Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1417: 1417: Chương 1416
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cô ta chẳng phải kẻ ngu! Tuyệt đối sẽ không dễ dàng ly hôn với Diệp Minh Quân.Bây giờ để anh ta kiêu căng đã, đợi đến khi cô ta sinh con trai thì sẽ xử lý anh ta.Tính toán tỉ mỉ, cô ta kéo con gái vào phòng: “Đừng khóc, một lát nữa mẹ sẽ cho con ăn ngon hơn, không cho Diệp Bảo Châu ăn đâu, chịu không?”Bấy giờ, Tôn Mỹ Dao mới nín khóc, cô bé cười: “Dạ, mẹ là người tốt nhất với Mỹ Dao”Mã Tư Khiết nhéo cái mũi nhỏ của con gái: “Tất nhiên rồi, con là con ruột của mẹ mà, đương nhiên mẹ phải tốt với con.Nhưng con cũng phải nghe lời mẹ”“Dạ, con sẽ nghe lời mà!” Tôn Mỹ Dao khẽ gật đầu.Trong mắt Mã Tư Khiết lóe lên sự toan tính: “Mỹ Dao ngoan lắm, hiện tại chúng ta cần đi tìm Diệp Bảo Châu và đối xử tốt với nó.Sau đó, để nó dẫn con đi theo cậu chủ nhỏ chơi, chắc chắn bọn nó sẽ thích con.Từ đó, con sẽ trở thành bạn tốt của chúng nó, đến khi đó con sẽ được tặng rất nhiều đồ đẹp, chịu không nào?”Tôn Mỹ Dao nghe xong cảm thấy không hiểu lắm, bèn hỏi lại: “Mẹ ơi, sao chúng ta lại phải đi tìm Diệp Bảo Châu vậy? Chúng ta tự đi không được hay sao?”Có rất nhiều chuyện mà một đứa trẻ mới năm tuổi không thể hiểu được!Mã Tư Khiết thởi dài, cố gắng giải thích cho con gái hiểu: “Mỹ Dao, con có thấy không, vì ấn tượng đầu tiên của các bạn ấy với con không được vui lắm, các bạn nghĩ là con thích khóc nhè nên lúc chúng ta vừa đến các bạn ấy cũng không thích chơi với con.Nhưng mà các bạn đều thích Diệp Bảo Châu, lát nữa con đi cùng Diệp Bảo Châu thì ngoan ngoãn một chút nhé, Mỹ Dao nhà mình đáng yêu như thế này, các bạn nhất định sẽ thích chơi với con”Tôn Mỹ Dao gật gật đầu: “Vâng ạ, con sẽ nghe lời mẹ”Mã Tư Khiết bèn mang con gái đến phòng Lý Cẩm Lan tìm Diệp Bảo Châu.Bảo Châu thấy hai người vào nhà bèn ngay lập tức giấu gấu bông ra đẳng sau: “Cái này là của anh Tấn Khang đưa cho cháu, dì đừng mong cướp được của cháu”Lý Cẩm Lan cũng nhanh chóng đứng dậy che chở Bảo Châu ở đằng sau: “Mã Tư Khiết, cô định làm gì vậy? Dù sao đi nữa thì Bảo Châu cũng chỉ là một đứa bé thôi mà”Thật ra trong lòng Lý Cẩm Lan cũng hơi sợ đứa con dâu chua ngoa đanh đá này, nhưng mà Bảo Châu cũng là cháu gái bà ta nên bà ta vẫn cố gắng bảo vệ.Mã Tư Khiết thấy hai bà cháu chăm chăm đề phòng mình thì nở nụ cười: “Mẹ, Bảo Châu, mọi người làm gì thế? Chúng ta là người một nhà mà, con dù gì cũng là mẹ của Bảo Châu, mẹ yên tâm đi, con không làm gì con bé đâu.”