Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 1493: 1493: Chương 1492

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Sau đó, cậu kéo mấy người Lục Minh Húc, quay trở lại tiền sảnh của khách sạn, mấy người đi thẳng vào tầng hầm u tối.“Ngũ Bảo, La Trại Câu là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở Hà thành, đang là mùa hè, dù nửa đêm vẫn sẽ có người trên đường.Nếu sợ thu hút sự chú ý thì hôm nay chúng †a đừng hành động nữa! Đừng tìm Bảo Châu nữa”Lục Vũ Lý cảm thấy khó hiểu trước hành vi của Lục Tấn Khang.Lúc này, Ngũ Bảo làm sao có thể cẩn trọng như vậy!Không phải chỉ là bắt hai tên cặn bã Tôn Mỹ Dao và Mã Bảo Thiên để đánh cho một trận, tra hỏi tung tích Bảo Châu sao?Cho dù bị người khác nhìn thấy, vậy thì có thì sao, chỉ cần không gây ra án mạng, nhiều nhất sẽ bị chú cảnh sát phê bình, giáo dục cho một bài, nhà họ Lục đền một ít tiền mà thôi!“Anh hai, anh không phải là có zalo của Tôn Mỹ Dao sao?Anh hẹn cô ta vào khách sạn! “Đôi mắt đen như mực của Lục Tấn Khang sâu không thấy đáy, không ai biết lúc này cậu đang nghĩ gì.“Cô ta đã kết bạn tới anh, nhưng anh vẫn mãi không đồng ý!Lục Vũ Lý xấu hổ nói.Thành thật mà nói, cậu thực sự không muốn tiếp xúc với cô gái mập ú xấu xí Tôn Mỹ Dao.“Bây giờ đồng ý đi, sau đó đưa điện thoại cho em, em có cách riêng để lừa bọn họ”Giọng điệu của Lục Tấn khang không cho phép Lục Vũ Lý phản bác.Lục Vũ Lý chỉ có thể lấy điện thoại di động ra, bấm đồng ý, sau đó đưa điện thoại di động cho Lục Tấn Khang.Lục Tấn Khang nhanh chóng nhập một số dòng chữ vào đó: “Mỹ Dao thật dễ thương, anh thấy em gái của em mất tích trên bản tin, anh rất lo lắng.Anh đang ở sảnh của khách sạn nhà họ Lục ở La Trại Câu.Anh ở đây nghe rất nhiều người đều đang bàn luận, nói là em cố ý làm em gái của em mất tích.Anh biết, em lương thiện tốt bụng chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy.Trong lòng em nhất định đang rất buồn! Anh ở đây đợi em, hát nhảy để giải tỏa buồn bực và ấm ức ở trong lòng em có được không?”Cuối cùng, Lục Tấn Khang nhanh chóng thêm một cái mặt cười và một bông hồng, sau đó khi Lục Vũ Lý muốn giật điện thoại, liền ấn gửi tin nhắn.Lục Vũ Lý khi nãy đều chăm chú nhìn Lục Tấn Khang gửi tin, thấy em trai mình viết những lời ghê tởm như vậy, cậu chỉ muốn ngăn lại! Không ngờ Ngũ Bảo sớm đã phòng bị cậu, nghiêng người sang một bên, trực tiếp gửi đi.Lục Vũ Lý giậm chân lên chỉ vào Lục Tấn Khang: “Ngũ Bảo, em, em, em làm chuyện này quá bất chính rồi! Anh là anh trai ruột của em đấy, em đây là muốn dồn anh vào chỗ chết đúng không!”“Tôn Mỹ Dao đó chính là một cái kẹo da trâu xấu xí.Nếu như ngộ nhỡ bị dính vào, không những không thoát ra được mà còn bị bẩn nữa! Đưa điện thoại cho anh, anh sẽ giải thích rõ ràng cho cô ta.”Lục Vũ Lý lúc này trong lòng mắc ói sắp chết rồi, bị chính em trai của mình tính kế, cảm giác này cũng thật khó chịu.Trước giờ đều là cậu luôn tính kế với người khác.So với sự kích động của Lục Vũ Lý, lúc này Lục Tấn Khang vẫn bình tĩnh như cũ: “Anh hai, đừng lo lắng, sau này cô ta sẽ không có cơ hội quấy rầy anh đâu”Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa ở tầng hầm, một tia sát   khí hiện lên trong con mắt đen như mực cậu bé mười lăm tuổi.Lục Vũ Lý còn muốn nói gì đó, thì điện thoại di động khế vang lên, Lục Vũ Lý mở ra xem, Tôn Mỹ Dao nhanh chóng trả lại tin nhắn..

