Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1187
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Cẩm tay mắt lanh lẹ, ném những túi rau củ ở trong tay xuống đất, vội vàng đỡ lấy anh ta.“Vệ Bình, anh sao vậy?”Tô Cẩm hoảng sợ hỏi.Vệ Bình dùng cánh tay không bị thương kia, đỡ lấy cái trán, hơi khó chịu nói: “Có khả năng là do buổi sáng hôm nay tôi vội vã tìm cô để xin lỗi nên chưa ăn cơm, có chút choáng đầu.Không có việc gì, hai người không cần phải để ý đến tôi, tôi ngồi nghỉ ngơi ở ven đường một hồi liền tốt rồi”Nói xong, Vệ Bình giãy dụa đẩy Tô Cẩm ra, đặt mông ngồi xuống đất.Lưu Lệ vội vàng nói: “Cậu ngồi ở đây thì đâu được! Mấy ngày gần đây nhiệt độ đã hạ xuống, trên mặt đất lạnh, cậu sẽ bị tiêu chảy”Chỉ là, thời gian này, tất cả các tiệm cơm ở đây đều chưa mở cửa.Cửa hàng bán đồ ăn sáng cũng đã đóng cửa.Tô Cẩm nhìn anh ta một cái, cười nói: “Cái này thì anh cứ yên tâm đi, giám đốc Lục và chị Hân Hy đều là người tốt.”Thế là, Tô Cẩm và Lưu Lệ mang theo rau củ quả vừa mới mua được, và Vệ Bình đi đến nhà của Mạc Hân Hy ở tầng mười sáu của khu dân cư Ánh Sáng.Vệ Bình nhìn thấy cách trang trí ở trong nhà, kinh ngạc há to miệng.Cuộc sống của người có tiền quả nhiên là điều mà những người nghèo như bọn họ không dám nghĩ đến.Lưu Lệ ở phòng bếp xử lý đồ ăn vừa mới mua được, Tô Cẩm vội vàng bận rộn làm mì chay cho Vệ Bình.“Vệ Bình, anh cứ ngồi ở phòng ăn chờ một lúc là được rồi.Mì sợi sắp xong rồi”Tô Cẩm từ phòng bếp đưa đầu ra, nhìn thấy dáng vẻ hết nhìn đông lại nhìn tây của Vệ Bình, cũng không dám động một cái, vừa cười vừa nói.Lúc này Vệ Bình mới khẽ gật đầu: “Được, được”Sau đó, anh ta đi tới phòng ăn.Phòng ăn của nhà họ Lục ở phía nam của phòng bếp, bên cạnh phòng ăn có một cửa sổ lớn, lúc này ánh mặt trời mùa thu chiếu vào, cực kì ấm áp sáng tỏ.Dưới cửa trưng bày một giàn hoa, bên cạnh giàn hoa còn có mấy chậu cây nhỏ xanh tốt.Vệ Bình cảnh giác nhìn bốn phía một chút, sau đó, nhanh chóng đem máy nghe trộm ở trong tay nhét vào đằng sau một chậu hoa ở chỗ hẻo lánh trong giàn chậu hoa.Cái máy nghe trộm này là đêm qua Thạch Thiên Bằng cho anh ta.Đêm qua, sau khi bị Tô Cẩm hung hăng từ chối, ghen ghét làm cho anh ta phát cuồng.Thế là, anh ta lựa chọn hợp tác cùng với Thạch Thiên Bằng.Anh ta cho là sở dĩ Tô Cẩm từ chối anh ta, lại lựa chọn Lý Duy Lộc.vừa già lại xấu là bởi vì anh ta chỉ là người làm công, không có tiền, cũng không có phòng.Đợi đến khi anh ta có tiền, có phòng ở, anh ta tin tưởng rằng nhất định Tô Cẩm sẽ quay đầu lựa chọn anh ta.Bởi vì tuổi tác của bọn họ tương tự nhau, đều thích thiết kế thời trang, có cùng ngôn ngữ khi nói chuyện..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tô Cẩm tay mắt lanh lẹ, ném những túi rau củ ở trong tay xuống đất, vội vàng đỡ lấy anh ta.
