Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 1270: 1270: Chương 1269

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng cậu nghe thấy hình như chú Vương có điều gì muốn nói, nên cậu lại hỏi: “Sao thế? Còn có chuyện gì sao?”Chú Vương do dự một lát rồi nói: “Tình huống nhà cô ấy có chút phức tạp.Không tiện nói lắm”Lòng tò mò của Lục Vũ Lý lập tức bị chú Vương gợi lên: “Chuyện gì thế? Chú Vương, chú mau nói cho cháu đi”“Là như vầy, chú cũng chỉ nghe người trong thôn bàn tán thôi.Nói là con gái của cô ấy vẫn ở nhà mẹ đẻ, chị dâu cô ấy có chút không muốn.Hôm qua, con của chị dâu và con gái cô ấy xảy ra chút tranh chấp, chị dâu lập tức đánh cô bé kia mấy lần, còn mắng mấy lời rất khó nghe.Nên cô bé mới chạy ra ngoài.” Giọng nói của chú Vương rất nhỏ, hình như là sợ người phía sau nghe được.“Chắc là bọn chú phải lập tức về Hà Thành.Bây giờ chị dâu Lưu Lệ đã ném quần áo của con gái cô ấy ra ngoài rồi”Đúng là thanh quan khó quản việc nhà.Sau khi Lục Vũ Lý nghe xong, vội vàng dặn chú Vương: “Tốt lắm, chú chăm sóc bác Lưu Lệ thật tốt, nếu như thực sự không xong, thì cứ đưa cả con gái bác ấy về đây đi”Sau đó, cậu lập tức cúp điện thoại.Mấy đứa nhóc còn lại đều tò mò nhìn cậu.Mộc Lam không vui chỉ vào cậu: “Anh hai, sao vừa nãy anh không bật loa ngoài, để mọi người cùng nghe xem chú Vương nói gì?”Lục Vũ Lý xấu hổ gãi đầu: “Xin lỗi, anh quên mất.Nhưng, không sao đâu Mộc Lam, anh hai kể lại cho em nghe”Lục Vũ Tuấn bắt đầu phân tích: “Ngũ bảo, chúng ta đều biết chuyện trước đây của bác Lưu Lệ.Bây giờ thứ bác ây thiếu nhất chính là công việc cùng tiền.Tiền lương và điều kiện nhà chúng ta cung cấp cho bác ấy gấp ba lần những giúp việc khác ở Hà thành.Anh không tin bác ấy sẽ ngốc đến mức bỏ một công việc có điều kiện tốt như vậy!”“Nhỡ đối phương cho bác ấy nhiều tiền hơn! Ví dụ như gần cả tỷ đồng thì sao? Anh cảm thấy bác ấy có thể chống lại sự mê hoặc này không?” Lục Tấn Khang hỏi ngược lại.“Chuyện này..” Trong chốc lát Lục Vũ Tuấn không biết trả lời như nào.Đúng vậy, mấy chuyện tình người này quá phức tạp.Mạc Hân Hy đứng lên từ trên ghế sa lông, vỗ vai hai con trai: “Hai người các con đừng lo lắng, chuyện như vậy bố và mẹ sẽ tự có chừng mực.Đã sắp sáu giờ, mấy người các con đã đói bụng chưa? Hôm nay mẹ sẽ tự mình xuống bếp làm cơm cho các con ăn, thế nào?”Mấy tên nhóc vừa nghe, lập tức vỗ tay: “Tốt quá, tốt quá!”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhưng cậu nghe thấy hình như chú Vương có điều gì muốn nói, nên cậu lại hỏi: “Sao thế? Còn có chuyện gì sao?”

Chú Vương do dự một lát rồi nói: “Tình huống nhà cô ấy có chút phức tạp.

Không tiện nói lắm”

Lòng tò mò của Lục Vũ Lý lập tức bị chú Vương gợi lên: “Chuyện gì thế? Chú Vương, chú mau nói cho cháu đi”

“Là như vầy, chú cũng chỉ nghe người trong thôn bàn tán thôi.

Nói là con gái của cô ấy vẫn ở nhà mẹ đẻ, chị dâu cô ấy có chút không muốn.

Hôm qua, con của chị dâu và con gái cô ấy xảy ra chút tranh chấp, chị dâu lập tức đánh cô bé kia mấy lần, còn mắng mấy lời rất khó nghe.

Nên cô bé mới chạy ra ngoài.” Giọng nói của chú Vương rất nhỏ, hình như là sợ người phía sau nghe được.

“Chắc là bọn chú phải lập tức về Hà Thành.

Bây giờ chị dâu Lưu Lệ đã ném quần áo của con gái cô ấy ra ngoài rồi”

Đúng là thanh quan khó quản việc nhà.

Sau khi Lục Vũ Lý nghe xong, vội vàng dặn chú Vương: “Tốt lắm, chú chăm sóc bác Lưu Lệ thật tốt, nếu như thực sự không xong, thì cứ đưa cả con gái bác ấy về đây đi”

Sau đó, cậu lập tức cúp điện thoại.

Mấy đứa nhóc còn lại đều tò mò nhìn cậu.