Sau đó, cậu kéo mấy người Lục Minh Húc, quay trở lại tiền sảnh của khách sạn, mấy người đi thẳng vào tầng hầm u tối.

“Ngũ Bảo, La Trại Câu là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở Hà thành, đang là mùa hè, dù nửa đêm vẫn sẽ có người trên đường.

Nếu sợ thu hút sự chú ý thì hôm nay chúng †a đừng hành động nữa! Đừng tìm Bảo Châu nữa”

Lục Vũ Lý cảm thấy khó hiểu trước hành vi của Lục Tấn Khang.

Lúc này, Ngũ Bảo làm sao có thể cẩn trọng như vậy!

Không phải chỉ là bắt hai tên cặn bã Tôn Mỹ Dao và Mã Bảo Thiên để đánh cho một trận, tra hỏi tung tích Bảo Châu sao?

Cho dù bị người khác nhìn thấy, vậy thì có thì sao, chỉ cần không gây ra án mạng, nhiều nhất sẽ bị chú cảnh sát phê bình, giáo dục cho một bài, nhà họ Lục đền một ít tiền mà thôi!

“Anh hai, anh không phải là có zalo của Tôn Mỹ Dao sao?

Anh hẹn cô ta vào khách sạn! “Đôi mắt đen như mực của Lục Tấn Khang sâu không thấy đáy, không ai biết lúc này cậu đang nghĩ gì.

“Cô ta đã kết bạn tới anh, nhưng anh vẫn mãi không đồng ý!Lục Vũ Lý xấu hổ nói.

Thành thật mà nói, cậu thực sự không muốn tiếp xúc với cô gái mập ú xấu xí Tôn Mỹ Dao.

“Bây giờ đồng ý đi, sau đó đưa điện thoại cho em, em có cách riêng để lừa bọn họ”Giọng điệu của Lục Tấn khang không cho phép Lục Vũ Lý phản bác.

Lục Vũ Lý chỉ có thể lấy điện thoại di động ra, bấm đồng ý, sau đó đưa điện thoại di động cho Lục Tấn Khang.

Lục Tấn Khang nhanh chóng nhập một số dòng chữ vào đó: “Mỹ Dao thật dễ thương, anh thấy em gái của em mất tích trên bản tin, anh rất lo lắng.

Anh đang ở sảnh của khách sạn nhà họ Lục ở La Trại Câu.

Anh ở đây nghe rất nhiều người đều đang bàn luận, nói là em cố ý làm em gái của em mất tích.

Anh biết, em lương thiện tốt bụng chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Trong lòng em nhất định đang rất buồn! Anh ở đây đợi em, hát nhảy để giải tỏa buồn bực và ấm ức ở trong lòng em có được không?”

Cuối cùng, Lục Tấn Khang nhanh chóng thêm một cái mặt cười và một bông hồng, sau đó khi Lục Vũ Lý muốn giật điện thoại, liền ấn gửi tin nhắn.

Lục Vũ Lý khi nãy đều chăm chú nhìn Lục Tấn Khang gửi tin, thấy em trai mình viết những lời ghê tởm như vậy, cậu chỉ muốn ngăn lại! Không ngờ Ngũ Bảo sớm đã phòng bị cậu, nghiêng người sang một bên, trực tiếp gửi đi.

Lục Vũ Lý giậm chân lên chỉ vào Lục Tấn Khang: “Ngũ Bảo, em, em, em làm chuyện này quá bất chính rồi! Anh là anh trai ruột của em đấy, em đây là muốn dồn anh vào chỗ chết đúng không!”

“Tôn Mỹ Dao đó chính là một cái kẹo da trâu xấu xí.

Nếu như ngộ nhỡ bị dính vào, không những không thoát ra được mà còn bị bẩn nữa! Đưa điện thoại cho anh, anh sẽ giải thích rõ ràng cho cô ta.”

Lục Vũ Lý lúc này trong lòng mắc ói sắp chết rồi, bị chính em trai của mình tính kế, cảm giác này cũng thật khó chịu.

Trước giờ đều là cậu luôn tính kế với người khác.

So với sự kích động của Lục Vũ Lý, lúc này Lục Tấn Khang vẫn bình tĩnh như cũ: “Anh hai, đừng lo lắng, sau này cô ta sẽ không có cơ hội quấy rầy anh đâu”

Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa ở tầng hầm, một tia sát   khí hiện lên trong con mắt đen như mực cậu bé mười lăm tuổi.

Lục Vũ Lý còn muốn nói gì đó, thì điện thoại di động khế vang lên, Lục Vũ Lý mở ra xem, Tôn Mỹ Dao nhanh chóng trả lại tin nhắn..

