặp qua ai mà vô liêm sỉ như chú, nói dối không chớp mắt.Vẻ mặt của Ngô Chính Quang bị mắng mà lập tức sắp không trụ nổi, anh ta đưa ngón tay run rẩy chỉ vào cậu bé: “Cháu, cái thằng nhóc này ăn nói kiểu gì thế hả”“Ở đại sảnh của tập đoàn Lục thị có camera giám sát, nếu không tin, chúng ta có thể đi xem ngay!” Mạc Vũ Lý vẫn ôm đùi Lục Khải Vũ, nhưng cậu bé ngẩng đầu, rụt cổ, vẻ mặt đầy chính trực phẫn nộ.“Cháu, cháu…” Ngô Chính Quang còn muốn nói, nhưng bị ánh mắt sắc bén của Lục Khải Vũ làm cho hoảng sợ đành ngậm miệng lại.“Lần này cháu muốn giải quyết như thế nào?” Lục Khải Vũ cúi đầu liếc mắt nhìn Mạc Vũ Lý đang ôm đùi mình không chịu buông ra.Đúng lúc nhìn thấy cậu bé cười trộm, mày anh bất giác nhếch lên.Thăng nhóc nhỏ tuổi này ba ngày ăn vạ hai lần, thật sự không phải chuyện tốt!Mạc Vũ Lý thấy ông chủ lên tiếng, lập tức giơ chiếc điện thoại di động bị hỏng trong tay lên: “Chú ấy làm hỏng điện thoại di động của cháu, phải bồi thường cho cháu mẫu mới nhất.”Lục Khải Vũ nhìn Ngô Chính Quang vẫn đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Mạc Vũ Lý: “Tổng giám đốc Ngô, anh còn ngây ra đó làm gì, đi mua điện thoại đi chứ!”“Nó, tôi…” Ngô Chính Quang ngậm đẳng nuốt cay, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.“Nếu anh còn chậm trễ nữa, hội đồng quản trị là bố của anh e rằng ngày mai có thể không giữ được vị trí tổng giám đốc Nguyệt Tú Media cho anh đâu!” Giọng nói của Lục Khải Vũ lạnh lùng không một chút cảm xúc.Anh thực sự muốn tận dụng cơ hội này để kéo Ngô Chính Quang xuống, nhưng biểu hiện gần đây của Khải Dã rất kém.Vì lợi ích của hội đồng quản trị, trong thời điểm hiện tại Ngô Chính Quang sẽ không bị thay thế bởi vấn đề tâm thường này.“Được, anh đợi tôi, tôi đi mua ngay” Ngô Chính Hoàng cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt cho mình, nên đành phải cúi đầu miễn cưỡng đồng ý.Trước khi rời đi, anh ta hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Vũ Lý một lần nữa.Như không nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của anh ta, Mạc Vũ Lý bóp cổ họng, đắc ý hét vào mặt anh ta: “Tổng giám đốc Ngô, cháu muốn mẫu mới nhất, mua xong rồi thì gửi nó đến văn phòng của chủ tịch, cháu ở đó đợi chú nha!”Ngô Chính Quang suýt chút nữa thở không ra hơi, nhưng chủ tịch Lục Khải Vũ đã bị cậu bé ôm đùi nên anh ta đành ngậm đảng nuốt cay, chống lại ý định muốn giết người, đồng ý rồi đi thẳng qua đám đông.Lúc này, nhân viên của bộ phận quan hệ công chúng của Lục thị vội vàng đi đến, Lục Khải Vũ mặc kệ bọn họ, trực tiếp đưa Mạc Vũ Lý vào thang máy lên tầng 22.Giám đốc quan hệ công chúng cảm thấy lạnh sống lưng!Trong lòng anh ta lại nguyền rủa Ngô Chính Quang, đúng là ăn no dửng mỹ, đang yên đang lành đi bắt nạt một đứa nhóc làm gì!Nhìn ánh mắt vừa rồi của chủ tịch Lục, lần này bộ phận quan hệ công chúng của bọn họ có lẽ sẽ lại bị ăn mắng rồi!.

Chương 838: Ôm Đùi