Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 872: Toàn Tâm Toàn Ý

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy cô đột nhiên ngồi dậy, Lục Khải Vũ cũng đứng dậy theo sát cô: “Vợ à, có phải trong lòng em đang khó chịu không?”Mạc Hân Hy nhìn anh, ánh đèn ngủ trên đầu giường phản chiếu khuôn mặt đẹp trai đầy lo lắng của anh.Cô nhìn anh mỉm cười: “Chồng à, em không có chuyện gì đâu, chẳng qua là đột nhiên nghĩ tới Lục Bảo vẫn còn đang ngủ ở trên giường, chúng ta ôm bé trở về thôi! Nếu không sáng sớm ngày mai không biết chúng thành hình dạng gì nữa”Cô có thể cảm nhận được người đàn ông trước mặt này đối với cô và các con đều toàn tâm toàn ý yêu thương.Anh muốn giúp cô và các con chống lại mọi khó khăn.Thật ra anh cũng không dễ dàng gì.Vì vậy cô làm vợ cũng không thể để cô lo lắng được.Quả nhiên sau khi nghe thấy lời cô, Lục Khải Vũ cau mày đứng lên: “Ngũ Bảo là một đứa con trai mà chạy đến phòng các em gái làm gì?”“Nghe kể chuyện trước khi ngủ!” Mạc Hân Hy chậm rãi từ trên giường bước xuống.Trên khuôn mặt đẹp trai của Lục Khải Vũ lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Nhóc con này thật là…”Hai vợ chồng lặng lẽ đến phòng các con gái thì thấy nửa thân hình mập mạp của Long Bách đã sắp rơi xuống giường, hơn nữa tất cả chăn cũng bọc ở trên người mình.Tư Nhã đang cuộn tròn mà ở bên kia giường.Lục Khải Vũ dở khóc dở cười vỗ nhẹ mông mập mạp của con trai: “Nhóc con này lại còn đoạt chăn của em gái nữa?”Mạc Hân Hy cẩn thận kéo nhẹ chăn, đắp kín người Tư Nhã.Sau đó ở sau lưng anh bất mãn nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh đánh thằng bé làm gì? Cẩn thận đánh thức nó dậy đấy”Lục Khải Vũ chỉ Long Bách: “Em xem nó ngủ giống như đầu heo nhỏ vậy, làm sao có thể tỉnh được”Quả nhiên lúc Lục Khải Vũ bế bé trai Long Bách lao thẳng về phòng, đặt lên trên giường cậu bé vẫn còn đang ngủ!Mạc Minh Húc nghe thấy âm thanh thì cảnh giác mở mắt ra, sau khi thấy là Lục Khải Vũ, cậu nhóc lại nhắm hai mắt lại, buồn ngủ nói: “Bố đã trở lại!”“Ừ, Đại Bảo, con mau đi ngủ đi!” Lục Khải Vũ đi đến sờ đầu con trai lớn, sau đó giúp cậu bé dịch lại chăn.Quay đầu lại vẫn thấy Long Bách ngủ như con heo nhỏ, anh bất đắc dĩ lắc đầu.Bố mẹ sinh con trời sinh tính, quả thật đúng là mỗi đứa một tính cách riêng.Nhưng là cuộc sống không buồn không lo của Long Bách cũng là một loại hạnh phúc.Anh không nhịn được nghĩ đến Long Thiên gầy yếu nhưng vẫn luôn tỉnh táo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc già dặn thì trong lòng không tránh khỏi có chút nặng nề.Anh lặng lẽ bước ra sau thì thấy Mạc Hân Hy vẫn còn ở cửa chờ anh, anh đưa tay ôm eo cô.“Trời lạnh như vậy, sao em lại không đi xuống trước? Mặc ít như vậy cẩn thận sẽ bị cảm.” Giọng anh tràn đây cưng chiều.Mạc Hân Hy nắm cánh tay anh: “Chúng ta cùng nhau đi xuống, không có anh chăm sóc em không ngủ được”Lục Khải Vũ cúi người bế cô lên: “Vợ, em đây là đang ám chỉ điều gì với anh sao?”Khóe miệng anh cong lên.Mạc Hân Hy nháy mắt: “Chồng, trên người em vẫn còn có vết thương nhai”Lục Khải Vũ ôm cô trở về phòng ngủ chính, nhẹ nhàng bế cô đặt lên trên giường, cụng trán mình vào trán Mạc Hân Hy, chóp mũi hai người cũng sát vào nhau, hơi thở của anh và Mạc Hân Hy cùng chung một chỗ.“Vợ à, anh yêu em!” Sau khi nói xong, anh cúi đầu hôn lên môi Mạc Hân Hy.“Chồng, em cũng yêu anh!” Nghĩ đến vết thương của Mạc Hân Hy, Lục Khải Vũ cũng không kéo dài nụ hôn này quá lâu.Thấy vẻ mặt Lục Khải Vũ đầy kìm nén, Mạc Hân Hy bày tỏ tình cảm sâu sắc..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thấy cô đột nhiên ngồi dậy, Lục Khải Vũ cũng đứng dậy theo sát cô: “Vợ à, có phải trong lòng em đang khó chịu không?”

