Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1060
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dao cạo râu trong tay Lư Bạch Khởi rơi xuống đất, anh ta dùng sức.đẩy Lục Khải Vũ ra, kế đó cầm khăn lông lau mặt: “Lục Khải Vũ, cậu điên rồi hả? Sáng sớm cậu đến hỏi tôi chuyện con trai cậu?”Lục Khải Vũ tiến lên một bước, lần này anh trực tiếp duỗi tay bắt lấy cổ tay của anh ta.“Lư Bạch Khởi à, đừng giở trò bịp bợm tôi.Ở thị trấn Hartha này, ngoài cậu ra chẳng ai ra tay với con tôi cả”Tiếp theo, trên tay anh tăng thêm sức, Lư Bạch Khởi đau đến nhe răng nhếch mép.“Đau, đau quá.Lục Khải Vũ, cái tên điên này, mau buông tay tôi ra, cánh tay của tôi sắp gãy rồi”Lúc này Lục Tấn Khang đột nhiên mất tích, tâm trạng của Lục Khải Vũ đã đạt tới cực hạn, sao anh có thể buông tay.Lư Bạch Khởi bị đau, đầu anh ta vả đầy mồ h: có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu ở đâi “Giống như cậu, tôi mới đến Hartha vài ngày thôi.Làm sao một mình tôi có thể bắt cóc con trai cậu?”“Lục Khải Vũ, dù cậu “Sao cậu biết con trai tôi bị bắt cóc?” Lục Khải Vũ tức giận nhìn anh ta chăm chằm.Trên mặt Lư Bạch Khởi xẹt qua một tia bối rối: “Chuyện ấy, chuyện ấy, tôi đoán vậy.Anh giận dữ xông vào đòi tôi con trai, thằng ngu cũng có thể đoán ra là con trai cậu bị bắt cóc”“Cậu không chịu nói đúng không?” Lục Khải Vũ chợt dùng sức.Lư Bạch Khởi lập tức hét lên như heo bị mổ: “Á, á, đau, đau quá, Lục Khải Vũ, cánh tay của tôi sắp gãy rồi!”Lục Khải Vũ buông anh ta ra, sau đó đá vào xương bắp chân của Lư Bạch Khởi.Anh ta quỳ xuống trước mặt anh, ôm cánh tay k** r*n.“Lục Khải Vũ, tôi vẫn nói mấy câu cũ.Ngay cả khi cậu có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu đang ở đâu?”Mặc dù đây là châu Âu, nhưng là xã hội có pháp trị, giết người phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.Cho nên, anh ta có thể chắc chắn Lục Khải Vũ không dám giết anh ta!“Thế hả? Cậu nghĩ răng tôi không dám giết cậu, vì thế cắn chặt răng.không chịu nói ra tung tích của Tấn Khang đúng không?” Lục Khải Vũ vừa liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của anh ta.“Tấn Khang? Cậu, con trai mất tích của cậu là Tấn Khang?” Lư Bạch Khởi bất chấp đau đớn, kinh ngạc hỏi.Tại sao lại là Tấn Khang? Rõ ràng anh ta đã bàn bạc xong xuôi với đám người Thạch Thiên Bằng, muốn bọn họ nghĩ cách đưa Vũ Tuấn đến sân bay, bí mật đưa về quê nhà họ Lư ở Hà Thành.Vì sao Lục Khải Vũ nói rằng người mất tích là Lục Tấn Khang? Có gì đó sai trong chuyện này?Lục Khải Vũ nhìn anh ta đăm đăm: “Lư Bạch Khởi, mục tiêu của cậu thật ra là Vũ Tuấn đúng chứ?”Tuy nhiên anh ta chưa kịp nói xong, Lục Khải Vũ đã nhặt đôi tất trên mặt đất thẳng thừng nhét vô miệng anh ta.Sau đó, rút dây nịt của Lư Bạch Khởi trói hai tay anh ta ra sau lưng.Giờ phút này, ánh mắt của Lục Khải Vũ đỏ ngầu giống như một con sư tử đang phẫn nộ có thể xé xác anh ta ra bất cứ lúc nào.Trong lòng Lư Bạch Khởi dâng lên chút sợ hãi, miệng phát ra tiếng khóc “hu hu”..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dao cạo râu trong tay Lư Bạch Khởi rơi xuống đất, anh ta dùng sức.
