Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1110
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa nói, ánh mắt chuyển sang âu yếm nhìn Nặc Nặc: “Nào Cúc Nặc, bà nội đưa cháu về nhà lấy thuốc nhé”Nặc Nặc quay lại nhìn Lục Tấn Khang: “Tạm biệt, anh trai!”Sau đó, cô bé miễn cưỡng bước đến Lý Cẩm Lan.Người bên kia là bà nội của Nặc Nặc, cho dù Lục Tấn Khang cảm thấy có chút bất đắc dĩ khi chia tay đứa em gái đáng yêu này, nhưng cậu biết mình không có tư cách để nói gì.Vì vậy, cậu chỉ có thể nói với cô bé: “Nặc Nặc, nghe lời bà nội, khi về nhất định phải uống thuốc, không được chạy lung tung một mình!”“Cái gì?” Bốn người lớn đều sửng sốt.Lục Tấn Khang nặng nề gật đầu: “Đúng, là thật, sau này sẽ biết.”Nhóm họ đã sớm đến cửa nhà của La Đức Tín.Bàn ăn ngoài sân đã được dọn đi.Có vẻ như bữa trưa họ bị trì hoãn vì Vương Kỳ đã ăn xong.Chỉ có mẹ La ngồi một mình dưới hành lang trong sân.“Bà La, dì Vương Kỳ đâu ạ, bố mẹ cháu đến đây” Lục Tấn Khang chạy đến chỗ mẹ La hỏi.Vẻ mặt mẹ La thiếu tự nhiên, có chút lo lắng, có chút né tránh.“Cái kia, cái đó, tôi, tôi không biết” Giọng nói của bà ta cũng hơi lắp bắp.“Bà không biết, bọn họ rõ ràng là đang ăn cơm khi cháu đi ra ngoài mà?”Lục Tấn Khang cảm thấy kỳ lạ, sao hôm nay bà La trông lạ thế?Lúc này, trong phòng ngủ phía đông của La Đức Tín phát ra tiếng động lạ.Lục Tấn Khang nghỉ hoặc đi về phía phòng đó.Nhưng Mạc Hân Hy lại giữ cậu lại: “Ngũ Bảo, vết thương của mẹ tôi đột nhiên đau quá.Con có thể giúp mẹ ra bên ngoài một lát được không?Mạc Hân Hy Sơ dường như thực sự rất đau, lấy tay che chỗ bị thương.Âm thanh vừa rồi, Ngũ Bảo là trẻ con không hiếu, nhưng người lớn như bọn họ đều nghe thấy, rõ ràng là âm thanh nam nữ tìm kiếm kh*** c*m.Hơn nữa, giọng nói của người phụ nữ là của Vương Kỳ.Bất kể là chuyện này vì sao lại xảy ra, Ngũ Bảo mới bảy tuổi tuyệt đối không thể đi vào nhìn thấy loại cảnh tượng như vậy.Vì vậy, cô đã lừa con trai mình vì sự nhanh nhạy của mình.“Nhưng, dì Vương Kỳ không đi đâu rồi?” Lục Tấn Khang dìu cô bước ra khỏi cửa, trong lòng vẫn có chút lo lắng cho Vương Kỳ.Mạc Hân Hy chỉ vào một phiến đá lớn ở đẳng xa: “Ngũ Bảo, hòn đá đó tốt lắm, để mẹ ngồi đó! Dì Vương Kỳ không phải lo, còn có bố, chú Long Uy và chú Lý.Ở đây, cô ấy sẽ ổn”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vừa nói, ánh mắt chuyển sang âu yếm nhìn Nặc Nặc: “Nào Cúc Nặc, bà nội đưa cháu về nhà lấy thuốc nhé”
Nặc Nặc quay lại nhìn Lục Tấn Khang: “Tạm biệt, anh trai!”
Sau đó, cô bé miễn cưỡng bước đến Lý Cẩm Lan.
Người bên kia là bà nội của Nặc Nặc, cho dù Lục Tấn Khang cảm thấy có chút bất đắc dĩ khi chia tay đứa em gái đáng yêu này, nhưng cậu biết mình không có tư cách để nói gì.
Vì vậy, cậu chỉ có thể nói với cô bé: “Nặc Nặc, nghe lời bà nội, khi về nhất định phải uống thuốc, không được chạy lung tung một mình!”
“Cái gì?” Bốn người lớn đều sửng sốt.
Lục Tấn Khang nặng nề gật đầu: “Đúng, là thật, sau này sẽ biết.”
Nhóm họ đã sớm đến cửa nhà của La Đức Tín.
Bàn ăn ngoài sân đã được dọn đi.
Có vẻ như bữa trưa họ bị trì hoãn vì Vương Kỳ đã ăn xong.
Chỉ có mẹ La ngồi một mình dưới hành lang trong sân.
“Bà La, dì Vương Kỳ đâu ạ, bố mẹ cháu đến đây” Lục Tấn Khang chạy đến chỗ mẹ La hỏi.
Vẻ mặt mẹ La thiếu tự nhiên, có chút lo lắng, có chút né tránh.
“Cái kia, cái đó, tôi, tôi không biết” Giọng nói của bà ta cũng hơi lắp bắp.
“Bà không biết, bọn họ rõ ràng là đang ăn cơm khi cháu đi ra ngoài mà?”
