Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1051
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Quản gia Vương thấy tình hình trước mắt, không nói gì lại xoay người đi lên tầng hai.Năm phút sau, ông cụ Mộ ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy xuống tâng một.Sau khi tới tầng một, ông ta nhìn thoáng qua Mộ Trung Hoài rồi nói: “Con trai con đâu?”Lần này, ông cụ Mộ hoàn toàn thất vọng với Mộ Dung Lãnh Hàng và nhà con trai cả rồi.Vừa rồi, ông ta gọi Mộ Dung Lãnh Hàng tới phòng làm việc, bảo anh ta trực tiếp tìm tội danh để đưa Mạc Tình vào trại giam hoặc là đưa vào viện tâm thần.Nhà họ Mộ không phải trại từ thiện, Mạc Tình lừa gạt nhà họ Mộ nhiều năm như vậy, coi nhà họ Mộ như một quân cờ, nhất định phải chịu trừng phạt xứng đáng.Thế nhưng, điều khiến ông ta không ngờ tới là, khi Mộ Dung Lãnh Hàng tới lại vẫn lưu luyến, không nỡ ra tay với Mạc Tình.Anh ta do dự không quyết đoán như vậy, trầm mê trong tình yêu như thế sao có thể chèo chống được nhà họ Mộ đây.Ông ta tức giận trách mắng Mộ Dung Lãnh Hàng vài câu, không ngờ người cháu này của ông ta lại lại cứng đầu cứng cổ cãi lại ông ta, nói mấy câu ác độc vô tình vô nghĩa.Ông ta thật sự hận sát không thành thành, muốn cho anh ta một trận nhưng không ngờ lại bị anh ta đẩy một cái ngã trên mặt đất rồi đột nhiên tái phát bệnh tim.Lúc đó, thật ra ông ta vẫn còn giữ một tia hy vọng với cháu trai trưởng của mình, hy vọng anh ta sẽ mau chóng gọi điện thoại tìm bác sĩ tới cứu mình.Thế nhưng, điều khiến ông ta hoàn toàn tuyệt vọng là khi Mộ Dung Lãnh Hàng thấy ông ta ngã trên mặt đất, ôm lấy ngực không nói nên lời lại quay đầu chạy thẳng đi.Thứ khốn nạn như vậy, loại cháu không có nhân tính như vậy, ở trong lòng ông cụ Mộ, mãi mãi sẽ không thể trở thành người thừa kế được.Mộ Trung Hoài không biết đã xảy ra chuyện gì, đối với câu hỏi của bố mình cảm thấy có chút kỳ lạ.“Hôm nay có lẽ quá mất mặt nên không biết nó trốn ở đâu rồi”“Vậy sao?” Ông cụ Mộ cười lạnh một tiếng.Mộ Trung Hoài cảm thấy vẻ mặt bố mình rất kỳ quái, vội vàng giải thích:”Bố, chuyện hôm nay bố cũng thấy rồi đấy, Lãng Hàng nó là một người lương thiện, trọng tình trọng nghĩa.Chỉ là vì quá yêu Mạc Tình nên mới bị cô ta lừa gạt thôi”“Hơn nữa, bố, vừa rồi con đã cho người đi điều tra, anh em Mạc Tình lựa chọn làm ra chuyện ép bức Lãnh Hàng như vậy tại bữa tiệc nhà họ Mộ hôm nay là vì Long Anh Vũ cho người xúi bẩy.Con đã tìm được cái người xúi giục đó rồi.Nếu như bố muốn gặp con sẽ cho người dẫn người tới.”Mộ Trung Hoài vẫn muốn thanh minh cho con trai mình.Thế nhưng ông cụ Mộ lại hung hăng trừng mắt nhìn Mộ Trung Hoài nói: “Câm mồm, chuyện này sau này tôi sẽ tìm nó tính sổ”Nói xong ông cụ Mộ lại nhìn về phía Lục Khải Vũ và Sở Thần Dật ở phía sau anh.Vừa rồi ở trong phòng, Mạc Hân Hy đã nói qua mọi chuyện với ông ta.Qua lớp mặt nạ hình mèo, ông ta có thể thấy được đôi mắt của Sở Thần Dật, trong lòng nhịn không được mà cả kinh, đôi mắt trong sáng của Sở Thần Dật rất giống với con gái hồi nhỏ.Cả đời này của ông ta chỉ có một cô con gái, từ nhỏ đã đáng yêu ngoan ngoãn, là công chúa được ông ta cưng chiều trong lòng bàn tay.Thế nhưng, có một lần, hai đứa con trai mười tuổi gây họa suýt chút nữa mất mạng người, khi ông ta dùng gia pháp đánh họ, không may lại bị con gái nhìn thấy.Lúc ấy cô bé sợ hãi khóc toáng lên, từ đó về sau, trở thành một người nhát gan cứ nhìn thấy ông ta là sợ hãi.Sau đó, năm cô bé bảy tuổi, chơi trò chơi cùng anh trai, vì làm vỡ bình hoa, sợ bị bố mắng nên đã trốn khỏi nhà.Từ đó về sau thì không tìm thấy nữa..