Mộc Lam không vui chỉ vào cậu: “Anh hai, sao vừa nãy anh không bật loa ngoài, để mọi người cùng nghe xem chú Vương nói gì?”

Lục Vũ Lý xấu hổ gãi đầu: “Xin lỗi, anh quên mất.

Nhưng, không sao đâu Mộc Lam, anh hai kể lại cho em nghe”

Image removed.

Lục Vũ Tuấn bắt đầu phân tích: “Ngũ bảo, chúng ta đều biết chuyện trước đây của bác Lưu Lệ.

Bây giờ thứ bác ây thiếu nhất chính là công việc cùng tiền.

Tiền lương và điều kiện nhà chúng ta cung cấp cho bác ấy gấp ba lần những giúp việc khác ở Hà thành.

Anh không tin bác ấy sẽ ngốc đến mức bỏ một công việc có điều kiện tốt như vậy!”

“Nhỡ đối phương cho bác ấy nhiều tiền hơn! Ví dụ như gần cả tỷ đồng thì sao? Anh cảm thấy bác ấy có thể chống lại sự mê hoặc này không?” Lục Tấn Khang hỏi ngược lại.

“Chuyện này..” Trong chốc lát Lục Vũ Tuấn không biết trả lời như nào.

Đúng vậy, mấy chuyện tình người này quá phức tạp.

Mạc Hân Hy đứng lên từ trên ghế sa lông, vỗ vai hai con trai: “Hai người các con đừng lo lắng, chuyện như vậy bố và mẹ sẽ tự có chừng mực.

Đã sắp sáu giờ, mấy người các con đã đói bụng chưa? Hôm nay mẹ sẽ tự mình xuống bếp làm cơm cho các con ăn, thế nào?”

Mấy tên nhóc vừa nghe, lập tức vỗ tay: “Tốt quá, tốt quá!”.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng cậu nghe thấy hình như chú Vương có điều gì muốn nói, nên cậu lại hỏi: “Sao thế? Còn có chuyện gì sao?”Chú Vương do dự một lát rồi nói: “Tình huống nhà cô ấy có chút phức tạp.Không tiện nói lắm”Lòng tò mò của Lục Vũ Lý lập tức bị chú Vương gợi lên: “Chuyện gì thế? Chú Vương, chú mau nói cho cháu đi”“Là như vầy, chú cũng chỉ nghe người trong thôn bàn tán thôi.Nói là con gái của cô ấy vẫn ở nhà mẹ đẻ, chị dâu cô ấy có chút không muốn.Hôm qua, con của chị dâu và con gái cô ấy xảy ra chút tranh chấp, chị dâu lập tức đánh cô bé kia mấy lần, còn mắng mấy lời rất khó nghe.Nên cô bé mới chạy ra ngoài.” Giọng nói của chú Vương rất nhỏ, hình như là sợ người phía sau nghe được.“Chắc là bọn chú phải lập tức về Hà Thành.Bây giờ chị dâu Lưu Lệ đã ném quần áo của con gái cô ấy ra ngoài rồi”Đúng là thanh quan khó quản việc nhà.Sau khi Lục Vũ Lý nghe xong, vội vàng dặn chú Vương: “Tốt lắm, chú chăm sóc bác Lưu Lệ thật tốt, nếu như thực sự không xong, thì cứ đưa cả con gái bác ấy về đây đi”Sau đó, cậu lập tức cúp điện thoại.Mấy đứa nhóc còn lại đều tò mò nhìn cậu.Mộc Lam không vui chỉ vào cậu: “Anh hai, sao vừa nãy anh không bật loa ngoài, để mọi người cùng nghe xem chú Vương nói gì?”Lục Vũ Lý xấu hổ gãi đầu: “Xin lỗi, anh quên mất.Nhưng, không sao đâu Mộc Lam, anh hai kể lại cho em nghe”Lục Vũ Tuấn bắt đầu phân tích: “Ngũ bảo, chúng ta đều biết chuyện trước đây của bác Lưu Lệ.Bây giờ thứ bác ây thiếu nhất chính là công việc cùng tiền.Tiền lương và điều kiện nhà chúng ta cung cấp cho bác ấy gấp ba lần những giúp việc khác ở Hà thành.Anh không tin bác ấy sẽ ngốc đến mức bỏ một công việc có điều kiện tốt như vậy!”“Nhỡ đối phương cho bác ấy nhiều tiền hơn! Ví dụ như gần cả tỷ đồng thì sao? Anh cảm thấy bác ấy có thể chống lại sự mê hoặc này không?” Lục Tấn Khang hỏi ngược lại.“Chuyện này..” Trong chốc lát Lục Vũ Tuấn không biết trả lời như nào.Đúng vậy, mấy chuyện tình người này quá phức tạp.Mạc Hân Hy đứng lên từ trên ghế sa lông, vỗ vai hai con trai: “Hai người các con đừng lo lắng, chuyện như vậy bố và mẹ sẽ tự có chừng mực.Đã sắp sáu giờ, mấy người các con đã đói bụng chưa? Hôm nay mẹ sẽ tự mình xuống bếp làm cơm cho các con ăn, thế nào?”Mấy tên nhóc vừa nghe, lập tức vỗ tay: “Tốt quá, tốt quá!”.

Chương 1270: 1270: Chương 1269