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Sau đó, cậu kéo mấy người Lục Minh Húc, quay trở lại tiền sảnh của khách sạn, mấy người đi thẳng vào tầng hầm u tối.“Ngũ Bảo, La Trại Câu là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở Hà thành, đang là mùa hè, dù nửa đêm vẫn sẽ có người trên đường.Nếu sợ thu hút sự chú ý thì hôm nay chúng †a đừng hành động nữa! Đừng tìm Bảo Châu nữa”Lục Vũ Lý cảm thấy khó hiểu trước hành vi của Lục Tấn Khang.Lúc này, Ngũ Bảo làm sao có thể cẩn trọng như vậy!Không phải chỉ là bắt hai tên cặn bã Tôn Mỹ Dao và Mã Bảo Thiên để đánh cho một trận, tra hỏi tung tích Bảo Châu sao?Cho dù bị người khác nhìn thấy, vậy thì có thì sao, chỉ cần không gây ra án mạng, nhiều nhất sẽ bị chú cảnh sát phê bình, giáo dục cho một bài, nhà họ Lục đền một ít tiền mà thôi!“Anh hai, anh không phải là có zalo của Tôn Mỹ Dao sao?Anh hẹn cô ta vào khách sạn! “Đôi mắt đen như mực của Lục Tấn Khang sâu không thấy đáy, không ai biết lúc này cậu đang nghĩ gì.“Cô ta đã kết bạn tới anh, nhưng anh vẫn mãi không đồng ý!Lục Vũ Lý xấu hổ nói.Thành thật mà nói, cậu thực sự không muốn tiếp xúc với cô gái mập ú xấu xí Tôn Mỹ Dao.“Bây giờ đồng ý đi, sau đó đưa điện thoại cho em, em có cách riêng để lừa bọn họ”Giọng điệu của Lục Tấn khang không cho phép Lục Vũ Lý phản bác.Lục Vũ Lý chỉ có thể lấy điện thoại di động ra, bấm đồng ý, sau đó đưa điện thoại di động cho Lục Tấn Khang.Lục Tấn Khang nhanh chóng nhập một số dòng chữ vào đó: “Mỹ Dao thật dễ thương, anh thấy em gái của em mất tích trên bản tin, anh rất lo lắng.Anh đang ở sảnh của khách sạn nhà họ Lục ở La Trại Câu.Anh ở đây nghe rất nhiều người đều đang bàn luận, nói là em cố ý làm em gái của em mất tích.Anh biết, em lương thiện tốt bụng chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy.Trong lòng em nhất định đang rất buồn! Anh ở đây đợi em, hát nhảy để giải tỏa buồn bực và ấm ức ở trong lòng em có được không?”Cuối cùng, Lục Tấn Khang nhanh chóng thêm một cái mặt cười và một bông hồng, sau đó khi Lục Vũ Lý muốn giật điện thoại, liền ấn gửi tin nhắn.Lục Vũ Lý khi nãy đều chăm chú nhìn Lục Tấn Khang gửi tin, thấy em trai mình viết những lời ghê tởm như vậy, cậu chỉ muốn ngăn lại! Không ngờ Ngũ Bảo sớm đã phòng bị cậu, nghiêng người sang một bên, trực tiếp gửi đi.Lục Vũ Lý giậm chân lên chỉ vào Lục Tấn Khang: “Ngũ Bảo, em, em, em làm chuyện này quá bất chính rồi! Anh là anh trai ruột của em đấy, em đây là muốn dồn anh vào chỗ chết đúng không!”“Tôn Mỹ Dao đó chính là một cái kẹo da trâu xấu xí.Nếu như ngộ nhỡ bị dính vào, không những không thoát ra được mà còn bị bẩn nữa! Đưa điện thoại cho anh, anh sẽ giải thích rõ ràng cho cô ta.”Lục Vũ Lý lúc này trong lòng mắc ói sắp chết rồi, bị chính em trai của mình tính kế, cảm giác này cũng thật khó chịu.Trước giờ đều là cậu luôn tính kế với người khác.So với sự kích động của Lục Vũ Lý, lúc này Lục Tấn Khang vẫn bình tĩnh như cũ: “Anh hai, đừng lo lắng, sau này cô ta sẽ không có cơ hội quấy rầy anh đâu”Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa ở tầng hầm, một tia sát   khí hiện lên trong con mắt đen như mực cậu bé mười lăm tuổi.Lục Vũ Lý còn muốn nói gì đó, thì điện thoại di động khế vang lên, Lục Vũ Lý mở ra xem, Tôn Mỹ Dao nhanh chóng trả lại tin nhắn..

Chương 1493: 1493: Chương 1492