“Thế cô đến đây làm gì?” Lý Cẩm Lan hỏi.Mã Tư Khiết liếc nhìn Diệp Bảo Châu: “Con nghe bảo là mấy cậu chủ nhỏ ở trong thành phố đến đang câu cá chỗ bờ sông đấy! Bảo Châu có muốn đi tìm các bạn chơi không nào? Để mẹ đi cùng con nhé!”Bảo Châu nghe thấy anh Tấn Khang đang câu cá ở bờ sông thì hai mắt sáng lên.Câu cá à? Nghe có vẻ rất vui, cô bé cũng muốn đi chơi!Nhưng mà nghe thấy Mã Tư Khiết định dẫn mình đi thì cô bé lại hơi do dự, cuối cùng lắc đầu: “Không, cháu không đi đâu, cháu muốn ở nhà chơi với bà nội”Từ sau khi dì Mã Tư Khiết có em bé thì rất hay cáu giận, mỗi lần tức giận đều thấy cô bé rất ngứa mắt, nếu không mắng thì cũng cấu cô bé, Bảo Châu sợ nhất là ra ngoài một mình với cô ta.Thấy Bảo Châu tỏ vẻ sợ mình, Mã Tư Khiết cười cười nhìn Lý Cẩm Lan: “Mẹ, hôm nay thời tiết đẹp thế này, Mỹ Dao muốn đi ra ngoài chơi, nhưng mà bụng con lại thấy hơi khó chịu, muốn nằm nghỉ ngơi một chút.Mẹ xem có thể mang hai đứa Bảo Châu với Mỹ Dao đi ra ngoài chơi một lúc được không?”.
Cô ta chẳng phải kẻ ngu! Tuyệt đối sẽ không dễ dàng ly hôn với Diệp Minh Quân.
Bây giờ để anh ta kiêu căng đã, đợi đến khi cô ta sinh con trai thì sẽ xử lý anh ta.
Tính toán tỉ mỉ, cô ta kéo con gái vào phòng: “Đừng khóc, một lát nữa mẹ sẽ cho con ăn ngon hơn, không cho Diệp Bảo Châu ăn đâu, chịu không?”
Bấy giờ, Tôn Mỹ Dao mới nín khóc, cô bé cười: “Dạ, mẹ là người tốt nhất với Mỹ Dao”
Mã Tư Khiết nhéo cái mũi nhỏ của con gái: “Tất nhiên rồi, con là con ruột của mẹ mà, đương nhiên mẹ phải tốt với con.
Nhưng con cũng phải nghe lời mẹ”
“Dạ, con sẽ nghe lời mà!” Tôn Mỹ Dao khẽ gật đầu.
Trong mắt Mã Tư Khiết lóe lên sự toan tính: “Mỹ Dao ngoan lắm, hiện tại chúng ta cần đi tìm Diệp Bảo Châu và đối xử tốt với nó.
Sau đó, để nó dẫn con đi theo cậu chủ nhỏ chơi, chắc chắn bọn nó sẽ thích con.
Từ đó, con sẽ trở thành bạn tốt của chúng nó, đến khi đó con sẽ được tặng rất nhiều đồ đẹp, chịu không nào?”
Tôn Mỹ Dao nghe xong cảm thấy không hiểu lắm, bèn hỏi lại: “Mẹ ơi, sao chúng ta lại phải đi tìm Diệp Bảo Châu vậy? Chúng ta tự đi không được hay sao?”
Có rất nhiều chuyện mà một đứa trẻ mới năm tuổi không thể hiểu được!
Mã Tư Khiết thởi dài, cố gắng giải thích cho con gái hiểu: “Mỹ Dao, con có thấy không, vì ấn tượng đầu tiên của các bạn ấy với con không được vui lắm, các bạn nghĩ là con thích khóc nhè nên lúc chúng ta vừa đến các bạn ấy cũng không thích chơi với con.
Nhưng mà các bạn đều thích Diệp Bảo Châu, lát nữa con đi cùng Diệp Bảo Châu thì ngoan ngoãn một chút nhé, Mỹ Dao nhà mình đáng yêu như thế này, các bạn nhất định sẽ thích chơi với con”
Tôn Mỹ Dao gật gật đầu: “Vâng ạ, con sẽ nghe lời mẹ”
Mã Tư Khiết bèn mang con gái đến phòng Lý Cẩm Lan tìm Diệp Bảo Châu.
