Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1396: 1396: Chương 1395
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Mạc Hân Hy nghĩ đến mấy đứa trẻ nghịch ngợm càng lớn càng khó.quản lý của mình, đúng vậy, nếu để đám nhóc đó biết cô đính hôn cho chúng ngay từ bé thì không làm loạn đến phá nhà ra mới là lạ!“Ông xã, anh tuyệt đối không được nói chuyện này với chúng đâu nhé!” Cô vội vàng nói.Lục Khải Vũ nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô mà không kìm được.nhéo hai má cô mấy cái: “Đương nhiên là anh sẽ không nói với chúng rồi”Chỉ là, anh vừa dứt lời thì đột nhiên mấy đứa trẻ nghịch ngợm đẩy cửa đi vào.Lục Minh Húc đứng đầu: “Bố ơi, có gì mà không được nói cho chúng con biết?”Chỉ trong vòng nửa năm mà dáng người của mấy đứa trẻ này đã phát triển cao hơn rất nhiều.Cánh tay Lục Khải Vũ đang ôm Mạc Hân Hy vội vàng buông ra: “Sao các con vào phòng bố mẹ mà không gõ cửa?”Lục Vũ Lý nhìn anh một cái: “Có việc gấp nên chúng con quên gõ cửa.Hơn nữa, đây là ban ngày, bố mẹ cũng không khóa cửa, mọi người đều là người một nhà mà, cần gì phải nhớ mấy cái chuyện như gõ cửa chứ! Có đúng không, Lục Bảo?”Lục Vũ Bách vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, trước giờ con vào phòng của anh hai cũng không cần gõ cửa”Lục Khải Vũ hít sâu một hơi, không thèm lý luận với mấy đứa con trai của mình nữa: “Các con có việc gì gấp vậy?”Lục Tấn Khang tiến lên trước một bước: “Bố mẹ, bây giờ là mùa đẹp nhất trong năm, người lớn thường nói kế hoạch một năm đều nằm trong mùa xuân, mùa xuân là mùa trăm hoa nở rộ, mọi thứ được khôi phục.Mùa xuân…”Cậu đã chuẩn bị cả một phần dẫn dắt rất dài, vẫn chưa bắt đầu nói thì đã bị Lục Khải Vũ cắt ngang: “Lục Tấn Khang, nói trọng điểm!”“Hả?” Lục Tấn Khang đang phát biểu thì bị bố cắt ngang nên có hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Trọng điểm chính là chúng con muốn đi ra ngoài đạp thanh, đi chơi ở vùng ngoại ô, cả ngày ở trong thành phố cũng sắp mọc lông rồi!”Lục Khải Vũ và Mạc Hân Hy nhìn nhau một cái, quả nhiên là mấy đứa trẻ nghịch ngợm này không chịu nhàn rỗi!Có điều những gì chúng nói cũng rất có lý.Vì vậy, Lục Khải Vũ hắng giọng nói: “Được rồi, vậy chủ nhật tuần này, bố và mẹ sẽ đưa các con đi chơi ở La Trại Câu nhé? Nhân tiện, chúng ta đi thăm cây ăn quả mà dân làng đã trồng năm ngoái”Mấy đứa trẻ nghịch ngợm nghe xong thì vui mừng hò reo âm ï.Vào tháng ba, phong cảnh của La Trại Câu rất đẹp, năm ngoái tỷ lệ sống sót của cây ăn quả đạt đến chín mươi phần trăm, một số cây ăn quả đã nở rộ, ở phía xa xa là một cánh đồng cây cải dâu vàng óng, còn có những chấm nhỏ màu hồng và màu trắng tuyết nhấp nhô trên đồng.Bởi vì cây ăn quả còn nhỏ nên dân làng trồng thêm lúa mì và cải dầu dưới gốc cây ăn quả để tiết kiệm đất.Lúc này, hoa cải dầu vừa nở, phong cảnh của La Trại Câu làm cho những đứa bé luôn sống trong thành phố vui vẻ reo hò..
