Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1506: 1506: Chương 1505
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc đó, rất nhiều lý do mà Lục Minh Húc đã chuẩn bị cứ như vậy đều bị nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cũng không nói ra.Nghĩ đến đây, Lục Minh Húc nhìn lại chiếc xe tải rất bắt mắt đi theo sau, lấy điện thoại ra.Thông báo cho đội trưởng Lý phụ trách phía bên kia, bảo bọn họ không cần luôn đi theo, để không gây nghỉ ngờ.Mười giờ sáng, họ đến chân núi Vĩnh Minh sớm hơn một giờ.Lục Minh Húc liếc nhìn lại, chiếc xe của đội trưởng Lý vẫn chưa đến.Cậu gửi tin nhắn cho đối phương: “Chúng tôi đang ở đài quan sát trên đỉnh núi Vĩnh Minh.Mọi người cẩn thận để không bị phát hiện.”Sau đó, dẫn các anh em của mình bắt đầu leo núi.Sau nửa giờ, sáu anh em cuối cùng cũng đến đỉnh núi cao nhất mà lão Hổ nói.Cái gọi là đài quan sát chỉ là điểm cao nhất trên đỉnh núi Vĩnh Minh, là một chỗ đất trống bằng phẳng.Được lát xi măng, và một số lan can bằng gỗ thấp được dựng lên xung quanh nó.Núi Vĩnh Minh không có đặc điểm gì, và chính quyền địa phương cũng không có sự đầu tư, mở rộng tuyên truyền, phát triển quy mô nên ít người đến du lịch.Nhiều cơ sở vật chất trong khu danh thăng đã cũ kỹ.Đứng trên đài cao nhất nhìn xuống, đang là mùa hè, cậu chủ nhà họ Lục chỉ thấy khắp nơi trong thung lũng sâu hàng chục mét đều có cây cối tươi tốt.Lục Tấn Khang không khỏi nghiêm nghị hỏi: ”Bảo Châu đâu? Không phải nói sẽ đem cô ấy tới đây sao?”Anh Hổ liếc cậu một cái rồi cười: “Cái gì? Cậu chủ nhà họ Lục cũng phải lòng con nhóc đó sao?”Lục Tấn Khang tức giận đến mức muốn xông tới, nhưng lại bị Lục Minh Húc giữ lại: “Ngũ Bảo, em đã hứa với anh, phải bình tĩnh!”Cậu trâm giọng đứng ở phía trước, chặn em trai mình ở phía sau.“Lão Hổ, hôm nay chúng tôi dám tới đây, chính là không hề sợ anh, tôi khuyên anh một câu, giao Bảo Châu ra.Như vậy đối với chúng ta đều tốt”Lục Minh Húc mười lăm tuổi ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình tĩnh.“Hừ, cậu chủ Lục, câu này của cậu nói thật là không đúng rồi, các người cắt đứa đường tiền tài của tôi, lão Hổ tôi nếu như nghe lời giao ra con nhóc Bảo Châu như vậy, sau này tôi ở Tân Dương phải sống thế nào?”Lão Hổ nhai kẹo cao su, bộ dạng bỉnh bơ, không phục..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc đó, rất nhiều lý do mà Lục Minh Húc đã chuẩn bị cứ như vậy đều bị nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cũng không nói ra.
Nghĩ đến đây, Lục Minh Húc nhìn lại chiếc xe tải rất bắt mắt đi theo sau, lấy điện thoại ra.
Thông báo cho đội trưởng Lý phụ trách phía bên kia, bảo bọn họ không cần luôn đi theo, để không gây nghỉ ngờ.
Mười giờ sáng, họ đến chân núi Vĩnh Minh sớm hơn một giờ.
Lục Minh Húc liếc nhìn lại, chiếc xe của đội trưởng Lý vẫn chưa đến.
Cậu gửi tin nhắn cho đối phương: “Chúng tôi đang ở đài quan sát trên đỉnh núi Vĩnh Minh.
Mọi người cẩn thận để không bị phát hiện.”
Sau đó, dẫn các anh em của mình bắt đầu leo núi.
Sau nửa giờ, sáu anh em cuối cùng cũng đến đỉnh núi cao nhất mà lão Hổ nói.
Cái gọi là đài quan sát chỉ là điểm cao nhất trên đỉnh núi Vĩnh Minh, là một chỗ đất trống bằng phẳng.
Được lát xi măng, và một số lan can bằng gỗ thấp được dựng lên xung quanh nó.
Núi Vĩnh Minh không có đặc điểm gì, và chính quyền địa phương cũng không có sự đầu tư, mở rộng tuyên truyền, phát triển quy mô nên ít người đến du lịch.