Lục Tấn Khang cảm thấy kỳ lạ, sao hôm nay bà La trông lạ thế?
Lúc này, trong phòng ngủ phía đông của La Đức Tín phát ra tiếng động lạ.
Lục Tấn Khang nghỉ hoặc đi về phía phòng đó.
Nhưng Mạc Hân Hy lại giữ cậu lại: “Ngũ Bảo, vết thương của mẹ tôi đột nhiên đau quá.
Con có thể giúp mẹ ra bên ngoài một lát được không?
Mạc Hân Hy Sơ dường như thực sự rất đau, lấy tay che chỗ bị thương.
Âm thanh vừa rồi, Ngũ Bảo là trẻ con không hiếu, nhưng người lớn như bọn họ đều nghe thấy, rõ ràng là âm thanh nam nữ tìm kiếm kh*** c*m.
Hơn nữa, giọng nói của người phụ nữ là của Vương Kỳ.
Bất kể là chuyện này vì sao lại xảy ra, Ngũ Bảo mới bảy tuổi tuyệt đối không thể đi vào nhìn thấy loại cảnh tượng như vậy.
Vì vậy, cô đã lừa con trai mình vì sự nhanh nhạy của mình.
“Nhưng, dì Vương Kỳ không đi đâu rồi?” Lục Tấn Khang dìu cô bước ra khỏi cửa, trong lòng vẫn có chút lo lắng cho Vương Kỳ.
Mạc Hân Hy chỉ vào một phiến đá lớn ở đẳng xa: “Ngũ Bảo, hòn đá đó tốt lắm, để mẹ ngồi đó! Dì Vương Kỳ không phải lo, còn có bố, chú Long Uy và chú Lý.
Ở đây, cô ấy sẽ ổn”.
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vừa nói, ánh mắt chuyển sang âu yếm nhìn Nặc Nặc: “Nào Cúc Nặc, bà nội đưa cháu về nhà lấy thuốc nhé”Nặc Nặc quay lại nhìn Lục Tấn Khang: “Tạm biệt, anh trai!”Sau đó, cô bé miễn cưỡng bước đến Lý Cẩm Lan.Người bên kia là bà nội của Nặc Nặc, cho dù Lục Tấn Khang cảm thấy có chút bất đắc dĩ khi chia tay đứa em gái đáng yêu này, nhưng cậu biết mình không có tư cách để nói gì.Vì vậy, cậu chỉ có thể nói với cô bé: “Nặc Nặc, nghe lời bà nội, khi về nhất định phải uống thuốc, không được chạy lung tung một mình!”“Cái gì?” Bốn người lớn đều sửng sốt.Lục Tấn Khang nặng nề gật đầu: “Đúng, là thật, sau này sẽ biết.”Nhóm họ đã sớm đến cửa nhà của La Đức Tín.Bàn ăn ngoài sân đã được dọn đi.Có vẻ như bữa trưa họ bị trì hoãn vì Vương Kỳ đã ăn xong.Chỉ có mẹ La ngồi một mình dưới hành lang trong sân.“Bà La, dì Vương Kỳ đâu ạ, bố mẹ cháu đến đây” Lục Tấn Khang chạy đến chỗ mẹ La hỏi.Vẻ mặt mẹ La thiếu tự nhiên, có chút lo lắng, có chút né tránh.“Cái kia, cái đó, tôi, tôi không biết” Giọng nói của bà ta cũng hơi lắp bắp.“Bà không biết, bọn họ rõ ràng là đang ăn cơm khi cháu đi ra ngoài mà?”Lục Tấn Khang cảm thấy kỳ lạ, sao hôm nay bà La trông lạ thế?Lúc này, trong phòng ngủ phía đông của La Đức Tín phát ra tiếng động lạ.Lục Tấn Khang nghỉ hoặc đi về phía phòng đó.Nhưng Mạc Hân Hy lại giữ cậu lại: “Ngũ Bảo, vết thương của mẹ tôi đột nhiên đau quá.Con có thể giúp mẹ ra bên ngoài một lát được không?Mạc Hân Hy Sơ dường như thực sự rất đau, lấy tay che chỗ bị thương.Âm thanh vừa rồi, Ngũ Bảo là trẻ con không hiếu, nhưng người lớn như bọn họ đều nghe thấy, rõ ràng là âm thanh nam nữ tìm kiếm kh*** c*m.Hơn nữa, giọng nói của người phụ nữ là của Vương Kỳ.Bất kể là chuyện này vì sao lại xảy ra, Ngũ Bảo mới bảy tuổi tuyệt đối không thể đi vào nhìn thấy loại cảnh tượng như vậy.Vì vậy, cô đã lừa con trai mình vì sự nhanh nhạy của mình.“Nhưng, dì Vương Kỳ không đi đâu rồi?” Lục Tấn Khang dìu cô bước ra khỏi cửa, trong lòng vẫn có chút lo lắng cho Vương Kỳ.Mạc Hân Hy chỉ vào một phiến đá lớn ở đẳng xa: “Ngũ Bảo, hòn đá đó tốt lắm, để mẹ ngồi đó! Dì Vương Kỳ không phải lo, còn có bố, chú Long Uy và chú Lý.Ở đây, cô ấy sẽ ổn”.