Mạc Hân Hy nghĩ đến mấy đứa trẻ nghịch ngợm càng lớn càng khó.
quản lý của mình, đúng vậy, nếu để đám nhóc đó biết cô đính hôn cho chúng ngay từ bé thì không làm loạn đến phá nhà ra mới là lạ!
“Ông xã, anh tuyệt đối không được nói chuyện này với chúng đâu nhé!” Cô vội vàng nói.
Lục Khải Vũ nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô mà không kìm được.
nhéo hai má cô mấy cái: “Đương nhiên là anh sẽ không nói với chúng rồi”
Chỉ là, anh vừa dứt lời thì đột nhiên mấy đứa trẻ nghịch ngợm đẩy cửa đi vào.
Lục Minh Húc đứng đầu: “Bố ơi, có gì mà không được nói cho chúng con biết?”
Chỉ trong vòng nửa năm mà dáng người của mấy đứa trẻ này đã phát triển cao hơn rất nhiều.
Cánh tay Lục Khải Vũ đang ôm Mạc Hân Hy vội vàng buông ra: “Sao các con vào phòng bố mẹ mà không gõ cửa?”
Lục Vũ Lý nhìn anh một cái: “Có việc gấp nên chúng con quên gõ cửa.
Hơn nữa, đây là ban ngày, bố mẹ cũng không khóa cửa, mọi người đều là người một nhà mà, cần gì phải nhớ mấy cái chuyện như gõ cửa chứ! Có đúng không, Lục Bảo?”
Lục Vũ Bách vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, trước giờ con vào phòng của anh hai cũng không cần gõ cửa”
Lục Khải Vũ hít sâu một hơi, không thèm lý luận với mấy đứa con trai của mình nữa: “Các con có việc gì gấp vậy?”
Lục Tấn Khang tiến lên trước một bước: “Bố mẹ, bây giờ là mùa đẹp nhất trong năm, người lớn thường nói kế hoạch một năm đều nằm trong mùa xuân, mùa xuân là mùa trăm hoa nở rộ, mọi thứ được khôi phục.
Mùa xuân…”
Cậu đã chuẩn bị cả một phần dẫn dắt rất dài, vẫn chưa bắt đầu nói thì đã bị Lục Khải Vũ cắt ngang: “Lục Tấn Khang, nói trọng điểm!”
“Hả?” Lục Tấn Khang đang phát biểu thì bị bố cắt ngang nên có hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Trọng điểm chính là chúng con muốn đi ra ngoài đạp thanh, đi chơi ở vùng ngoại ô, cả ngày ở trong thành phố cũng sắp mọc lông rồi!”
Lục Khải Vũ và Mạc Hân Hy nhìn nhau một cái, quả nhiên là mấy đứa trẻ nghịch ngợm này không chịu nhàn rỗi!
Có điều những gì chúng nói cũng rất có lý.
Vì vậy, Lục Khải Vũ hắng giọng nói: “Được rồi, vậy chủ nhật tuần này, bố và mẹ sẽ đưa các con đi chơi ở La Trại Câu nhé? Nhân tiện, chúng ta đi thăm cây ăn quả mà dân làng đã trồng năm ngoái”
Mấy đứa trẻ nghịch ngợm nghe xong thì vui mừng hò reo âm ï.
Vào tháng ba, phong cảnh của La Trại Câu rất đẹp, năm ngoái tỷ lệ sống sót của cây ăn quả đạt đến chín mươi phần trăm, một số cây ăn quả đã nở rộ, ở phía xa xa là một cánh đồng cây cải dâu vàng óng, còn có những chấm nhỏ màu hồng và màu trắng tuyết nhấp nhô trên đồng.
Bởi vì cây ăn quả còn nhỏ nên dân làng trồng thêm lúa mì và cải dầu dưới gốc cây ăn quả để tiết kiệm đất.
