Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1289: 1289: Chương 1288
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Tam Bảo Lục Vũ Tuấn vẫn còn đang ở ban công phòng 1602 trồng một ít thảo dược Đông y mà Tứ Bảo mang về.Bồ công anh, lan thạch hộc tía, rau sam, móng lưng rồng,…Mỗi ngày Vũ Tuấn đều sẽ đến đây chăm sóc những cây thuốc này, quan sát quá trình sinh trưởng của chúng.Hôm nay, cậu bé và Tư Nhã vẫn như bình thường vào học lớp mỹ thuật.Thật ra cậu bé chỉ xem hội họa như một sở thích mà thôi.Nhưng Tư Nhã lại không giống như vậy, cô giáo nói cô bé rất có năng khiếu hội họa, nếu được dạy dỗ rèn luyện tốt, tương lai không chừng sẽ đạt được thành tựu gì đó cũng nên.Có điều em gái Tư Nhã vẫn luôn nhát gan, nếu chỉ để một mình cô bé đi học vẽ, không chừng cô bé sẽ rất sợ hãi, bởi vậy người làm anh như cậu đương nhiên phải chịu chút hy sinh, đi học cùng với em gái.Trong chín đứa trẻ, Vũ Tuấn là đứa tỉ mỉ nhất, ngoan ngoãn nhất.Hôm nay, hai bé vẫn như thường ngày lắng nghe cô giáo giảng về những kỹ năng vẽ cơ bản trong hội họa.Lúc này, Hàn Tương Trúc đã đến nhà họ Lục được hai ba ngày, tò mò thò đầu vào trong phòng.Bé rất muốn qua xem anh chị đang làm gì! Nhưng mẹ đã dặn rồi, nhất định không được làm anh chị mình tức giận, cũng không cho bé động vào bất kỳ vật gì trên ban công Bé phải ngoan ngoãn, phải là một đứa trẻ ngoan mới được, vậy nên cứ len lén nhìn trộm, anh chị hẳn là không phát hiện được đâu!Bộ quần áo quá khổ không vừa người của Hàn Tương Trúc đã được thay đổi, bây giờ cô bé đang mặc một chiếc áo lông màu hồng phấn, mặc quần đen, mang cả dép lê.Trông đáng yêu hơn trước đây rất nhiều.Lúc mới đầu, bé còn len lén nhìn qua cửa phòng ngủ, dần dần không biết thế nào lại nhích từng bước nhỏ, đi đến gần ban công.Bàn tay nhỏ đặt lên má, nhìn thấy anh chị cầm bút vẽ, nhanh chóng vẽ ra một quả táo đỏ trên bảng vẽ.Đôi mắt sáng ngời của cô bé lộ ra một chút ngạc nhiên, không thể không chỉ vào bức tranh của Tư Nhã khen ngợi: “Đẹp quá đi, anh ơi, chị ơi, hai người thật là giỏi!”Vũ Tuấn và Tư Nhã đang tâp trung vẽ tranh, nghe thấy tiếng đông liền ngẩng đầu lên.Tư Nhã nhìn cô bé một cái không nói gì, chỉ lịch sự cười cười một chút, sau đó lại cúi đầu đắm chìm trong bức tranh.Lục Vũ Tuấn vẫy vẫy tay với cô bé: “Em cũng thích vẽ tranh à? Đến đây, anh dạy cho em”Cậu để ý thấy cô bé này đã đến nhà hai ba ngày rồi nhưng vẫn luôn rất cẩn thận, từ nhà trẻ trở về vẫn luôn ở trong phòng, chưa từng bước ra ngoài.Cậu biết, thật ra em gái này chỉ có một mình rất cô đơn, cũng rất muốn cùng chơi với bọn họ, rất muốn xuống lầu đến sân chơi.Ngày hôm qua lúc cậu sang đây chăm sóc số cây thuốc mà Tứ Bảo đưa cho từng nhìn thấy cô bé đứng một mình ngoài ban công, vẻ mặt khao khát nhìn những bạn nhỏ đang chơi ở sân chơi dưới lầu.Cậu liền hỏi cô bé: “Có phải em rất muốn xuống sân chơi dưới lầu chơi không?”Chẳng ngờ cô em gái này lại hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng: “Không đâu, mẹ bảo em phải ngoan ngoãn nghe lời, em không muốn đi chơi.”Nói xong liền xoay người chạy nhanh về phòng ngủ.Không biết vì sao, nhìn thấy vẻ căng thẳng của cô bé, Lục Vũ Tuấn nhớ đến mình lúc ba tuổi, khi mình lần đầu bước vào nhà họ Lư.Khi đó đối mặt với đầy những người xa lạ trong phòng, cậu cũng cẩn thận để ý mọi chuyện như thế này.Lúc ấy cậu vẫn chưa hay biết việc mẹ Lăng Ái đã qua đời vì bạo bệnh.Lư Bạch Khởi vẫn luôn giấu cậu việc này.Khi đó cậu còn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần cậu ngoan ngoãn, biểu hiện thật tốt, vậy thì Lư Bạch Khởi sẽ mang cậu trở về tìm mẹ Lăng Ái..
