Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 868: Vẫn Còn Sống

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Chồng à, em có cảm giác Nhị Bảo của chúng ta hẳn là vẫn còn sống!”“Bà xã, em mệt quá rồi! Ngủ một giấc đi, đợi khi em bảo dưỡng thân thể thật tốt, anh sẽ cùng em đi thị trấn Hoa Yên đón Nhị Bảo về nhà”Lúc này, sau khi Lục Khải Vũ nghe người hầu nhà họ Hoàng nói xong, căn bản cũng không tin tưởng Nhị Bảo còn sống.Một đứa trẻ vừa mới tròn một tháng đã bị đánh đập suốt đêm, vết thương chồng chất bị ném vào bên trong ổ chó, nghe nói con chó kia còn l**m láp lên người đứa nhỏ một khoảng thời gian rất dài.Khi người hầu nhận lệnh của Ngô Duy Khánh vào bên trong chuồng chó ôm cậu bé ra, con chó còn đang căn vào bả vai nhỏ bé và chuẩn bị ăn!Nếu người đó đi vào chậm hơn vài phút, Nhị Bảo nói không chừng đến cả hài cốt không còn.Đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, trong hoàn cảnh như vậy, tỷ lệ nhiễm vi rút là một trăm phần trăm thì làm sao có hy vọng sống sót?Chỉ là, những lời này, anh không dám nói lại với Mạc Hân Hy, anh sợ cô không chịu nổi.Mạc Hân Hy cố chấp chỉ vào bức ảnh của Mạc Vũ Lý: “Chồng à, anh chưa nhìn thấy Nhị Bảo nhưng em đã nhìn thấy cậu bé.Trong chín đứa con, cậu bé là người khỏe mạnh nhất và nặng nhất, khi mới sinh ra cân nặng đã hơn một ký rồi.Rất xinh đẹp, rất đáng yêu, rất thích cười.Mạc ‘Vũ Lý này trông rất giống cậu bé.”“Hơn nữa, em vừa kiểm tra thông tin của Mạc Vũ Lý.Thể chất từ khi còn nhỏ của cậu ấy rất tệ.Cũng là sinh non, trước ba tuổi vẫn luôn luôn được bệnh viện nuôi dưỡng, em cảm thấy cậu ấy rất có thể chính là Nhị Bảo của chúng ta”Lục Khải Vũ nhìn cô chằm chằm, thấy rõ ràng bên trong mắt cô tràn đầy ánh sáng hi vọng, anh không đành lòng đả kích cô đành vươn tay đóng máy tính lại.“Được rồi, tất cả mọi người nói mẹ con đồng lòng, nếu như em cảm thấy cậu bé Mạc Vũ Lý này chính là Nhị Bảo của chúng ta, vậy chờ đến khi chuyện tập đoàn Long Uy được giải quyết ổn thỏa, anh liền cùng đi Châu Âu với em gặp cậu ấy thử một chút”Theo tình trạng thể chất hiện tại của Hân Hy, dù sao có hi vọng cũng so với việc cô ấy mỗi ngày đều đắm chìm trong bi thương tốt hơn một chút.Cho dù là lời nói dối có thiện ý, anh cũng hi vọng người mình yêu mến có thể vui vẻ hạnh phúc một chút.Nhị Bảo không có duyên với bọn họ, chỉ là thù này anh Lục Khải Vũ nhất định sẽ thay đứa nhỏ báo.“Đi Châu Âu sao?” Mạc Hân Hy có chút khó hiểu, Mạc Vũ Lý không phải đang ở Hà Thành sao, tại sao lại phải đi Châu Âu?“Mạc Vũ Lý là con ngoài giá thú của Mộ Dung Lãnh Hàng ở bên ngoài.Cậu bé ấy luôn một mực sống ở Châu Âu căn bản chưa từng đến Hà Thành bao giờ.Đương nhiên, chúng ta phải đến Châu Âu khi tìm cậu ấy rồi” Lục Khải Vũ cẩn thận đem máy tính xách tay cùng với chiếc bàn nhỏ cất đi gọn gàng.Lục Khải Vũ đem chuyện anh thấy Mạc Vũ Lý kể cho Mạc Hân Hy từ đầu tới cuối.Mạc Hân Hy nằm trong ngực anh trầm mặc.Đây là cái tình huống gì đây? Trên đời này thế mà thực sự có hai đứa trẻ dáng dấp giống Nhị Bảo sao?Nếu Mạc Vũ Lý và đứa trẻ cô gặp hôm nay không phải là cùng một người.Như vậy đứa trẻ cô thấy có cảm giác thân thiết hôm nay có lẽ căn bản cũng không có nói láo, cậu bé thật sự là đủ tháng mới sinh ra và chưa hề vào bệnh viện.Như vậy cậu liền không khả năng là Nhị Bảo của cô.Nghĩ đến đây, Mạc Hân Hy cảm thấy trong lòng rất loạn, ngực có chút bị đè nén.Vậy Nhị Bảo của cô ấy đang ở đâu, cậu bé có thực sự còn sống không?.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Chồng à, em có cảm giác Nhị Bảo của chúng ta hẳn là vẫn còn sống!”