“Vệ Bình, anh sao vậy?”
Tô Cẩm hoảng sợ hỏi.
Vệ Bình dùng cánh tay không bị thương kia, đỡ lấy cái trán, hơi khó chịu nói: “Có khả năng là do buổi sáng hôm nay tôi vội vã tìm cô để xin lỗi nên chưa ăn cơm, có chút choáng đầu.
Không có việc gì, hai người không cần phải để ý đến tôi, tôi ngồi nghỉ ngơi ở ven đường một hồi liền tốt rồi”
Nói xong, Vệ Bình giãy dụa đẩy Tô Cẩm ra, đặt mông ngồi xuống đất.
Lưu Lệ vội vàng nói: “Cậu ngồi ở đây thì đâu được! Mấy ngày gần đây nhiệt độ đã hạ xuống, trên mặt đất lạnh, cậu sẽ bị tiêu chảy”
Chỉ là, thời gian này, tất cả các tiệm cơm ở đây đều chưa mở cửa.
Cửa hàng bán đồ ăn sáng cũng đã đóng cửa.
Tô Cẩm nhìn anh ta một cái, cười nói: “Cái này thì anh cứ yên tâm đi, giám đốc Lục và chị Hân Hy đều là người tốt.”
Thế là, Tô Cẩm và Lưu Lệ mang theo rau củ quả vừa mới mua được, và Vệ Bình đi đến nhà của Mạc Hân Hy ở tầng mười sáu của khu dân cư Ánh Sáng.
Vệ Bình nhìn thấy cách trang trí ở trong nhà, kinh ngạc há to miệng.
Cuộc sống của người có tiền quả nhiên là điều mà những người nghèo như bọn họ không dám nghĩ đến.
Lưu Lệ ở phòng bếp xử lý đồ ăn vừa mới mua được, Tô Cẩm vội vàng bận rộn làm mì chay cho Vệ Bình.
“Vệ Bình, anh cứ ngồi ở phòng ăn chờ một lúc là được rồi.
Mì sợi sắp xong rồi”
Tô Cẩm từ phòng bếp đưa đầu ra, nhìn thấy dáng vẻ hết nhìn đông lại nhìn tây của Vệ Bình, cũng không dám động một cái, vừa cười vừa nói.
Lúc này Vệ Bình mới khẽ gật đầu: “Được, được”
Sau đó, anh ta đi tới phòng ăn.
Phòng ăn của nhà họ Lục ở phía nam của phòng bếp, bên cạnh phòng ăn có một cửa sổ lớn, lúc này ánh mặt trời mùa thu chiếu vào, cực kì ấm áp sáng tỏ.
Dưới cửa trưng bày một giàn hoa, bên cạnh giàn hoa còn có mấy chậu cây nhỏ xanh tốt.
Vệ Bình cảnh giác nhìn bốn phía một chút, sau đó, nhanh chóng đem máy nghe trộm ở trong tay nhét vào đằng sau một chậu hoa ở chỗ hẻo lánh trong giàn chậu hoa.
Cái máy nghe trộm này là đêm qua Thạch Thiên Bằng cho anh ta.
Đêm qua, sau khi bị Tô Cẩm hung hăng từ chối, ghen ghét làm cho anh ta phát cuồng.
Thế là, anh ta lựa chọn hợp tác cùng với Thạch Thiên Bằng.
Anh ta cho là sở dĩ Tô Cẩm từ chối anh ta, lại lựa chọn Lý Duy Lộc.
vừa già lại xấu là bởi vì anh ta chỉ là người làm công, không có tiền, cũng không có phòng.
Đợi đến khi anh ta có tiền, có phòng ở, anh ta tin tưởng rằng nhất định Tô Cẩm sẽ quay đầu lựa chọn anh ta.
