Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1133
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lục Khải Vũ vươn tay bóp chặt má cô: “Vợ à, em đang nói cho có lệ thôi à?”Mạc Hân Hy chớp chớp mắt nhìn anh: “Chồng à, anh không nghĩ hỏi em câu này là vô ích sao? Anh có phải là một người bố đủ tư cách không? Anh nên hỏi con trai và con gái anh về chuyện này.Em nghĩ anh nên hỏi là anh có phải là một người chồng không đủ tư cách hay không mới đúng”Lục Khải Vũ chớp mắt nói nhỏ bên tai cô: “Vậy thì vợ à, trong lòng em, anh là một người chồng đủ tư cách sao?”Lúc này, Lục Tấn Khang đã thành công dùng tài hùng biện xuất sắc của mình để thuyết phục La Đức Tín nhận điện thoại, nhưng không biết cậu đã tìm đến Mạc Hân Hy Dao từ lúc nào.“Bố, mẹ làm sao vậy? Vết thương của mẹ còn chưa lành, bố làm gì mà dán chặt mẹ như vậy?” Lục Tấn Khang cau mày, đi thẳng đến kéo.Lục Khải Vũ ra khỏi người Mạc Hân Hy.“Mẹ, mẹ uống thuốc bắc chưa? Con nghe dì Tô Cẩm nói rằng anh Tứ đặc biệt yêu cầu mẹ phải nghỉ ngơi thật tốt trước khi đi và uống thuốc đúng giờ.Con sẽ giúp mẹ trở về phòng uống thuốc và nghỉ ngơi đi” Thăng nhóc này làm lơ bố mình.Mạc Hân Hy Vân được con trai đỡ lấy, hạnh phúc nhìn lại, chồng cô thì sắc mặt xanh mét.“Chồng à, anh nhớ thu xếp chú Mãnh đưa đám người Vương Kỳ về.Em về nghỉ ngơi trước đây”Không ngờ, Lục Khải Vũ, người luôn lạnh lùng, đen đủi lại có ngày bơ vơ, bất lực trước mặt con trai mình.Trong khuôn viên nhỏ, những người con còn lại của anh sắp kết thúc ngày học và về nhà.Sau khi học xong, đã chính thức trở thành học sinh tiểu học của lớp một, hôm nay là một ngày hạnh phúc.Bởi vì, cuối cùng cậu bé cũng có thể ngồi cùng với ba cô em gái xinh đẹp, và cậu bé không phải sợ đám người Lục Minh Húc nữa.Vì giờ họ là anh em ruột thịt.Anh cả sẽ chỉ giúp cậu bé, và sẽ không bắt nạt anh ta hay cười nhạo anh ta nữa.Chẳng mấy chốc đã đến giờ học, cậu bé vui vẻ nắm tay ba cô em gái chuẩn bị xếp hàng đến trường.Bạch Ức Chi đột nhiên đi tới trước mặt cậu bé, lạnh lùng hỏi: “Mạc Huyền Tinh, không phải, là bạn học Lục Tấn Khang.Cậu sao không ngồi cùng bàn với tớ mà nói thẳng.Không được nói xấu tôi như vậy”Hôm nay, Lục Vũ Ký chính thức được công nhận sau những ca nhập tịch của tổ tiên, cụ Lâm và đặc biệt trong lớp giới thiệu về tên tuổi, quê quán vùng đất cho các em học sinh.Vì vậy, bây giờ cả lớp biết răng cậu bé thực sự là anh em với Lục Minh Húc.Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, nhớ tới trước kia cô gái nhỏ này đã từng giúp mình, vì vậy kiên nhẫn giải thích: “Tôi nói xấu cậu khi nào?Chúng ta là bạn học, lại là một cái lịch sự nho nhã, cho nên tôi sẽ không làm.Đó là nói xấu người khác đằng sau lưng”Tuy nhiên, ngay sau khi giải thích xong, Bạch Ức Chỉ đã chỉ vào Lục Vũ Bách và nói: “Em trai cậu tự nói.Cậu không thừa nhận sao?”“Em trai tôi Bách.Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, lập tức mắng: “Bạch Ức Chi, cậu đừng có nói dối, tôi nói cho cậu biết khi nào.Sao tôi lại không biết?”Bạch Ức Chi nhìn cậu bé chăm chăm: “Lục Vũ Bách, cậu quên rồi hả, giữa trưa cậu muốn anh chân gà mà mẹ tôi cho.Tôi hỏi cậu tại sao anh trai cậu lại tìm giáo viên đổi vị trí.Cậu nói, cậu ấy nghĩ tôi xí, ngồi cùng bàn với tôi, cậu ấy sẽ gặp ác mộng vào ban đêm”“Lục Vũ Bách!”“Lục Bảo!”.