đẩy Lục Khải Vũ ra, kế đó cầm khăn lông lau mặt: “Lục Khải Vũ, cậu điên rồi hả? Sáng sớm cậu đến hỏi tôi chuyện con trai cậu?”
Lục Khải Vũ tiến lên một bước, lần này anh trực tiếp duỗi tay bắt lấy cổ tay của anh ta.
“Lư Bạch Khởi à, đừng giở trò bịp bợm tôi.
Ở thị trấn Hartha này, ngoài cậu ra chẳng ai ra tay với con tôi cả”
Tiếp theo, trên tay anh tăng thêm sức, Lư Bạch Khởi đau đến nhe răng nhếch mép.
“Đau, đau quá.
Lục Khải Vũ, cái tên điên này, mau buông tay tôi ra, cánh tay của tôi sắp gãy rồi”
Lúc này Lục Tấn Khang đột nhiên mất tích, tâm trạng của Lục Khải Vũ đã đạt tới cực hạn, sao anh có thể buông tay.
Lư Bạch Khởi bị đau, đầu anh ta vả đầy mồ h: có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu ở đâi “Giống như cậu, tôi mới đến Hartha vài ngày thôi.
Làm sao một mình tôi có thể bắt cóc con trai cậu?”
“Lục Khải Vũ, dù cậu “Sao cậu biết con trai tôi bị bắt cóc?” Lục Khải Vũ tức giận nhìn anh ta chăm chằm.
Trên mặt Lư Bạch Khởi xẹt qua một tia bối rối: “Chuyện ấy, chuyện ấy, tôi đoán vậy.
Anh giận dữ xông vào đòi tôi con trai, thằng ngu cũng có thể đoán ra là con trai cậu bị bắt cóc”
“Cậu không chịu nói đúng không?” Lục Khải Vũ chợt dùng sức.
Lư Bạch Khởi lập tức hét lên như heo bị mổ: “Á, á, đau, đau quá, Lục Khải Vũ, cánh tay của tôi sắp gãy rồi!”
Lục Khải Vũ buông anh ta ra, sau đó đá vào xương bắp chân của Lư Bạch Khởi.
Anh ta quỳ xuống trước mặt anh, ôm cánh tay k** r*n.
“Lục Khải Vũ, tôi vẫn nói mấy câu cũ.
Ngay cả khi cậu có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu đang ở đâu?”
Mặc dù đây là châu Âu, nhưng là xã hội có pháp trị, giết người phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cho nên, anh ta có thể chắc chắn Lục Khải Vũ không dám giết anh ta!
“Thế hả? Cậu nghĩ răng tôi không dám giết cậu, vì thế cắn chặt răng.
không chịu nói ra tung tích của Tấn Khang đúng không?” Lục Khải Vũ vừa liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của anh ta.
“Tấn Khang? Cậu, con trai mất tích của cậu là Tấn Khang?” Lư Bạch Khởi bất chấp đau đớn, kinh ngạc hỏi.
Tại sao lại là Tấn Khang? Rõ ràng anh ta đã bàn bạc xong xuôi với đám người Thạch Thiên Bằng, muốn bọn họ nghĩ cách đưa Vũ Tuấn đến sân bay, bí mật đưa về quê nhà họ Lư ở Hà Thành.
Vì sao Lục Khải Vũ nói rằng người mất tích là Lục Tấn Khang? Có gì đó sai trong chuyện này?
Lục Khải Vũ nhìn anh ta đăm đăm: “Lư Bạch Khởi, mục tiêu của cậu thật ra là Vũ Tuấn đúng chứ?”
Tuy nhiên anh ta chưa kịp nói xong, Lục Khải Vũ đã nhặt đôi tất trên mặt đất thẳng thừng nhét vô miệng anh ta.
Sau đó, rút dây nịt của Lư Bạch Khởi trói hai tay anh ta ra sau lưng.
Giờ phút này, ánh mắt của Lục Khải Vũ đỏ ngầu giống như một con sư tử đang phẫn nộ có thể xé xác anh ta ra bất cứ lúc nào.