“Bà xã, em mệt quá rồi! Ngủ một giấc đi, đợi khi em bảo dưỡng thân thể thật tốt, anh sẽ cùng em đi thị trấn Hoa Yên đón Nhị Bảo về nhà”

Lúc này, sau khi Lục Khải Vũ nghe người hầu nhà họ Hoàng nói xong, căn bản cũng không tin tưởng Nhị Bảo còn sống.

Một đứa trẻ vừa mới tròn một tháng đã bị đánh đập suốt đêm, vết thương chồng chất bị ném vào bên trong ổ chó, nghe nói con chó kia còn l**m láp lên người đứa nhỏ một khoảng thời gian rất dài.

Khi người hầu nhận lệnh của Ngô Duy Khánh vào bên trong chuồng chó ôm cậu bé ra, con chó còn đang căn vào bả vai nhỏ bé và chuẩn bị ăn!

Nếu người đó đi vào chậm hơn vài phút, Nhị Bảo nói không chừng đến cả hài cốt không còn.

Đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, trong hoàn cảnh như vậy, tỷ lệ nhiễm vi rút là một trăm phần trăm thì làm sao có hy vọng sống sót?

Chỉ là, những lời này, anh không dám nói lại với Mạc Hân Hy, anh sợ cô không chịu nổi.

Mạc Hân Hy cố chấp chỉ vào bức ảnh của Mạc Vũ Lý: “Chồng à, anh chưa nhìn thấy Nhị Bảo nhưng em đã nhìn thấy cậu bé.

Trong chín đứa con, cậu bé là người khỏe mạnh nhất và nặng nhất, khi mới sinh ra cân nặng đã hơn một ký rồi.

Rất xinh đẹp, rất đáng yêu, rất thích cười.

Mạc ‘Vũ Lý này trông rất giống cậu bé.”

“Hơn nữa, em vừa kiểm tra thông tin của Mạc Vũ Lý.

Thể chất từ khi còn nhỏ của cậu ấy rất tệ.

Cũng là sinh non, trước ba tuổi vẫn luôn luôn được bệnh viện nuôi dưỡng, em cảm thấy cậu ấy rất có thể chính là Nhị Bảo của chúng ta”

Lục Khải Vũ nhìn cô chằm chằm, thấy rõ ràng bên trong mắt cô tràn đầy ánh sáng hi vọng, anh không đành lòng đả kích cô đành vươn tay đóng máy tính lại.

“Được rồi, tất cả mọi người nói mẹ con đồng lòng, nếu như em cảm thấy cậu bé Mạc Vũ Lý này chính là Nhị Bảo của chúng ta, vậy chờ đến khi chuyện tập đoàn Long Uy được giải quyết ổn thỏa, anh liền cùng đi Châu Âu với em gặp cậu ấy thử một chút”

Theo tình trạng thể chất hiện tại của Hân Hy, dù sao có hi vọng cũng so với việc cô ấy mỗi ngày đều đắm chìm trong bi thương tốt hơn một chút.

Cho dù là lời nói dối có thiện ý, anh cũng hi vọng người mình yêu mến có thể vui vẻ hạnh phúc một chút.

Nhị Bảo không có duyên với bọn họ, chỉ là thù này anh Lục Khải Vũ nhất định sẽ thay đứa nhỏ báo.

“Đi Châu Âu sao?” Mạc Hân Hy có chút khó hiểu, Mạc Vũ Lý không phải đang ở Hà Thành sao, tại sao lại phải đi Châu Âu?

“Mạc Vũ Lý là con ngoài giá thú của Mộ Dung Lãnh Hàng ở bên ngoài.

Cậu bé ấy luôn một mực sống ở Châu Âu căn bản chưa từng đến Hà Thành bao giờ.

Đương nhiên, chúng ta phải đến Châu Âu khi tìm cậu ấy rồi” Lục Khải Vũ cẩn thận đem máy tính xách tay cùng với chiếc bàn nhỏ cất đi gọn gàng.

Image removed.

Lục Khải Vũ đem chuyện anh thấy Mạc Vũ Lý kể cho Mạc Hân Hy từ đầu tới cuối.

Mạc Hân Hy nằm trong ngực anh trầm mặc.

Đây là cái tình huống gì đây? Trên đời này thế mà thực sự có hai đứa trẻ dáng dấp giống Nhị Bảo sao?

Nếu Mạc Vũ Lý và đứa trẻ cô gặp hôm nay không phải là cùng một người.

Như vậy đứa trẻ cô thấy có cảm giác thân thiết hôm nay có lẽ căn bản cũng không có nói láo, cậu bé thật sự là đủ tháng mới sinh ra và chưa hề vào bệnh viện.

Như vậy cậu liền không khả năng là Nhị Bảo của cô.

Nghĩ đến đây, Mạc Hân Hy cảm thấy trong lòng rất loạn, ngực có chút bị đè nén.