Lục Khải Vũ vươn tay bóp chặt má cô: “Vợ à, em đang nói cho có lệ thôi à?”
Mạc Hân Hy chớp chớp mắt nhìn anh: “Chồng à, anh không nghĩ hỏi em câu này là vô ích sao? Anh có phải là một người bố đủ tư cách không? Anh nên hỏi con trai và con gái anh về chuyện này.
Em nghĩ anh nên hỏi là anh có phải là một người chồng không đủ tư cách hay không mới đúng”
Lục Khải Vũ chớp mắt nói nhỏ bên tai cô: “Vậy thì vợ à, trong lòng em, anh là một người chồng đủ tư cách sao?”
Lúc này, Lục Tấn Khang đã thành công dùng tài hùng biện xuất sắc của mình để thuyết phục La Đức Tín nhận điện thoại, nhưng không biết cậu đã tìm đến Mạc Hân Hy Dao từ lúc nào.
“Bố, mẹ làm sao vậy? Vết thương của mẹ còn chưa lành, bố làm gì mà dán chặt mẹ như vậy?” Lục Tấn Khang cau mày, đi thẳng đến kéo.
Lục Khải Vũ ra khỏi người Mạc Hân Hy.
“Mẹ, mẹ uống thuốc bắc chưa? Con nghe dì Tô Cẩm nói rằng anh Tứ đặc biệt yêu cầu mẹ phải nghỉ ngơi thật tốt trước khi đi và uống thuốc đúng giờ.
Con sẽ giúp mẹ trở về phòng uống thuốc và nghỉ ngơi đi” Thăng nhóc này làm lơ bố mình.
Mạc Hân Hy Vân được con trai đỡ lấy, hạnh phúc nhìn lại, chồng cô thì sắc mặt xanh mét.
“Chồng à, anh nhớ thu xếp chú Mãnh đưa đám người Vương Kỳ về.
Em về nghỉ ngơi trước đây”
Không ngờ, Lục Khải Vũ, người luôn lạnh lùng, đen đủi lại có ngày bơ vơ, bất lực trước mặt con trai mình.
Trong khuôn viên nhỏ, những người con còn lại của anh sắp kết thúc ngày học và về nhà.
Sau khi học xong, đã chính thức trở thành học sinh tiểu học của lớp một, hôm nay là một ngày hạnh phúc.
Bởi vì, cuối cùng cậu bé cũng có thể ngồi cùng với ba cô em gái xinh đẹp, và cậu bé không phải sợ đám người Lục Minh Húc nữa.
Vì giờ họ là anh em ruột thịt.
Anh cả sẽ chỉ giúp cậu bé, và sẽ không bắt nạt anh ta hay cười nhạo anh ta nữa.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ học, cậu bé vui vẻ nắm tay ba cô em gái chuẩn bị xếp hàng đến trường.
Bạch Ức Chi đột nhiên đi tới trước mặt cậu bé, lạnh lùng hỏi: “Mạc Huyền Tinh, không phải, là bạn học Lục Tấn Khang.
Cậu sao không ngồi cùng bàn với tớ mà nói thẳng.
Không được nói xấu tôi như vậy”
Hôm nay, Lục Vũ Ký chính thức được công nhận sau những ca nhập tịch của tổ tiên, cụ Lâm và đặc biệt trong lớp giới thiệu về tên tuổi, quê quán vùng đất cho các em học sinh.
Vì vậy, bây giờ cả lớp biết răng cậu bé thực sự là anh em với Lục Minh Húc.
Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, nhớ tới trước kia cô gái nhỏ này đã từng giúp mình, vì vậy kiên nhẫn giải thích: “Tôi nói xấu cậu khi nào?
Chúng ta là bạn học, lại là một cái lịch sự nho nhã, cho nên tôi sẽ không làm.
Đó là nói xấu người khác đằng sau lưng”
Tuy nhiên, ngay sau khi giải thích xong, Bạch Ức Chỉ đã chỉ vào Lục Vũ Bách và nói: “Em trai cậu tự nói.
Cậu không thừa nhận sao?”
“Em trai tôi Bách.
Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, lập tức mắng: “Bạch Ức Chi, cậu đừng có nói dối, tôi nói cho cậu biết khi nào.
Sao tôi lại không biết?”
Bạch Ức Chi nhìn cậu bé chăm chăm: “Lục Vũ Bách, cậu quên rồi hả, giữa trưa cậu muốn anh chân gà mà mẹ tôi cho.
Tôi hỏi cậu tại sao anh trai cậu lại tìm giáo viên đổi vị trí.
Cậu nói, cậu ấy nghĩ tôi xí, ngồi cùng bàn với tôi, cậu ấy sẽ gặp ác mộng vào ban đêm”
“Lục Vũ Bách!”
“Lục Bảo!”.