Bởi vì tuổi tác của bọn họ tương tự nhau, đều thích thiết kế thời trang, có cùng ngôn ngữ khi nói chuyện..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Cẩm tay mắt lanh lẹ, ném những túi rau củ ở trong tay xuống đất, vội vàng đỡ lấy anh ta.“Vệ Bình, anh sao vậy?”Tô Cẩm hoảng sợ hỏi.Vệ Bình dùng cánh tay không bị thương kia, đỡ lấy cái trán, hơi khó chịu nói: “Có khả năng là do buổi sáng hôm nay tôi vội vã tìm cô để xin lỗi nên chưa ăn cơm, có chút choáng đầu.Không có việc gì, hai người không cần phải để ý đến tôi, tôi ngồi nghỉ ngơi ở ven đường một hồi liền tốt rồi”Nói xong, Vệ Bình giãy dụa đẩy Tô Cẩm ra, đặt mông ngồi xuống đất.Lưu Lệ vội vàng nói: “Cậu ngồi ở đây thì đâu được! Mấy ngày gần đây nhiệt độ đã hạ xuống, trên mặt đất lạnh, cậu sẽ bị tiêu chảy”Chỉ là, thời gian này, tất cả các tiệm cơm ở đây đều chưa mở cửa.Cửa hàng bán đồ ăn sáng cũng đã đóng cửa.Tô Cẩm nhìn anh ta một cái, cười nói: “Cái này thì anh cứ yên tâm đi, giám đốc Lục và chị Hân Hy đều là người tốt.”Thế là, Tô Cẩm và Lưu Lệ mang theo rau củ quả vừa mới mua được, và Vệ Bình đi đến nhà của Mạc Hân Hy ở tầng mười sáu của khu dân cư Ánh Sáng.Vệ Bình nhìn thấy cách trang trí ở trong nhà, kinh ngạc há to miệng.Cuộc sống của người có tiền quả nhiên là điều mà những người nghèo như bọn họ không dám nghĩ đến.Lưu Lệ ở phòng bếp xử lý đồ ăn vừa mới mua được, Tô Cẩm vội vàng bận rộn làm mì chay cho Vệ Bình.“Vệ Bình, anh cứ ngồi ở phòng ăn chờ một lúc là được rồi.Mì sợi sắp xong rồi”Tô Cẩm từ phòng bếp đưa đầu ra, nhìn thấy dáng vẻ hết nhìn đông lại nhìn tây của Vệ Bình, cũng không dám động một cái, vừa cười vừa nói.Lúc này Vệ Bình mới khẽ gật đầu: “Được, được”Sau đó, anh ta đi tới phòng ăn.Phòng ăn của nhà họ Lục ở phía nam của phòng bếp, bên cạnh phòng ăn có một cửa sổ lớn, lúc này ánh mặt trời mùa thu chiếu vào, cực kì ấm áp sáng tỏ.Dưới cửa trưng bày một giàn hoa, bên cạnh giàn hoa còn có mấy chậu cây nhỏ xanh tốt.Vệ Bình cảnh giác nhìn bốn phía một chút, sau đó, nhanh chóng đem máy nghe trộm ở trong tay nhét vào đằng sau một chậu hoa ở chỗ hẻo lánh trong giàn chậu hoa.Cái máy nghe trộm này là đêm qua Thạch Thiên Bằng cho anh ta.Đêm qua, sau khi bị Tô Cẩm hung hăng từ chối, ghen ghét làm cho anh ta phát cuồng.Thế là, anh ta lựa chọn hợp tác cùng với Thạch Thiên Bằng.Anh ta cho là sở dĩ Tô Cẩm từ chối anh ta, lại lựa chọn Lý Duy Lộc.vừa già lại xấu là bởi vì anh ta chỉ là người làm công, không có tiền, cũng không có phòng.Đợi đến khi anh ta có tiền, có phòng ở, anh ta tin tưởng rằng nhất định Tô Cẩm sẽ quay đầu lựa chọn anh ta.Bởi vì tuổi tác của bọn họ tương tự nhau, đều thích thiết kế thời trang, có cùng ngôn ngữ khi nói chuyện..