Vậy Nhị Bảo của cô ấy đang ở đâu, cậu bé có thực sự còn sống không?.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Chồng à, em có cảm giác Nhị Bảo của chúng ta hẳn là vẫn còn sống!”“Bà xã, em mệt quá rồi! Ngủ một giấc đi, đợi khi em bảo dưỡng thân thể thật tốt, anh sẽ cùng em đi thị trấn Hoa Yên đón Nhị Bảo về nhà”Lúc này, sau khi Lục Khải Vũ nghe người hầu nhà họ Hoàng nói xong, căn bản cũng không tin tưởng Nhị Bảo còn sống.Một đứa trẻ vừa mới tròn một tháng đã bị đánh đập suốt đêm, vết thương chồng chất bị ném vào bên trong ổ chó, nghe nói con chó kia còn l**m láp lên người đứa nhỏ một khoảng thời gian rất dài.Khi người hầu nhận lệnh của Ngô Duy Khánh vào bên trong chuồng chó ôm cậu bé ra, con chó còn đang căn vào bả vai nhỏ bé và chuẩn bị ăn!Nếu người đó đi vào chậm hơn vài phút, Nhị Bảo nói không chừng đến cả hài cốt không còn.Đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, trong hoàn cảnh như vậy, tỷ lệ nhiễm vi rút là một trăm phần trăm thì làm sao có hy vọng sống sót?Chỉ là, những lời này, anh không dám nói lại với Mạc Hân Hy, anh sợ cô không chịu nổi.Mạc Hân Hy cố chấp chỉ vào bức ảnh của Mạc Vũ Lý: “Chồng à, anh chưa nhìn thấy Nhị Bảo nhưng em đã nhìn thấy cậu bé.Trong chín đứa con, cậu bé là người khỏe mạnh nhất và nặng nhất, khi mới sinh ra cân nặng đã hơn một ký rồi.Rất xinh đẹp, rất đáng yêu, rất thích cười.Mạc ‘Vũ Lý này trông rất giống cậu bé.”“Hơn nữa, em vừa kiểm tra thông tin của Mạc Vũ Lý.Thể chất từ khi còn nhỏ của cậu ấy rất tệ.Cũng là sinh non, trước ba tuổi vẫn luôn luôn được bệnh viện nuôi dưỡng, em cảm thấy cậu ấy rất có thể chính là Nhị Bảo của chúng ta”Lục Khải Vũ nhìn cô chằm chằm, thấy rõ ràng bên trong mắt cô tràn đầy ánh sáng hi vọng, anh không đành lòng đả kích cô đành vươn tay đóng máy tính lại.“Được rồi, tất cả mọi người nói mẹ con đồng lòng, nếu như em cảm thấy cậu bé Mạc Vũ Lý này chính là Nhị Bảo của chúng ta, vậy chờ đến khi chuyện tập đoàn Long Uy được giải quyết ổn thỏa, anh liền cùng đi Châu Âu với em gặp cậu ấy thử một chút”Theo tình trạng thể chất hiện tại của Hân Hy, dù sao có hi vọng cũng so với việc cô ấy mỗi ngày đều đắm chìm trong bi thương tốt hơn một chút.Cho dù là lời nói dối có thiện ý, anh cũng hi vọng người mình yêu mến có thể vui vẻ hạnh phúc một chút.Nhị Bảo không có duyên với bọn họ, chỉ là thù này anh Lục Khải Vũ nhất định sẽ thay đứa nhỏ báo.“Đi Châu Âu sao?” Mạc Hân Hy có chút khó hiểu, Mạc Vũ Lý không phải đang ở Hà Thành sao, tại sao lại phải đi Châu Âu?“Mạc Vũ Lý là con ngoài giá thú của Mộ Dung Lãnh Hàng ở bên ngoài.Cậu bé ấy luôn một mực sống ở Châu Âu căn bản chưa từng đến Hà Thành bao giờ.Đương nhiên, chúng ta phải đến Châu Âu khi tìm cậu ấy rồi” Lục Khải Vũ cẩn thận đem máy tính xách tay cùng với chiếc bàn nhỏ cất đi gọn gàng.Lục Khải Vũ đem chuyện anh thấy Mạc Vũ Lý kể cho Mạc Hân Hy từ đầu tới cuối.Mạc Hân Hy nằm trong ngực anh trầm mặc.Đây là cái tình huống gì đây? Trên đời này thế mà thực sự có hai đứa trẻ dáng dấp giống Nhị Bảo sao?Nếu Mạc Vũ Lý và đứa trẻ cô gặp hôm nay không phải là cùng một người.Như vậy đứa trẻ cô thấy có cảm giác thân thiết hôm nay có lẽ căn bản cũng không có nói láo, cậu bé thật sự là đủ tháng mới sinh ra và chưa hề vào bệnh viện.Như vậy cậu liền không khả năng là Nhị Bảo của cô.Nghĩ đến đây, Mạc Hân Hy cảm thấy trong lòng rất loạn, ngực có chút bị đè nén.Vậy Nhị Bảo của cô ấy đang ở đâu, cậu bé có thực sự còn sống không?.

Chương 868: Vẫn Còn Sống