Quản gia Vương thấy tình hình trước mắt, không nói gì lại xoay người đi lên tầng hai.
Năm phút sau, ông cụ Mộ ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy xuống tâng một.
Sau khi tới tầng một, ông ta nhìn thoáng qua Mộ Trung Hoài rồi nói: “Con trai con đâu?”
Lần này, ông cụ Mộ hoàn toàn thất vọng với Mộ Dung Lãnh Hàng và nhà con trai cả rồi.
Vừa rồi, ông ta gọi Mộ Dung Lãnh Hàng tới phòng làm việc, bảo anh ta trực tiếp tìm tội danh để đưa Mạc Tình vào trại giam hoặc là đưa vào viện tâm thần.
Nhà họ Mộ không phải trại từ thiện, Mạc Tình lừa gạt nhà họ Mộ nhiều năm như vậy, coi nhà họ Mộ như một quân cờ, nhất định phải chịu trừng phạt xứng đáng.
Thế nhưng, điều khiến ông ta không ngờ tới là, khi Mộ Dung Lãnh Hàng tới lại vẫn lưu luyến, không nỡ ra tay với Mạc Tình.
Anh ta do dự không quyết đoán như vậy, trầm mê trong tình yêu như thế sao có thể chèo chống được nhà họ Mộ đây.
Ông ta tức giận trách mắng Mộ Dung Lãnh Hàng vài câu, không ngờ người cháu này của ông ta lại lại cứng đầu cứng cổ cãi lại ông ta, nói mấy câu ác độc vô tình vô nghĩa.
Ông ta thật sự hận sát không thành thành, muốn cho anh ta một trận nhưng không ngờ lại bị anh ta đẩy một cái ngã trên mặt đất rồi đột nhiên tái phát bệnh tim.
Lúc đó, thật ra ông ta vẫn còn giữ một tia hy vọng với cháu trai trưởng của mình, hy vọng anh ta sẽ mau chóng gọi điện thoại tìm bác sĩ tới cứu mình.
Thế nhưng, điều khiến ông ta hoàn toàn tuyệt vọng là khi Mộ Dung Lãnh Hàng thấy ông ta ngã trên mặt đất, ôm lấy ngực không nói nên lời lại quay đầu chạy thẳng đi.
Thứ khốn nạn như vậy, loại cháu không có nhân tính như vậy, ở trong lòng ông cụ Mộ, mãi mãi sẽ không thể trở thành người thừa kế được.
Mộ Trung Hoài không biết đã xảy ra chuyện gì, đối với câu hỏi của bố mình cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Hôm nay có lẽ quá mất mặt nên không biết nó trốn ở đâu rồi”
“Vậy sao?” Ông cụ Mộ cười lạnh một tiếng.
Mộ Trung Hoài cảm thấy vẻ mặt bố mình rất kỳ quái, vội vàng giải thích:”Bố, chuyện hôm nay bố cũng thấy rồi đấy, Lãng Hàng nó là một người lương thiện, trọng tình trọng nghĩa.
Chỉ là vì quá yêu Mạc Tình nên mới bị cô ta lừa gạt thôi”
“Hơn nữa, bố, vừa rồi con đã cho người đi điều tra, anh em Mạc Tình lựa chọn làm ra chuyện ép bức Lãnh Hàng như vậy tại bữa tiệc nhà họ Mộ hôm nay là vì Long Anh Vũ cho người xúi bẩy.
Con đã tìm được cái người xúi giục đó rồi.
Nếu như bố muốn gặp con sẽ cho người dẫn người tới.”
Mộ Trung Hoài vẫn muốn thanh minh cho con trai mình.
Thế nhưng ông cụ Mộ lại hung hăng trừng mắt nhìn Mộ Trung Hoài nói: “Câm mồm, chuyện này sau này tôi sẽ tìm nó tính sổ”
Nói xong ông cụ Mộ lại nhìn về phía Lục Khải Vũ và Sở Thần Dật ở phía sau anh.
Vừa rồi ở trong phòng, Mạc Hân Hy đã nói qua mọi chuyện với ông ta.
Qua lớp mặt nạ hình mèo, ông ta có thể thấy được đôi mắt của Sở Thần Dật, trong lòng nhịn không được mà cả kinh, đôi mắt trong sáng của Sở Thần Dật rất giống với con gái hồi nhỏ.
Cả đời này của ông ta chỉ có một cô con gái, từ nhỏ đã đáng yêu ngoan ngoãn, là công chúa được ông ta cưng chiều trong lòng bàn tay.
Thế nhưng, có một lần, hai đứa con trai mười tuổi gây họa suýt chút nữa mất mạng người, khi ông ta dùng gia pháp đánh họ, không may lại bị con gái nhìn thấy.
Lúc ấy cô bé sợ hãi khóc toáng lên, từ đó về sau, trở thành một người nhát gan cứ nhìn thấy ông ta là sợ hãi.
Sau đó, năm cô bé bảy tuổi, chơi trò chơi cùng anh trai, vì làm vỡ bình hoa, sợ bị bố mắng nên đã trốn khỏi nhà.
