Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1078
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Trong phòng ngủ trên tầng hai, Vương Kỳ đã bị tra tấn không thành hình người, tâm như tro tàn.Nhưng vừa nghe được tiếng của con gái, cô chỉ có thể nhịn xuống tuyệt vọng, nhịn xuống đau đớn, gắng gượng đứng lên khỏi giường.Cô nhanh chóng cầm lấy chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của người đàn ông để bên giường tròng lên người, cô không muốn để con gái bắt gặp dáng vẻ nhếch nhác của mình.Cô không muốn để lại bóng ma trong tâm hồn tuổi thơ của con bé.Nhưng vẫn chậm rồi, còn chưa kéo áo xuống toàn bộ đã thấy Lục Tấn Khang và Vương Niệm Đơn xông vào.“Mẹ ơi”“Dì ơi”Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đứng ở cửa, như bị sét đánh.Bọn họ vẫn chậm một bước!Thấy biểu cảm trong mắt con gái, nước mắt của Vương Kỳ đột nhiên trào ra, cô từ trên giường bước đến trước mặt họ, chỉ nhìn con gái đăm đăm chứ không lên tiếng.Kế đó, cô trông thấy người đàn ông bụng phệ đã đuổi tới, bèn dặn dò Lục Tấn Khang: “Tấn Khang à, hãy hứa với dì chăm sóc tốt cho Niệm Đơn”Nói xong, không đợi những người đó phản ứng, cô xông thẳng vào người đàn ông bụng to bằng một sức mạnh rất lớn, vượt qua sự tưởng tượng của những người ở đó.Người đàn ông bụng to đang đứng ở đầu cầu thang lên tầng hai, bị Vương Kỳ xô mạnh, gáy ông ta đập xuống đất, rồi cả người ngã ra cầu thang, rồi lăn xuống nền nhà ở tầng một.Máu từ gáy của ông ta tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả nền nhà màu trắng.Sau đó, Vương Kỳ để chân trần, xông thẳng xuống tầng một rồi chạy ra ngoài biệt thự như đang bị điên.Chạy đến cửa, cô còn quay đầu lại lưu luyến nhìn Vương Niệm Đơn đang ở trên cầu thang: “Niệm Đơn, sống cho thật tốt”Hai bảo vệ đứng ở cửa bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi nên cũng quên luôn chuyện phải ngăn cản Vương kỳ.‘Vương Kỳ cứ thế chạy chân trần ra cổng lớn của biệt thự.Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đến bây giờ mới phản ứng lại được, hai đứa bé vội vàng đuổi theo.“Mẹ, mẹ” Vương Niệm Đơn gào khóc.“Dì, dì Vương Kỳ, dì đi đâu vậy?” Trong lòng Lục Tấn Khang dâng lên một dự cảm không lành.Lúc này nhân viên bảo vệ mới phản ứng lại được, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của người đàn ông bụng to.“Mau, mau gọi điện cho cấp cứu.”.ngôn tình tổng tàiNgười đàn ông bụng to không hết động đậy, vết thương trên đầu anh ta càng chảy nhiều máy hơn.Tổ trưởng tổ bảo vệ không dám tiến lên trước nên đành dặn dò mấy cậu bảo vệ bên cạnh.Lý Duy Lộc và Long Uy dẫn người tới gần biệt thự Tân Thống Nhất, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ đầu tóc rũ rượi, mặc một chiếc áo phông rộng đang chạy ra, ngay sau đó là hai đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi.“Ngũ Bảo? Long Uy, đứa trẻ kia hình như là Ngũ Bảo?” Bởi vì khoảng cách hơi xa, hai đứa trẻ kia lại quay lưng về phía bọn họ để chạy nên Lý Duy Lộc không thể xác định được đó có phải là Lục Tấn Khang hay không.“Mau chạy tới đó, dừng xe ở trước cửa” Uy Long bình tĩnh dặn dò lái xe.Chiếc xe vững vàng dừng lại trước cửa biệt thự Tây Thống Nhất, Long Uy và Lý Duy Lộc vội vàng nhảy ra khỏi xe.“Hoàng Tuấn Phong, cậu dẫn theo một nửa số người đến số 5 khu 3, những người còn lại đi theo tôi” Long Uy dặn dò Hoàng Tuấn Phong, rồi cùng với Lý Duy Lộc đi về phía mấy người Lục Tấn Khang vừa chạy đi.Đẳng sau biệt thự Tân Thống Nhất là nơi sâu nhất và nước sông Bạch Mã chảy xiết nhất.Vì nguyên nhân địa hình nên sông Bạch Mã tạo ra một hồ chứa nước cỡ nhỏ ở đây.Vương Kỳ chạy như điên, không thèm quay đầu lại, cô cứ chạy đến phía cuối của con người.Phía cuối con đường cao hơn mặt sông Bạch Mã tầm 5m, bên dưới chính là dòng sông Bạch Mã đang chảy xiết, sâu không thấy đáy..