Tam Bảo Lục Vũ Tuấn vẫn còn đang ở ban công phòng 1602 trồng một ít thảo dược Đông y mà Tứ Bảo mang về.
Bồ công anh, lan thạch hộc tía, rau sam, móng lưng rồng,…
Mỗi ngày Vũ Tuấn đều sẽ đến đây chăm sóc những cây thuốc này, quan sát quá trình sinh trưởng của chúng.
Hôm nay, cậu bé và Tư Nhã vẫn như bình thường vào học lớp mỹ thuật.
Thật ra cậu bé chỉ xem hội họa như một sở thích mà thôi.
Nhưng Tư Nhã lại không giống như vậy, cô giáo nói cô bé rất có năng khiếu hội họa, nếu được dạy dỗ rèn luyện tốt, tương lai không chừng sẽ đạt được thành tựu gì đó cũng nên.
Có điều em gái Tư Nhã vẫn luôn nhát gan, nếu chỉ để một mình cô bé đi học vẽ, không chừng cô bé sẽ rất sợ hãi, bởi vậy người làm anh như cậu đương nhiên phải chịu chút hy sinh, đi học cùng với em gái.
Trong chín đứa trẻ, Vũ Tuấn là đứa tỉ mỉ nhất, ngoan ngoãn nhất.
Hôm nay, hai bé vẫn như thường ngày lắng nghe cô giáo giảng về những kỹ năng vẽ cơ bản trong hội họa.
Lúc này, Hàn Tương Trúc đã đến nhà họ Lục được hai ba ngày, tò mò thò đầu vào trong phòng.
Bé rất muốn qua xem anh chị đang làm gì! Nhưng mẹ đã dặn rồi, nhất định không được làm anh chị mình tức giận, cũng không cho bé động vào bất kỳ vật gì trên ban công Bé phải ngoan ngoãn, phải là một đứa trẻ ngoan mới được, vậy nên cứ len lén nhìn trộm, anh chị hẳn là không phát hiện được đâu!
Bộ quần áo quá khổ không vừa người của Hàn Tương Trúc đã được thay đổi, bây giờ cô bé đang mặc một chiếc áo lông màu hồng phấn, mặc quần đen, mang cả dép lê.
Trông đáng yêu hơn trước đây rất nhiều.
Lúc mới đầu, bé còn len lén nhìn qua cửa phòng ngủ, dần dần không biết thế nào lại nhích từng bước nhỏ, đi đến gần ban công.
Bàn tay nhỏ đặt lên má, nhìn thấy anh chị cầm bút vẽ, nhanh chóng vẽ ra một quả táo đỏ trên bảng vẽ.
Đôi mắt sáng ngời của cô bé lộ ra một chút ngạc nhiên, không thể không chỉ vào bức tranh của Tư Nhã khen ngợi: “Đẹp quá đi, anh ơi, chị ơi, hai người thật là giỏi!”
Vũ Tuấn và Tư Nhã đang tâp trung vẽ tranh, nghe thấy tiếng đông liền ngẩng đầu lên.
Tư Nhã nhìn cô bé một cái không nói gì, chỉ lịch sự cười cười một chút, sau đó lại cúi đầu đắm chìm trong bức tranh.
Lục Vũ Tuấn vẫy vẫy tay với cô bé: “Em cũng thích vẽ tranh à? Đến đây, anh dạy cho em”
Cậu để ý thấy cô bé này đã đến nhà hai ba ngày rồi nhưng vẫn luôn rất cẩn thận, từ nhà trẻ trở về vẫn luôn ở trong phòng, chưa từng bước ra ngoài.
Cậu biết, thật ra em gái này chỉ có một mình rất cô đơn, cũng rất muốn cùng chơi với bọn họ, rất muốn xuống lầu đến sân chơi.
Ngày hôm qua lúc cậu sang đây chăm sóc số cây thuốc mà Tứ Bảo đưa cho từng nhìn thấy cô bé đứng một mình ngoài ban công, vẻ mặt khao khát nhìn những bạn nhỏ đang chơi ở sân chơi dưới lầu.
Cậu liền hỏi cô bé: “Có phải em rất muốn xuống sân chơi dưới lầu chơi không?”
Chẳng ngờ cô em gái này lại hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng: “Không đâu, mẹ bảo em phải ngoan ngoãn nghe lời, em không muốn đi chơi.”
Nói xong liền xoay người chạy nhanh về phòng ngủ.
Không biết vì sao, nhìn thấy vẻ căng thẳng của cô bé, Lục Vũ Tuấn nhớ đến mình lúc ba tuổi, khi mình lần đầu bước vào nhà họ Lư.
Khi đó đối mặt với đầy những người xa lạ trong phòng, cậu cũng cẩn thận để ý mọi chuyện như thế này.
Lúc ấy cậu vẫn chưa hay biết việc mẹ Lăng Ái đã qua đời vì bạo bệnh.
Lư Bạch Khởi vẫn luôn giấu cậu việc này.