Từ đó về sau thì không tìm thấy nữa..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Quản gia Vương thấy tình hình trước mắt, không nói gì lại xoay người đi lên tầng hai.Năm phút sau, ông cụ Mộ ngồi trên xe lăn, được người ta đẩy xuống tâng một.Sau khi tới tầng một, ông ta nhìn thoáng qua Mộ Trung Hoài rồi nói: “Con trai con đâu?”Lần này, ông cụ Mộ hoàn toàn thất vọng với Mộ Dung Lãnh Hàng và nhà con trai cả rồi.Vừa rồi, ông ta gọi Mộ Dung Lãnh Hàng tới phòng làm việc, bảo anh ta trực tiếp tìm tội danh để đưa Mạc Tình vào trại giam hoặc là đưa vào viện tâm thần.Nhà họ Mộ không phải trại từ thiện, Mạc Tình lừa gạt nhà họ Mộ nhiều năm như vậy, coi nhà họ Mộ như một quân cờ, nhất định phải chịu trừng phạt xứng đáng.Thế nhưng, điều khiến ông ta không ngờ tới là, khi Mộ Dung Lãnh Hàng tới lại vẫn lưu luyến, không nỡ ra tay với Mạc Tình.Anh ta do dự không quyết đoán như vậy, trầm mê trong tình yêu như thế sao có thể chèo chống được nhà họ Mộ đây.Ông ta tức giận trách mắng Mộ Dung Lãnh Hàng vài câu, không ngờ người cháu này của ông ta lại lại cứng đầu cứng cổ cãi lại ông ta, nói mấy câu ác độc vô tình vô nghĩa.Ông ta thật sự hận sát không thành thành, muốn cho anh ta một trận nhưng không ngờ lại bị anh ta đẩy một cái ngã trên mặt đất rồi đột nhiên tái phát bệnh tim.Lúc đó, thật ra ông ta vẫn còn giữ một tia hy vọng với cháu trai trưởng của mình, hy vọng anh ta sẽ mau chóng gọi điện thoại tìm bác sĩ tới cứu mình.Thế nhưng, điều khiến ông ta hoàn toàn tuyệt vọng là khi Mộ Dung Lãnh Hàng thấy ông ta ngã trên mặt đất, ôm lấy ngực không nói nên lời lại quay đầu chạy thẳng đi.Thứ khốn nạn như vậy, loại cháu không có nhân tính như vậy, ở trong lòng ông cụ Mộ, mãi mãi sẽ không thể trở thành người thừa kế được.Mộ Trung Hoài không biết đã xảy ra chuyện gì, đối với câu hỏi của bố mình cảm thấy có chút kỳ lạ.“Hôm nay có lẽ quá mất mặt nên không biết nó trốn ở đâu rồi”“Vậy sao?” Ông cụ Mộ cười lạnh một tiếng.Mộ Trung Hoài cảm thấy vẻ mặt bố mình rất kỳ quái, vội vàng giải thích:”Bố, chuyện hôm nay bố cũng thấy rồi đấy, Lãng Hàng nó là một người lương thiện, trọng tình trọng nghĩa.Chỉ là vì quá yêu Mạc Tình nên mới bị cô ta lừa gạt thôi”“Hơn nữa, bố, vừa rồi con đã cho người đi điều tra, anh em Mạc Tình lựa chọn làm ra chuyện ép bức Lãnh Hàng như vậy tại bữa tiệc nhà họ Mộ hôm nay là vì Long Anh Vũ cho người xúi bẩy.Con đã tìm được cái người xúi giục đó rồi.Nếu như bố muốn gặp con sẽ cho người dẫn người tới.”Mộ Trung Hoài vẫn muốn thanh minh cho con trai mình.Thế nhưng ông cụ Mộ lại hung hăng trừng mắt nhìn Mộ Trung Hoài nói: “Câm mồm, chuyện này sau này tôi sẽ tìm nó tính sổ”Nói xong ông cụ Mộ lại nhìn về phía Lục Khải Vũ và Sở Thần Dật ở phía sau anh.Vừa rồi ở trong phòng, Mạc Hân Hy đã nói qua mọi chuyện với ông ta.Qua lớp mặt nạ hình mèo, ông ta có thể thấy được đôi mắt của Sở Thần Dật, trong lòng nhịn không được mà cả kinh, đôi mắt trong sáng của Sở Thần Dật rất giống với con gái hồi nhỏ.Cả đời này của ông ta chỉ có một cô con gái, từ nhỏ đã đáng yêu ngoan ngoãn, là công chúa được ông ta cưng chiều trong lòng bàn tay.Thế nhưng, có một lần, hai đứa con trai mười tuổi gây họa suýt chút nữa mất mạng người, khi ông ta dùng gia pháp đánh họ, không may lại bị con gái nhìn thấy.Lúc ấy cô bé sợ hãi khóc toáng lên, từ đó về sau, trở thành một người nhát gan cứ nhìn thấy ông ta là sợ hãi.Sau đó, năm cô bé bảy tuổi, chơi trò chơi cùng anh trai, vì làm vỡ bình hoa, sợ bị bố mắng nên đã trốn khỏi nhà.Từ đó về sau thì không tìm thấy nữa..