Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 1237: Chương 1236

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… “Chuyện này… Niệm Đơn, một mình mẹ không biết ngồi xe như thế nào, chỉ có thể đi theo bố được thôi, Niệm Đơn nghe lời có được không?”“Không, mẹ, con muốn mẹ cơi”Mạc Hân Hy lấy điện thoại từ trong tay Vương Niệm Đơn, nói với Vương Kỳ: “Cô không cần lo lắng, cứ dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai tôi đưa Niệm Đơn tới.”Đầu bên kia điện thoại, đầu tiên Vương Kỳ sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nói: “Vậy thật sự cám ơn cô.”Sau khi Mạc Hân Hy cúp điện thoại, nhìn Lục Khải Vũ một cái.Mặc dù chỉ nói chuyện điện thoại với Vương Kỳ một chút, nhưng cô rõ ràng cảm giác được, trí lực của Vương Kỳ đang nhanh chóng khôi phục, mặc dù có rất nhiều chuyện cô ấy vẫn không nhớ rõ, thế nhưng tư duy cùng lời nói của cô ấy đã không còn ngớ ngẩn với ngu ngốc như trước đó nữa.Xem ra bác sĩ khoa thần kinh nói rất đúng, bệnh của cô ấy hơn phân nửa là bởi vì sự cố lần đó mà bị k*ch th*ch.‘Vương Niệm Đơn nghe Mạc Hân Hy và mẹ mình nói chuyện, ngạc nhiên ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nước mắt: “Dì ơi, ngày mai dì sẽ mang con đi tìm mẹ thật hả?”Mạc Hân Hy rút khăn tay từ trong bàn trà ra, thân thiết lau nước mắt cho cô bé: “Đương nhiên, chuyện dì đã nói thì chắc chắn sẽ làm được.Con đấy cũng đừng khóc tiếp nữa, nếu không mắt sưng lên, ngày mai gặp mẹ sẽ không đẹp.”Vương Niệm Đơn lập tức hít mũi một cái, không khóc nữa: “Vâng, con không khóc.Ngày mai con muốn thật xinh đẹp để đi gặp mẹ”Lúc này Lục Vũ Bách vội vàng chạy đến phòng bếp rót cho Vương Niệm Đơn một chén mật ong, ân cần đưa tới: “Em Niệm Đơn, em vừa mới khóc lâu như vậy, đến đây, uống chén mật ong cho thấm giọng”Mạc Hân Hy tán thưởng nhìn thoáng qua đứa con béo của mình, sau đó giơ ngón tay cái lên với hắn: “Lục Bảo thật ngoan, biết quan tâm em gái!”Có lẽ Vương Niệm Đơn thật sự khát, nhận ly nước mật ong kia “ừng ực, ừng ực” uống hết.Sau khi uống xong, nàng đem chén trả lại cho Lục Vũ Bách, ngọt ngào nói: “Anh Vũ Bách, cảm ơn anh! Anh thật tốt!”Được Vương Niệm Đơn khen, Lục Vũ Bách cười như nở hoa.Lục Vũ Lý nhìn cậu bé một cái, đem cánh tay khoác lên bờ vai Lục Vũ Bách trêu chọc: “Tiểu Lục béo, anh hai cũng rất khát, em cũng đi giúp rót một ly nước mật ong cho anh được không?”Tiểu Lục béo trừng mắt liếc cậu bé một cái, trực tiếp gạt cánh tay đang khoác trên vai mình xuống: “Chính anh không phải có tay có chân sao.Muốn uống nước thì tự xuống phòng bếp mà rót.”“Này! Sao em rót nước mật ong cho Niệm Đơn được, mà lại không rót cho anh hai được?” Lục Vũ Lý trừng mắt, tay chỉ Tiểu Lục béo bất mãn nói.Lục Vũ Bách không cam lòng yếu thế nói: “Em Niệm Đơn bị ong mật đốt, khóc lâu như vậy, em ấy vẫn chỉ là một đứa bé, nhỏ hơn chúng ta, đương nhiên em muốn giúp em ấy rót nước, còn anh.Nếu anh cũng bị ong đốt, em cũng có thể giúp anh rót nước.Thế nhưng không phải bây giờ anh rất ổn sao? Dựa vào cái gì mà muốn em rót nước cho anh?”Hai đứa này anh một câu, em một câu, rất nhanh đã ầm ï với nhau.Lục Khải Vũ chạy tới, kéo hai đứa nhỏ ra.“Được rồi, chỉ là một chút chuyện nhỏ, sao hai đứa lại cãi nhau chứ?Nhanh chóng kiểm tra xem mấy việc trong ngày nghỉ đã làm xong hết chưa, ngày mai chúng ta cùng đi đưa em Niệm Đơn đi La Trại Câu.”Sau khi nói xong, anh mới phát hiện trong phòng khách thiếu ba đứa.Đại Bảo, Tam Bảo cùng Ngũ Bảo không thấy đâu..