Khi đó cậu còn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần cậu ngoan ngoãn, biểu hiện thật tốt, vậy thì Lư Bạch Khởi sẽ mang cậu trở về tìm mẹ Lăng Ái..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Tam Bảo Lục Vũ Tuấn vẫn còn đang ở ban công phòng 1602 trồng một ít thảo dược Đông y mà Tứ Bảo mang về.Bồ công anh, lan thạch hộc tía, rau sam, móng lưng rồng,…Mỗi ngày Vũ Tuấn đều sẽ đến đây chăm sóc những cây thuốc này, quan sát quá trình sinh trưởng của chúng.Hôm nay, cậu bé và Tư Nhã vẫn như bình thường vào học lớp mỹ thuật.Thật ra cậu bé chỉ xem hội họa như một sở thích mà thôi.Nhưng Tư Nhã lại không giống như vậy, cô giáo nói cô bé rất có năng khiếu hội họa, nếu được dạy dỗ rèn luyện tốt, tương lai không chừng sẽ đạt được thành tựu gì đó cũng nên.Có điều em gái Tư Nhã vẫn luôn nhát gan, nếu chỉ để một mình cô bé đi học vẽ, không chừng cô bé sẽ rất sợ hãi, bởi vậy người làm anh như cậu đương nhiên phải chịu chút hy sinh, đi học cùng với em gái.Trong chín đứa trẻ, Vũ Tuấn là đứa tỉ mỉ nhất, ngoan ngoãn nhất.Hôm nay, hai bé vẫn như thường ngày lắng nghe cô giáo giảng về những kỹ năng vẽ cơ bản trong hội họa.Lúc này, Hàn Tương Trúc đã đến nhà họ Lục được hai ba ngày, tò mò thò đầu vào trong phòng.Bé rất muốn qua xem anh chị đang làm gì! Nhưng mẹ đã dặn rồi, nhất định không được làm anh chị mình tức giận, cũng không cho bé động vào bất kỳ vật gì trên ban công Bé phải ngoan ngoãn, phải là một đứa trẻ ngoan mới được, vậy nên cứ len lén nhìn trộm, anh chị hẳn là không phát hiện được đâu!Bộ quần áo quá khổ không vừa người của Hàn Tương Trúc đã được thay đổi, bây giờ cô bé đang mặc một chiếc áo lông màu hồng phấn, mặc quần đen, mang cả dép lê.Trông đáng yêu hơn trước đây rất nhiều.Lúc mới đầu, bé còn len lén nhìn qua cửa phòng ngủ, dần dần không biết thế nào lại nhích từng bước nhỏ, đi đến gần ban công.Bàn tay nhỏ đặt lên má, nhìn thấy anh chị cầm bút vẽ, nhanh chóng vẽ ra một quả táo đỏ trên bảng vẽ.Đôi mắt sáng ngời của cô bé lộ ra một chút ngạc nhiên, không thể không chỉ vào bức tranh của Tư Nhã khen ngợi: “Đẹp quá đi, anh ơi, chị ơi, hai người thật là giỏi!”Vũ Tuấn và Tư Nhã đang tâp trung vẽ tranh, nghe thấy tiếng đông liền ngẩng đầu lên.Tư Nhã nhìn cô bé một cái không nói gì, chỉ lịch sự cười cười một chút, sau đó lại cúi đầu đắm chìm trong bức tranh.Lục Vũ Tuấn vẫy vẫy tay với cô bé: “Em cũng thích vẽ tranh à? Đến đây, anh dạy cho em”Cậu để ý thấy cô bé này đã đến nhà hai ba ngày rồi nhưng vẫn luôn rất cẩn thận, từ nhà trẻ trở về vẫn luôn ở trong phòng, chưa từng bước ra ngoài.Cậu biết, thật ra em gái này chỉ có một mình rất cô đơn, cũng rất muốn cùng chơi với bọn họ, rất muốn xuống lầu đến sân chơi.Ngày hôm qua lúc cậu sang đây chăm sóc số cây thuốc mà Tứ Bảo đưa cho từng nhìn thấy cô bé đứng một mình ngoài ban công, vẻ mặt khao khát nhìn những bạn nhỏ đang chơi ở sân chơi dưới lầu.Cậu liền hỏi cô bé: “Có phải em rất muốn xuống sân chơi dưới lầu chơi không?”Chẳng ngờ cô em gái này lại hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng: “Không đâu, mẹ bảo em phải ngoan ngoãn nghe lời, em không muốn đi chơi.”Nói xong liền xoay người chạy nhanh về phòng ngủ.Không biết vì sao, nhìn thấy vẻ căng thẳng của cô bé, Lục Vũ Tuấn nhớ đến mình lúc ba tuổi, khi mình lần đầu bước vào nhà họ Lư.Khi đó đối mặt với đầy những người xa lạ trong phòng, cậu cũng cẩn thận để ý mọi chuyện như thế này.Lúc ấy cậu vẫn chưa hay biết việc mẹ Lăng Ái đã qua đời vì bạo bệnh.Lư Bạch Khởi vẫn luôn giấu cậu việc này.Khi đó cậu còn ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần cậu ngoan ngoãn, biểu hiện thật tốt, vậy thì Lư Bạch Khởi sẽ mang cậu trở về tìm mẹ Lăng Ái..