Mạc Hân Hy nhìn anh, ánh đèn ngủ trên đầu giường phản chiếu khuôn mặt đẹp trai đầy lo lắng của anh.

Cô nhìn anh mỉm cười: “Chồng à, em không có chuyện gì đâu, chẳng qua là đột nhiên nghĩ tới Lục Bảo vẫn còn đang ngủ ở trên giường, chúng ta ôm bé trở về thôi! Nếu không sáng sớm ngày mai không biết chúng thành hình dạng gì nữa”

Cô có thể cảm nhận được người đàn ông trước mặt này đối với cô và các con đều toàn tâm toàn ý yêu thương.

Anh muốn giúp cô và các con chống lại mọi khó khăn.

Thật ra anh cũng không dễ dàng gì.

Vì vậy cô làm vợ cũng không thể để cô lo lắng được.

Quả nhiên sau khi nghe thấy lời cô, Lục Khải Vũ cau mày đứng lên: “Ngũ Bảo là một đứa con trai mà chạy đến phòng các em gái làm gì?”

“Nghe kể chuyện trước khi ngủ!” Mạc Hân Hy chậm rãi từ trên giường bước xuống.

Trên khuôn mặt đẹp trai của Lục Khải Vũ lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Nhóc con này thật là…”

Hai vợ chồng lặng lẽ đến phòng các con gái thì thấy nửa thân hình mập mạp của Long Bách đã sắp rơi xuống giường, hơn nữa tất cả chăn cũng bọc ở trên người mình.

Tư Nhã đang cuộn tròn mà ở bên kia giường.

Lục Khải Vũ dở khóc dở cười vỗ nhẹ mông mập mạp của con trai: “Nhóc con này lại còn đoạt chăn của em gái nữa?”

Image removed.

Mạc Hân Hy cẩn thận kéo nhẹ chăn, đắp kín người Tư Nhã.

Sau đó ở sau lưng anh bất mãn nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh đánh thằng bé làm gì? Cẩn thận đánh thức nó dậy đấy”

Lục Khải Vũ chỉ Long Bách: “Em xem nó ngủ giống như đầu heo nhỏ vậy, làm sao có thể tỉnh được”

Quả nhiên lúc Lục Khải Vũ bế bé trai Long Bách lao thẳng về phòng, đặt lên trên giường cậu bé vẫn còn đang ngủ!

Mạc Minh Húc nghe thấy âm thanh thì cảnh giác mở mắt ra, sau khi thấy là Lục Khải Vũ, cậu nhóc lại nhắm hai mắt lại, buồn ngủ nói: “Bố đã trở lại!”

“Ừ, Đại Bảo, con mau đi ngủ đi!” Lục Khải Vũ đi đến sờ đầu con trai lớn, sau đó giúp cậu bé dịch lại chăn.

Quay đầu lại vẫn thấy Long Bách ngủ như con heo nhỏ, anh bất đắc dĩ lắc đầu.

Bố mẹ sinh con trời sinh tính, quả thật đúng là mỗi đứa một tính cách riêng.

Nhưng là cuộc sống không buồn không lo của Long Bách cũng là một loại hạnh phúc.

Anh không nhịn được nghĩ đến Long Thiên gầy yếu nhưng vẫn luôn tỉnh táo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc già dặn thì trong lòng không tránh khỏi có chút nặng nề.

Anh lặng lẽ bước ra sau thì thấy Mạc Hân Hy vẫn còn ở cửa chờ anh, anh đưa tay ôm eo cô.

“Trời lạnh như vậy, sao em lại không đi xuống trước? Mặc ít như vậy cẩn thận sẽ bị cảm.” Giọng anh tràn đây cưng chiều.

Mạc Hân Hy nắm cánh tay anh: “Chúng ta cùng nhau đi xuống, không có anh chăm sóc em không ngủ được”

Lục Khải Vũ cúi người bế cô lên: “Vợ, em đây là đang ám chỉ điều gì với anh sao?”

Khóe miệng anh cong lên.

Mạc Hân Hy nháy mắt: “Chồng, trên người em vẫn còn có vết thương nhai”

Lục Khải Vũ ôm cô trở về phòng ngủ chính, nhẹ nhàng bế cô đặt lên trên giường, cụng trán mình vào trán Mạc Hân Hy, chóp mũi hai người cũng sát vào nhau, hơi thở của anh và Mạc Hân Hy cùng chung một chỗ.

“Vợ à, anh yêu em!” Sau khi nói xong, anh cúi đầu hôn lên môi Mạc Hân Hy.

“Chồng, em cũng yêu anh!” Nghĩ đến vết thương của Mạc Hân Hy, Lục Khải Vũ cũng không kéo dài nụ hôn này quá lâu.

Thấy vẻ mặt Lục Khải Vũ đầy kìm nén, Mạc Hân Hy bày tỏ tình cảm sâu sắc..