Lúc này, hoa cải dầu vừa nở, phong cảnh của La Trại Câu làm cho những đứa bé luôn sống trong thành phố vui vẻ reo hò..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Mạc Hân Hy nghĩ đến mấy đứa trẻ nghịch ngợm càng lớn càng khó.quản lý của mình, đúng vậy, nếu để đám nhóc đó biết cô đính hôn cho chúng ngay từ bé thì không làm loạn đến phá nhà ra mới là lạ!“Ông xã, anh tuyệt đối không được nói chuyện này với chúng đâu nhé!” Cô vội vàng nói.Lục Khải Vũ nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô mà không kìm được.nhéo hai má cô mấy cái: “Đương nhiên là anh sẽ không nói với chúng rồi”Chỉ là, anh vừa dứt lời thì đột nhiên mấy đứa trẻ nghịch ngợm đẩy cửa đi vào.Lục Minh Húc đứng đầu: “Bố ơi, có gì mà không được nói cho chúng con biết?”Chỉ trong vòng nửa năm mà dáng người của mấy đứa trẻ này đã phát triển cao hơn rất nhiều.Cánh tay Lục Khải Vũ đang ôm Mạc Hân Hy vội vàng buông ra: “Sao các con vào phòng bố mẹ mà không gõ cửa?”Lục Vũ Lý nhìn anh một cái: “Có việc gấp nên chúng con quên gõ cửa.Hơn nữa, đây là ban ngày, bố mẹ cũng không khóa cửa, mọi người đều là người một nhà mà, cần gì phải nhớ mấy cái chuyện như gõ cửa chứ! Có đúng không, Lục Bảo?”Lục Vũ Bách vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, trước giờ con vào phòng của anh hai cũng không cần gõ cửa”Lục Khải Vũ hít sâu một hơi, không thèm lý luận với mấy đứa con trai của mình nữa: “Các con có việc gì gấp vậy?”Lục Tấn Khang tiến lên trước một bước: “Bố mẹ, bây giờ là mùa đẹp nhất trong năm, người lớn thường nói kế hoạch một năm đều nằm trong mùa xuân, mùa xuân là mùa trăm hoa nở rộ, mọi thứ được khôi phục.Mùa xuân…”Cậu đã chuẩn bị cả một phần dẫn dắt rất dài, vẫn chưa bắt đầu nói thì đã bị Lục Khải Vũ cắt ngang: “Lục Tấn Khang, nói trọng điểm!”“Hả?” Lục Tấn Khang đang phát biểu thì bị bố cắt ngang nên có hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Trọng điểm chính là chúng con muốn đi ra ngoài đạp thanh, đi chơi ở vùng ngoại ô, cả ngày ở trong thành phố cũng sắp mọc lông rồi!”Lục Khải Vũ và Mạc Hân Hy nhìn nhau một cái, quả nhiên là mấy đứa trẻ nghịch ngợm này không chịu nhàn rỗi!Có điều những gì chúng nói cũng rất có lý.Vì vậy, Lục Khải Vũ hắng giọng nói: “Được rồi, vậy chủ nhật tuần này, bố và mẹ sẽ đưa các con đi chơi ở La Trại Câu nhé? Nhân tiện, chúng ta đi thăm cây ăn quả mà dân làng đã trồng năm ngoái”Mấy đứa trẻ nghịch ngợm nghe xong thì vui mừng hò reo âm ï.Vào tháng ba, phong cảnh của La Trại Câu rất đẹp, năm ngoái tỷ lệ sống sót của cây ăn quả đạt đến chín mươi phần trăm, một số cây ăn quả đã nở rộ, ở phía xa xa là một cánh đồng cây cải dâu vàng óng, còn có những chấm nhỏ màu hồng và màu trắng tuyết nhấp nhô trên đồng.Bởi vì cây ăn quả còn nhỏ nên dân làng trồng thêm lúa mì và cải dầu dưới gốc cây ăn quả để tiết kiệm đất.Lúc này, hoa cải dầu vừa nở, phong cảnh của La Trại Câu làm cho những đứa bé luôn sống trong thành phố vui vẻ reo hò..