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lục Khải Vũ vươn tay bóp chặt má cô: “Vợ à, em đang nói cho có lệ thôi à?”Mạc Hân Hy chớp chớp mắt nhìn anh: “Chồng à, anh không nghĩ hỏi em câu này là vô ích sao? Anh có phải là một người bố đủ tư cách không? Anh nên hỏi con trai và con gái anh về chuyện này.Em nghĩ anh nên hỏi là anh có phải là một người chồng không đủ tư cách hay không mới đúng”Lục Khải Vũ chớp mắt nói nhỏ bên tai cô: “Vậy thì vợ à, trong lòng em, anh là một người chồng đủ tư cách sao?”Lúc này, Lục Tấn Khang đã thành công dùng tài hùng biện xuất sắc của mình để thuyết phục La Đức Tín nhận điện thoại, nhưng không biết cậu đã tìm đến Mạc Hân Hy Dao từ lúc nào.“Bố, mẹ làm sao vậy? Vết thương của mẹ còn chưa lành, bố làm gì mà dán chặt mẹ như vậy?” Lục Tấn Khang cau mày, đi thẳng đến kéo.Lục Khải Vũ ra khỏi người Mạc Hân Hy.“Mẹ, mẹ uống thuốc bắc chưa? Con nghe dì Tô Cẩm nói rằng anh Tứ đặc biệt yêu cầu mẹ phải nghỉ ngơi thật tốt trước khi đi và uống thuốc đúng giờ.Con sẽ giúp mẹ trở về phòng uống thuốc và nghỉ ngơi đi” Thăng nhóc này làm lơ bố mình.Mạc Hân Hy Vân được con trai đỡ lấy, hạnh phúc nhìn lại, chồng cô thì sắc mặt xanh mét.“Chồng à, anh nhớ thu xếp chú Mãnh đưa đám người Vương Kỳ về.Em về nghỉ ngơi trước đây”Không ngờ, Lục Khải Vũ, người luôn lạnh lùng, đen đủi lại có ngày bơ vơ, bất lực trước mặt con trai mình.Trong khuôn viên nhỏ, những người con còn lại của anh sắp kết thúc ngày học và về nhà.Sau khi học xong, đã chính thức trở thành học sinh tiểu học của lớp một, hôm nay là một ngày hạnh phúc.Bởi vì, cuối cùng cậu bé cũng có thể ngồi cùng với ba cô em gái xinh đẹp, và cậu bé không phải sợ đám người Lục Minh Húc nữa.Vì giờ họ là anh em ruột thịt.Anh cả sẽ chỉ giúp cậu bé, và sẽ không bắt nạt anh ta hay cười nhạo anh ta nữa.Chẳng mấy chốc đã đến giờ học, cậu bé vui vẻ nắm tay ba cô em gái chuẩn bị xếp hàng đến trường.Bạch Ức Chi đột nhiên đi tới trước mặt cậu bé, lạnh lùng hỏi: “Mạc Huyền Tinh, không phải, là bạn học Lục Tấn Khang.Cậu sao không ngồi cùng bàn với tớ mà nói thẳng.Không được nói xấu tôi như vậy”Hôm nay, Lục Vũ Ký chính thức được công nhận sau những ca nhập tịch của tổ tiên, cụ Lâm và đặc biệt trong lớp giới thiệu về tên tuổi, quê quán vùng đất cho các em học sinh.Vì vậy, bây giờ cả lớp biết răng cậu bé thực sự là anh em với Lục Minh Húc.Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, nhớ tới trước kia cô gái nhỏ này đã từng giúp mình, vì vậy kiên nhẫn giải thích: “Tôi nói xấu cậu khi nào?Chúng ta là bạn học, lại là một cái lịch sự nho nhã, cho nên tôi sẽ không làm.Đó là nói xấu người khác đằng sau lưng”Tuy nhiên, ngay sau khi giải thích xong, Bạch Ức Chỉ đã chỉ vào Lục Vũ Bách và nói: “Em trai cậu tự nói.Cậu không thừa nhận sao?”“Em trai tôi Bách.Lục Tấn Khang sửng sốt một chút, lập tức mắng: “Bạch Ức Chi, cậu đừng có nói dối, tôi nói cho cậu biết khi nào.Sao tôi lại không biết?”Bạch Ức Chi nhìn cậu bé chăm chăm: “Lục Vũ Bách, cậu quên rồi hả, giữa trưa cậu muốn anh chân gà mà mẹ tôi cho.Tôi hỏi cậu tại sao anh trai cậu lại tìm giáo viên đổi vị trí.Cậu nói, cậu ấy nghĩ tôi xí, ngồi cùng bàn với tôi, cậu ấy sẽ gặp ác mộng vào ban đêm”“Lục Vũ Bách!”“Lục Bảo!”.