Trong phòng ngủ trên tầng hai, Vương Kỳ đã bị tra tấn không thành hình người, tâm như tro tàn.
Nhưng vừa nghe được tiếng của con gái, cô chỉ có thể nhịn xuống tuyệt vọng, nhịn xuống đau đớn, gắng gượng đứng lên khỏi giường.
Cô nhanh chóng cầm lấy chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của người đàn ông để bên giường tròng lên người, cô không muốn để con gái bắt gặp dáng vẻ nhếch nhác của mình.
Cô không muốn để lại bóng ma trong tâm hồn tuổi thơ của con bé.
Nhưng vẫn chậm rồi, còn chưa kéo áo xuống toàn bộ đã thấy Lục Tấn Khang và Vương Niệm Đơn xông vào.
“Mẹ ơi”
“Dì ơi”
Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đứng ở cửa, như bị sét đánh.
Bọn họ vẫn chậm một bước!
Thấy biểu cảm trong mắt con gái, nước mắt của Vương Kỳ đột nhiên trào ra, cô từ trên giường bước đến trước mặt họ, chỉ nhìn con gái đăm đăm chứ không lên tiếng.
Kế đó, cô trông thấy người đàn ông bụng phệ đã đuổi tới, bèn dặn dò Lục Tấn Khang: “Tấn Khang à, hãy hứa với dì chăm sóc tốt cho Niệm Đơn”
Nói xong, không đợi những người đó phản ứng, cô xông thẳng vào người đàn ông bụng to bằng một sức mạnh rất lớn, vượt qua sự tưởng tượng của những người ở đó.
Người đàn ông bụng to đang đứng ở đầu cầu thang lên tầng hai, bị Vương Kỳ xô mạnh, gáy ông ta đập xuống đất, rồi cả người ngã ra cầu thang, rồi lăn xuống nền nhà ở tầng một.
Máu từ gáy của ông ta tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả nền nhà màu trắng.
Sau đó, Vương Kỳ để chân trần, xông thẳng xuống tầng một rồi chạy ra ngoài biệt thự như đang bị điên.
Chạy đến cửa, cô còn quay đầu lại lưu luyến nhìn Vương Niệm Đơn đang ở trên cầu thang: “Niệm Đơn, sống cho thật tốt”
Hai bảo vệ đứng ở cửa bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi nên cũng quên luôn chuyện phải ngăn cản Vương kỳ.
‘Vương Kỳ cứ thế chạy chân trần ra cổng lớn của biệt thự.
Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đến bây giờ mới phản ứng lại được, hai đứa bé vội vàng đuổi theo.
“Mẹ, mẹ” Vương Niệm Đơn gào khóc.
“Dì, dì Vương Kỳ, dì đi đâu vậy?” Trong lòng Lục Tấn Khang dâng lên một dự cảm không lành.
Lúc này nhân viên bảo vệ mới phản ứng lại được, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của người đàn ông bụng to.
“Mau, mau gọi điện cho cấp cứu.”.
ngôn tình tổng tài
Người đàn ông bụng to không hết động đậy, vết thương trên đầu anh ta càng chảy nhiều máy hơn.
Tổ trưởng tổ bảo vệ không dám tiến lên trước nên đành dặn dò mấy cậu bảo vệ bên cạnh.
Lý Duy Lộc và Long Uy dẫn người tới gần biệt thự Tân Thống Nhất, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ đầu tóc rũ rượi, mặc một chiếc áo phông rộng đang chạy ra, ngay sau đó là hai đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi.
“Ngũ Bảo? Long Uy, đứa trẻ kia hình như là Ngũ Bảo?” Bởi vì khoảng cách hơi xa, hai đứa trẻ kia lại quay lưng về phía bọn họ để chạy nên Lý Duy Lộc không thể xác định được đó có phải là Lục Tấn Khang hay không.
“Mau chạy tới đó, dừng xe ở trước cửa” Uy Long bình tĩnh dặn dò lái xe.
Chiếc xe vững vàng dừng lại trước cửa biệt thự Tây Thống Nhất, Long Uy và Lý Duy Lộc vội vàng nhảy ra khỏi xe.
“Hoàng Tuấn Phong, cậu dẫn theo một nửa số người đến số 5 khu 3, những người còn lại đi theo tôi” Long Uy dặn dò Hoàng Tuấn Phong, rồi cùng với Lý Duy Lộc đi về phía mấy người Lục Tấn Khang vừa chạy đi.
Đẳng sau biệt thự Tân Thống Nhất là nơi sâu nhất và nước sông Bạch Mã chảy xiết nhất.
Vì nguyên nhân địa hình nên sông Bạch Mã tạo ra một hồ chứa nước cỡ nhỏ ở đây.
Vương Kỳ chạy như điên, không thèm quay đầu lại, cô cứ chạy đến phía cuối của con người.