“Chuyện này… Niệm Đơn, một mình mẹ không biết ngồi xe như thế nào, chỉ có thể đi theo bố được thôi, Niệm Đơn nghe lời có được không?”

“Không, mẹ, con muốn mẹ cơi”

Mạc Hân Hy lấy điện thoại từ trong tay Vương Niệm Đơn, nói với Vương Kỳ: “Cô không cần lo lắng, cứ dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai tôi đưa Niệm Đơn tới.”

Đầu bên kia điện thoại, đầu tiên Vương Kỳ sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nói: “Vậy thật sự cám ơn cô.”

Sau khi Mạc Hân Hy cúp điện thoại, nhìn Lục Khải Vũ một cái.

Mặc dù chỉ nói chuyện điện thoại với Vương Kỳ một chút, nhưng cô rõ ràng cảm giác được, trí lực của Vương Kỳ đang nhanh chóng khôi phục, mặc dù có rất nhiều chuyện cô ấy vẫn không nhớ rõ, thế nhưng tư duy cùng lời nói của cô ấy đã không còn ngớ ngẩn với ngu ngốc như trước đó nữa.

Xem ra bác sĩ khoa thần kinh nói rất đúng, bệnh của cô ấy hơn phân nửa là bởi vì sự cố lần đó mà bị k*ch th*ch.

‘Vương Niệm Đơn nghe Mạc Hân Hy và mẹ mình nói chuyện, ngạc nhiên ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nước mắt: “Dì ơi, ngày mai dì sẽ mang con đi tìm mẹ thật hả?”

Mạc Hân Hy rút khăn tay từ trong bàn trà ra, thân thiết lau nước mắt cho cô bé: “Đương nhiên, chuyện dì đã nói thì chắc chắn sẽ làm được.

Con đấy cũng đừng khóc tiếp nữa, nếu không mắt sưng lên, ngày mai gặp mẹ sẽ không đẹp.”

Vương Niệm Đơn lập tức hít mũi một cái, không khóc nữa: “Vâng, con không khóc.

Ngày mai con muốn thật xinh đẹp để đi gặp mẹ”

Lúc này Lục Vũ Bách vội vàng chạy đến phòng bếp rót cho Vương Niệm Đơn một chén mật ong, ân cần đưa tới: “Em Niệm Đơn, em vừa mới khóc lâu như vậy, đến đây, uống chén mật ong cho thấm giọng”

Mạc Hân Hy tán thưởng nhìn thoáng qua đứa con béo của mình, sau đó giơ ngón tay cái lên với hắn: “Lục Bảo thật ngoan, biết quan tâm em gái!”

Có lẽ Vương Niệm Đơn thật sự khát, nhận ly nước mật ong kia “ừng ực, ừng ực” uống hết.

Sau khi uống xong, nàng đem chén trả lại cho Lục Vũ Bách, ngọt ngào nói: “Anh Vũ Bách, cảm ơn anh! Anh thật tốt!”

Được Vương Niệm Đơn khen, Lục Vũ Bách cười như nở hoa.

Lục Vũ Lý nhìn cậu bé một cái, đem cánh tay khoác lên bờ vai Lục Vũ Bách trêu chọc: “Tiểu Lục béo, anh hai cũng rất khát, em cũng đi giúp rót một ly nước mật ong cho anh được không?”

Tiểu Lục béo trừng mắt liếc cậu bé một cái, trực tiếp gạt cánh tay đang khoác trên vai mình xuống: “Chính anh không phải có tay có chân sao.

Muốn uống nước thì tự xuống phòng bếp mà rót.”

“Này! Sao em rót nước mật ong cho Niệm Đơn được, mà lại không rót cho anh hai được?” Lục Vũ Lý trừng mắt, tay chỉ Tiểu Lục béo bất mãn nói.

Lục Vũ Bách không cam lòng yếu thế nói: “Em Niệm Đơn bị ong mật đốt, khóc lâu như vậy, em ấy vẫn chỉ là một đứa bé, nhỏ hơn chúng ta, đương nhiên em muốn giúp em ấy rót nước, còn anh.

Nếu anh cũng bị ong đốt, em cũng có thể giúp anh rót nước.

Thế nhưng không phải bây giờ anh rất ổn sao? Dựa vào cái gì mà muốn em rót nước cho anh?”

Hai đứa này anh một câu, em một câu, rất nhanh đã ầm ï với nhau.

Lục Khải Vũ chạy tới, kéo hai đứa nhỏ ra.

“Được rồi, chỉ là một chút chuyện nhỏ, sao hai đứa lại cãi nhau chứ?

Nhanh chóng kiểm tra xem mấy việc trong ngày nghỉ đã làm xong hết chưa, ngày mai chúng ta cùng đi đưa em Niệm Đơn đi La Trại Câu.”

Sau khi nói xong, anh mới phát hiện trong phòng khách thiếu ba đứa.

Đại Bảo, Tam Bảo cùng Ngũ Bảo không thấy đâu..