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy cô đột nhiên ngồi dậy, Lục Khải Vũ cũng đứng dậy theo sát cô: “Vợ à, có phải trong lòng em đang khó chịu không?”Mạc Hân Hy nhìn anh, ánh đèn ngủ trên đầu giường phản chiếu khuôn mặt đẹp trai đầy lo lắng của anh.Cô nhìn anh mỉm cười: “Chồng à, em không có chuyện gì đâu, chẳng qua là đột nhiên nghĩ tới Lục Bảo vẫn còn đang ngủ ở trên giường, chúng ta ôm bé trở về thôi! Nếu không sáng sớm ngày mai không biết chúng thành hình dạng gì nữa”Cô có thể cảm nhận được người đàn ông trước mặt này đối với cô và các con đều toàn tâm toàn ý yêu thương.Anh muốn giúp cô và các con chống lại mọi khó khăn.Thật ra anh cũng không dễ dàng gì.Vì vậy cô làm vợ cũng không thể để cô lo lắng được.Quả nhiên sau khi nghe thấy lời cô, Lục Khải Vũ cau mày đứng lên: “Ngũ Bảo là một đứa con trai mà chạy đến phòng các em gái làm gì?”“Nghe kể chuyện trước khi ngủ!” Mạc Hân Hy chậm rãi từ trên giường bước xuống.Trên khuôn mặt đẹp trai của Lục Khải Vũ lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Nhóc con này thật là…”Hai vợ chồng lặng lẽ đến phòng các con gái thì thấy nửa thân hình mập mạp của Long Bách đã sắp rơi xuống giường, hơn nữa tất cả chăn cũng bọc ở trên người mình.Tư Nhã đang cuộn tròn mà ở bên kia giường.Lục Khải Vũ dở khóc dở cười vỗ nhẹ mông mập mạp của con trai: “Nhóc con này lại còn đoạt chăn của em gái nữa?”Mạc Hân Hy cẩn thận kéo nhẹ chăn, đắp kín người Tư Nhã.Sau đó ở sau lưng anh bất mãn nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh đánh thằng bé làm gì? Cẩn thận đánh thức nó dậy đấy”Lục Khải Vũ chỉ Long Bách: “Em xem nó ngủ giống như đầu heo nhỏ vậy, làm sao có thể tỉnh được”Quả nhiên lúc Lục Khải Vũ bế bé trai Long Bách lao thẳng về phòng, đặt lên trên giường cậu bé vẫn còn đang ngủ!Mạc Minh Húc nghe thấy âm thanh thì cảnh giác mở mắt ra, sau khi thấy là Lục Khải Vũ, cậu nhóc lại nhắm hai mắt lại, buồn ngủ nói: “Bố đã trở lại!”“Ừ, Đại Bảo, con mau đi ngủ đi!” Lục Khải Vũ đi đến sờ đầu con trai lớn, sau đó giúp cậu bé dịch lại chăn.Quay đầu lại vẫn thấy Long Bách ngủ như con heo nhỏ, anh bất đắc dĩ lắc đầu.Bố mẹ sinh con trời sinh tính, quả thật đúng là mỗi đứa một tính cách riêng.Nhưng là cuộc sống không buồn không lo của Long Bách cũng là một loại hạnh phúc.Anh không nhịn được nghĩ đến Long Thiên gầy yếu nhưng vẫn luôn tỉnh táo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc già dặn thì trong lòng không tránh khỏi có chút nặng nề.Anh lặng lẽ bước ra sau thì thấy Mạc Hân Hy vẫn còn ở cửa chờ anh, anh đưa tay ôm eo cô.“Trời lạnh như vậy, sao em lại không đi xuống trước? Mặc ít như vậy cẩn thận sẽ bị cảm.” Giọng anh tràn đây cưng chiều.Mạc Hân Hy nắm cánh tay anh: “Chúng ta cùng nhau đi xuống, không có anh chăm sóc em không ngủ được”Lục Khải Vũ cúi người bế cô lên: “Vợ, em đây là đang ám chỉ điều gì với anh sao?”Khóe miệng anh cong lên.Mạc Hân Hy nháy mắt: “Chồng, trên người em vẫn còn có vết thương nhai”Lục Khải Vũ ôm cô trở về phòng ngủ chính, nhẹ nhàng bế cô đặt lên trên giường, cụng trán mình vào trán Mạc Hân Hy, chóp mũi hai người cũng sát vào nhau, hơi thở của anh và Mạc Hân Hy cùng chung một chỗ.“Vợ à, anh yêu em!” Sau khi nói xong, anh cúi đầu hôn lên môi Mạc Hân Hy.“Chồng, em cũng yêu anh!” Nghĩ đến vết thương của Mạc Hân Hy, Lục Khải Vũ cũng không kéo dài nụ hôn này quá lâu.Thấy vẻ mặt Lục Khải Vũ đầy kìm nén, Mạc Hân Hy bày tỏ tình cảm sâu sắc..

Chương 872: Toàn Tâm Toàn Ý