Nhiều cơ sở vật chất trong khu danh thăng đã cũ kỹ.
Đứng trên đài cao nhất nhìn xuống, đang là mùa hè, cậu chủ nhà họ Lục chỉ thấy khắp nơi trong thung lũng sâu hàng chục mét đều có cây cối tươi tốt.
Lục Tấn Khang không khỏi nghiêm nghị hỏi: ”Bảo Châu đâu? Không phải nói sẽ đem cô ấy tới đây sao?”
Anh Hổ liếc cậu một cái rồi cười: “Cái gì? Cậu chủ nhà họ Lục cũng phải lòng con nhóc đó sao?”
Lục Tấn Khang tức giận đến mức muốn xông tới, nhưng lại bị Lục Minh Húc giữ lại: “Ngũ Bảo, em đã hứa với anh, phải bình tĩnh!”
Cậu trâm giọng đứng ở phía trước, chặn em trai mình ở phía sau.
“Lão Hổ, hôm nay chúng tôi dám tới đây, chính là không hề sợ anh, tôi khuyên anh một câu, giao Bảo Châu ra.
Như vậy đối với chúng ta đều tốt”Lục Minh Húc mười lăm tuổi ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình tĩnh.
“Hừ, cậu chủ Lục, câu này của cậu nói thật là không đúng rồi, các người cắt đứa đường tiền tài của tôi, lão Hổ tôi nếu như nghe lời giao ra con nhóc Bảo Châu như vậy, sau này tôi ở Tân Dương phải sống thế nào?”
Lão Hổ nhai kẹo cao su, bộ dạng bỉnh bơ, không phục..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc đó, rất nhiều lý do mà Lục Minh Húc đã chuẩn bị cứ như vậy đều bị nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cũng không nói ra.Nghĩ đến đây, Lục Minh Húc nhìn lại chiếc xe tải rất bắt mắt đi theo sau, lấy điện thoại ra.Thông báo cho đội trưởng Lý phụ trách phía bên kia, bảo bọn họ không cần luôn đi theo, để không gây nghỉ ngờ.Mười giờ sáng, họ đến chân núi Vĩnh Minh sớm hơn một giờ.Lục Minh Húc liếc nhìn lại, chiếc xe của đội trưởng Lý vẫn chưa đến.Cậu gửi tin nhắn cho đối phương: “Chúng tôi đang ở đài quan sát trên đỉnh núi Vĩnh Minh.Mọi người cẩn thận để không bị phát hiện.”Sau đó, dẫn các anh em của mình bắt đầu leo núi.Sau nửa giờ, sáu anh em cuối cùng cũng đến đỉnh núi cao nhất mà lão Hổ nói.Cái gọi là đài quan sát chỉ là điểm cao nhất trên đỉnh núi Vĩnh Minh, là một chỗ đất trống bằng phẳng.Được lát xi măng, và một số lan can bằng gỗ thấp được dựng lên xung quanh nó.Núi Vĩnh Minh không có đặc điểm gì, và chính quyền địa phương cũng không có sự đầu tư, mở rộng tuyên truyền, phát triển quy mô nên ít người đến du lịch.Nhiều cơ sở vật chất trong khu danh thăng đã cũ kỹ.Đứng trên đài cao nhất nhìn xuống, đang là mùa hè, cậu chủ nhà họ Lục chỉ thấy khắp nơi trong thung lũng sâu hàng chục mét đều có cây cối tươi tốt.Lục Tấn Khang không khỏi nghiêm nghị hỏi: ”Bảo Châu đâu? Không phải nói sẽ đem cô ấy tới đây sao?”Anh Hổ liếc cậu một cái rồi cười: “Cái gì? Cậu chủ nhà họ Lục cũng phải lòng con nhóc đó sao?”Lục Tấn Khang tức giận đến mức muốn xông tới, nhưng lại bị Lục Minh Húc giữ lại: “Ngũ Bảo, em đã hứa với anh, phải bình tĩnh!”Cậu trâm giọng đứng ở phía trước, chặn em trai mình ở phía sau.“Lão Hổ, hôm nay chúng tôi dám tới đây, chính là không hề sợ anh, tôi khuyên anh một câu, giao Bảo Châu ra.Như vậy đối với chúng ta đều tốt”Lục Minh Húc mười lăm tuổi ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình tĩnh.“Hừ, cậu chủ Lục, câu này của cậu nói thật là không đúng rồi, các người cắt đứa đường tiền tài của tôi, lão Hổ tôi nếu như nghe lời giao ra con nhóc Bảo Châu như vậy, sau này tôi ở Tân Dương phải sống thế nào?”Lão Hổ nhai kẹo cao su, bộ dạng bỉnh bơ, không phục..