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… “Chuyện này… Niệm Đơn, một mình mẹ không biết ngồi xe như thế nào, chỉ có thể đi theo bố được thôi, Niệm Đơn nghe lời có được không?”“Không, mẹ, con muốn mẹ cơi”Mạc Hân Hy lấy điện thoại từ trong tay Vương Niệm Đơn, nói với Vương Kỳ: “Cô không cần lo lắng, cứ dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai tôi đưa Niệm Đơn tới.”Đầu bên kia điện thoại, đầu tiên Vương Kỳ sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nói: “Vậy thật sự cám ơn cô.”Sau khi Mạc Hân Hy cúp điện thoại, nhìn Lục Khải Vũ một cái.Mặc dù chỉ nói chuyện điện thoại với Vương Kỳ một chút, nhưng cô rõ ràng cảm giác được, trí lực của Vương Kỳ đang nhanh chóng khôi phục, mặc dù có rất nhiều chuyện cô ấy vẫn không nhớ rõ, thế nhưng tư duy cùng lời nói của cô ấy đã không còn ngớ ngẩn với ngu ngốc như trước đó nữa.Xem ra bác sĩ khoa thần kinh nói rất đúng, bệnh của cô ấy hơn phân nửa là bởi vì sự cố lần đó mà bị k*ch th*ch.‘Vương Niệm Đơn nghe Mạc Hân Hy và mẹ mình nói chuyện, ngạc nhiên ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nước mắt: “Dì ơi, ngày mai dì sẽ mang con đi tìm mẹ thật hả?”Mạc Hân Hy rút khăn tay từ trong bàn trà ra, thân thiết lau nước mắt cho cô bé: “Đương nhiên, chuyện dì đã nói thì chắc chắn sẽ làm được.Con đấy cũng đừng khóc tiếp nữa, nếu không mắt sưng lên, ngày mai gặp mẹ sẽ không đẹp.”Vương Niệm Đơn lập tức hít mũi một cái, không khóc nữa: “Vâng, con không khóc.Ngày mai con muốn thật xinh đẹp để đi gặp mẹ”Lúc này Lục Vũ Bách vội vàng chạy đến phòng bếp rót cho Vương Niệm Đơn một chén mật ong, ân cần đưa tới: “Em Niệm Đơn, em vừa mới khóc lâu như vậy, đến đây, uống chén mật ong cho thấm giọng”Mạc Hân Hy tán thưởng nhìn thoáng qua đứa con béo của mình, sau đó giơ ngón tay cái lên với hắn: “Lục Bảo thật ngoan, biết quan tâm em gái!”Có lẽ Vương Niệm Đơn thật sự khát, nhận ly nước mật ong kia “ừng ực, ừng ực” uống hết.Sau khi uống xong, nàng đem chén trả lại cho Lục Vũ Bách, ngọt ngào nói: “Anh Vũ Bách, cảm ơn anh! Anh thật tốt!”Được Vương Niệm Đơn khen, Lục Vũ Bách cười như nở hoa.Lục Vũ Lý nhìn cậu bé một cái, đem cánh tay khoác lên bờ vai Lục Vũ Bách trêu chọc: “Tiểu Lục béo, anh hai cũng rất khát, em cũng đi giúp rót một ly nước mật ong cho anh được không?”Tiểu Lục béo trừng mắt liếc cậu bé một cái, trực tiếp gạt cánh tay đang khoác trên vai mình xuống: “Chính anh không phải có tay có chân sao.Muốn uống nước thì tự xuống phòng bếp mà rót.”“Này! Sao em rót nước mật ong cho Niệm Đơn được, mà lại không rót cho anh hai được?” Lục Vũ Lý trừng mắt, tay chỉ Tiểu Lục béo bất mãn nói.Lục Vũ Bách không cam lòng yếu thế nói: “Em Niệm Đơn bị ong mật đốt, khóc lâu như vậy, em ấy vẫn chỉ là một đứa bé, nhỏ hơn chúng ta, đương nhiên em muốn giúp em ấy rót nước, còn anh.Nếu anh cũng bị ong đốt, em cũng có thể giúp anh rót nước.Thế nhưng không phải bây giờ anh rất ổn sao? Dựa vào cái gì mà muốn em rót nước cho anh?”Hai đứa này anh một câu, em một câu, rất nhanh đã ầm ï với nhau.Lục Khải Vũ chạy tới, kéo hai đứa nhỏ ra.“Được rồi, chỉ là một chút chuyện nhỏ, sao hai đứa lại cãi nhau chứ?Nhanh chóng kiểm tra xem mấy việc trong ngày nghỉ đã làm xong hết chưa, ngày mai chúng ta cùng đi đưa em Niệm Đơn đi La Trại Câu.”Sau khi nói xong, anh mới phát hiện trong phòng khách thiếu ba đứa.Đại Bảo, Tam Bảo cùng Ngũ Bảo không thấy đâu..

Chương 1237: Chương 1236