Bảo Châu thấy hai người vào nhà bèn ngay lập tức giấu gấu bông ra đẳng sau: “Cái này là của anh Tấn Khang đưa cho cháu, dì đừng mong cướp được của cháu”
Lý Cẩm Lan cũng nhanh chóng đứng dậy che chở Bảo Châu ở đằng sau: “Mã Tư Khiết, cô định làm gì vậy? Dù sao đi nữa thì Bảo Châu cũng chỉ là một đứa bé thôi mà”
Thật ra trong lòng Lý Cẩm Lan cũng hơi sợ đứa con dâu chua ngoa đanh đá này, nhưng mà Bảo Châu cũng là cháu gái bà ta nên bà ta vẫn cố gắng bảo vệ.
Mã Tư Khiết thấy hai bà cháu chăm chăm đề phòng mình thì nở nụ cười: “Mẹ, Bảo Châu, mọi người làm gì thế? Chúng ta là người một nhà mà, con dù gì cũng là mẹ của Bảo Châu, mẹ yên tâm đi, con không làm gì con bé đâu.”
“Thế cô đến đây làm gì?” Lý Cẩm Lan hỏi.
Mã Tư Khiết liếc nhìn Diệp Bảo Châu: “Con nghe bảo là mấy cậu chủ nhỏ ở trong thành phố đến đang câu cá chỗ bờ sông đấy! Bảo Châu có muốn đi tìm các bạn chơi không nào? Để mẹ đi cùng con nhé!”
Bảo Châu nghe thấy anh Tấn Khang đang câu cá ở bờ sông thì hai mắt sáng lên.
Câu cá à? Nghe có vẻ rất vui, cô bé cũng muốn đi chơi!
Nhưng mà nghe thấy Mã Tư Khiết định dẫn mình đi thì cô bé lại hơi do dự, cuối cùng lắc đầu: “Không, cháu không đi đâu, cháu muốn ở nhà chơi với bà nội”
Từ sau khi dì Mã Tư Khiết có em bé thì rất hay cáu giận, mỗi lần tức giận đều thấy cô bé rất ngứa mắt, nếu không mắng thì cũng cấu cô bé, Bảo Châu sợ nhất là ra ngoài một mình với cô ta.
Thấy Bảo Châu tỏ vẻ sợ mình, Mã Tư Khiết cười cười nhìn Lý Cẩm Lan: “Mẹ, hôm nay thời tiết đẹp thế này, Mỹ Dao muốn đi ra ngoài chơi, nhưng mà bụng con lại thấy hơi khó chịu, muốn nằm nghỉ ngơi một chút.
Mẹ xem có thể mang hai đứa Bảo Châu với Mỹ Dao đi ra ngoài chơi một lúc được không?”.
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cô ta chẳng phải kẻ ngu! Tuyệt đối sẽ không dễ dàng ly hôn với Diệp Minh Quân.Bây giờ để anh ta kiêu căng đã, đợi đến khi cô ta sinh con trai thì sẽ xử lý anh ta.Tính toán tỉ mỉ, cô ta kéo con gái vào phòng: “Đừng khóc, một lát nữa mẹ sẽ cho con ăn ngon hơn, không cho Diệp Bảo Châu ăn đâu, chịu không?”Bấy giờ, Tôn Mỹ Dao mới nín khóc, cô bé cười: “Dạ, mẹ là người tốt nhất với Mỹ Dao”Mã Tư Khiết nhéo cái mũi nhỏ của con gái: “Tất nhiên rồi, con là con ruột của mẹ mà, đương nhiên mẹ phải tốt với con.Nhưng con cũng phải nghe lời mẹ”“Dạ, con sẽ nghe lời mà!” Tôn Mỹ Dao khẽ gật đầu.Trong mắt Mã Tư Khiết lóe lên sự toan tính: “Mỹ Dao ngoan lắm, hiện tại chúng ta cần đi tìm Diệp Bảo Châu và đối xử tốt với nó.Sau đó, để nó dẫn con đi theo cậu chủ nhỏ chơi, chắc chắn bọn nó sẽ thích con.Từ đó, con sẽ trở thành bạn tốt của chúng nó, đến khi đó con sẽ được tặng rất nhiều đồ đẹp, chịu không nào?”Tôn Mỹ Dao nghe xong cảm thấy không hiểu lắm, bèn hỏi lại: “Mẹ ơi, sao chúng ta lại phải đi tìm Diệp Bảo Châu vậy? Chúng ta tự đi không được hay sao?”Có rất nhiều chuyện mà một đứa trẻ mới năm tuổi không thể hiểu được!Mã Tư Khiết thởi dài, cố gắng giải thích cho con gái hiểu: “Mỹ Dao, con có thấy không, vì ấn tượng đầu tiên của các bạn ấy với con không được vui lắm, các bạn nghĩ là con thích khóc nhè nên lúc chúng ta vừa đến các bạn ấy cũng không thích chơi với con.Nhưng mà các bạn đều thích Diệp Bảo Châu, lát nữa con đi cùng Diệp Bảo Châu thì ngoan ngoãn một chút nhé, Mỹ Dao nhà mình đáng yêu như thế này, các bạn nhất định sẽ thích chơi với con”Tôn Mỹ Dao gật gật đầu: “Vâng ạ, con sẽ nghe lời mẹ”Mã Tư Khiết bèn mang con gái đến phòng Lý Cẩm Lan tìm Diệp Bảo Châu.Bảo Châu thấy hai người vào nhà bèn ngay lập tức giấu gấu bông ra đẳng sau: “Cái này là của anh Tấn Khang đưa cho cháu, dì đừng mong cướp được của cháu”Lý Cẩm Lan cũng nhanh chóng đứng dậy che chở Bảo Châu ở đằng sau: “Mã Tư Khiết, cô định làm gì vậy? Dù sao đi nữa thì Bảo Châu cũng chỉ là một đứa bé thôi mà”Thật ra trong lòng Lý Cẩm Lan cũng hơi sợ đứa con dâu chua ngoa đanh đá này, nhưng mà Bảo Châu cũng là cháu gái bà ta nên bà ta vẫn cố gắng bảo vệ.Mã Tư Khiết thấy hai bà cháu chăm chăm đề phòng mình thì nở nụ cười: “Mẹ, Bảo Châu, mọi người làm gì thế? Chúng ta là người một nhà mà, con dù gì cũng là mẹ của Bảo Châu, mẹ yên tâm đi, con không làm gì con bé đâu.”“Thế cô đến đây làm gì?” Lý Cẩm Lan hỏi.Mã Tư Khiết liếc nhìn Diệp Bảo Châu: “Con nghe bảo là mấy cậu chủ nhỏ ở trong thành phố đến đang câu cá chỗ bờ sông đấy! Bảo Châu có muốn đi tìm các bạn chơi không nào? Để mẹ đi cùng con nhé!”Bảo Châu nghe thấy anh Tấn Khang đang câu cá ở bờ sông thì hai mắt sáng lên.Câu cá à? Nghe có vẻ rất vui, cô bé cũng muốn đi chơi!Nhưng mà nghe thấy Mã Tư Khiết định dẫn mình đi thì cô bé lại hơi do dự, cuối cùng lắc đầu: “Không, cháu không đi đâu, cháu muốn ở nhà chơi với bà nội”Từ sau khi dì Mã Tư Khiết có em bé thì rất hay cáu giận, mỗi lần tức giận đều thấy cô bé rất ngứa mắt, nếu không mắng thì cũng cấu cô bé, Bảo Châu sợ nhất là ra ngoài một mình với cô ta.Thấy Bảo Châu tỏ vẻ sợ mình, Mã Tư Khiết cười cười nhìn Lý Cẩm Lan: “Mẹ, hôm nay thời tiết đẹp thế này, Mỹ Dao muốn đi ra ngoài chơi, nhưng mà bụng con lại thấy hơi khó chịu, muốn nằm nghỉ ngơi một chút.Mẹ xem có thể mang hai đứa Bảo Châu với Mỹ Dao đi ra ngoài chơi một lúc được không?”.