Phía cuối con đường cao hơn mặt sông Bạch Mã tầm 5m, bên dưới chính là dòng sông Bạch Mã đang chảy xiết, sâu không thấy đáy..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Trong phòng ngủ trên tầng hai, Vương Kỳ đã bị tra tấn không thành hình người, tâm như tro tàn.Nhưng vừa nghe được tiếng của con gái, cô chỉ có thể nhịn xuống tuyệt vọng, nhịn xuống đau đớn, gắng gượng đứng lên khỏi giường.Cô nhanh chóng cầm lấy chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của người đàn ông để bên giường tròng lên người, cô không muốn để con gái bắt gặp dáng vẻ nhếch nhác của mình.Cô không muốn để lại bóng ma trong tâm hồn tuổi thơ của con bé.Nhưng vẫn chậm rồi, còn chưa kéo áo xuống toàn bộ đã thấy Lục Tấn Khang và Vương Niệm Đơn xông vào.“Mẹ ơi”“Dì ơi”Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đứng ở cửa, như bị sét đánh.Bọn họ vẫn chậm một bước!Thấy biểu cảm trong mắt con gái, nước mắt của Vương Kỳ đột nhiên trào ra, cô từ trên giường bước đến trước mặt họ, chỉ nhìn con gái đăm đăm chứ không lên tiếng.Kế đó, cô trông thấy người đàn ông bụng phệ đã đuổi tới, bèn dặn dò Lục Tấn Khang: “Tấn Khang à, hãy hứa với dì chăm sóc tốt cho Niệm Đơn”Nói xong, không đợi những người đó phản ứng, cô xông thẳng vào người đàn ông bụng to bằng một sức mạnh rất lớn, vượt qua sự tưởng tượng của những người ở đó.Người đàn ông bụng to đang đứng ở đầu cầu thang lên tầng hai, bị Vương Kỳ xô mạnh, gáy ông ta đập xuống đất, rồi cả người ngã ra cầu thang, rồi lăn xuống nền nhà ở tầng một.Máu từ gáy của ông ta tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả nền nhà màu trắng.Sau đó, Vương Kỳ để chân trần, xông thẳng xuống tầng một rồi chạy ra ngoài biệt thự như đang bị điên.Chạy đến cửa, cô còn quay đầu lại lưu luyến nhìn Vương Niệm Đơn đang ở trên cầu thang: “Niệm Đơn, sống cho thật tốt”Hai bảo vệ đứng ở cửa bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi nên cũng quên luôn chuyện phải ngăn cản Vương kỳ.‘Vương Kỳ cứ thế chạy chân trần ra cổng lớn của biệt thự.Vương Niệm Đơn và Lục Tấn Khang đến bây giờ mới phản ứng lại được, hai đứa bé vội vàng đuổi theo.“Mẹ, mẹ” Vương Niệm Đơn gào khóc.“Dì, dì Vương Kỳ, dì đi đâu vậy?” Trong lòng Lục Tấn Khang dâng lên một dự cảm không lành.Lúc này nhân viên bảo vệ mới phản ứng lại được, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của người đàn ông bụng to.“Mau, mau gọi điện cho cấp cứu.”.ngôn tình tổng tàiNgười đàn ông bụng to không hết động đậy, vết thương trên đầu anh ta càng chảy nhiều máy hơn.Tổ trưởng tổ bảo vệ không dám tiến lên trước nên đành dặn dò mấy cậu bảo vệ bên cạnh.Lý Duy Lộc và Long Uy dẫn người tới gần biệt thự Tân Thống Nhất, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ đầu tóc rũ rượi, mặc một chiếc áo phông rộng đang chạy ra, ngay sau đó là hai đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi.“Ngũ Bảo? Long Uy, đứa trẻ kia hình như là Ngũ Bảo?” Bởi vì khoảng cách hơi xa, hai đứa trẻ kia lại quay lưng về phía bọn họ để chạy nên Lý Duy Lộc không thể xác định được đó có phải là Lục Tấn Khang hay không.“Mau chạy tới đó, dừng xe ở trước cửa” Uy Long bình tĩnh dặn dò lái xe.Chiếc xe vững vàng dừng lại trước cửa biệt thự Tây Thống Nhất, Long Uy và Lý Duy Lộc vội vàng nhảy ra khỏi xe.“Hoàng Tuấn Phong, cậu dẫn theo một nửa số người đến số 5 khu 3, những người còn lại đi theo tôi” Long Uy dặn dò Hoàng Tuấn Phong, rồi cùng với Lý Duy Lộc đi về phía mấy người Lục Tấn Khang vừa chạy đi.Đẳng sau biệt thự Tân Thống Nhất là nơi sâu nhất và nước sông Bạch Mã chảy xiết nhất.Vì nguyên nhân địa hình nên sông Bạch Mã tạo ra một hồ chứa nước cỡ nhỏ ở đây.Vương Kỳ chạy như điên, không thèm quay đầu lại, cô cứ chạy đến phía cuối của con người.Phía cuối con đường cao hơn mặt sông Bạch Mã tầm 5m, bên dưới chính là dòng sông Bạch Mã đang chảy xiết, sâu không thấy đáy..