Trong lòng Lư Bạch Khởi dâng lên chút sợ hãi, miệng phát ra tiếng khóc “hu hu”..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dao cạo râu trong tay Lư Bạch Khởi rơi xuống đất, anh ta dùng sức.đẩy Lục Khải Vũ ra, kế đó cầm khăn lông lau mặt: “Lục Khải Vũ, cậu điên rồi hả? Sáng sớm cậu đến hỏi tôi chuyện con trai cậu?”Lục Khải Vũ tiến lên một bước, lần này anh trực tiếp duỗi tay bắt lấy cổ tay của anh ta.“Lư Bạch Khởi à, đừng giở trò bịp bợm tôi.Ở thị trấn Hartha này, ngoài cậu ra chẳng ai ra tay với con tôi cả”Tiếp theo, trên tay anh tăng thêm sức, Lư Bạch Khởi đau đến nhe răng nhếch mép.“Đau, đau quá.Lục Khải Vũ, cái tên điên này, mau buông tay tôi ra, cánh tay của tôi sắp gãy rồi”Lúc này Lục Tấn Khang đột nhiên mất tích, tâm trạng của Lục Khải Vũ đã đạt tới cực hạn, sao anh có thể buông tay.Lư Bạch Khởi bị đau, đầu anh ta vả đầy mồ h: có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu ở đâi “Giống như cậu, tôi mới đến Hartha vài ngày thôi.Làm sao một mình tôi có thể bắt cóc con trai cậu?”“Lục Khải Vũ, dù cậu “Sao cậu biết con trai tôi bị bắt cóc?” Lục Khải Vũ tức giận nhìn anh ta chăm chằm.Trên mặt Lư Bạch Khởi xẹt qua một tia bối rối: “Chuyện ấy, chuyện ấy, tôi đoán vậy.Anh giận dữ xông vào đòi tôi con trai, thằng ngu cũng có thể đoán ra là con trai cậu bị bắt cóc”“Cậu không chịu nói đúng không?” Lục Khải Vũ chợt dùng sức.Lư Bạch Khởi lập tức hét lên như heo bị mổ: “Á, á, đau, đau quá, Lục Khải Vũ, cánh tay của tôi sắp gãy rồi!”Lục Khải Vũ buông anh ta ra, sau đó đá vào xương bắp chân của Lư Bạch Khởi.Anh ta quỳ xuống trước mặt anh, ôm cánh tay k** r*n.“Lục Khải Vũ, tôi vẫn nói mấy câu cũ.Ngay cả khi cậu có giết tôi, tôi cũng không biết con trai cậu đang ở đâu?”Mặc dù đây là châu Âu, nhưng là xã hội có pháp trị, giết người phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.Cho nên, anh ta có thể chắc chắn Lục Khải Vũ không dám giết anh ta!“Thế hả? Cậu nghĩ răng tôi không dám giết cậu, vì thế cắn chặt răng.không chịu nói ra tung tích của Tấn Khang đúng không?” Lục Khải Vũ vừa liếc mắt đã nhìn ra suy nghĩ của anh ta.“Tấn Khang? Cậu, con trai mất tích của cậu là Tấn Khang?” Lư Bạch Khởi bất chấp đau đớn, kinh ngạc hỏi.Tại sao lại là Tấn Khang? Rõ ràng anh ta đã bàn bạc xong xuôi với đám người Thạch Thiên Bằng, muốn bọn họ nghĩ cách đưa Vũ Tuấn đến sân bay, bí mật đưa về quê nhà họ Lư ở Hà Thành.Vì sao Lục Khải Vũ nói rằng người mất tích là Lục Tấn Khang? Có gì đó sai trong chuyện này?Lục Khải Vũ nhìn anh ta đăm đăm: “Lư Bạch Khởi, mục tiêu của cậu thật ra là Vũ Tuấn đúng chứ?”Tuy nhiên anh ta chưa kịp nói xong, Lục Khải Vũ đã nhặt đôi tất trên mặt đất thẳng thừng nhét vô miệng anh ta.Sau đó, rút dây nịt của Lư Bạch Khởi trói hai tay anh ta ra sau lưng.Giờ phút này, ánh mắt của Lục Khải Vũ đỏ ngầu giống như một con sư tử đang phẫn nộ có thể xé xác anh ta ra bất cứ lúc nào.Trong lòng Lư Bạch Khởi dâng lên chút sợ hãi, miệng phát ra tiếng khóc “hu hu”..